Tôi và em yêu nhau 3 năm, sắp tổ chức cưới. Em có ngoại hình nhỏ nhắn, dễ nhìn, vui vẻ và hòa đồng. Theo như mọi người đánh giá, chúng tôi đẹp đôi và rất hợp nhau. Chuyện là tôi mới biết trong thời gian hai đứa yêu nhau, em từng có tình cảm với một người nữa và còn có ý định tiến tới hôn nhân. Chuyện này sau đó đã kết thúc hơn một năm, tất cả sự việc đều nằm trong khoảng thời gian ba năm chúng tôi yêu nhau. Tôi vô cùng sốc, không biết diễn tả tâm trạng của mình như nào nữa. Mấy ngày liền tôi không ăn, không ngủ và cũng không thấy mệt, nhìn đâu cũng có kỷ niệm của hai đứa.
Nếu không có chuyện này, bạn gái thực sự là một người tuyệt vời. Với tôi, em là tất cả. Tôi tạm chấp nhận lời giải thích rằng thời gian xa nhau khi tôi đi công tác vài tháng, cộng với áp lực chuyện cưới xin khi chưa thể tổ chức, khiến em hoang mang và không giữ được sự chung thủy. Suốt 4 năm qua, tôi chưa từng nghi ngờ, vẫn luôn tin tưởng và yêu em rất nhiều. Đến bây giờ, tôi vẫn không muốn chia tay, thậm chí còn chuẩn bị cho đám cưới, nhưng trong lòng không thể quên được chuyện cũ. Nó ám ảnh tôi, ảnh hưởng lớn đến cuộc sống và công việc.
Chúng tôi sống chung, mỗi lần gần gũi tôi lại bị ám ảnh bởi hình ảnh em bên người khác, khiến sức khỏe và tinh thần tôi sa sút. Dù vậy, tôi vẫn quyết định cưới vì chưa từng yêu ai nhiều đến thế, cũng cảm nhận được sự chân thành khi em nhận lỗi. Tôi không biết làm sao để vượt qua nỗi ám ảnh này, cảm giác như mất phương hướng. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 29 tuổi, kết hôn gần hai năm, hơn vợ bốn tuổi. Chúng tôi đến với nhau, kết hôn sau khi biết cô ấy mang thai. May mắn là cuộc sống ban đầu của hai vợ chồng khá ổn định. Bố mẹ tôi sau bao năm lam lũ nơi đất khách, dành dụm từng đồng và cho chúng tôi một căn hộ ở Hà Nội, còn tôi cố gắng mua thêm một chiếc ôtô để thuận tiện đi lại. Dù vẫn còn khoản vay khoảng 20% giá trị xe (từ người thân) nhưng với công việc ổn định, tôi tin đó không phải là áp lực quá lớn. Tôi từng nghĩ như vậy là mình đã có nền tảng để xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Khi vợ sắp sinh, gia đình bên ngoại muốn cô ấy ở trung tâm chăm sóc sau sinh một tháng. Cá nhân tôi nghĩ thuê người giúp việc và người chăm em bé tại nhà sẽ thoải mái hơn vì không đâu bằng chính ngôi nhà của mình. Nhưng thấy vợ buồn và không đồng tình, tôi chấp nhận. Hai bên gia đình cùng hỗ trợ gần 70 triệu đồng cho một tháng ở cữ.
Sau thời gian đó, vợ muốn về quê ngoại để có ông bà chăm sóc. Quê tôi và quê vợ cách Hà Nội khoảng 200 km. Tôi đồng ý vì nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất cho hai mẹ con, đồng thời lúc ấy công việc của tôi cũng gặp áp lực. Tôi bị đánh giá là hiệu quả làm việc không tốt và cần tập trung để giữ công việc - nguồn thu nhập chính của gia đình. Có lẽ đó là một trong những quyết định ảnh hưởng nhiều nhất đến cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Vợ sinh mổ. Tôi luôn mong có thêm sự hỗ trợ từ gia đình bên ngoại để mình yên tâm đi làm. Phần lớn thời gian bà ngoại dành để chăm cháu, còn tôi đi làm xong lại lo cơm nước, chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà. Có những bữa tôi nhờ chị gái nấu cơm mang đến nhưng bà ngoại không hợp khẩu vị nên hầu như không ăn. Tôi không trách ai, chỉ thấy mọi việc dường như đều trở nên khó khăn hơn mình tưởng.
