Tôi mới đi làm, yêu bạn gái được hai năm. Theo nhận xét của bạn bè, tôi có ngoại hình khá, sống chững chạc và trước khi có bạn gái thì tôi chưa từng vội vàng trong chuyện tình cảm. Mãi đến khi quen cô ấy qua một người bạn, tôi mới thực sự rung động. Cô ấy hiền lành, lễ phép, xuất thân trong một gia đình nề nếp. Chúng tôi đã cùng nhau tính chuyện tương lai. Ngay từ khi mới quen, tôi đã hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy khẳng định tôi là mối tình đầu. Tôi hoàn toàn tin tưởng. Khi tình yêu đủ sâu đậm, chúng tôi vượt qua giới hạn. Dù có vài điều khiến tôi băn khoăn, cô ấy đều giải thích hợp lý và tôi lại bỏ qua những điều đó.
Trong suốt thời gian yêu nhau, mỗi lần tôi vô tình hỏi lại chuyện quá khứ, cô ấy đều tỏ ra khó chịu. Tôi nghĩ cô ấy không thích bị nghi ngờ nên bản thân luôn là người chủ động làm hòa. Tôi yêu cô ấy rất nhiều, luôn cố gắng chiều chuộng và dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tiến tới hôn nhân. Cách đây không lâu, tôi phát hiện một sự thật khiến bản thân suy sụp.
Cô ấy không hề là mối tình đầu của tôi như đã nói. Trong suốt thời gian yêu tôi, cô ấy vẫn giữ liên lạc, nhắn tin tình cảm với người yêu cũ. Điều khiến tôi đau lòng hơn là trước đó cô ấy luôn khẳng định chưa từng yêu ai và đã giấu kín toàn bộ quá khứ của mình. Tôi nhận ra rất nhiều điều cô ấy từng kể đều không đúng sự thật. Người con gái mà tôi luôn tin tưởng và yêu thương lại che giấu quá nhiều chuyện.
Cô ấy hứa sẽ cắt đứt liên lạc với người cũ, thay số điện thoại và bản thân để giữ lại tình yêu với tôi. Điều khiến tôi day dứt không chỉ là chuyện quá khứ mà là việc cô ấy đã nói dối ngay từ đầu. Nếu tôi không phát hiện, liệu cô ấy định giấu tôi cả đời sao? Tôi còn có thể tiếp tục đặt niềm tin vào cô ấy không? Đây là mối tình đầu của tôi, người tôi nghĩ sẽ gắn bó cả đời này. Giờ tình yêu trong tôi vẫn còn nhưng niềm tin vụn vỡ. Tôi không biết nên tha thứ để cùng nhau bắt đầu lại hay dừng lại. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi được đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định, lấy chồng ở tuổi 32. Tôi cưới khi không có tình yêu, quen chồng qua mai mối, thấy anh có vẻ ổn, tốt tính, nghĩ tuổi mình cũng cần lấy chồng rồi, kiểu sợ ế. Tôi cho rằng ở với nhau lâu rồi sẽ nảy sinh tình cảm. Với suy nghĩ như thế, giờ tôi phải trả giá. Mọi suy nghĩ của tôi đều ảo tưởng, cuộc sống không đơn giản như mình nghĩ, vội vàng bước để rồi đau khổ. Tôi đang đứng trước sự tan vỡ trong hôn nhân khi mới cưới chưa được một năm.
Chồng hơn tôi 4 tuổi, tìm hiểu hai tháng đã cưới, thời gian quá ngắn để đôi bên hiểu nhau. Những tật xấu của hai bên chưa kịp rõ nét để thông cảm với nhau mà cả hai đã quyết định chung nhà, để rồi sống với nhau quá hụt hẫng. Vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. Cách sống của mỗi người có sự khác biệt, ví dụ tôi gọn gàng, còn anh luộm thuộm. Tôi nói khéo bao nhiêu, anh ăn nói cộc cằn bấy nhiêu, không có thưa gửi, trống không.
Tôi biết cách lo lắng, quan tâm đến chồng, còn anh vô tâm, không bao giờ hỏi han và để ý đến tôi. Sau gần một năm cố gắng, tôi mệt mỏi, chỉ muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Mong được cái bạn chia sẻ.
Tuổi trẻ có sức khỏe và rất nhiều người trong số chị em phụ nữ vẫn đang "cậy" có sức khỏe hoặc chưa chú ý quan tâm, chăm sóc đến sức khỏe của mình. Nhiều người ở độ tuổi 35-50 đã bỏ tiền ra để khám bệnh, mua thực phẩm và thuốc tốt để bổ sung cho cơ thể. Nhưng tôi muốn hỏi rằng nếu cơ thể đang lên tiếng và phát ra một số tín hiệu bệnh, chúng ta có giảm cường độ làm việc, giảm thu nhập để đổi lấy một công việc thoải mái hơn, thu nhập thấp hơn và sức khỏe tốt hơn không?
