Vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Mẹ chồng không khó tính nhưng rất hay can thiệp chuyện nuôi con. Con tôi mới hơn một tuổi mà ngày nào bà cũng ép ăn, ép uống đủ thứ. Tôi nói con ăn vậy đủ rồi thì bà bảo “mẹ không biết chăm nên con mới còi”. Có hôm con sốt, tôi bế ru cả đêm, sáng ra bà vẫn trách tôi mặc ít đồ cho con nên mới bệnh. Chồng tôi luôn nói “mẹ già rồi, bà nói gì kệ đi”.
Nhưng sống ngày nào cũng bị góp ý kiểu đó tôi rất áp lực. Tôi bắt đầu sợ cả giờ ăn của con vì kiểu gì cũng có chuyện. Tôi nói với chồng muốn ra riêng nhưng anh không chịu, bảo nhà bố mẹ rộng rãi, anh lại là con một, ra thuê trọ chật chội vất vả rồi tội nghiệp con. Nhưng nếu tình hình không cải thiện, tôi sợ mình stress đến phát điên mất.
Tin Gốc: Vnexpress

Gần 10 năm trước tôi gặp anh, cả hai nghĩ sinh ra là để dành cho nhau, chúng tôi yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên. Hơn một năm chúng tôi ở bên nhau với nhiều kỷ niệm. Rồi cả hai thi đại học nhưng chỉ anh đậu, trượt đại học. Buồn về việc học của mình, tôi rời xa anh không nói lời nào, đến một thành phố khác vừa học vừa làm. Khoảng cách địa lý đã làm cho tình cảm của chúng tôi phai dần rồi đường ai nấy đi.
Học xong, tôi lập gia đình luôn, với người cùng quê, anh ấy yêu đơn phương tôi từ lâu rồi. Ba năm sau, tình đầu cũng cưới vợ, tôi mừng cho anh. Có điều, tôi vẫn lặng lẽ theo dõi cuộc sống của anh, giống như những người bạn cũ. Chúng tôi thỉnh thoảng nói chuyện qua điện thoại và gần đây gặp lại nhau. Sau đó, tôi không ngừng nghĩ về anh dù đã có chồng con, cuộc sống tương đối đủ đầy và hạnh phúc. Tim tôi đau, nhớ đến anh nhiều hơn, chỉ biết lao đầu vào công việc, vào guồng quay của cuộc sống để quên anh, nhưng vẫn nhớ da diết.
Nhiều lần tôi tự nhủ mình có gia đình rồi, anh cũng vậy, bận tâm làm gì. Thế nhưng tôi vẫn không thể xóa những suy nghĩ về anh. Tôi cảm thấy có lỗi với chồng khi sống cùng mà vẫn nghĩ về người cũ. Mong được các bạn cho lời khuyên, làm thế nào để quên tình cũ?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là sống tại thành phố cổ nước Đức. Vợ là người phụ nữ Việt Nam. Việc thường xuyên đọc báo VnExpress đã động viên tôi chia sẻ câu chuyện tình yêu của chúng tôi lên chuyên mục này. Tất nhiên tôi không giỏi tiếng Việt nên vợ giúp tôi biên dịch.
Tôi là người Đức, sống cùng thành phố với cô ấy. Chúng tôi biết mặt nhau năm năm nhưng không biết thông tin cá nhân nào của nhau. Tôi gọi gia đình cô ấy là người Việt Nam. Tôi thậm chí không quan tâm đến việc cô ấy có chồng hay không. Trước đây tôi từng có bạn gái và cảm giác thật tệ trong mối quan hệ ấy đến mức khi thoát ra khỏi mối quan hệ đó, tôi chấp nhận sự thật rằng mình sẽ ở một mình suốt đời, như vậy sẽ tốt hơn việc tìm kiếm mối quan hệ mới.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi thỉnh thoảng tôi trò chuyện với con trai cô ấy. Cậu bé ở tuổi vị thành niên nhưng suy nghĩ như người trưởng thành. Hôm đó là một ngày mùa thu, thời tiết se lạnh, tôi trò chuyện với con trai cô ấy trước nhà rất lâu và cô ấy đã mời tôi vào nhà uống cà phê. Sau này, tôi mới biết đó là văn hóa thân thiện của người Việt Nam. Hôm đó tôi biết được cô ấy sống một mình với hai con trai. Họ sẽ có chuyến về Việt Nam dịp Tết. Tôi bắt đầu quan tâm về đất nước Việt Nam qua lời kể của con trai cô ấy. Thật mới mẻ và thú vị. Tôi gặp con trai cô ấy thường xuyên hơn và nhận được lời mời đến du lịch Việt Nam.
