Chồng tôi được cơ quan cử đi công tác ở chi nhánh cách nhà 200 km, trong 5 năm. Đôi ba tháng anh mới về thăm nhà một lần. Vì bố mẹ hai bên già cả, các con học hành ổn định ở trường chất lượng nên tôi không chuyển đến gần nơi chồng công tác. Anh đi được hai năm, tôi biết tin chồng có bồ. Chưa kịp nghĩ cách để giải quyết với chồng thì cô bồ của chồng gọi điện cho tôi, nói đã có thai với anh được 5 tháng. Tôi chết lặng, trời đất như sụp đổ dưới chân. Tôi gọi chồng về, tổ chức gặp mặt gia đình hai bên nói rõ sự việc và gửi đơn ly dị. Chồng cầu xin tôi tha thứ, không muốn mất gia đình.
Anh thừa nhận vì ham của lạ nên để lại hậu quả như bây giờ, cũng xin tôi cho anh có trách nhiệm với đứa trẻ. Sau đó, chồng xin nghỉ việc, về gần gia đình và tìm việc làm khác. Gia đình hai bên khuyên bảo, cùng với sự hối cải của chồng, thương hai con tôi đang chuẩn bị vào cấp ba, tôi đồng ý làm lại với anh, cũng tán thành việc anh có trách nhiệm với đứa trẻ. Hàng tháng tôi đều gửi tiền vào tài khoản của cô kia để làm tròn trách nhiệm của chồng. Tuy nhiên, việc không đơn giản như thế. Cô ta thường xuyên dùng đứa con để níu kéo chồng tôi.
Hàng ngày cô ta nhắn tin, gọi điện nói con thế này thế kia. Chồng tôi không trả lời, cô ta lại nhờ người nhà gọi điện gọi bảo hai mẹ con đều ốm. Chồng tôi vì thương đứa trẻ nên lại lén lút điện thoại rồi tìm cách tới thăm mẹ con cô ta. Khi tôi biết chuyện đã vô cùng tức giận. Đã hai lần tôi phát hiện anh nói dối để vào đó thăm mẹ con cô ta. Tôi phải làm sao đây, cứ như này sớm muộn tôi cũng chán anh và không còn tha thiết níu giữ gia đình này. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Có những chuyện đã đi qua rất lâu nhưng chưa từng thật sự rời khỏi trái tim tôi. Năm 2016, tôi kết hôn khi vừa ra trường, Không lâu sau đó, tôi biết mình có em bé, đáng lẽ đó phải là niềm vui lớn. Thế nhưng ở thời điểm ấy, hai vợ chồng còn rất trẻ, công việc chưa ổn định, tôi chỉ mới xin vào công ty được hai tháng.
Nếu có bầu tôi không thể tiếp tục công việc, chồng cũng chưa thể lo được cho gia đình. Thời điểm đó và mãi đến hiện tại, về kinh tế gia đình, tôi luôn gánh phần hơn. Chồng ra trường nhưng công việc bấp bênh, hiện chưa ổn định. Sau nhiều trăn trở, chúng tôi đã đưa ra một quyết định mà đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên.
Gần 10 năm đã trôi qua, hiện tại tôi đã có hai cậu con trai đáng yêu. Nhìn các con lớn lên mỗi ngày là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Thế nhưng, sau quyết định đó, tôi dằn vặt mỗi ngày. Mỗi khi ngắm các con chơi đùa cùng nhau, lòng tôi dấy lên nỗi ân hận, đau xót. Tôi tự hỏi, nếu ngày ấy mọi chuyện khác đi một chút, liệu gia đình tôi bây giờ sẽ như thế nào? Tôi không viết những dòng này để mong sự an ủi từ mọi người, chỉ muốn viết ra sai lầm theo tôi cả đời này.