Tôi là nữ, 40 tuổi, không hề chủ động chọn rời bỏ công việc nhưng công việc, cơ hội làm ăn dần rời bỏ tôi. Vì vậy giờ tôi chỉ làm một loại công việc với nhịp độ chậm rãi, không còn bận rộn, hối hả và mệt mỏi như trước nữa. Sau một năm sống chậm lại với công việc văn phòng cho mức lương gần 30 triệu (bằng một phần tư mức thu nhập cũ), tôi cảm thấy cơ thể, sức khỏe thay đổi rất nhiều. Trước đây, tôi làm việc không quản đêm ngày, làm nhiều loại việc cùng lúc, vừa làm vừa ăn, vừa ăn vừa làm, nửa đêm cũng tỉnh dậy làm rồi lại mất ngủ...
Ở tuổi 37-40, tôi đã có những cơn choáng vì tiền đình. Cứ cách một tháng, tôi phải uống một hộp hoạt huyết dưỡng não, nếu không uống là thấy chóng mặt, hoa mắt. Tôi cũng bị đau dạ dày mỗi khi có cơn stress và mức độ nhạy cảm với stress tăng lên, tóc bạc nhanh hơn. Nhiều khi tôi nhìn món ăn ngon, cảm giác rất thèm nhưng lúc ăn thì không ăn được nhiều, ăn một ít đã chán. Tôi cứ nghĩ chuyện đó là bình thường vì bắt đầu vào tuổi trung niên.
Cho đến bây giờ, khi được sống nhịp sống chậm rãi, không căng thẳng, ít việc, thu nhập thấp, có thêm thời gian đi thể dục, tôi dần cảm nhận được sự thay đổi. Gần một năm nay, tôi không phải dùng thuốc hoạt huyết. Tôi không có cơn đau dạ dày, cũng không bị mất ngủ đêm, vị giác ăn uống cũng tốt hơn. Hóa ra cơ thể mình vẫn còn có thể hồi phục và khỏe lại như vậy. Đôi khi tôi tự hỏi nếu giờ cho mình quay lại thời kỳ làm việc và stress như cũ để có mức thu nhập cũ hoặc thu nhập gấp đôi hiện tại, mình có đánh đổi nữa hay không?
Tôi và em yêu nhau 3 năm, sắp tổ chức cưới. Em có ngoại hình nhỏ nhắn, dễ nhìn, vui vẻ và hòa đồng. Theo như mọi người đánh giá, chúng tôi đẹp đôi và rất hợp nhau. Chuyện là tôi mới biết trong thời gian hai đứa yêu nhau, em từng có tình cảm với một người nữa và còn có ý định tiến tới hôn nhân. Chuyện này sau đó đã kết thúc hơn một năm, tất cả sự việc đều nằm trong khoảng thời gian ba năm chúng tôi yêu nhau. Tôi vô cùng sốc, không biết diễn tả tâm trạng của mình như nào nữa. Mấy ngày liền tôi không ăn, không ngủ và cũng không thấy mệt, nhìn đâu cũng có kỷ niệm của hai đứa.
Nếu không có chuyện này, bạn gái thực sự là một người tuyệt vời. Với tôi, em là tất cả. Tôi tạm chấp nhận lời giải thích rằng thời gian xa nhau khi tôi đi công tác vài tháng, cộng với áp lực chuyện cưới xin khi chưa thể tổ chức, khiến em hoang mang và không giữ được sự chung thủy. Suốt 4 năm qua, tôi chưa từng nghi ngờ, vẫn luôn tin tưởng và yêu em rất nhiều. Đến bây giờ, tôi vẫn không muốn chia tay, thậm chí còn chuẩn bị cho đám cưới, nhưng trong lòng không thể quên được chuyện cũ. Nó ám ảnh tôi, ảnh hưởng lớn đến cuộc sống và công việc.
Chúng tôi sống chung, mỗi lần gần gũi tôi lại bị ám ảnh bởi hình ảnh em bên người khác, khiến sức khỏe và tinh thần tôi sa sút. Dù vậy, tôi vẫn quyết định cưới vì chưa từng yêu ai nhiều đến thế, cũng cảm nhận được sự chân thành khi em nhận lỗi. Tôi không biết làm sao để vượt qua nỗi ám ảnh này, cảm giác như mất phương hướng. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.