Vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Mẹ chồng không khó tính nhưng rất hay can thiệp chuyện nuôi con. Con tôi mới hơn một tuổi mà ngày nào bà cũng ép ăn, ép uống đủ thứ. Tôi nói con ăn vậy đủ rồi thì bà bảo “mẹ không biết chăm nên con mới còi”. Có hôm con sốt, tôi bế ru cả đêm, sáng ra bà vẫn trách tôi mặc ít đồ cho con nên mới bệnh. Chồng tôi luôn nói “mẹ già rồi, bà nói gì kệ đi”.
Nhưng sống ngày nào cũng bị góp ý kiểu đó tôi rất áp lực. Tôi bắt đầu sợ cả giờ ăn của con vì kiểu gì cũng có chuyện. Tôi nói với chồng muốn ra riêng nhưng anh không chịu, bảo nhà bố mẹ rộng rãi, anh lại là con một, ra thuê trọ chật chội vất vả rồi tội nghiệp con. Nhưng nếu tình hình không cải thiện, tôi sợ mình stress đến phát điên mất.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn đã được 19 năm, một năm đầu hôn nhân rất hạnh phúc. Sau đó tôi mang thai và sinh con, những tưởng hạnh phúc đã trọn vẹn thì tôi phát hiện chồng ngoại tình khi con được 10 tháng. Tôi đã tha thứ rất dễ dàng vì cô gái đó không biết anh có vợ. Cuộc sống vợ chồng trở lại bình thường. Một năm sau, tôi lại phát hiện anh "bóc bánh trả tiền" rất nhiều cô trong một năm. Một lần nữa tôi lại chọn bỏ qua vì tình yêu tôi dành cho anh rất nhiều và hàn gắn. Những tưởng sau những gì đã trải qua, anh sẽ thay đổi để chăm lo cho gia đình, vợ con, nào ngờ cách đây một năm, tôi lại phát hiện anh ngoại tình. Lần này khủng khiếp hơn là anh ngoại tình tận bốn năm với một người, khi đó tôi sinh bé thứ hai chưa được một tuổi.
Thời gian đó là thời điểm anh khởi nghiệp. Anh làm rất nhiều, tôi tưởng anh tập trung cho công việc nhưng đâu ngờ, tiền của tôi bỏ ra, anh đi nuôi bồ và tiêu xài hoang phí. Nào là những chuyến du lịch, anh dẫn nhân tình đi khắp cả nước trong khi không một lần dẫn gia đình đi đâu; Những bữa tiệc ở nhà hàng xa xỉ liên quan đến sinh nhật con của nhân tình, lễ Tết,... Trong khi ở nhà, mẹ con tôi tiết kiệm, ăn uống kham khổ để trả khoản nợ anh đầu tư trước đó. Anh đi sớm về khuya, bỏ mặc con cái hoàn toàn cho tôi. Anh chăm lo, đưa rước con riêng của nhân tình, chăm lo quà cáp cho gia đình nhân tình. Anh tặng quà đắt tiền, mua sắm đồ đạc cho nhân tình trong khi với vợ con, anh không bỏ ra đồng nào. Mọi chi tiêu, ăn uống, sinh hoạt, học phí của con, toàn bộ tôi bỏ ra hết.
Tôi làm hết công suất, kiếm thật nhiều tiền một phần trả nợ, một phần lo cho gia đình và còn cho thêm anh để rồi anh đi chơi với nhân tình. Tôi cũng không hiểu sao mình lại không nghi ngờ và tin tưởng anh tuyệt đối nữa. Thời gian đó, anh tự cắt đứt kết nối với gia đình, chỉ khi nào cần tiền, anh mới nhắn tin hoặc gọi điện thoại cho tôi. Anh thường xuyên nói dối tôi đi công tác để ở qua đêm với nhân tình, tần suất rất nhiều. Khi tôi phát hiện, anh cắt đứt hoàn toàn với nhân tình, xóa ảnh, xóa tin nhắn, chặn kết bạn trong khi đêm trước còn nhắn những lời yêu thương, kêu nhân tình là vợ, ba của nhân tình là ba.
Suốt mấy năm qua, anh bỏ mặt gia đình hai bên không quan tâm, không về thăm, chỉ tập trung bên kia. Bây giờ anh quay về lo cho hai con rất nhiều, dành thời gian cho gia đình và cầu mong tôi tha thứ. Mọi người ạ, nếu không thấy những hình ảnh và tin nhắn yêu thương của hai người đó, có lẽ tôi dễ dàng tha thứ như những năm trước nhưng tôi đã thấy tất cả. Giờ con tôi rất quấn lấy ba, đứa lớn học lớp 12 và rất tôn trọng ba, cái gì cũng ba. Trước mặt con, tôi tỏ vẻ bình thường. Vợ chồng tôi trước nay quan hệ vẫn bình thường nhưng giờ tôi thấy kinh tởm, tuy nhiên tôi không thể hiện. Công việc của tôi dư sức lo cho hai con nhưng còn khoản nợ rất lớn cần phải trả, nếu giờ dứt khoát, tôi sợ con sẽ khổ. Đứa lớn cần tài chính để vào đại học.
