Mostafa Zico đưa bóng vào lưới Argentina, cởi áo lao đi ăn mừng và tưởng rằng Ai Cập đã tiến thêm một bước đến cú sốc lớn tại World Cup 2026 trong trận đấu vào rạng sáng 8.7. Nhưng VAR kéo trận đấu trở lại một khoảnh khắc xảy ra từ trước đó rất xa.
Tổ trọng tài video rà soát pha va chạm giữa Marwan Attia và Lisandro Martinez ở phần sân bên kia, trước khi Ai Cập triển khai phản công, Mohamed Salah chuyền bóng và Zico dứt điểm thành bàn. Pha lập công bị hủy. Argentina sau đó ngược dòng thắng 3-2 để vào tứ kết, nhưng chính việc VAR tua ngược một chuỗi tình huống dài đã châm ngòi cho cuộc tranh cãi lớn: một bàn thắng có thể bị truy ngược đến đâu?
Theo Al Jazeera và FOX Sports, tâm điểm tranh cãi không chỉ nằm ở việc Marwan Attia có phạm lỗi với Lisandro Martinez hay không, mà còn ở khoảng cách và thời gian giữa pha va chạm với bàn thắng của Zico. Tình huống bị xem xét xảy ra cách khung thành rất xa. Sau đó, Ai Cập tiếp tục triển khai bóng, tổ chức phản công rồi mới đưa bóng vào lưới.
Chuyên gia Rob Green của FOX Sports phản ứng ngay trên sóng: “Chắc chắn tình huống này không thuộc phạm vi VAR cần xem xét. Nó xảy ra cách khung thành cả chiều dài sân”. Ông tiếp tục đặt vấn đề: “Một tình huống cách đó hơn 90 m, ai đó giẫm lên ngón chân người khác, không phải là lý do VAR được đưa vào bóng đá”.
Cựu trọng tài FIFA Mark Clattenburg cũng phản đối quyết định. Theo ông, pha va chạm mang tính chủ quan, không phải một lỗi rõ ràng và không đủ cơ sở để VAR đảo ngược quyết định ban đầu trên sân. “Đây không phải quyết định dành cho VAR”, ông Clattenburg nhận định.
Cựu trọng tài người Anh đặc biệt nhấn mạnh yếu tố thời gian và khoảng cách. Từ pha tranh chấp đến bàn thắng đã có nhiều đường chuyền, bóng di chuyển một quãng dài và tình huống có đủ thời gian để phát triển. Theo Clattenburg, VAR đã “soi xét quá sâu và tìm kiếm một điều gì đó xảy ra trong trận đấu để hủy bàn thắng của Ai Cập”.
Chính điểm này khiến tranh cãi vượt khỏi câu hỏi đơn giản rằng cầu thủ có phạm lỗi hay không. Nếu một bàn thắng có thể bị tua ngược gần cả chiều dài sân để tìm lại một va chạm trước đó, ranh giới can thiệp của VAR nằm ở đâu? Đến thời điểm nào, tình huống cũ được xem là đã kết thúc và một pha bóng mới bắt đầu?
HLV Hossam Hassan nói sau trận: “Chúng tôi đã bị đối xử bất công và đó là một sự bất công”. Nhà cầm quân Ai Cập thậm chí cho rằng: “Có lẽ họ muốn giữ nhà vô địch thế giới ở lại giải. Có lẽ họ muốn Messi tiếp tục cuộc đua”.
Đây là cáo buộc từ phía HLV Ai Cập, không phải kết luận đã được xác minh. Tuy nhiên, việc một trận đấu lớn khép lại trong những nghi ngờ như vậy cho thấy VAR vẫn chưa giải quyết được vấn đề cốt lõi mà công nghệ này từng được kỳ vọng xử lý: giảm tranh cãi.
Tranh cãi không chỉ có 1 chiều. Chuyên gia trọng tài Joe Machnik cho rằng quyết định hủy bàn thắng phù hợp với quy trình VAR. Theo ông, luật không quy định pha phạm lỗi phải xảy ra trước bàn thắng bao nhiêu giây hay cách khung thành bao xa. Nếu đội ghi bàn giành quyền kiểm soát bóng từ một pha phạm lỗi và chuỗi tình huống ấy trực tiếp dẫn đến bàn thắng, VAR có cơ sở can thiệp.
Lập luận này cho thấy điểm phức tạp nhất của vụ việc. Vấn đề không đơn giản là VAR “đúng” hay “sai”, mà nằm ở cách xác định một giai đoạn tấn công bắt đầu và kết thúc. Nếu chuỗi kiểm soát bóng vẫn liên tục, công nghệ có thể truy ngược. Nhưng nếu đã có nhiều đường chuyền, bóng di chuyển hơn 90 m và tình huống phát triển qua nhiều nhịp, liệu một va chạm ở rất xa khung thành còn đủ liên hệ trực tiếp với bàn thắng?
