Tôi 33 tuổi, cưới được gần năm năm và có bé gái hơn ba tuổi. Trước đây, tôi luôn nghĩ mình là người đàn ông may mắn khi có gia đình nhỏ bình yên. Vợ chồng không giàu có nhưng cùng đi làm và vun vén, cuối tuần đưa con đi chơi, cuộc sống cứ thế trôi qua. Vợ tôi là người hướng ngoại, có nhiều bạn bè. Tôi thì ngược lại, ngoài giờ làm chỉ muốn về nhà với vợ con. Tôi không cấm vợ giao lưu, gặp gỡ bạn bè hay tham gia các hoạt động của công ty. Tôi nghĩ hôn nhân muốn bền thì phải có sự tin tưởng.
Khoảng nửa năm trước, tôi tình cờ thấy vợ nhắn tin với một đồng nghiệp nam. Ban đầu chỉ là hỏi han công việc, sau dần chuyển sang những lời quan tâm như “ăn cơm chưa”, “hôm nay mệt không”, “ngủ sớm nhé”… Khi tôi hỏi, vợ nói chỉ là bạn thân, giữa hai người không có gì. Tôi chọn tin và bỏ qua. Nhưng gần đây, những tin nhắn ấy xuất hiện dày hơn. Hai người còn xóa lịch sử trò chuyện, đổi sang ứng dụng khác để liên lạc. Tôi chưa tìm thấy bằng chứng họ gặp riêng hay đi quá giới hạn, nhưng trực giác của người chồng nói rằng mối quan hệ ấy không còn đơn thuần.
Khi ở nhà, vợ vẫn cư xử bình thường, chăm con, nấu cơm nhưng giữa chúng tôi không còn sự gần gũi, chia sẻ như trước. Tôi âm thầm theo dõi thêm một thời gian, nghĩ rằng nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở những tin nhắn thì sẽ tìm cách hàn gắn, còn nếu họ đi quá giới hạn, tôi sẽ chấm dứt. Có lẽ vợ đoán được tôi đã biết. Một tối, cô ấy chủ động nói rằng đã hết tình cảm với tôi từ lâu, chỉ vì con còn nhỏ nên vẫn cố gắng duy trì cuộc hôn nhân. Cô ấy khẳng định chưa phản bội tôi về thể xác nhưng thừa nhận đã có tình cảm với người kia.
Từ hôm đó, trong nhà không khí nặng nề đến ngột ngạt. Chúng tôi gần như không còn nói chuyện ngoài những việc liên quan đến con. Tôi rất thương con, cũng còn yêu vợ, nghĩ tới chuyện ly hôn, gia đình ly tán, mỗi người một nơi, tim tôi nhói đau. Tôi rất buồn, không biết nên làm thế nào lúc này. Mong mọi người từng trải cho tôi một lời khuyên.
Mỗi tối, khi con trai 3,5 tuổi ngủ say, cũng là lúc tôi lặng lẽ khóc một mình. Tôi là giáo viên, vừa soạn bài, chấm bài, vừa gánh hết việc nuôi con từ khi bé mới 8 tháng tuổi. Sau ly hôn, tôi phải bán nhà nhưng vẫn còn khoản nợ lớn do chồng cờ bạc, cá độ.
Chúng tôi quen nhau chưa lâu thì cưới. Gia đình anh nghèo, cưới xong vài ngày lại đi học liên thông nên tôi tiếp tục vay mượn nuôi chồng ăn học. Mỗi tháng anh đều viện đủ lý do như mất ví, đóng tiền học, rơi tiền... để xin thêm tiền. Tôi thương chồng, đâu biết anh mang tất cả đi đánh bạc.
Vợ chồng hiếm muộn vì anh bị tinh trùng dị dạng. Tôi nghén nặng, bốn tháng đầu phải truyền nước mới giữ được con. Đến khi con vừa đầy tháng, tôi mới biết anh ngập trong nợ nần. Anh dựng đủ chuyện, từ bị đòi bồi thường đất rừng đến làm ăn thua lỗ, còn nhờ người khác đóng vai để lừa cả gia đình tôi. Tin chồng, tôi ba lần vay tổng cộng 400 triệu đồng đưa anh trả nợ, rồi tiếp tục vay thêm hàng trăm triệu vì lời hứa sẽ làm ăn trả hết. Cuối cùng tôi mới biết tất cả đều bị anh nướng vào cá độ. Anh còn mang cả chiếc xe của tôi đi cầm.