Ở đây có sự khác biệt văn hóa gây hiểu lầm lớn nhưng điều này lại mang tính tích cực khởi đầu cho chuyện tình của chúng tôi. Văn hóa Đức, chỉ có gia đình mới đi du lịch cùng nhau. Tôi đã nghĩ cô ấy thích tôi. Còn văn hóa Việt Nam của các bạn là thân thiện mời khách. Một sự hiểu lầm thật tốt. Thật ra cô ấy đã tuyên bố với mọi người là sống độc thân tới già sau khi mất niềm tin vào hai cuộc hôn nhân ngắn ngủi trước kia. Cô ấy có ý định giới thiệu tôi với nhiều người phụ nữ khác, cô ấy gọi đó là mai mối.
Xin nói rõ thêm: tôi không biết tiếng Việt, cô ấy không biết tiếng Đức, tiếng Anh. Chúng tôi trò chuyện nhờ google dịch. Cái điện thoại là cầu nối quan trọng và nó đã dịch sai tạo nên một sự nhầm lẫn lần hai, rất tốt. Ở Việt Nam, chúng tôi có cơ hội trò chuyện nhiều hơn. Tôi hỏi cô ấy nghĩ gì về tôi. Cô ấy nói: có cảm tình một chút. Điện thoại dịch là cô ấy yêu tôi một chút. Điều này khiến tôi quyết tâm tìm hiểu cô ấy.
Trong chuyến về Việt Nam này, chúng tôi mới biết tên tuổi nhau, tôi thua cô ấy 4 tuổi. Điều đó không quan trọng với tôi. Mọi người ở Việt Nam hỏi tôi muốn có một người bạn gái Việt Nam không, họ sẽ giới thiệu. Tôi trả lời: nếu yêu ai đó thì người tôi muốn là cô này. Tôi chỉ tay về cô ấy. Để có người giúp đỡ, tôi đã kể cho con trai cô ấy về ý định của tôi và cậu bé ủng hộ. Cậu bé đã ngăn mẹ dẫn tôi gặp người khác nhưng cậu bé lại không nói về tình cảm của tôi. Tôi đã tìm hiểu về cô ấy qua con trai cô ấy. Cậu bé nói: mẹ thích đi chùa cầu xin những mong ước. Tôi đã nhớ điều này. Vào dịp năm mới, người Việt Nam thích đi chùa. Gia đình cô ấy ở Việt Nam cũng đi nhiều chùa. Họ chắp tay, quỳ gối khấn vái. Tôi cũng vậy và bày tỏ mong muốn được ở bên cạnh cô ấy đến suốt đời.
Chuyến du lịch Việt Nam thật thú vị. Lần đầu tiên tôi biết đến văn hóa hát karaoke ở bất cứ đâu: ở nhà, ở quán, thậm chí trên ôtô. Sài Gòn xe máy tấp nập. Người Việt Nam rất thân thiện, trên bàn nhiều món ăn. Ngày đầu tiên, gia đình cô ấy mời tôi đủ món và trái cây lạ. Đầu tiên là món bánh xèo (tên xèo vì âm thanh xèo xèo), trái vú sữa (cái tên thật khó giải thích). Chị gái cô ấy cho tôi ăn thử trái me nhưng quên dặn tôi phải vứt hạt khiến tôi nuốt vài hạt nhưng nó không sao với tôi. Tôi thích bánh mì thịt giống Döner ở Đức nhưng ngon hơn và quá rẻ. Tôi còn thích món thịt kho trứng (tên khác là kho tàu). Lúc đầu tôi đã từ chối không ăn vì thấy nó màu sẫm giống bị thối. Sau được giải thích rằng họ đã nấu nó với nước dừa trong nhiều giờ. Quả thật nó quá ngon. Và lần đầu tiên tôi uống cà phê với đá.