Trong thời gian ở cữ, vợ nhiều lần nói với tôi những câu khiến tôi chạnh lòng. Có lần cô ấy phàn nàn về dịch vụ chăm sóc sau sinh, tôi chỉ nhẹ nhàng bảo nếu không thoải mái thì về nhà rồi thuê người giúp việc. Câu trả lời tôi nhận được là: "Về đó để còng lưng đi nấu cơm cho bố con anh à?". Tôi giận nhưng nghĩ vợ vừa sinh, tâm lý chưa ổn định nên lại im lặng.
Khi vợ về quê ngoại, tôi chuyển gần như toàn bộ lương cho cô ấy quản lý, chỉ giữ lại khoảng chín triệu đồng mỗi tháng. Sau khi trả tiền điện, phí quản lý căn hộ và chỗ gửi xe, tôi còn khoảng năm triệu. Cuối tuần nào tôi cũng lái xe gần 200 km về thăm vợ con, tiền xăng và phí cao tốc gần hết bốn triệu đồng mỗi tháng. Để tiết kiệm, nhiều hôm tôi sang nhà chị gái ăn cơm rồi mới về. Dù vậy, vợ vẫn thường trách tôi không gọi điện đủ nhiều hoặc không quan tâm đến hai mẹ con.
Tôi cố gắng thay đổi. Cô ấy nói tôi về nhà chỉ quanh quẩn với con mà không phụ bà ngoại việc bếp núc, tôi cũng gạt sự mệt mỏi sang một bên để làm. Tôi gần như cắt hết các mối quan hệ bên ngoài, không còn những buổi tụ tập với bạn bè hay đồng nghiệp. Ai hỏi, tôi chỉ cười và bảo vợ mới sinh nên muốn dành thời gian cho gia đình. Nhưng những cuộc cãi vã vẫn không dừng lại. Một lần, vợ đọc lại những tin nhắn cũ giữa tôi và người yêu cũ từ bốn năm trước. Chúng tôi đã không còn liên lạc từ rất lâu, nhưng từ đó tuần nào hai vợ chồng cũng cãi nhau vì cô ấy cho rằng tôi từng đối xử với người cũ tốt hơn so với cách tôi đối xử với mình.
Khi con được khoảng bốn, năm tháng tuổi, mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn. Có những lúc vợ nói đến chuyện không muốn tiếp tục sống và cho biết tình trạng trầm cảm trước đây có dấu hiệu quay trở lại. Mỗi lần như vậy, tôi đều hoảng sợ, xin nghỉ làm đột xuất rồi lái xe gần 200 km về ngay trong đêm. Đó là điều thường xuyên diễn ra. Có những ngày làm việc xong, tôi chỉ kịp lấy vài bộ quần áo rồi lên xe, ba đến bốn tiếng sau mới tới nơi. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải quãng đường, mà là cảm giác mình luôn sống trong lo lắng.
Sau đó, tôi nhiều lần muốn đưa hai mẹ con trở lại Hà Nội để gia đình được ở gần nhau. Nhưng vì em trai vợ sắp thi, rồi lại đến Tết nên kế hoạch tiếp tục lùi lại. Tết năm ấy, bố mẹ tôi từ nước ngoài về nước. Ngôi nhà cấp bốn ở quê được sửa sang để đón con cháu đoàn tụ sau nhiều năm. Tôi chỉ mong vợ cho con về nội đón giao thừa rồi hôm sau sang bên ngoại. Cô ấy nói môi trường và con người bên nội không phù hợp với em bé. Tôi rất buồn nhưng vẫn nhường vì nghĩ đến tình trạng tinh thần của vợ.
