Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê, gia đình không có nhiều điều kiện nhưng bố mẹ vẫn cố gắng lo cho tôi đến khi tốt nghiệp đại học ở Hà Nội. Ra trường, tôi may mắn tìm được công việc ổn định, thu nhập tốt. Tôi 28 tuổi, bạn gái kém một tuổi. Em là người Hà Nội, làm kế toán ở công ty tư nhân. Em không khéo léo, không biết quan tâm đến người khác nhưng lại muốn mọi người chiều chuộng và quan tâm mình.
Chúng tôi không còn trẻ, đã ở tuổi chín chắn để lập gia đình rồi, nhưng mỗi lần tôi đề cập chuyện cưới xin, em lại bảo chưa muốn. Một lần, em nửa đùa nửa thật: “Bố mẹ có vẻ không đồng ý chuyện cưới xin nếu anh chưa có nhà, bố mẹ không thích em phải ở nhà thuê. Em cũng không thoải mái khi ở nhà thuê đâu”. Em nói thế khiến tôi suy nghĩ nhiều, ai mà chẳng muốn khi lấy vợ sẽ lo cho vợ con có cuộc sống đầy đủ. Thế nhưng trong một hai năm nữa tôi không thể mua được nhà, em chắc cũng không thể chờ tôi lâu hơn.
Nhiều lần tôi quyết định nói ra những suy nghĩ của mình cho em rõ nhưng sợ nếu nói ra là hai đứa chắc chắn sẽ chia tay, tôi lại không muốn thế. Còn nếu không nói, cứ yêu nhau mà luôn có một rào cản như vậy tôi thấy khổ quá, chỉ sợ tình cảm càng sâu đậm đến lúc dứt ra sẽ càng làm cho cả hai đau khổ.
Hơn nữa, chị gái của bạn gái tôi lấy chồng rất giàu có, nhà và xe đều xịn, điều này càng làm tôi phải suy nghĩ và cảm thấy tự ti khi xác định đến với bạn gái. Thật sự bây giờ tôi không biết phải làm sao cho mọi chuyện ổn thỏa để còn tập trung vào công việc và phấn đấu cho tương lai. Rất mong mọi người chia sẻ cùng tôi, chân thành cảm ơn.
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.
Tôi xin chia sẻ một góc nhìn cá nhân về câu chuyện du học Mỹ. Đọc bài viết về việc bố mẹ băn khoăn có nên cho con gái 1,5 tỷ đồng đi du học Mỹ trong khi gia đình còn con trai bệnh và khoản nợ 500 triệu đồng, tôi rất hiểu sự lo lắng đó. Vì thực tế, du học không chỉ là ước mơ của một người mà còn là bài toán của cả gia đình. Tôi đang làm hồ sơ du học Mỹ, với mục tiêu dài hạn là học PhD. Tuy nhiên, tôi lựa chọn đi lại từ bậc thạc sĩ, dù trước đó đã học thạc sĩ tại Hàn Quốc, vì ngành của tôi khá đặc thù và tôi muốn xây lại nền tảng tốt hơn trước khi đi xa hơn. Con đường tôi đi không phải là một đường thẳng. Tôi từng từ bỏ cơ hội thăng tiến, rời công việc ổn định để đi Hàn Quốc, rồi lại từ bỏ cơ hội ở lại để về Việt Nam, bây giờ tiếp tục rời Việt Nam để đi tiếp.
Với nhiều người, điều đó có thể là thiếu ổn định. Với tôi, mỗi quyết định đều có tính toán và phục vụ cho mục tiêu dài hạn. Tôi nghĩ điều quan trọng không phải là "có nên đi du học hay không", mà là người đi có hiểu rõ mình đang đánh đổi điều gì không, có kế hoạch tài chính và lộ trình rõ ràng không? Nếu mọi thứ không như kỳ vọng, có phương án quay về và vẫn phát triển được không? Vì vậy, thay vì chỉ hỏi "có nên cho con đi không", có lẽ câu hỏi phù hợp hơn là: "Con đã chuẩn bị đủ để đi chưa"? "Đủ" ở đây, theo tôi không chỉ là tài chính mà còn là kỹ năng, sự quyết tâm và một lộ trình tương lai đủ rõ để biến việc đi học thành một khoản đầu tư, không phải một canh bạc.
Du học không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công. Nhưng nếu được chuẩn bị kỹ, nó có thể là một khoản đầu tư dài hạn cho sự nghiệp. Không có quyết định nào là chắc chắn đúng, chỉ có quyết định được chuẩn bị đủ tốt.
Khi ngồi viết những dòng tâm sự này, trái tim tôi dường như quá đau, muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ bớt cảm xúc. Tôi 23 tuổi, quê ở miền Trung, sinh ra trong một gia đình rất coi trọng học vấn. Từ nhỏ, ba mẹ luôn đặt nặng chuyện học, không cho tôi làm gì khác ngoài học. Tôi có một người chị họ bằng tuổi. Từ khi bắt đầu nhận thức được mọi thứ, tôi thấy mình luôn bị đem ra so sánh với chị. Hai chị em học cùng nhau suốt những năm cấp 2, cấp 3. Mỗi khi kết thúc một năm học, đó lại là chuỗi ngày ác mộng với tôi. Ba cầm phiếu điểm, ngồi xem từng môn rồi so sánh, hễ tôi thua ở đâu là bị đánh ở đó.
Tuổi thơ của tôi là những ngày gồng mình để chạy theo chị, sợ mình kém hơn chị. Sự thật tôi luôn là người thua cuộc. Tôi chỉ chăm chỉ chứ không thông minh, dù cố gắng đến đâu cũng không thể bằng một người vừa thông minh lại vừa chăm học. Đến kỳ thi đại học, tôi và chị thi cùng một trường. Chị đậu, còn tôi rớt chỉ vì thiếu 0,5 điểm. Đó là khoảng thời gian chán nản nhất trong cuộc đời tôi. Ba mẹ buồn, còn bên ngoại có người nói tôi dốt, người khác bảo tôi vô dụng. Khi đó, tôi từng nghĩ đến chuyện dại dột nhưng lại không dám vì sợ. Tôi vào Sài Gòn học cao đẳng, như một cách để chạy trốn tất cả và làm lại cuộc đời. Sau đó tôi ra trường và có được một công việc ổn định. Đến tận giờ, gia đình vẫn không ngừng so sánh tôi với chị.
Người lớn có biết không, chính sự so sánh ấy đã vô tình cướp đi những ký ức đẹp trong tuổi thơ của một đứa trẻ. Nó khiến tôi trở nên ích kỷ, ghen tị với chính người thân của mình. Tôi luôn sợ, rất sợ chị hơn mình. Đôi khi tôi tự hỏi, có phải mình thật sự là một đứa vô dụng không?