Tin Gốc: Vnexpress

Chồng hơn tôi một tuổi, cả hai đều ở độ tuổi ngoài 30. Chúng tôi yêu và cưới nhau được 10 năm, hiện có hai con trai, một bé học tiểu học và một bé học mẫu giáo. Gia đình đang sống ở nước ngoài. Vợ chồng đều đi làm, thu nhập ổn định, trong đó thu nhập của anh cao hơn tôi. Những năm đầu yêu nhau cho đến trước khi có bé thứ hai, vợ chồng tôi luôn quấn quýt, mặn nồng. Chúng tôi không tránh khỏi những lúc cãi vã như bao gia đình khác, nhưng nhìn chung cả hai vẫn cảm thấy được yêu thương đúng với nhu cầu của bản thân, vì thế tôi luôn thấy hạnh phúc. Sau đó công việc của chồng bận rộn hơn, đúng lúc tôi mang thai bé thứ hai và gia đình chuyển sang nhà mới. Từ thời điểm ấy đến nay, tôi thấy cảm giác được yêu trong mình giảm đi rất nhiều.
Tôi là kiểu người muốn được yêu thương, thích được quan tâm và cũng chủ động thể hiện tình cảm. Với tôi, tình yêu không chỉ là chuyện chăn gối mà còn là sự quan tâm qua lời nói, tin nhắn, những cái ôm, nụ hôn hay nắm tay. Trước đây những điều đó không có vấn đề gì, từ sau khi chuyển nhà và mang thai bé thứ hai, chồng không còn chủ động thể hiện tình cảm như trước nữa. Tất nhiên tôi hiểu sau thời gian dài sống cùng nhau, cảm xúc có thể nhạt bớt là điều bình thường. Tôi đã nhiều lần góp ý khéo léo, anh cũng thay đổi đôi chút nhưng rồi mọi thứ lại dần quay về như cũ. Chuyện chăn gối cũng giảm hẳn, hiện tại khoảng một tuần một lần, có khi hai đến ba tuần vợ chồng mới gần gũi.
Sau nhiều lần nói chuyện thẳng thắn về nhu cầu tình cảm, anh bảo do công việc bận rộn, căng thẳng nên giảm ham muốn. Mỗi lần nói chuyện xong, anh cũng cố gắng cải thiện nhưng không đáng kể. Duy chỉ có việc hôn môi là anh nhất quyết tránh né, nếu có thì chỉ chạm môi qua loa, kể cả lúc gần gũi anh cũng không muốn hôn sâu. Khi tôi hỏi, anh bảo cảm thấy miệng cả hai có mùi, dù tôi không thấy vậy và nói không để ý, anh vẫn kiên quyết không hôn môi. Tôi cố gắng hiểu và chấp nhận. Khoảng ba tháng trước, tôi phát hiện anh đặt mật khẩu riêng cho cuộc trò chuyện với một người nam giới trên chat, đồng thời có thêm một tài khoản Facebook phụ để nói chuyện với một người đàn ông khác.
Sau khi tôi làm căng và hỏi rõ, anh nói cả hai người đó đều là bisexual. Người trên chat đã quen khoảng 4-5 năm nay, gần trùng với thời điểm tôi mang thai bé thứ hai và chuyển nhà. Anh nói quen qua việc thấy người kia đăng thông tin kết bạn ở phần bình luận trên trang web đen. Tôi không tin lắm vì từng vào trang đó và không thấy khu vực bình luận như anh nói. Anh khẳng định chỉ nói chuyện chứ chưa từng gặp mặt, hai bên có chia sẻ ảnh cho nhau. Khi tôi muốn xem cuộc trò chuyện, anh nói nội dung không "sạch sẽ", người kia từng gợi ý đến nhà tôi chơi và làm chuyện ba người nhưng anh không đồng ý, chỉ dừng ở mức nói chuyện và gửi ảnh. Tôi đòi xem nhưng anh đã xóa toàn bộ đoạn chat.
