Mostafa Zico đưa bóng vào lưới Argentina, cởi áo lao đi ăn mừng và tưởng rằng Ai Cập đã tiến thêm một bước đến cú sốc lớn tại World Cup 2026 trong trận đấu vào rạng sáng 8.7. Nhưng VAR kéo trận đấu trở lại một khoảnh khắc xảy ra từ trước đó rất xa.
Tổ trọng tài video rà soát pha va chạm giữa Marwan Attia và Lisandro Martinez ở phần sân bên kia, trước khi Ai Cập triển khai phản công, Mohamed Salah chuyền bóng và Zico dứt điểm thành bàn. Pha lập công bị hủy. Argentina sau đó ngược dòng thắng 3-2 để vào tứ kết, nhưng chính việc VAR tua ngược một chuỗi tình huống dài đã châm ngòi cho cuộc tranh cãi lớn: một bàn thắng có thể bị truy ngược đến đâu?
Theo Al Jazeera và FOX Sports, tâm điểm tranh cãi không chỉ nằm ở việc Marwan Attia có phạm lỗi với Lisandro Martinez hay không, mà còn ở khoảng cách và thời gian giữa pha va chạm với bàn thắng của Zico. Tình huống bị xem xét xảy ra cách khung thành rất xa. Sau đó, Ai Cập tiếp tục triển khai bóng, tổ chức phản công rồi mới đưa bóng vào lưới.
Chuyên gia Rob Green của FOX Sports phản ứng ngay trên sóng: “Chắc chắn tình huống này không thuộc phạm vi VAR cần xem xét. Nó xảy ra cách khung thành cả chiều dài sân”. Ông tiếp tục đặt vấn đề: “Một tình huống cách đó hơn 90 m, ai đó giẫm lên ngón chân người khác, không phải là lý do VAR được đưa vào bóng đá”.
Cựu trọng tài FIFA Mark Clattenburg cũng phản đối quyết định. Theo ông, pha va chạm mang tính chủ quan, không phải một lỗi rõ ràng và không đủ cơ sở để VAR đảo ngược quyết định ban đầu trên sân. “Đây không phải quyết định dành cho VAR”, ông Clattenburg nhận định.
Cựu trọng tài người Anh đặc biệt nhấn mạnh yếu tố thời gian và khoảng cách. Từ pha tranh chấp đến bàn thắng đã có nhiều đường chuyền, bóng di chuyển một quãng dài và tình huống có đủ thời gian để phát triển. Theo Clattenburg, VAR đã “soi xét quá sâu và tìm kiếm một điều gì đó xảy ra trong trận đấu để hủy bàn thắng của Ai Cập”.
Chính điểm này khiến tranh cãi vượt khỏi câu hỏi đơn giản rằng cầu thủ có phạm lỗi hay không. Nếu một bàn thắng có thể bị tua ngược gần cả chiều dài sân để tìm lại một va chạm trước đó, ranh giới can thiệp của VAR nằm ở đâu? Đến thời điểm nào, tình huống cũ được xem là đã kết thúc và một pha bóng mới bắt đầu?
HLV Hossam Hassan nói sau trận: “Chúng tôi đã bị đối xử bất công và đó là một sự bất công”. Nhà cầm quân Ai Cập thậm chí cho rằng: “Có lẽ họ muốn giữ nhà vô địch thế giới ở lại giải. Có lẽ họ muốn Messi tiếp tục cuộc đua”.
Đây là cáo buộc từ phía HLV Ai Cập, không phải kết luận đã được xác minh. Tuy nhiên, việc một trận đấu lớn khép lại trong những nghi ngờ như vậy cho thấy VAR vẫn chưa giải quyết được vấn đề cốt lõi mà công nghệ này từng được kỳ vọng xử lý: giảm tranh cãi.
Tranh cãi không chỉ có 1 chiều. Chuyên gia trọng tài Joe Machnik cho rằng quyết định hủy bàn thắng phù hợp với quy trình VAR. Theo ông, luật không quy định pha phạm lỗi phải xảy ra trước bàn thắng bao nhiêu giây hay cách khung thành bao xa. Nếu đội ghi bàn giành quyền kiểm soát bóng từ một pha phạm lỗi và chuỗi tình huống ấy trực tiếp dẫn đến bàn thắng, VAR có cơ sở can thiệp.
Lập luận này cho thấy điểm phức tạp nhất của vụ việc. Vấn đề không đơn giản là VAR “đúng” hay “sai”, mà nằm ở cách xác định một giai đoạn tấn công bắt đầu và kết thúc. Nếu chuỗi kiểm soát bóng vẫn liên tục, công nghệ có thể truy ngược. Nhưng nếu đã có nhiều đường chuyền, bóng di chuyển hơn 90 m và tình huống phát triển qua nhiều nhịp, liệu một va chạm ở rất xa khung thành còn đủ liên hệ trực tiếp với bàn thắng?