Bóng đá vốn được xây dựng trên dòng chảy liên tục. Một pha cướp bóng mở ra phản công, vài đường chuyền đưa bóng từ phần sân này sang phần sân kia, rồi bàn thắng xuất hiện. Khi công nghệ kéo trận đấu trở lại một khoảnh khắc đã trôi qua từ lâu, toàn bộ cảm xúc vừa bùng nổ lập tức bị đặt trong trạng thái chờ. Cầu thủ không biết có nên ăn mừng, khán giả không biết bàn thắng đã được công nhận hay chưa.
Công bằng mà nói, Ai Cập cũng không thể đổ toàn bộ thất bại cho VAR. Họ đã dẫn 2-0 nhưng vẫn để Argentina ghi 3 bàn trong 13 phút. Thủ môn Mostafa Shobeir thừa nhận toàn đội mắc sai lầm trong những phút cuối. Đó là phần trách nhiệm đội bóng châu Phi phải tự nhìn nhận.
Nhưng điều ấy không xóa đi câu hỏi lớn nhất sau trận đấu. Một trong những màn rượt đuổi kịch tính nhất World Cup 2026 lẽ ra có thể được nhớ bằng cuộc ngược dòng của Argentina, nước mắt của Messi và nỗi đau của Ai Cập. Thay vào đó, người ta tiếp tục tua lại từng khung hình, đo khoảng cách từ pha va chạm đến bàn thắng và tranh luận xem VAR có quyền đi ngược bao xa.
Người hùng của Tây Ban Nha là Ferran Torres, tiền đạo dự bị vào sân từ phút 62, với pha ập vào sút tung lưới Argentina ở phút 106.
Nhưng ngoài tình huống này, Ferran Torres hầu như chơi không mấy nổi bật. Anh chỉ được chuyên trang Sofascore chấm 7,3 điểm.
Ferran Torres thậm chí còn thấp điểm hơn Pedri, cũng là một cầu thủ dự bị vào sân thay người từ phút 62. Tiền vệ của Barca liên tục mở ra nhiều cơ hội cho đội nhà và được Sofascore chấm 7,4 điểm.
Cầu thủ có điểm cao nhất phía Tây Ban Nha là trung vệ trẻ Pau Cubarsi, người được Sofascore chấm 8,2 điểm. Chuyên trang Fotmob cũng chấm Cubarsi 7,9 điểm.
Về phía Argentina, Messi - ngôi sao đáng chú ý nhất được chấm 7,2 điểm ở trận này - là người cao thứ nhì đội bóng.
Đây là trận đấu mà Messi bị chấm điểm thấp nhất tại World Cup 2026. Thật ra đó cũng là kết quả dễ hiểu khi Argentina lần duy nhất bại trận ở giải.
Dù có rất ít bóng, Messi chơi khá tốt ở trận này, với 3 lần rê bóng thành công, thậm chí anh còn thắng 8 trong 11 pha tranh chấp.
Messi không đủ hay để tạo nên "phép màu" trong trận đấu một chiều này, nhưng vẫn chơi tròn vai để trở thành người hay thứ 2 của đội.
Và người hay nhất phía Argentina, cũng là cầu thủ được chấm điểm cao nhất trận đấu - hiển nhiên là thủ thành Emiliano Martinez.
Thủ môn đang đầu quân cho Aston Villa chơi như "người nhện" ở trận này với tổng cộng 11 pha cản phá. Trong số này có đến 3-4 pha cản phá là cứu thua mười mươi, chẳng khác nào ghi bàn cho đội nhà.
Dễ hiểu vì sao thủ thành Martinez là người được chấm điểm cao nhất trận. Sofascore cho anh 9,6 điểm, trong khi Fotmob cũng chấm 8,6 điểm, hoàn toàn bỏ xa những cầu thủ còn lại.
Cuộc đua vô địch V-League 2025 - 2026 sắp hạ nhiệt khi CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) mạnh vượt trội phần còn lại. Sau 21 vòng, thầy trò HLV Alexandre Polking giành 54 điểm, hơn đội nhì Thể Công Viettel 11 điểm. Sau 7 năm, V-League mới lại chứng kiến cuộc đua vô địch một chiều như thế. Chuyện nâng cúp của CLB CAHN có lẽ chỉ còn là vấn đề thời điểm, rằng thầy trò ông Polking sẽ vô địch sớm bao nhiêu vòng.