Người trên Facebook thì tôi thấy tài khoản được lập gần một năm trước. Ban đầu anh nói lập để theo dõi thông tin tuyển dụng. Đến khi tôi hỏi kỹ vì không thấy theo dõi trang việc làm nào thì mới biết anh dùng để nhắn tin với người kia. Anh nói tình cờ gặp người đó ở quán ăn gần công ty hiện tại, nơi anh mới làm khoảng hai năm nay. Ban đầu chỉ nói chuyện công việc, sau đó chuyển sang chủ đề tình dục nhưng không gửi ảnh như người trên chat. Anh thường xóa tin nhắn ngay sau khi chat nên tôi chỉ vô tình đọc được một đoạn và cảm thấy rất bất thường.
Tôi từng hỏi anh có phải bisexual không, có muốn quan hệ với nam giới không? Anh nói cũng không biết, chỉ thích nhìn cơ thể đẹp của họ và ước mình được như vậy. Bằng trực giác, tôi cảm thấy không chỉ đơn giản như thế. Tôi nghĩ anh thực sự có xu hướng bisexual nhưng không muốn thừa nhận với vợ. Hiện tại anh vẫn quan tâm con cái và gia đình như bình thường. Anh cũng xóa chat và Facebook phụ trước mặt tôi. Tôi còn bắt anh thề trên tính mạng gia đình rằng chưa từng gặp hai người kia và chưa từng làm chuyện đó ngoài đời. Dù vậy, niềm tin trong tôi đã sụp đổ rất nhiều.
Sau sự việc ấy, có thời gian tôi không chịu nổi, thường xuyên khóc. Thậm chí có lần anh còn trách ngược tôi vì đã xem trộm điện thoại của anh. Sau đó tôi cố gắng kiềm chế hơn, nghĩ nếu muốn tiếp tục sống ổn thì phải nhìn về phía trước, không thể ngày nào cũng khơi lại vết thương để tự làm khổ mình. Tôi cũng nghĩ nếu anh đã muốn quay về với gia đình mà tôi cứ liên tục nhắc lại chuyện cũ thì cả hai sẽ không thể sống vui vẻ được. Dù cố nghĩ như vậy nhưng mỗi lần anh lạnh nhạt, không còn thể hiện tình cảm như trước, tôi lại thấy cô đơn và ám ảnh bởi những chuyện đã xảy ra. Tôi luôn cảm thấy anh không còn mặn mà với mình, không hẳn vì công việc bận mà vì tình cảm dành cho tôi đã thay đổi, ở bên tôi chỉ còn là trách nhiệm.
Trước đây, khi muốn gần gũi chồng, tôi luôn chủ động ôm, hôn, thể hiện tình cảm. Khi đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng anh là người ít bộc lộ cảm xúc, tôi chủ động cũng không sao. Từ sau sự việc kia, mỗi lần muốn chủ động tôi lại cảm thấy tủi thân và nhục nhã, như thể người ta chỉ còn rất ít tình cảm nhưng mình vẫn cố níu kéo. Thực sự tôi chưa đủ dũng khí để ly hôn nhưng cảm giác không được yêu một cách trọn vẹn luôn khiến tôi day dứt và đau khổ. Thà anh thành thật nói rằng tình cảm dành cho tôi đã vơi đi thì có lẽ tôi còn dễ chấp nhận hơn. Tôi cũng luôn băn khoăn liệu anh có tham gia vào một cộng đồng bisexual nào đó hay không, vì thấy khó tin chuyện chỉ tình cờ gặp gỡ như anh kể. Liệu mọi chuyện có thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin, chia sẻ ảnh như anh nói, hay còn có những cuộc chat sex khác nữa? Những suy nghĩ đó cứ ám ảnh tâm trí tôi.