Bóng đá vốn được xây dựng trên dòng chảy liên tục. Một pha cướp bóng mở ra phản công, vài đường chuyền đưa bóng từ phần sân này sang phần sân kia, rồi bàn thắng xuất hiện. Khi công nghệ kéo trận đấu trở lại một khoảnh khắc đã trôi qua từ lâu, toàn bộ cảm xúc vừa bùng nổ lập tức bị đặt trong trạng thái chờ. Cầu thủ không biết có nên ăn mừng, khán giả không biết bàn thắng đã được công nhận hay chưa.
Công bằng mà nói, Ai Cập cũng không thể đổ toàn bộ thất bại cho VAR. Họ đã dẫn 2-0 nhưng vẫn để Argentina ghi 3 bàn trong 13 phút. Thủ môn Mostafa Shobeir thừa nhận toàn đội mắc sai lầm trong những phút cuối. Đó là phần trách nhiệm đội bóng châu Phi phải tự nhìn nhận.
Nhưng điều ấy không xóa đi câu hỏi lớn nhất sau trận đấu. Một trong những màn rượt đuổi kịch tính nhất World Cup 2026 lẽ ra có thể được nhớ bằng cuộc ngược dòng của Argentina, nước mắt của Messi và nỗi đau của Ai Cập. Thay vào đó, người ta tiếp tục tua lại từng khung hình, đo khoảng cách từ pha va chạm đến bàn thắng và tranh luận xem VAR có quyền đi ngược bao xa.
Trong khi đội tuyển Hàn Quốc trở thành tâm điểm chỉ trích sau khi bị loại ngay từ vòng bảng World Cup 2026, Lee Kang-in lại mang đến một tin vui hiếm hoi cho người hâm mộ nước này.
Nhật báo thể thao Marca (Tây Ban Nha) vừa công bố đội hình tiêu biểu của vòng bảng World Cup 2026 dựa trên hệ thống đánh giá sức mạnh (Power Ranking). Bất ngờ lớn nhất là sự xuất hiện của Lee Kang-in, trong bối cảnh Hàn Quốc thậm chí không thể giành vé vào vòng 32 đội.
Không chỉ là cầu thủ châu Á duy nhất được lựa chọn, Lee Kang-in còn là cái tên duy nhất đến từ một đội tuyển đã bị loại ngay sau vòng bảng. Điều đó cho thấy, dù tập thể Hàn Quốc gây thất vọng, màn trình diễn cá nhân của tiền vệ đang khoác áo PSG vẫn đủ sức thuyết phục giới chuyên môn quốc tế.
Ở đội hình tiêu biểu của Marca, Lee Kang-in xuất hiện bên cạnh những tên tuổi hàng đầu của bóng đá thế giới.
Trên hàng công là Lionel Messi (Argentina), Harry Kane (Anh) và Kylian Mbappe (Pháp). Tuyến giữa gồm Rodri (Tây Ban Nha), Lee Kang-in, Granit Xhaka (Thụy Sĩ) và Pedri (Tây Ban Nha). Hàng thủ có Gabriel Magalhaes (Brazil), Aymeric Laporte (Tây Ban Nha), Jan Paul van Hecke (Hà Lan), trong khi vị trí thủ môn thuộc về Mostafa Shobir (Ai Cập).
Lee Kang-in đạt 23,96 điểm theo hệ thống Power Ranking của Marca, đứng thứ hai trong số các tiền vệ được chấm điểm, chỉ xếp sau Rodri.
Marca thừa nhận đây là lựa chọn mà "không nhiều người có thể dự đoán trước". Tờ báo Tây Ban Nha cũng nhấn mạnh Lee Kang-in là một trong những tiền vệ gây ấn tượng nhất vòng bảng và hoàn toàn xứng đáng có mặt trong đội hình tiêu biểu.
Hàn Quốc kết thúc vòng bảng với 1 trận thắng và 2 trận thua, chỉ ghi được 2 bàn thắng trước khi bị loại khỏi World Cup. Trong bối cảnh lối chơi của đội tuyển bị chỉ trích vì thiếu ý tưởng và HLV Hong Myung-bo phải từ chức, Lee Kang-in vẫn là một trong số ít cầu thủ duy trì được phong độ ổn định.
Tiền vệ 25 tuổi đá chính cả 3 trận, gần như trở thành trung tâm trong mọi đợt triển khai bóng của Hàn Quốc. Khả năng giữ bóng, tạo cơ hội và kết nối giữa các tuyến giúp anh vẫn nổi bật dù các đồng đội không đạt phong độ cao.