Nói về cô ấy, trong chuyến về Việt Nam, cô ấy vẫn dè dặt, nhút nhát. Tôi đã làm nhiều cách, đọc thông tin trên mạng về văn hóa Việt Nam, hy vọng ngày nào đó tảng băng trong lòng cô ấy bị phá vỡ. Tôi nhận thấy cô ấy cũng như các phụ nữ Việt Nam khác rất tốt bụng, luôn quan tâm người khác, luôn ở trong bếp và ít ngồi chung bàn tiệc với khách. Mọi người sống rất giản dị và luôn vui vẻ.
Trở về Đức, một thời gian sau tôi mới nhận được sự đồng ý của cô ấy. Từ khi có tình yêu, cuộc sống của tôi cân bằng, như ý, trọn vẹn hơn rất nhiều. Gia đình và người quen của tôi nhận ra rằng tôi cười nhiều hơn, gương mặt hạnh phúc hơn. Chúng tôi hạnh phúc nhiều năm rồi. Gia đình tôi quý mến cô ấy. Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ là có nhưng với chúng tôi, điều đó không là vấn đề gì. Chúng tôi yêu nhờ hiểu nhau, tôn trọng nhau, truyền đạt cảm xúc lẫn nhau. Chúng tôi có chung sở thích trồng trọt và có những sở thích riêng. Việc ủng hộ và tôn trọng sở thích riêng sẽ giúp tình cảm cả hai thêm tốt đẹp.
Ví dụ: cô ấy thích chụp hình với hoa trong tự nhiên và tôi sẽ đưa cô ấy đi bất cứ đâu mà cô ấy muốn. Ngược lại, tôi có sở thích học lái máy bay thể thao và cô ấy ủng hộ điều đó. Mỗi buổi sáng, chúng tôi thích cùng nhau uống cà phê, tận hưởng thời gian yên tĩnh và bình yên. Cuộc sống của chúng tôi thật bình yên, hạnh phúc và không tranh cãi hoặc căng thẳng. Người phụ nữ của tôi không giỏi nấu ăn nhưng với tôi, cô ấy đã tuyệt vời rồi. Tôi không hoàn hảo nên không yêu cầu người khác hoàn hảo. Tôi chưa từng yêu cầu cô ấy làm bất cứ điều gì cho tôi, không bao giờ yêu cầu cô ấy nấu món tôi thích. Tôi rất muốn nấu ăn cho cả nhà nhưng cô ấy thích tự tay nấu. Cô ấy thích chăm sóc cho gia đình, cố gắng nấu ăn ngon và không bao giờ để mọi người bị đói.
Khi ai đó nghĩ đến bạn, lo cho bạn nghĩa là họ đang yêu thương bạn. Hãy trân trọng và hạnh phúc vì điều đó cho dù không hoàn hảo. Sau chia sẻ này, tôi sẽ chở cô ấy đi chụp hình với hoa trong tự nhiên, bất cứ chỗ nào cô ấy muốn. Tôi sẽ chụp hình cho cô ấy đến khi cô ấy muốn về. Là đàn ông, tôi thích làm điều gì mà người phụ nữ của tôi muốn. Vì nếu cô ấy hạnh phúc, tôi cũng hạnh phúc theo. Chúc mọi người luôn hạnh phúc. Chúc mừng Lễ Phục Sinh an lành.