Bây giờ, mỗi khi anh lạnh nhạt, tôi không biết đó là vì công việc quá áp lực hay vì tình cảm dành cho tôi đã không còn đủ đầy nữa. Tôi cũng cảm thấy cô đơn khi anh xem mọi chuyện như đã qua và quay lại cuộc sống bình thường, trong khi tôi vẫn đầy tổn thương và hoang mang mà không biết chia sẻ cùng ai. Điều khiến tôi đau lòng nhất là anh không hề có ý muốn chữa lành cho vợ, cũng không quan tâm liệu tôi còn bị tổn thương vì chuyện đó hay không. Tôi cảm thấy cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Có ai từng ở trong hoàn cảnh giống tôi chưa? Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, làm sao tiếp tục sống hạnh phúc và bớt bị ám ảnh bởi chuyện này không? Có lối thoát nào để tôi nhẹ lòng hơn không? Việc một người đàn ông chat sex với đàn ông khác có phải chuyện bình thường không? Nếu ly hôn, tôi vẫn có thể tự lo cho con, dù cuộc sống sẽ không đủ đầy như hiện tại, thế nhưng có đáng để ly hôn hay không nếu mọi thứ thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin như anh nói? Tôi rất rối bời nên câu chữ có thể chưa thật mạch lạc. Mong mọi người cho lời khuyên chân thành để tôi có thể tiếp tục bước đi trong cuộc hôn nhân này.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi, lần đầu biết rung động, đang yêu một người hơn 5 tuổi qua sự giới thiệu của bạn bè. Chúng tôi cách nhau 200 km. Trong nửa năm yêu nhau, anh vào thăm tôi 3 lần. Tôi nhạy cảm nên thấy anh yêu tôi nhưng theo lý trí nhiều hơn. Tôi hỏi anh về quá khứ, anh bảo có hai mối tình nhưng không sâu đậm. Trước khi đến với tôi, anh cũng níu kéo mối tình thứ hai vài lần nhưng cô ấy nhất quyết từ chối rồi tránh không gặp anh. Trong những câu chuyện anh kể về mối tình thứ hai, tôi không tin hoàn toàn những điều anh nói nhưng vì yêu nên lại cho qua.
Rồi một lần anh nói dối tôi. Tôi phát hiện nhưng anh chối. Tôi bảo vậy anh cho tôi vào trang cá nhân xem sao. Tôi thấy anh chat với rất nhiều cô gái, nói lời yêu thương ngọt ngào. Có ai đó hỏi về tôi, anh đều bảo mới quen thôi, còn bảo xấu như thế làm sao là người anh yêu được. Tôi không thể tưởng tượng anh đối xử như thế với mình. Quan trọng tôi đọc được những đoạn chat của anh với hai cô người yêu cũ. Anh đều đã đi quá giới hạn với họ.
Tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ với anh nên chủ động nói lời chia tay. Anh xin lỗi, hứa sẽ quan tâm và yêu tôi nhiều hơn. Tôi nhất định muốn chia tay nhưng sau một tuần anh liên tục xuất hiện, tôi đã mủi lòng, gặp anh. Tôi hỏi anh về các mối quan hệ cũ, anh lại lảng sang chuyện khác. Tôi nhất định hỏi cụ thể, hai đứa cãi nhau. Anh im lặng, không nhắn tin hay gọi điện gì. Tôi nghĩ anh muốn buông tay thật. Trong thâm tâm, tôi vẫn mong anh lại xin lỗi và níu kéo tôi.Một tháng trôi qua, tò mò nên tôi vào Facebook của anh xem, thấy anh đang trong mối quan hệ với một cô gái. Những hy vọng về việc quay lại với anh đã không còn, tôi khóc. Thời gian ngắn sau, tôi vẫn không quên được anh nên chủ động nhắn tin, bảo sẽ tha thứ và muốn anh quay lại. Anh trả lời tôi và hỏi thăm nhưng không hề có động thái gì về việc muốn hàn gắn với tôi. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau nhưng chỉ như những người bạn. Tôi muốn tha thứ cho anh nhưng nhiều lúc tim lại đau nhói khi nghĩ về những lời anh nói, về quá khứ của. Có khi nào tôi không thể quay lại với anh? Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

