Sau trận, cầu thủ, ban huấn luyện và truyền thông Ai Cập đồng loạt chỉ trích công tác điều hành, thậm chí cáo buộc trận đấu bị “dàn xếp” để bảo vệ nhà ĐKVĐ và Lionel Messi. Những cáo buộc của họ có thể chia làm 6 tình huống.
Phạt đền cho Argentina
Tranh cãi đầu tiên xuất hiện ngay phút 19. Từ đường chọc khe của Enzo Fernandez, Nicolas Tagliafico xâm nhập cấm địa rồi ngã sau pha truy cản của Haissem Hassan. Trọng tài Letexier lập tức chỉ tay vào chấm phạt đền. Messi sút 11m nhưng không thắng được thủ môn Mostafa Shobeir.
Dù Argentina không tận dụng được cơ hội, quyết định thổi phạt vẫn khiến phía Ai Cập phản ứng. Pha va chạm bị cho là không đủ để dẫn tới một quả phạt đền, đồng thời là dấu hiệu đầu tiên của việc các quyết định quan trọng đều nghiêng về phía Argentina, theo báo Brazil Correio do Povo.
Theo cựu trọng tài FIFA Miguel Scime trên báo Argentina Infobae, Hassan vào bóng muộn, không chạm bóng trước mà va vào Tagliafico, nên quyết định cho Argentina hưởng phạt đền là đúng luật.
VAR hủy bàn thắng nâng tỷ số lên 2-0 của Ai Cập
Đây là tình huống gây tranh cãi nhất trận. Đầu hiệp hai, Hassan đi bóng qua nhiều cầu thủ Argentina, xâu kim Tagliafico rồi phối hợp với Mohamed Salah trước khi Mostafa Ziko sút vào lưới, tưởng như nâng tỷ số lên 2-0. Ban đầu trọng tài công nhận bàn thắng.
Tuy nhiên, VAR người Pháp Jerome Brisard đề nghị Letexier xem lại tình huống. Sau khi ra màn hình, trọng tài Pháp xác định Marwan Attia đã phạm lỗi với Lisandro Martinez ở thời điểm khởi đầu pha phản công, trước khi toàn bộ tình huống ghi bàn diễn ra. Bàn thắng bị hủy.
Theo Radio Marca, cựu trọng tài Eduardo Iturralde Gonzalez nhận xét Attia giẫm lên chân Lisandro, nên VAR có cơ sở mời trọng tài xem lại. Dù pha phạm lỗi khá kín và chỉ thấy rõ ở góc quay chậm, VAR vẫn có quyền can thiệp nếu xác định đây là lỗi dẫn trực tiếp đến bàn thắng.
Phía Ai Cập cho rằng Attia chỉ có va chạm rất nhẹ, là một tình huống tranh chấp bình thường và không đáng để cắt đứt cả pha bóng. HLV Hossam Hassan và nhiều cầu thủ nhận định quyết định này đã làm thay đổi cục diện trận đấu. Tình huống phạm lỗi này cũng diễn ra ở đầu sân bên kia. Trong khi đó ở vòng bảng gặp Áo, bàn thắng giúp Messi phá kỷ lục ghi bàn của Klose cũng gây tranh cãi vì Alexis MacAllister có thể đã phạm lỗi với Xaver Schlager ở giữa sân.
Molina thoát thẻ đỏ sau pha va chạm không bóng
Một tình huống khác cũng khiến Ai Cập bất bình là pha va chạm giữa Nahuel Molina và Emam Ashour ở phút thứ sáu. Trong lúc bóng không ở gần, hậu vệ Argentina dùng tay đẩy vào mặt tiền vệ Ai Cập.
Theo báo Cairo24, hành vi đủ nghiêm trọng để nhận thẻ đỏ trực tiếp. Tuy nhiên, Letexier không cắt còi, còn VAR cũng không yêu cầu xem lại.
Hai yêu cầu phạt đền của Ai Cập bị bỏ qua trước bàn quyết định của Argentina
Tranh cãi tiếp tục bùng nổ ở phút bù hiệp hai. Khi tỷ số là 2-2, Ai Cập cho rằng họ đáng được hưởng ít nhất một, thậm chí hai quả phạt đền. Đầu tiên, Mohamed Salah ngã trong cấm địa sau pha tranh chấp với Julian Alvarez khi đang cố giữ bóng.