Đến khi đưa hai mẹ con ra Hà Nội, gia đình bên ngoại muốn chọn ngày đẹp. Trùng hợp, đó lại là ngày giỗ ông ngoại tôi - dịp hiếm hoi anh chị em họ từ nước ngoài về đông đủ sau gần mười năm. Tôi chấp nhận bỏ lỡ buổi họp mặt để chiều theo mong muốn của vợ. Sau đó anh chị trách tôi, tôi chỉ biết xin lỗi. Nhưng câu chuyện lại trở nên căng thẳng hơn khi vợ tranh luận với mọi người rồi rời khỏi nhóm chung của họ hàng. Tôi chỉ biết nhẹ nhàng giải thích rằng nếu có ai sai thì đó là tôi vì tôi là người quyết định mọi việc, không nên để mâu thuẫn lan rộng.
Đến sinh nhật tròn một tuổi của con, tôi lại có thêm một điều day dứt. Gia đình tôi có một người anh họ sống đối diện nhà ở quê. Từ thời bố mẹ tôi còn khó khăn đến tận bây giờ, gia đình anh chị luôn giúp đỡ, chăm sóc bố mẹ tôi mỗi khi ông bà về nước. Thu nhập của anh chị không cao nhưng lúc nào cũng hết lòng với gia đình tôi. Tôi luôn mong có dịp báo đáp. Hôm sinh nhật con, đúng lúc anh chị ra Hà Nội thì tôi lại bận đưa em vợ đi thi nên không thể tự mình lo chu đáo cho anh chị. Đó là điều đến giờ tôi vẫn thấy có lỗi.
Trong bữa tiệc, tôi bận đón khách, sắp xếp bàn ghế, còn vợ và con đến sau. Sau khi ăn xong, bà ngoại bế cháu vào trong vì bé buồn ngủ nên cả buổi gần như tôi không có một tấm ảnh gia đình trọn vẹn với con. Tối hôm đó, trước mặt họ hàng và khách khứa, vợ nhiều lần tỏ thái độ với tôi. Đến lúc chỉ còn mấy anh em ngồi lại, thấy tôi hút điếu thuốc, cô ấy buông một câu: "Hôm nay không phải về nữa". Tôi ngồi im. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình không còn được tôn trọng.
Sau khi vợ ra Hà Nội sống cùng tôi, những mâu thuẫn vẫn tiếp diễn. Mỗi lần tôi sang nhà anh chị ăn cơm hoặc gặp người thân từ quê ra quá vài tiếng, vợ đều không hài lòng. Tôi bắt đầu cảm thấy mình phải lựa chọn giữa gia đình nhỏ và những người thân đã gắn bó với mình từ trước. Có lẽ tôi cũng có những thiếu sót mà bản thân chưa nhận ra. Có lẽ trong mắt vợ, tôi chưa bao giờ là một người chồng đủ tốt. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình nhường thêm một chút, cố thêm một chút thì mọi chuyện sẽ ổn. Thế nhưng càng nhường, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn.
Có những đêm tôi tự hỏi liệu mình đã hy sinh quá nhiều hay đơn giản là chúng tôi chưa bao giờ thực sự phù hợp để đi cùng nhau. Tôi thấy đau lòng, cảm giác mọi cố gắng của mình dường như chưa bao giờ được nhìn thấy. Tôi không biết cuộc hôn nhân này có nên cứu vãn không?
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều người cho rằng hôn nhân đổ vỡ thường bắt đầu từ những chuyện lớn như ngoại tình hay tiền bạc. Nhưng thực tế, không ít mối quan hệ lại rạn nứt dần bởi những lời cằn nhằn, trách móc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những câu nói tưởng nhỏ, nói vì mệt, vì áp lực nhưng lâu dần khiến người còn lại cảm thấy ngột ngạt và xa cách. Dưới đây là những câu chuyện đời thường được các độc giả chia sẻ.