Khoảnh khắc ấy có thể diễn ra ngay vòng 22, khi CLB CAHN tiếp Nam Định trên sân nhà lúc 19 giờ 15 ngày 10.9, còn Thể Công Viettel làm khách trên sân Hà Tĩnh vào 18 giờ cùng ngày. Nếu Thể Công Viettel không thắng, còn CLB CAHN lấy trọn 3 điểm, khoảng cách hai đội sẽ là 13 hoặc 14 điểm, khi giải chỉ còn 4 vòng đấu. Đồng nghĩa, Quang Hải cùng đồng đội sẽ đón chức vô địch sớm.
Kịch bản trên dễ xảy ra khi CLB CAHN đã thắng 6 trong số 7 trận gần nhất nhờ phong độ cực tốt. Việc sớm dừng bước ở các sân chơi khác, dù thất vọng trên khía cạnh thành tích, nhưng lại vô tình giúp HLV Polking cùng học trò tập trung 100% cho V-League. Với lực lượng mạnh đồng đều từ nội, ngoại binh đến Việt kiều, lối chơi nhuần nhuyễn sau 3 năm làm việc cùng ông Polking, cùng đội hình có tính kế thừa, CLB CAHN chơi bóng ở đẳng cấp khác so với phần còn lại.
Đại diện thủ đô không cần giành nhiều điểm trong các trận cầu lớn (chỉ có 4 điểm sau 3 trận gặp Hà Nội, Thể Công Viettel), song lại thắng gần như tuyệt đối khi gặp đối thủ dưới cơ. Khi các ứng viên vô địch phải làm mới lực lượng (Thể Công Viettel), hoặc liên tục thay tướng (Hà Nội FC, CLB Ninh Bình) dẫn đến bất ổn, cỗ máy kiểm soát bóng và pressing của ông Polking đã hoạt động nhuần nhuyễn, bài bản như được lập trình nhờ sự ổn định tuyệt đối. Tính chất ổn định cũng là chìa khóa cho các cuộc đua đường dài. CLB CAHN vươn lên không chỉ bởi mạnh mẽ, mà còn nằm ở sự kiên định.
Trong khi CLB CAHN có thể lực tốt do nghỉ trọn vẹn 8 ngày, Nam Định vừa phải "đốt sức" trên sân Selangor (Malaysia) ở trận bán kết lượt đi ASEAN Club Championship, diễn ra ngày 6.5. Thầy trò HLV Vũ Hồng Việt mới về nước và phải hành quân ra Hà Nội, không có thời gian nghỉ ngơi. Giữa tuần tới, CLB Nam Định đấu Selangor ở trận bán kết lượt về. Với lịch thi đấu dày đặc và căng thẳng, Nam Định còn bao nhiêu sức lực để đấu CLB CAHN vào tối 10.5? Và kể cả khi đá hết sức, cơ hội thắng của Xuân Son cùng đồng đội cũng không lớn. Dù vươn lên mạnh mẽ ở giữa mùa, nhưng lực của Nam Định đã suy giảm sau mùa giải vô địch. Đội bóng của ông Vũ Hồng Việt khó cản nổi CLB CAHN đang hừng hực quyết tâm vô địch V-League sớm.
Ngược lại, Thể Công Viettel phải đến "đất dữ", mang tên Sân vận động Hà Tĩnh. Đội bóng của HLV Velizar Popov bị cầm hòa 3 trong 5 trận gần nhất, cho thấy dấu hiệu đuối sức ở chặng nước rút. Khi cơ hội vô địch tắt dần, Thể Công Viettel khó duy trì tâm lý hưng phấn. Ngược lại, CLB Hà Tĩnh đã có "tướng" mới là HLV Phan Như Thuật. Ông Thuật được bổ nhiệm thay HLV Nguyễn Công Mạnh, với kỳ vọng giúp CLB Hà Tĩnh sớm vươn lên giữa bảng. Với luồng sinh khí mới, đội bóng miền Trung sẽ không để Thể Công Viettel ra về với 3 điểm.
Khi cuộc đua vô địch sắp hạ màn, cuộc tranh chấp ngôi á quân và hạng ba vẫn rất "nóng", diễn ra giữa Thể Công Viettel (nhì bảng, 43 điểm), Hà Nội FC (thứ ba, 39 điểm) và CLB Ninh Bình (thứ tư, 38 điểm). Khi Thể Công Viettel đang chững lại, Hà Nội FC lại mở tốc cực nhanh với 4 chiến thắng liên tiếp để phả hơi nóng vào ngôi nhì. CLB Ninh Bình cũng đang nỗ lực vùng dậy để trở lại tốp 3.