Ngay trước đó, MacAllister cũng bị cho là đã kéo áo Hamdi Fathy khiến tiền vệ Ai Cập ngã trong cấm địa. Letexier không cắt còi ở cả hai tình huống, còn VAR cũng không yêu cầu xem lại. Chỉ vài giây sau, Argentina phản công nhanh. Lautaro Martinez tạt bóng để Enzo Fernandez đánh đầu ấn định chiến thắng 3-2.
Đây là tình huống khiến phía Ai Cập phản ứng dữ dội nhất sau trận, theo báo Brazil Globo Esporte. HLV Hossam Hassan cho rằng nếu VAR xem lại giống như cách đã làm với bàn thắng bị hủy của Ziko, Argentina sẽ không thể ghi bàn quyết định.
Trọng tài phớt lờ tín hiệu kích hoạt giao thức chống phân biệt chủng tộc
Sau bàn thua thứ ba, HLV Hossam Hassan lao vào phản ứng quyết liệt với trọng tài và nhận thẻ vàng. Ngay sau đó, ông bắt chéo hai tay trước ngực – tín hiệu chính thức để kích hoạt giao thức chống phân biệt chủng tộc của FIFA.
Theo quy định FIFA, cử chỉ chống phân biệt chủng tộc cho phép các cầu thủ, HLV và quan chức báo hiệu trực tiếp các sự cố phân biệt chủng tộc cho trọng tài, từ đó kích hoạt quy trình chống phân biệt đối xử ba bước. Trong đó, có việc tạm dừng trận đấu.
Tuy nhiên, Letexier không dừng trận đấu cũng như không triển khai quy trình liên quan. Hiện chưa có bằng chứng cho thấy đã xảy ra hành vi phân biệt chủng tộc nào trên sân. Vì vậy, nguyên nhân khiến Hossam Hassan thực hiện tín hiệu này vẫn chưa được làm rõ.
Không khí căng thẳng kéo dài đến những phút cuối. Thủ môn Mostafa Shobeir và Hamdi Fathy nhận thẻ vàng vì phản ứng với trọng tài. Attia cũng bị cảnh cáo sau một pha phạm lỗi. Nặng nhất là HLV thủ môn Saafan Elshaghir bị truất quyền chỉ đạo sau khi lao vào sân trong lúc hỗn loạn.
Sau trận, tiền đạo Mostafa Ziko tuyên bố World Cup đã bị “dàn xếp”, còn HLV Hossam Hassan cho rằng FIFA muốn giữ Messi và Argentina ở lại giải đấu vì thương mại. Mohamed Salah thì nói: “Mọi người đều thấy điều gì đã xảy ra”.
Bình luận trên ITV, Gary Neville nhận xét nếu tình huống bàn thắng bị hủy xảy ra với Argentina, rất có thể kết quả sẽ khác. Roy Keane cũng cho rằng các đội bóng lớn thường nhận được nhiều quyết định có lợi hơn trong những tình huống nhạy cảm, dù ông vẫn đánh giá cao màn ngược dòng của Argentina.
Sau chức vô địch U.17 Đông Nam Á 2026, đội tuyển U.17 Việt Nam bước vào sân chơi châu lục với sự tự tin lớn. Tuy nhiên, thực tế cho thấy khoảng cách giữa khu vực và châu Á vẫn là thách thức không nhỏ, đòi hỏi thầy trò HLV Cristiano Roland phải nhanh chóng nâng cấp nhiều yếu tố nếu muốn cạnh tranh suất vào tứ kết.
Một trong những vấn đề dễ nhận thấy là khả năng tấn công trước hàng phòng ngự số đông. Ở trận hòa 0-0 trước U.17 Indonesia tại vòng bảng, U.17 Việt Nam đã gặp nhiều khó khăn khi đối thủ chủ động chơi thấp, bịt kín khoảng trống. Dù kiểm soát bóng tốt, đội vẫn thiếu phương án dứt điểm rõ ràng và sự sắc bén ở những tình huống quyết định.
Thực tế này cho thấy U.17 Việt Nam cần đa dạng hóa cách tiếp cận khung thành. Những pha phối hợp “đánh lừa” đã trở thành điểm nhấn và mang lại hiệu quả trước các đối thủ cởi mở, nhưng khi không gian bị thu hẹp, đội cần thêm phương án. Sút xa, tận dụng bóng bổng, hay tăng tốc độ luân chuyển bóng để kéo giãn đội hình đối phương là những giải pháp cần được cải thiện.