Tôi trưởng thành hơn sau khi lấy người vợ hay cằn nhằn
Vợ cằn nhằn rất nhiều và tôi thấy mình trưởng thành dần dần sau khi lấy vợ. Phần lớn lời cằn nhằn đều từ tai nọ qua tai kia là hạnh phúc chứ chấp nhặt từng câu thì rất mệt mỏi và có khi ly hôn rồi. Xin lỗi chứ có tới 90% vợ đều cằn nhằn dù lấy chồng hoàn hảo như ông tiên. (quangdp01)
Tôi chỉ nhắc nhẹ chứ không bao giờ cằn nhằn chồng
Tôi là phụ nữ, nghe mẹ tôi nói mấy câu kiểu: "Để đó em tự làm", Em đã bảo anh rồi mà", "Sao anh không thể giống chồng người khác?","Không hiểu sao em còn chịu đựng được anh",... đã cảm thấy bực mình rồi nói gì đàn ông - giống loài đề cao cái tôi và sĩ diện. Tôi tuyệt đối không bao giờ nói mấy câu này với chồng. Nếu không hài lòng điều gì, tôi chỉ nhắc nhẹ nhàng. Trộm vía là chồng tôi cũng khá tự giác nên không cần phải nói nhiều. Còn mấy ông không nghe lời, tôi lọc từ trước khi cưới rồi. Nhờ vậy nên dù đã hai mặt con, vợ chồng tôi vẫn còn mặn nồng như lúc mới cưới. Đừng xem những lời tổn thương người khác như một việc bình thường. Không ai có thể ở chung với một người như vậy mà hạnh phúc nổi đâu. (Ngân Dương)
Chồng bị tôi cằn nhằn khi tự ý thực hiện những việc vợ chưa đồng ý
Tôi là người ít nói, ít càm ràm mấy chuyện vặt. Nhưng khi bực mình chuyện gì, tôi nói hoài không im và phải có người nghe mới được. Đó là khi còn thương thì tôi mới nói. Không còn thương tôi sẽ không nói đâu, nhất là khi bị tổn thương thì tôi im lặng cho đến khi rời khỏi hôn nhân. Thời trẻ, tôi ly hôn hai lần (do hai cuộc hôn nhân mai mối mà chồng ngoại tình người cũ). Năm 40 tuổi, tôi có hôn nhân lần ba với chồng người Đức. Anh hiểu tính tôi lắm nên không dám làm tôi bực mình điều gì. Tiếng Đức của tôi kém, nếu nói nhanh quá thì tôi như "vịt nghe sấm".
Bữa đó anh chở tôi đi làm, kẹt xe đèn đỏ một hàng dài. Anh nói nhanh: "quẹo đường khác rồi đi bộ 200 m sẽ nhanh hơn". Tôi im re nên anh đánh lái quẹo cái rẹt. Tôi không biết ất giáp gì. Rồi mở cửa kêu tôi đi bộ 200 m vô chỗ làm. Tôi hiểu ra, bực mình leo lên xe. Anh phải chở tôi quay lại đường cũ, dừng trước cửa nơi làm việc cho tôi. Và tất nhiên tôi càm ràm cho một trận. Tối về thêm một trận nữa: khi vợ chưa ok thì đừng tự ý làm, nhất là phải thận trọng với vợ không rành tiếng Đức. Từ đó đến giờ, nhiều năm rồi, hết dám tái phạm. (Nguoixala)
Tôi dọn ra ở riêng sau khi kiệt sức vì làm thay chồng mọi việc
Tôi nhắc nhiều lần thì chồng bảo tôi cằn nhằn và phớt lờ, không chịu làm, không chịu thay đổi. Tôi im lặng làm thay anh tất cả đến kiệt sức và biện pháp cuối cùng là dọn ra ở riêng cho cuộc đời tôi bớt khổ. Lấy chồng mà như rước họa vào thân. Chọn kỹ lắm rồi, chắc bị lừa. (lannguyen28012801)
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Tôi có tiền, việc tốt, có con, không lý gì phải chịu bộ mặt hằm hằm của chồng

Tôi đã thực sự muốn bỏ chồng, cảm xúc khi nghĩ đến việc không sống cùng chồng nó khiến đầu óc tôi vô cùng dễ chịu. Suốt 7 năm qua, tôi nhiều lần căng thẳng, thậm chí còn run sợ mỗi khi chồng không vừa ý, mặt anh ta hằm hằm, chiến tranh lạnh. Mỗi khi anh ta chiến tranh lạnh, ngắn nhất là một tuần, dài nữa là hai tháng, lý do có thể bữa đó tôi nấu món anh ta không thích ăn, hoặc tôi nói câu nào đó chồng không vừa lòng.