Hà Nội FC làm khách trên sân Thanh Hóa (18 giờ ngày 9.5), đội có tới 90% khả năng trụ hạng thành công. Cùng thời điểm, CLB Ninh Bình đá sân nhà để đối đầu Hải Phòng, đội cũng sắp hết mục tiêu. Các đội bóng nhà giàu phải giành giật nhau từng điểm một để có huy chương an ủi mùa này.
Hai quốc gia đông dân nhất thế giới, Ấn Độ và Trung Quốc, đến nay vẫn bế tắc trong các cuộc đàm phán mua bản quyền truyền hình World Cup 2026, khi giải đấu chỉ còn khoảng 37 ngày nữa là khai mạc (tính đến ngày 5.5), theo Reuters.
Hàng triệu người hâm mộ bóng đá tại hai quốc gia này hoàn toàn có thể sẽ không xem được trực tiếp các trận đấu ở World Cup, do cho đến nay vẫn chưa có bước đột phá nào để có thể sở hữu bản quyền truyền hình. FIFA sẽ là bên lo lắng không kém dù đã giảm giá đáng kể, Reuters cho biết thêm.
Tại Ấn Độ, tập đoàn Reliance-Disney đã đề nghị FIFA mua bản quyền truyền hình World Cup 2026 với mức phí 20 triệu USD (khoảng 526 tỉ đổng). Tuy nhiên, FIFA không đồng ý, vì mức phí này chỉ là một phần nhỏ so với yêu cầu của cơ quan bóng đá thế giới.
"Đối với Ấn Độ, FIFA ban đầu yêu cầu 100 triệu USD cho bản quyền phát sóng World Cup 2026 và 2030, các nguồn tin cho biết, và từ chối nêu tên vì các cuộc đàm phán đang diễn ra riêng tư.
Khi World Cup được phát sóng gần nhất tại Ấn Độ vào năm 2022, công ty truyền thông độc lập của Reliance khi đó đã giành được quyền phát sóng với giá khoảng 60 triệu USD, được công bố khoảng 14 tháng trước sự kiện ở Qatar. Giải đấu đã thu hút hơn 110 triệu người xem trực tuyến trên các nền tảng của họ.
Kể từ đó, Reliance và Disney đã thành lập một liên doanh để trở thành thế lực thống trị trong lĩnh vực truyền thông và phát trực tuyến tại Ấn Độ, và lời đề nghị 20 triệu USD gửi đến FIFA cho thấy sức mạnh đàm phán mà tập đoàn Ấn Độ này đang nắm giữ.
Thế nhưng, FIFA đã từ chối mức giá 20 triệu USD của Reliance-Disney đưa ra", một nguồn tin cho Reuters biết và thêm rằng: "Reliance-Disney đã chi hàng tỉ USD cho bản quyền phát sóng môn cricket, nhưng về tình hình tài chính mua bản quyền World Cup từ FIFA thì lại không khả thi".
Hơn nữa, do các trận đấu tại World Cup 2026 được phát sóng sau nửa đêm theo giờ Ấn Độ, ngân sách quảng cáo bị ảnh hưởng bởi cuộc xung đột Iran, và cricket vẫn là môn thể thao vua tại Ấn Độ. Các nguồn tin cho Reuters biết rằng, tính toán cho thấy việc này (mua bản quyền theo giá của FIFA) sẽ không khả thi đối với Reliance-Disney.
Trong khi đó, Trung Quốc - quốc gia chiếm gần 50% tổng số giờ xem World Cup trực tuyến năm 2022 - cũng chưa có thỏa thuận nào. Cùng với Ấn Độ, đây là hai quốc gia cùng nhau chiếm hơn 22% tổng số lượt xem World Cup trực tuyến toàn cầu.
Vì vậy, khi World Cup 2026 đã cận kề ngày khai mạc, các nước này vẫn chưa có bản quyền truyền hình, chắc chắn cũng sẽ khiến FIFA lo sốt vó, vì khả năng sẽ giảm đáng kể lượng người xem trực tiếp trên truyền hình toàn cầu.
Tại khu vực Đông Nam Á, tính đến đầu tháng 5, vẫn chỉ có 6 trong số 11 quốc gia ở khu vực đã có được bản quyền truyền hình phát sóng trực tiếp World Cup 2026, trong đó có Việt Nam với kênh VTV.
Trong khi các nước có lượng người hâm mộ lớn như Thái Lan và Malaysia vẫn tiếp tục trong phập phồng, vì các cuộc đàm phán mua bản quyền truyền hình World Cup 2026 chưa có bước đột phá nào.