Bên cạnh đó, khả năng tận dụng cơ hội cũng là yếu tố mang tính then chốt. Ở sân chơi Đông Nam Á, U.17 Việt Nam ghi nhiều bàn thắng, nhưng tại châu Á, số cơ hội sẽ ít hơn và chất lượng phòng ngự của đối thủ cao hơn. Điều này đòi hỏi các cầu thủ phải nâng cao độ chính xác trong những pha dứt điểm, bởi chỉ một khoảnh khắc cũng có thể định đoạt kết quả trận đấu.
Không chỉ là câu chuyện chuyên môn, bản lĩnh thi đấu cũng là thử thách lớn với U.17 Việt Nam. Các đối thủ tại bảng C như U.17 Hàn Quốc hay U.17 UAE đều có nền tảng thể lực tốt, tổ chức chiến thuật chặt chẽ và kinh nghiệm thi đấu quốc tế dày dạn hơn. Điều này buộc U.17 Việt Nam phải duy trì sự tập trung cao độ, hạn chế sai sót và giữ được sự ổn định trong suốt 90 phút.
Khả năng thích nghi với cường độ thi đấu cao cũng là điểm cần cải thiện. Ở cấp độ châu lục, tốc độ trận đấu nhanh hơn, áp lực lớn hơn, và mọi sai lầm đều có thể bị trừng phạt. Vì vậy, việc kiểm soát cảm xúc, giữ nhịp trận đấu và lựa chọn thời điểm tăng tốc sẽ đóng vai trò quan trọng.
Ngoài ra, khả năng ứng biến chiến thuật của ban huấn luyện cũng sẽ là yếu tố quyết định. Những trận đấu tại VCK U.17 châu Á thường có diễn biến phức tạp, đòi hỏi HLV Cristiano Roland phải có sự điều chỉnh kịp thời về nhân sự hay cách tiếp cận trận đấu. Đây sẽ là thước đo cho sự trưởng thành của toàn đội.
Dù vậy, U.17 Việt Nam vẫn có nền tảng tích cực để hướng tới mục tiêu lớn. Chuỗi 16 trận bất bại, lối chơi kỷ luật cùng sự tự tin sau chức vô địch khu vực là điểm tựa quan trọng. Quan trọng hơn, đội bóng đang cho thấy sự tiến bộ về tư duy chiến thuật và khả năng phối hợp tập thể.
Hành trình tại VCK U.17 châu Á 2026 sẽ là phép thử thực sự cho thế hệ trẻ này. Nếu cải thiện được những hạn chế đã bộc lộ, U.17 Việt Nam hoàn toàn có thể cạnh tranh sòng phẳng với U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen, qua đó nuôi hy vọng giành vé dự U.17 World Cup.
HLV Velizar Popov là nhân vật trung tâm ở cuộc thư hùng trên sân Hàng Đẫy lúc 19 giờ 15 hôm nay (10.4), khi dẫn dắt Thể Công Viettel đương đầu đội bóng cũ Thanh Hóa, nơi chiến lược gia người Bulgaria từng đi từ chỗ "vô danh" đến khi trở thành chiến lược gia được săn đón bậc nhất V-League.
Ngày HLV Popov đến với CLB Thanh Hóa (đầu mùa 2023), ấn tượng lớn nhất về ông trong mắt nhiều người hâm mộ Việt Nam là hai kỳ SEA Games (2019 và 2022) dẫn dắt U.23 Myanmar.
Dù bóng đá trẻ Myanmar đã sa sút, nhưng dưới bàn tay dìu dắt và "thổi lửa" của Popov, U.23 Myanmar vẫn chơi cực hay: đoạt HCĐ SEA Games 2019, rồi suýt nữa cầm chân đội U.23+3 với đầy rẫy hảo thủ của HLV Park Hang-seo trên sân Việt Trì (Phú Thọ) ở SEA Games 2022.
Cập bến sân Thanh Hóa, ông Popov "chào" lãnh đạo không bằng lời hứa hẹn, mà bằng một bản tài liệu nghiên cứu dày cộp những điểm cần cải thiện ở đội bóng xứ Thanh. Trong đó, điểm nhấn là thể lực và cường độ chơi bóng. Đấy là cách tiếp cận trực diện song cũng đầy cương quyết của Popov, người sẵn sàng đương đầu trật tự cũ, với niềm tin sắt đá vào năng lực huấn luyện và triết lý của mình. Dưới bàn tay Popov, CLB Thanh Hóa đoạt 3 chức vô địch (Cúp quốc gia 2023, 2023 - 2024, Siêu cúp quốc gia 2023) trong 2 năm, trở thành đội bóng nhanh, khỏe và rắn rỏi mà không nhiều đối thủ muốn đương đầu.