Maik K

Tôi ngoài 40 tuổi, kết hôn năm 28 tuổi, cái tuổi mà ai cũng nghĩ mình cần phải lập gia đình. Ngày ấy anh theo đuổi rất nhiệt tình nên tôi đồng ý. Ngay từ đầu, tình yêu của tôi dành cho anh không quá mãnh liệt như nhiều người khác. Sau khi kết hôn, tôi lao vào làm việc, ngày làm đêm làm, cố gắng gây dựng kinh tế cho gia đình. Đến nay, tôi có nhà, xe, đất đai, có một căn nhà ở quê cho thuê và một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường đã qua, phần lớn đều do một mình tôi nỗ lực. Chồng giống như người đứng bên ngoài cuộc sống đó, chỉ hỗ trợ khi tôi mở lời nhờ vả.
Anh thương con hết mực nhưng với vợ lại khá vô tâm. Còn tôi, từ chỗ không có quá nhiều tình cảm, dần chuyển sang thất vọng rồi chán nản bởi sự vô tâm và ích kỷ của chòng. Theo thời gian, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Có lẽ cũng vì gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai quá lâu nên tôi dần mất cảm xúc với chồng. Chúng tôi gần như sống ly thân trong cùng một mái nhà, có những lúc rất buồn và cô đơn. Thỉnh thoảng, vì quá trống trải, tôi lại kiếm chuyện cãi vã, chỉ để mong nhận được một chút quan tâm. Rồi tôi nhận ra điều đó chẳng giải quyết được gì, chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn. Từ đó, tôi ít nói dần, không còn muốn mở lòng nữa.
Tôi quay lại chăm sóc chính mình, buồn thì đi tập thể thao, mua sắm một chút, học thêm những kiến thức phục vụ công việc. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho con cái và bản thân. Ở tuổi này, đôi khi hôn nhân chỉ còn là trách nhiệm, sự quen thuộc kéo dài quá lâu dễ khiến mọi thứ trở nên nhạt nhòa. Tôi không trách những người từng "say nắng", có lẽ ai cũng khao khát được yêu thương và quan tâm. Tôi từng rung động trước một người đàn ông ấm áp, biết lắng nghe và chia sẻ. Những cuộc trò chuyện khiến tôi vui hơn, thấy lòng mình còn cảm xúc. Tất cả chỉ dừng lại ở đó. Tôi hiểu rất rõ mình sẽ không rời bỏ gia đình này, họ cũng không vì tôi mà từ bỏ gia đình của họ.
Người ta thường nói đàn ông ngoại tình vì tìm của lạ, còn phụ nữ đôi khi chỉ đi tìm sự quan tâm và sẻ chia đã mất từ lâu trong hôn nhân. Tôi không biết điều đó đúng bao nhiêu phần, nhưng hiểu cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình là như thế nào. Giờ đây, tôi không còn quan tâm chồng đi đâu, làm gì, tình cảm không còn thì việc kiểm soát nhau chẳng còn ý nghĩa. Kinh tế tôi tự lo được, anh chỉ hỗ trợ một phần trong việc nuôi dạy con. Thậm chí, nếu một ngày anh có người khác, có lẽ tôi cũng không còn đủ cảm xúc để đau lòng. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, rồi lại tự hỏi ly hôn để làm gì?
Tôi không có ý định đi thêm bước nữa. Trong khi đó, dù sao chồng vẫn là cha của các con tôi. Nếu ly hôn, anh có thể sẽ xây dựng gia đình mới, biết đâu chính các con lại là người chịu thiệt thòi nhất. Vì thế, tôi chọn sống chậm lại, yêu thương bản thân nhiều hơn, chăm sóc con cái thật tốt, để thời gian trả lời những điều còn dang dở. Không biết có ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi không? Nếu có, hãy chia sẻ cùng tôi. Đôi khi chỉ cần biết mình không phải người duy nhất cũng đủ thấy lòng nhẹ hơn rất nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