Lý do chủ yếu, mạnh mẽ nhất là thường liên quan đến bố mẹ chồng. Ví dụ cách đây 3 năm, khi tôi vô tình nói có một số tiền được coi là lớn cho anh ta biết. Anh ta liền kể cho bố mẹ, sau đó ông bà thường xuyên gọi điện ướm và nhắc chuyện mua nhà để đầu tư. Tôi chỉ vâng dạ rồi đùng một cái họ nói tìm được nhà và đã cọc rồi, tôi góp tiền vào, còn nhà thì bố mẹ chồng quản lý cho thuê, còn ai đứng tên thì họ chưa từng nhắc đến. Tôi không đồng ý. Thứ nhất vị trí nhà, họ không bàn bạc với tôi. Thứ hai là nhà của hai vợ chồng, tôi muốn quản lý. Tiền bạc minh bạch và dùng vào sinh hoạt gia đình nhỏ chứ tôi không có ý định vơ vét làm của riêng. Tiền bố mẹ chồng góp vào thì tôi muốn như kiểu vay mượn trả lãi vì họ nói họ cho mượn mà.
Suy cho cùng, tôi không thích chung đụng với bố mẹ chồng, thích độc lập vì trước đó cũng xảy ra nhiều mâu thuẫn và họ chửi tôi những câu rất khó nghe như: "Mày nhà quê lấy con tao được hộ khẩu thành phố". Hoặc như khi con được 15 tháng, tôi vừa kẹp con vào lòng vừa bưng bát cơm, chồng chửi "sống tầm gửi nó quen".
Thực sự trước giờ ăn học đàng hoàng, từ thời sinh viên đã tự làm thêm kiếm tiền, lúc nào tôi chẳng có tiền, ngày xưa thì vài trăm triệu đồng, bây giờ là vài tỷ đồng. Thế nhưng lúc đó tôi không nói ai biết cả, vì ở nhà chăm con, cơm nước phục vụ chồng, ngoài ra không dùng gì tới tiền, chồng chi mỗi ngày 200 nghìn đồng đi chợ, tôi tự mở ngăn kéo cửa hàng lấy tiền đi chợ và không bao giờ lấy hơn. Chỉ mới về ở với nhau được 19 tháng bao gồm thời gian chửa đẻ, nuôi con nhỏ, vậy mà tôi bị chửi ăn bám. Tôi khóc như chưa bao giờ được khóc, sau đó cũng vẫn ở tiếp.
Rồi tới lần tiếp nữa, khi vụ mua nhà kia không được, gia đình họ tự mua và chồng tôi để bố mẹ chồng đứng tên cái nhà đó. Lần đấy anh ta chiến tranh lạnh hai tháng với tôi và đi tìm gái gọi. Hàng ngày khi anh ta đóng cửa hàng, sẽ đi tới 12h đêm mới về, còn tôi ôm con về ngoại cho khuây khỏa. Thời gian đó tôi theo dõi điện thoại, thấy chồng tìm gái, anh ta thừa nhận, cũng không xin lỗi. Bố mẹ chồng nói anh ta tìm gái là bình thường vì đã chán tôi, tôi làm cho anh ta chán. Bố chồng còn đổ tội ngược lại cho tôi, rằng có chắc là tôi về quê không đi tìm trai không. Nghe tới đó tôi chẳng nói gì nữa.