Hai bên gia đình nhiều lần khuyên tôi cố gắng vì con nên tôi tiếp tục chịu đựng. Tôi xin việc cho chồng ở nhiều nơi nhưng anh đều bỏ việc, tiếp tục cờ bạc rồi trốn nợ. Cuối cùng tôi ly hôn, một mình nuôi con và gánh hết các khoản vay vì đều đứng tên tôi. Hiện mỗi tháng tôi phải xoay xở hơn 20 triệu đồng tiền gốc lẫn lãi. Chồng cũ có việc làm nhưng chỉ gửi tiền chu cấp khi tôi nhắc. Anh vẫn lấy lý do con bị bệnh để vay tiền người khác, thậm chí còn nói con bị bệnh tim bẩm sinh. Tôi không biết phải vay mượn như nào để xoay xở. Nhiều lúc nghĩ rất tiêu cực nhưng còn con, còn cha mẹ già? Tôi phải làm sao đây?
Tôi 35 tuổi, ly hôn vợ được hai năm, ôm theo khoản nợ ngân hàng 2 tỷ đồng. Tôi có con gái 8 tuổi, bé đang sống với mẹ. Trong cơ quan tôi có cô gái vào làm được 4 tháng, tôi được giao nhiệm vụ hướng dẫn. Em chăm chỉ, chịu khó học hỏi nên tôi cũng nhiệt tình hướng dẫn. Chúng tôi thi thoảng đi ăn trưa rồi cà phê rồi trò chuyện về cuộc sống, gia đình. Em được đánh giá xinh xắn, hiền, dịu dàng.
Cách đây mấy ngày, em gọi điện cho tôi nói có chuyện muốn trao đổi, chúng tôi đi ăn rồi em thổ lộ là đã có tình cảm với tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ một cô gái trẻ, xinh như em lại để ý đến mình. Tôi nói rõ về tình hình nợ nần, rằng chưa nghĩ đến chuyện hạnh phúc cá nhân, muốn tập trung làm việc để trả nợ hết. Em bảo muốn ở bên tôi, cùng nhau giải quyết những khó khăn của tôi. Em chia sẻ nhà em có điều kiện, bố mẹ cho em một số tiền lớn để có thể kinh doanh nếu muốn.
Tôi lo lắng, bối rối, không biết phải làm thế nào khi biết tình cảm em dành cho mình. Hai hôm sau, tôi hẹn gặp em ở quán cà phê, thật lòng khuyên em đừng vì tôi như thế, em sẽ vất vả, thiệt thòi. Em còn trẻ, nhiều cơ hội tốt, trong khi tôi từng ly dị, lại nợ nần. Em không chịu, bảo em đủ tỉnh táo để biết mình đang làm gì, mong tôi hãy tin tưởng ở em. Tôi phải làm sao, thật lòng tôi có cảm tình với em, nhưng để tiến xa hơn với em thì tôi chưa sẵn sàng bởi lo sợ nhiều thứ. Mong được các bạn chia sẻ.
Em từng là một người học hành tương đối giỏi, ra trường và có công việc ổn định, lương cao. Nhưng em dính vào cờ bạc mạng từ khoảng hai năm trước, làm được bao nhiêu tiền là hết bấy nhiêu. Tiền tiêu xài chỉ bằng một phần tư số tiền em thua vào cờ bạc mạng mỗi tháng. Cứ nhận lương xong được một hai hôm lại hết. Em từng thử nhiều cách để không dính dáng nữa nhưng thật sự cứ có tiền là lại vào, đã quyết tâm biết bao nhiêu lần vẫn vậy. Nhiều lúc bế tắc, em muốn nghĩ quẩn.
Đã hai năm rồi, Tết em không về nhà vì có bao nhiêu tiền bỏ vào đó hết. Tới giờ mọi thứ vẫn thế, em vẫn đi làm với mức lương cao nhưng tháng nào cũng đói. Có cách nào để có thể chặn đường, cai cờ bạc mạng không? Thực sự em không thể nào tự cai được, chỉ cần cảm thấy áp lực là lại vào. Có biện pháp mạnh nào không ạ? Mong anh chị cho em một lời khuyên. Em cảm ơn nhiều.