Marca cũng bày tỏ sự tiếc nuối khi hành trình của Lee Kang-in khép lại quá sớm: "Tất nhiên, điều đáng tiếc là cậu ấy không còn cơ hội tích lũy thêm điểm số vì Hàn Quốc đã bị loại trong cuộc đua giữa các đội xếp thứ ba. Nhưng chỉ riêng việc góp mặt trong đội hình tiêu biểu đã là một thành tích rất đáng ghi nhận. Hy vọng chúng ta sẽ sớm được chứng kiến phép màu của Lee Kang-in một lần nữa", Marca bình luận.
Có lẽ đó cũng là cảm xúc chung của người hâm mộ Hàn Quốc. World Cup 2026 mang đến quá nhiều nỗi thất vọng, nhưng ít nhất họ vẫn có thể nhìn thấy một tín hiệu tích cực mang tên Lee Kang-in.
Ở tuổi 25, tiền vệ của PSG vẫn còn nhiều kỳ World Cup phía trước. Nếu bóng đá Hàn Quốc thực sự bước vào quá trình tái thiết sau thất bại này, Lee Kang-in nhiều khả năng sẽ trở thành hạt nhân trong hành trình xây dựng một thế hệ mới, thay thế lớp đàn anh mà Son Heung-min là biểu tượng suốt hơn một thập kỷ qua.
"Đội tuyển Nhật Bản muốn vô địch World Cup. Chúng tôi chưa từng làm được, nhưng sẽ làm được nếu đồng lòng. Mục tiêu của toàn đội là thắng từng trận một", HLV Hajime Moriyasu chia sẻ trước thềm World Cup. Đây là lần hiếm hoi chiến lược gia kiệm lời và khiêm nhường xứ mặt trời mọc nói về hai chữ "vô địch". Trong khi các ứng viên khác vẫn thận trọng, tuyên bố giành ngôi cao lại đến từ đội tuyển chưa từng vượt qua vòng 16 đội, trong bối cảnh vắng ngôi sao sáng giá Kaoru Mitoma vì chấn thương.
Tuy nhiên, cách đội tuyển Nhật Bản ứng xử với Mitoma lý giải vì sao thầy trò ông Moriyasu tự tin hướng tới ngai vàng. Tiền vệ của Brighton (Anh) vẫn chụp ảnh tập thể cùng đội trước thềm World Cup. Mitoma sẽ luôn đồng hành cùng đội, dù khỏe mạnh hay chấn thương. Đó là nhuệ khí "đồng lòng" mà HLV Moriyasu nhắc đến.
Bóng đá Nhật Bản đã trải qua gần một thập niên thay đổi chóng mặt. 10 năm trước, niềm tự hào của "Samurai áo xanh" ở châu Âu chỉ dừng lại ở một số gương mặt đơn lẻ, như Yuto Nagatomo (Inter Milan), Makoto Hasebe (VfL Wolfsburg), Shinji Kagawa (Manchester United) hay Shinji Okazaki (Leicester City). Còn hôm nay, cả đội hình Nhật Bản đang chơi bóng tại lục địa già. Tại Mỹ, ông Moriyasu sẽ mang đến lực lượng pha trộn kinh nghiệm của Nagatomo, Ritsu Doan, Wataru Endo, kết hợp với những gương mặt lần đầu đá World Cup nhưng có thừa động lực.
Nhật Bản lấy sức mạnh tập thể làm nền móng phát triển. Các cá nhân dù ưu tú cũng chỉ là một mắt xích trong hệ thống vận hành lối chơi. Sự khoa học, đồng đều từ triển khai bóng, pressing đến tổ chức tấn công của Nhật Bản được xây dựng từ bóng đá học đường cấp tiểu học, cùng các học viện cộng đồng, lò đào tạo chuyên nghiệp. Các cầu thủ lớn lên trong nền văn hóa đậm đặc tính tỉ mỉ, cống hiến và kỷ luật, rồi đưa chất liệu cuộc sống vào bóng đá từ khi còn chập chững trên đôi chân trần. Nhật Bản định vị được "ADN chơi bóng" gắn kết, thứ vốn xa xỉ ở cấp đội tuyển quốc gia.
8 năm trước, Nhật Bản từng dẫn 2-0 trước Bỉ (vòng 16 đội World Cup 2018) nhưng thua ngược 2-3 bởi tinh thần "võ sĩ đạo" sai thời điểm. Học trò ông Akira Nishino tràn lên, dù có thể đá chậm để bảo toàn thành quả. Tâm lý Nhật Bản bị ảnh hưởng sau những chỉ trích, liên quan đến cách chơi "phản bóng đá" trong trận thua 0-1 trước Ba Lan ở vòng bảng (cố tình câu giờ dù thua để giữ cách biệt thua chỉ 1 bàn, nhằm bảo toàn vé đi tiếp).