Tôi đang giả vờ ổn để tập trung lo cho con nhưng khi đi tập thể dục hay uống cà phê một mình, những hình ảnh đó lại hiện lên, tôi không xóa được. Nói thêm là sau khi cưới, vợ chồng tôi chưa từng chụp chung một tấm hình nào. Khi phát hiện trong điện thoại của chồng toàn là hình ảnh của hai người và con riêng của nhân tình. Mấy năm nay, thấy chồng thay đổi tôi biết, từng chi tiết nhỏ về anh tôi đều thấy hết. Anh chưng diện, mua đồ cho bản thân, về nhà rất ít chia sẻ với tôi. Tôi nghĩ anh vì công việc, tin hoàn toàn vào nhân cách của anh.
Tôi cũng nghi ngờ anh có tán gái bên ngoài nhưng chắc chỉ đi cà phê, tán gẫu để xả stress thôi. Mỗi lần stress, anh như biến thành người khác nên nhiều khi tôi ngại không nói, chỉ ngồi bên. Tôi thường thấy anh ngồi một mình nhắn tin điện thoại rất muộn nhưng không kiểm soát, mỗi lần hỏi là vợ chồng cãi nhau, tôi chán không thèm hỏi nữa. Tôi cũng đã bỏ qua không quan tâm đến chồng hai năm nay rồi, muốn làm gì thì làm, tôi tập trung cho công việc và con cái. Tôi nghĩ đang nợ nhiều quá, chắc chồng không bồ bịch, để lo làm kiếm tiền trả nợ.
Sau khi kết thúc cuộc tình đó, tôi phát hiện thêm chồng nợ riêng hơn 200 triệu từ vay mượn, chắc tiền đó là ăn chơi với cô nhân tình. Tôi và anh cãi nhau rất lớn. Anh ích kỷ, nói tự giải quyết. Biết là vậy nhưng rất bất công với hai đứa con của tôi. Theo những gì thu thập được, tôi biết chắc chắn anh yêu cô bồ, nhưng cô bồ thì một lúc cặp với nhiều anh. Tôi biết vì khi kết thúc với anh, cô ta tay trong tay với người đàn ông khác. Tôi rối lắm, không biết nên giữ gia đình này hay quyết định dừng lại nữa. Rất mong nhận được sự chia sẻ của mọi người để tôi có cách nhìn đúng đắn hơn. Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 25 tuổi, bạn trai 31 tuổi, quen nhau được khoảng 1,5 năm. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi khá hòa hợp, tình cảm ổn. Anh có quan tâm, chăm sóc và chi trả nhiều khoản khi hẹn hò. Tôi cũng chủ động chia sẻ, mời anh đi ăn, xem phim hoặc tặng quà vào những dịp đặc biệt. Chuyện tình cảm và gần gũi giữa hai đứa cũng rất hợp nhau.
Điều khiến tôi băn khoăn nhất là chuyện tương lai. Tôi là người miền Tây, anh là người miền Trung, cả hai đều làm việc tại TP HCM. Dù yêu nhau đã lâu nhưng mỗi khi tôi nhắc đến chuyện cưới xin hay định hướng lâu dài, anh thường né tránh hoặc trả lời rất mơ hồ. Anh chưa từng giới thiệu tôi với gia đình dù người thân của anh đa số đang sống và làm việc trong miền Nam. Tôi từng đề nghị gặp mặt gia đình anh một bữa cho biết nhau nhưng anh từ chối với lý do ngại.
Tháng 5 vừa rồi, chúng tôi chia tay vì tôi cảm thấy mối quan hệ không có kết quả rõ ràng. Sau đó anh chủ động liên lạc lại, giải thích và mong muốn quay lại. Anh đề nghị cả hai tiếp tục yêu đến cuối năm, nếu lúc đó vẫn còn tình cảm thì sẽ nghiêm túc nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi cảm nhận anh có tình cảm với tôi nhưng anh là người rất chậm trong việc đưa ra quyết định và dường như không chắc chắn về tương lai của hai đứa. Điều này khiến tôi thường xuyên lo lắng. Mỗi lần gần gũi xong, dù đã sử dụng biện pháp tránh thai cẩn thận, tôi vẫn sợ mang thai ngoài ý muốn. Sự căng thẳng kéo dài khiến kinh nguyệt của tôi thường xuyên bị trễ và ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý.