Cái giỏi của HLV Popov không chỉ là "liệu cơm gắp mắm", mà còn truyền ngọn lửa bóng đá xứ Thanh, đưa những cầu thủ xưa vốn đã khát vọng bước vào khuôn khổ kỷ luật "thép" và đòi hỏi cao độ. Ông góp sức tạo nên tập thể gai góc và lì lợm, với cá tính vẫn còn tồn tại đến hôm nay, cho tới lúc này, ngay cả khi Popov đã rời đi còn CLB Thanh Hóa bước vào giai đoạn gian truân.
HLV Popov và CLB Thanh Hóa, không ai nợ ai. Chiến lược gia người Bulgaria nâng tầm đội bóng xứ Thanh, và nơi đây cũng trả lại ông bằng cơ hội quảng bá tên tuổi tại V-League. Popov bước đến Thể Công Viettel, đội bóng giàu có hơn, phù hợp với "tấm áo" tham vọng của ông hơn.
Dưới thời Popov, Thể Công Viettel đã trở lại đường đua danh hiệu. Dù khoảng cách 9 điểm với đội đầu bảng CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) có lẽ rất khó san lấp, khi mùa giải chỉ còn 9 vòng, nhưng ngôi nhì cũng là thành quả khích lệ trong mùa trọn vẹn đầu tiên Popov nắm quyền.
Từ đội bóng hạng trung đến đội bóng mạnh, cá tính Popov vẫn thể hiện rõ nét, với cả ưu lẫn nhược điểm. Ông giúp Thể Công Viettel có thành tích phòng ngự tốt thứ hai V-League (15 bàn thua sau 17 trận), tấn công có "lửa" hơn. Nhưng, Popov vẫn nóng tính và bộc trực như ngày còn ở Thanh Hóa. Tính cách không thay đổi, dù môi trường đã khác.
Tối nay (10.4), HLV Popov sẽ hội ngộ đội bóng mà những học trò cũ và cá tính cũ nơi ông từng dốc tâm nhào nặn vẫn còn hiện diện.
CLB Thanh Hóa đã sa sút chóng mặt từ ngày HLV Popov rời đi, với chuỗi trận không thắng kéo dài ở nửa sau mùa 2024 - 2025, cùng cuộc đua trụ hạng khốc liệt mùa này. Tuy nhiên, có lẽ đội bóng xứ Thanh xuống dốc không phải vì vắng Popov.
Vấn nạn "chảy máu lực lượng", sóng gió thượng tầng, khúc mắc tài chính... mới là nguyên nhân khiến CLB Thanh Hóa mới chỉ kiếm 16 điểm sau 17 trận mùa này, hơn nhóm xuống hạng vỏn vẹn 4 điểm.
Tuy nhiên, khó khăn chỉ tôn vinh tinh thần chiến đấu của CLB Thanh Hóa. Ở thế chân tường, thầy trò HLV Mai Xuân Hợp đã nắm chặt tay nhau tạo nên kỳ tích, khi đánh bại CLB Công an TP.HCM tới hai lần, cầm hòa Nam Định, Hải Phòng... để leo từng bậc thang trên bảng điểm. Lối chơi của Thanh Hóa vẫn đầy "lửa" quyết tâm, ngay cả khi đội chỉ có 13, 14 cầu thủ khỏe mạnh, đến mức sao trẻ Nguyễn Ngọc Mỹ phải thừa nhận không thể tính toán chiến thuật quá chi li, khi con người chỉ đến vậy.
Sự xù xì và kiên định của CLB Thanh Hóa còn nguyên, dù Popov đã rời đi. Ông không phải người tạo nên cái chất hào sảng và khẳng khái của đội bóng xứ Thanh, song cũng là một trong những người đã nâng tầm.
Giờ là lúc đôi bên "oan gia ngõ hẹp", khi Thể Công Viettel phải thắng để nuôi hy vọng đua vô địch. Nhưng có thắng được không, khi Thanh Hóa đã sẵn sàng cản bước "cố nhân"?
Đội tuyển Thái Lan buộc phải gọi trở lại tiền đạo năm nay đã 38 tuổi Teerasil Dangda, nhằm chuẩn bị cho AFF Cup 2026. Đây là quyết định gây tranh cãi của HLV Anthony Hudson, bởi tuổi tác có thể trở thành gánh nặng cho chân sút vốn đã qua thời đỉnh cao này. Dù vậy, trong bối cảnh các tiền đạo được đào tạo ở trong nước như Suphanat Mueanta hay Supachai Jaded khi tỏ khi mời, ông Hudson còn rất ít lựa chọn về nhân sự trên hàng tiền đạo của đội bóng xứ sở chùa vàng.