Bài học trên đất Nga dạy cho "Samurai áo xanh" hiểu rằng thực dụng hay ngây thơ quá mức cũng dẫn đến hậu quả. Đội tuyển Nhật Bản cần cân bằng, chắt lọc từ kinh nghiệm thực chiến mà cầu thủ phải học ở nơi khắc nghiệt nhất: châu Âu.
4 năm sau, Nhật Bản thắng Đức và Tây Ban Nha ở World Cup 2022 để dẫn đầu "bảng tử thần". Dù thua Croatia ở vòng 16 đội, nhưng HLV Moriyasu thấy cơ hội vươn tầm đã đến gần khi Nhật Bản ngày càng đá giống một đội châu Âu, từ thể chất, sức chiến đấu đến độ lì. Phần lớn đội hình "Samurai áo xanh" đã sang lục địa già chơi bóng. Dù ở giải hạng nhất hay nhì, ở Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha hay Bỉ, Thổ Nhĩ Kỳ, cầu thủ Nhật Bản đều để lại ấn tượng nhờ tinh thần cầu tiến, như Mitoma là ví dụ.
Thấm nhuần chất Âu, nhưng Nhật Bản vẫn giữ tinh thần rất Á: nhuệ khí "một Nhật Bản", với sự kết dính và kỷ luật tuyệt đối. Đoàn quân của HLV Moriyasu đã thắng Anh, Scotland, Canada, Đức… trên mặt trận giao hữu. Dù đá thật rất khác đá thử, nhưng từng trận thắng lại là từng mảnh ghép trên tấm giáp chiến binh, mà Nhật Bản đã sẵn sàng mang tới ngày hội bóng đá thế giới. Nhật Bản nằm ở bảng F cùng Hà Lan, Thụy Điển và Tunisia; trận ra quân sẽ gặp Hà Lan ngày 14.6 tại Texas (Mỹ).
Tối 22-4, U17 Việt Nam đã thi đấu xuất sắc, tạo nên cú ngược dòng đầy ấn tượng với tỉ số 2-1 trước Úc ở bán kết Giải U17 Đông Nam Á 2026.
Ngay cả các CĐV Thái Lan cũng phải khen ngợi màn trình diễn của thầy trò ông Cristiano Roland, cho rằng bóng đá Việt Nam "đang giữ chắc ngôi số 1 Đông Nam Á".
"Việt Nam quá xuất sắc, xứng đáng là nền bóng đá số 1 Đông Nam Á hiện nay. Phải thừa nhận rằng bóng đá Việt Nam tài năng ở mọi lứa tuổi", Buriram Prankster, một trong những fanpage bóng đá lớn nhất của Thái Lan, đăng bài bình luận.
Ở Giải U17 Đông Nam Á 2026, Thái Lan bị loại ngay từ vòng bảng. Họ thậm chí thua sốc Lào 2-3 ở vòng bảng.
Dù truyền thông Thái Lan sau đó tiết lộ rằng đội nhà chỉ mang đến giải đội U16, không phải là dàn cầu thủ mạnh nhất của lứa U17, người hâm mộ Thái Lan vẫn thừa nhận rằng bóng đá trẻ nước nhà đang gặp nhiều vấn đề.
"Chúng ta đã thua Việt Nam ở sân chơi U22, rồi giờ đây là sân chơi U17. Không thể bao biện mãi được, cần phải thừa nhận bóng đá trẻ của Việt Nam đang làm tốt hơn", một tài khoản bình luận trên Buriram Prankster.
Còn trên diễn đàn thể thao Pantip, cuộc tranh luận cũng khá sôi nổi. Một CĐV Thái Lan bình luận: "Việt Nam đang làm tốt ở mọi cấp độ bóng đá trẻ. Dù ở bất kỳ giải nào, họ cũng tiến xa, đạt được mức kỳ vọng tối thiểu.
Trong khi đó, bóng đá Thái Lan cứ mãi loay hoay với nhiều dự án, và không thực sự chọn ra được những cầu thủ tốt nhất".
Ở Giải U17 Đông Nam Á 2024, Thái Lan thua nuối tiếc trên chấm luân lưu trước Úc ở chung kết. Thái Lan cùng Việt Nam đang là 2 đội giàu thành tích nhất giải với cùng 3 lần vô địch, nhưng giờ đây Việt Nam đứng trước cơ hội lớn để vượt lên.
Mặt khác, người hâm mộ Thái Lan kỳ vọng đội nhà sẽ trình diễn đẳng cấp thực thụ ở Vòng chung kết Giải U17 châu Á, diễn ra từ đầu tháng 5 tới tại Saudi Arabia.
Cả Việt Nam lẫn Thái Lan đều tham dự giải đấu này, hứa hẹn tạo nên cuộc so đo thành tích của 2 nền bóng đá trẻ đứng đầu khu vực.