Ngoài ra, tôi từng buồn vì cảm giác bản thân chưa thực sự được công nhận trong gia đình anh. Có lần em gái anh nói đùa rằng nếu sau này quen người ở gần hơn thì anh nên bỏ tôi. Dù anh giải thích đó chỉ là câu nói vu vơ, tôi vẫn cảm thấy tổn thương. Tôi cũng có chút chạnh lòng khi thấy anh rất quan tâm, chăm lo cho gia đình nhưng lại chưa muốn công khai hay đưa tôi vào về những dịp quan trọng.
Hiện tại tôi không quá vội kết hôn nhưng càng yêu tôi càng thấy mình là người đang cố gắng nhiều hơn trong việc xây dựng tương lai cho mối quan hệ này. Nhiều khi cảm thấy tôi đang là "rau sạch" của anh, nơi để anh giải tỏa nhu cầu chứ cũng không thiết tha đến chuyện trăm năm. Khi cần sự rõ ràng và đồng hành, muốn anh lo lắng cho tôi nhiều hơn để tôi biết anh có thật sự đáng lấy làm chồng hay không thì tôi lại cảm thấy khá cô đơn vì anh vô tư, ham chơi.
Anh thường chủ động gặp gỡ khi nhớ hoặc muốn gần gũi nhau. Anh hay nói lời yêu thương, có ghen, còn những vấn đề lâu dài thì vẫn chưa có câu trả lời cụ thể. Anh nói là thấy yêu tôi thì yêu ở thời điểm hiện tại thôi, còn chuyện cưới xin sẽ liên quan khá nhiều đến vấn đề gia đình hai bên nên anh cũng khá đau đầu, vì vậy mà anh chẳng muốn nghĩ đến nữa.
Tôi vẫn còn tình cảm với anh nên đã đồng ý cho cả hai thêm thời gian đến cuối năm. Tuy nhiên, tôi không biết nên làm gì để giữ sự cân bằng về cảm xúc, bớt lo âu và không để mối quan hệ này ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc của mình. Theo mọi người, tôi nên tiếp tục chờ đợi đến cuối năm hay nên nhìn nhận lại mối quan hệ này từ bây giờ? Mọi người có thấy những lo lắng của tôi là hợp lý không? Cảm ơn mọi người đã đọc và cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi không hề biết lương chính xác của vợ nhưng lương tôi thì dễ biết. Vợ tôi đi làm liên tục một công ty suốt 18 năm nay, còn tôi làm được 9 năm thì nghỉ việc về nhà và trở thành lao động tự do. Thu nhập hai vợ chồng lúc mới cưới cũng ổn, vợ gấp hai hay gấp ba lần thu nhập của tôi. Còn hiện tại, tôi quán xuyến công việc của gia đình lớn và làm việc nhà, đưa đón và giữ hai đứa con.
Vừa mới hôm qua, lướt đọc mục Tâm sự, thấy chị vợ lấy chồng và chồng không hề biết lương vợ 70 triệu mỗi tháng, đọc xong lại ngẫm tới gia đình nhỏ của chính mình. Thu nhập giai đoạn vừa rồi của vợ chồng tôi chủ yếu từ vợ, lâu lâu thưởng chút đỉnh, Tết vừa rồi vợ được thưởng hiệu quả công việc là 100 triệu. Lương tôi nói trắng ra là không có, chủ yếu là thu nhập do tự xoay việc mỗi tháng, cộng thêm ba mẹ tôi cho lương cứng hàng tháng xem như đã nghỉ làm công ty mà ở nhà phụ trách trực tiếp công việc của gia đình lớn.
Vợ chồng tôi có 3 miếng đất, có thu nhập từ vườn cây ăn trái. Chúng tôi lấy nhau được 10 năm, sống ở thành phố cùng gia đình chồng, nếu suôn sẻ thì tầm vài năm nữa sẽ có thêm vài nguồn thu nhập thụ động từ gia đình lớn. Nói chung, làm việc thì ai cũng vất vả và mệt mỏi nhưng nhìn lại hai đứa con và thành quả từ sự nỗ lực của hai vợ chồng, cũng thấy vui vui trong lòng. Tôi không ngại việc nghỉ ở nhà để vợ đi kiếm tiền. Tôi chỉ mong là tới một thời điểm nào đó, thu nhập chúng tôi có thêm nhiều nguồn nữa, sẽ giảm bớt đầu việc của vợ lại.
Tin Gốc: Vnexpress