Với đội tuyển Indonesia, họ cũng không yên tâm với các tiền đạo của họ, trong quá trình hướng đến AFF Cup năm nay. Đặt trường hợp các cầu thủ gốc châu Âu đang thi đấu ở "cựu lục địa" không thể trở về khoác áo đội tuyển quốc gia dự giải vô địch Đông Nam Á, Indonesia buộc phải trông mong vào nhóm các tiền đạo đang thi đấu ở trong nước như Hokky Caraka, Jens Raven, Egy Maulana… Vấn đề nằm ở chỗ các chân sút kể trên hầu như chưa ghi dấu ấn đáng kể ở các giải quốc tế.
Ở chiều ngược lại, đội tuyển Việt Nam có may mắn ở chỗ chúng ta hiện sở hữu rất nhiều chân sút chất lượng cao, đủ sức gây sức ép trước bất kỳ hàng phòng ngự nào của bóng đá khu vực. Nhiều người trong số này đã ghi dấu ấn quốc tế.
Có 3 chân sút của đội tuyển Việt Nam đang được truyền thông trong khu vực đánh giá rất cao, gồm Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên và Nguyễn Đình Bắc. Trong số này, Nguyễn Xuân Son là vua phá lưới AFF Cup 2024, người góp công lớn giúp đội bóng được dẫn dắt bởi HLV Kim Sang-sik vô địch giải đấu này.
Nguyễn Đình Bắc là vua phá lưới của giải U.23 châu Á 2026, là hạt nhân quan trọng hàng đầu giúp đội tuyển U.23 Việt Nam giành vị trí thứ 3 tại giải đấu nói trên. Cũng tại giải U.23 châu Á diễn ra hồi tháng 1, Đình Bắc ghi được tổng cộng 4 bàn, trong đó có đến 3 bàn anh ghi vào lưới các đội bóng cực mạnh, gồm U.23 Ả Rập Xê Út (vòng bảng), UAE (tứ kết) và Hàn Quốc (tranh hạng 3).
Nhưng bóng đá Việt Nam hiện không chỉ có 3 chân sút nói trên, chúng ta còn có thêm nhiều ngôi sao nữa đủ sức khoác áo đội tuyển quốc gia, đủ sức tỏa sáng trên sân cỏ quốc tế. Đáng kể nhất là đồng vua phá lưới AFF Cup 2022 Nguyễn Tiến Linh (ngang với thành tích ghi 6 bàn của Teerasil Dangda). Ngoài ra, bóng đá nội còn có Phạm Tuấn Hải là tác giả của bàn mở tỷ số trong trận chung kết lượt về AFF Cup 2024, có thêm Nguyễn Thanh Nhàn là hạt nhân quan trọng giúp U.23 Việt Nam vô địch SEA Games 33 năm 2025.
Những Tiến Linh, Thanh Nhàn và Tuấn Hải thậm chí không cần phải có suất thi đấu chính thức. Nếu họ được triệu tập lên đội tuyển Việt Nam tham dự AFF Cup 2026 (từ 24.7 – 26.8), FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến từ ngày 21.9 – 6.10) và Asian Cup 2027 (từ 7.1.2027 – 5.2.2027), ông Kim Sang-sik có thể đặt họ trên băng ghế dự bị, chờ thời điểm thích hợp rồi tung họ vào sân ở những thời điểm thích hợp, tạo sự bất ngờ cho đối thủ.
Cụ thể, ở vị trí trung phong, Tiến Linh có thể không mạnh mẽ như Xuân Son, nhưng Tiến Linh không phải là chân sút kém, một khi tiền đạo đang khoác áo CLB Công an TP.HCM tìm lại được cái duyên ghi bàn của mình, anh vẫn rất lợi hại. Tương tự như thế, Tuấn Hải có thể không sánh bằng Hoàng Hên ở vị trí tiền đạo lùi, Thanh Nhàn không quá nổi bật như Đình Bắc ở vị trí tiền đạo cánh, nhưng họ vẫn biết cách tỏa sáng khi có cơ hội và khi phát hiện ra khoảng trống.
Với những "siêu dự bị", có khi chừng đó đã là đủ, đủ cho mục tiêu làm mới lối chơi của đội nhà mà HLV Kim Sang-sik muốn thực hiện, đồng thời đủ để khiến đối thủ không kịp trở tay, không kịp để lên phương án khống chế người mới xuất hiện trên sân!