Sau lần đó tôi vẫn ở lại, chưa ly hôn, có lẽ ở lâu trong cái khổ nên quen rồi. Còn lần này, anh ta nói mua vé đi du lịch. Tôi hỏi chồng đồng ý không nếu tôi mua vé cho mẹ tôi đi cùng (bố tôi mất rồi). Tôi lấy chồng xa, từ lúc bố mất tôi luôn cảm thấy tiếc và xót xa khi bố mẹ nuôi mình lớn, rồi đi lấy chồng xa nên chưa báo hiếu được gì. Anh ta lúc đầu đồng ý, sau đó nhắn tôi là cho cả bố mẹ chồng đi nữa, tôi không đồng ý vì hai bên sui gia không thân thiết, bố mẹ chồng buôn bán còn mẹ tôi là nông dân.
Sau thời gian làm dâu, tôi nhận thấy bố mẹ chồng hay nói những câu phân biệt giàu nghèo, sang hèn nên không muốn mẹ mình buồn hoặc ngại ngùng, vì thế đi cùng rất không thoải mái. Nếu đi thì bố mẹ chồng đi chuyến sau, mỗi lần đi cùng với một bên bố mẹ thôi. Vậy là chồng mặt hằm hằm, chiến tranh lạnh, ngủ riêng, không ăn cơm tôi nấu. Tôi nấu hai lần chồng không ăn, lần thứ ba tôi nấu hai mẹ con ăn và coi chồng như vô hình. Sau đó tôi đặt vé cho mẹ đẻ, con tôi và tôi đi du lịch ở chỗ anh ta nói.
Tôi đang viết bài này khi ở khách sạn chỗ du lịch, thấy tâm trí thật thoải mái, dễ chịu khi thoát ra khỏi sự hằm hằm của chồng. Tôi nghĩ có lẽ nên quyết định môi trường sống cho mình. Trước đây tôi sợ con không có bố, sợ này kia, nhưng khi ở đây, không còn thấy anh ta, tôi được thoải mái là chính mình, không phải run sợ mỗi khi anh ta thở dài hoặc vùng vằng. Tôi nghĩ tại sao mình phải sợ ly hôn, mình có tiền thì có thể tự mua nhà được, lại có công việc và con cái, vậy là đủ với tôi rồi. Tôi sẽ cùng con đi du lịch, khám phá.
Khi nghĩ lại những lần chiến tranh lạnh, mâu thuẫn vợ chồng ở trên, cảm giác sợ con thiếu bố, sợ nhìn cảnh tết lễ gia đình khác đầy đủ bố mẹ cũng vơi đi, tôi thấy sự thoải mái trong tâm trí mình quan trọng hơn. Thực tế hai năm gần đây, khi xem lại ảnh gia đình, bản thân lướt qua thật nhanh và không muốn xem bức ảnh có chồng chụp chung, cũng không muốn trò chuyện nhiều, kể cả những lúc bình thường vợ chồng không mâu thuẫn. Sở thích ăn uống và mối quan tâm của chồng khác tôi, nên ngay cả khi nấu xong bữa cơm tôi cũng có thể dễ dàng bị buồn nếu chồng ăn ít hoặc ngầm chê món đó. Anh xem những thứ giải trí nhạt nhẽo, xem phim nóng.
Khi tôi bắt được thì anh ta nói để học hỏi, nhưng những video đó không bình thường tí nào, rất biến thái. Tôi cũng có nhu cầu cao nhưng lý trí của bản thân muốn tập trung vào những sở thích tích cực, những cái tốt đẹp. Người ta quan tâm cái gì thì sẽ bị nghiện cái đó, nên tôi dần dần thấy anh thật xa lạ với mình. Tóm lại, hiện tại tôi thấy thoải mái và không lấn cấn nếu quyết định ly hôn vì tính cách của chồng không thay đổi, nó sẽ lặp lại thường xuyên bất kể khi nào anh không vừa ý. Tôi không muốn tiếp tục bị ảnh hưởng tâm lý bởi anh nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

