Mỗi tối, khi con trai 3,5 tuổi ngủ say, cũng là lúc tôi lặng lẽ khóc một mình. Tôi là giáo viên, vừa soạn bài, chấm bài, vừa gánh hết việc nuôi con từ khi bé mới 8 tháng tuổi. Sau ly hôn, tôi phải bán nhà nhưng vẫn còn khoản nợ lớn do chồng cờ bạc, cá độ.
Chúng tôi quen nhau chưa lâu thì cưới. Gia đình anh nghèo, cưới xong vài ngày lại đi học liên thông nên tôi tiếp tục vay mượn nuôi chồng ăn học. Mỗi tháng anh đều viện đủ lý do như mất ví, đóng tiền học, rơi tiền… để xin thêm tiền. Tôi thương chồng, đâu biết anh mang tất cả đi đánh bạc.
Vợ chồng hiếm muộn vì anh bị tinh trùng dị dạng. Tôi nghén nặng, bốn tháng đầu phải truyền nước mới giữ được con. Đến khi con vừa đầy tháng, tôi mới biết anh ngập trong nợ nần. Anh dựng đủ chuyện, từ bị đòi bồi thường đất rừng đến làm ăn thua lỗ, còn nhờ người khác đóng vai để lừa cả gia đình tôi. Tin chồng, tôi ba lần vay tổng cộng 400 triệu đồng đưa anh trả nợ, rồi tiếp tục vay thêm hàng trăm triệu vì lời hứa sẽ làm ăn trả hết. Cuối cùng tôi mới biết tất cả đều bị anh nướng vào cá độ. Anh còn mang cả chiếc xe của tôi đi cầm.
Hai bên gia đình nhiều lần khuyên tôi cố gắng vì con nên tôi tiếp tục chịu đựng. Tôi xin việc cho chồng ở nhiều nơi nhưng anh đều bỏ việc, tiếp tục cờ bạc rồi trốn nợ. Cuối cùng tôi ly hôn, một mình nuôi con và gánh hết các khoản vay vì đều đứng tên tôi. Hiện mỗi tháng tôi phải xoay xở hơn 20 triệu đồng tiền gốc lẫn lãi. Chồng cũ có việc làm nhưng chỉ gửi tiền chu cấp khi tôi nhắc. Anh vẫn lấy lý do con bị bệnh để vay tiền người khác, thậm chí còn nói con bị bệnh tim bẩm sinh. Tôi không biết phải vay mượn như nào để xoay xở. Nhiều lúc nghĩ rất tiêu cực nhưng còn con, còn cha mẹ già? Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết: Trắng tay ở tuổi 37 vì yêu đương mù quáng mẹ đơn thân. Trước tiên, tôi chân thành cảm ơn quý độc giả rất nhiều. Tôi đọc và nghiền ngẫm từng bình luận, có người đồng cảm, có người nói mình keo kiệt, có người nói mình dại khờ... Bản thân tôi cũng có rất nhiều cái sai, sau khi vấp ngã lần này tôi đã nghiền ngẫm rất nhiều về chính mình, tôi thèm khát được tình yêu chân thành và đã yêu hơi vội vàng. Có lẽ đường tình duyên của tôi lận đận, chưa gặp được người thật lòng với mình. Tôi tin đó là nghiệt duyên nên chấp nhận và sẽ tự sửa chữa bản thân, cố gắng sống tốt hơn từng ngày, để làm lại cuộc đời. Tôi tin vào quy luật của tạo hóa, ông trời không lấy đi tất cả mà là đang cho tôi tỉnh ngộ ra.
Tôi thật sự không keo kiệt, vì tôi đi làm công ăn lương, không dư dả gì nhiều (chỉ dư được một chiếc ôtô và vài trăm triệu đầu tư, còn về tiền mặt lo chi phí, hiện tại tôi không còn, phải chờ tới ngày lãnh lương). Nhưng khi đến với ai, tôi có khả năng bao nhiêu đều lo hết bấy nhiêu, còn lại tích lũy để xây dựng tương lai. Có thể do cái mác gia đình và chức vụ nên ai cũng nghĩ tôi tiền nhiều.
Gia đình khá giả nhưng tôi chưa bao giờ dựa dẫm mà muốn bản thân phải tự chủ, tự làm ra mọi thứ. Vì tôi hiểu giá trị lao động rất vất vả mới có được đồng tiền. Thu nhập của tôi khá, tuy nhiên chi phí cũng cao. Nếu nói về tiền thì tôi nghĩ người giúp mình một đồng đã mang ơn rồi, tại sao phải nhiều hay ít, vì kiếm đồng tiền đâu phải dễ. Trong khi đã là yêu nhau, quyết định cùng nhau xây dựng tổ ấm thì phải có trách nhiệm tài chính với nhau mới bền vững.
Về bạn gái trước có con, tôi vẫn chu cấp đầy đủ, tuy nhiên tôi cảm nhận được tình cảm của người con gái này, rằng yếu tố vật chất quyết định cao hơn yếu tố tình cảm. Khi tôi không đáp ứng những yêu cầu, cô ấy lạnh nhạt với tôi, khi sự nghiệp của tôi rơi vào vực thẳm, quyết định nghỉ việc, cô ấy xa lánh tôi chứ không chia sẻ hay đồng cảm. Cũng may là ông trời thương, lại cho tôi một công việc tốt hơn. Tôi quyết định chia tay cô ấy và nói chỉ có trách nhiệm với con gái nhưng cô ấy đe dọa nếu biết tôi có bạn gái mới hoặc có gia đình riêng, sẽ cho con gái từ tôi và đi làm lại giấy khai sinh đổi họ tôi.
Tôi có thể hết yêu người mẹ nhưng rất yêu con gái và không bao giờ bỏ con. Nếu bạn gái này biết suy nghĩ, đồng hành với tôi và thương yêu thật lòng, tôi cũng không chia tay. Có một điều, cô ấy từng giấu tôi, là khi có bầu với tôi, cô ấy vẫn đang ly thân và còn trong hôn nhân. Tôi từng tin tưởng mua ôtô để cô ấy đứng tên nhưng khi phát hiện ra, tôi rất sốc và đã nhất quyết chia tay, sang tên lại ôtô. Niềm tin rơi vào vực thẳm, tôi như bị lừa dối. Lúc yêu nhau, tôi có lên nhà chơi và không hề biết, vì em không chia sẻ gì. Vì cả hai cũng lớn tuổi và có công ăn việc làm ổn định nên muốn có em bé trước, rồi cưới sau, chứ tôi không phải dạng yêu đương qua đường. Khi em có bầu, gia đình tôi vẫn qua lại tới hiện tại, chứ không bỏ rơi con gái tôi.
Về bạn gái thứ hai, vì tôi nghĩ em từng đổ vỡ nên sẽ đồng cảm và rộng lượng, để tôi với em đến với nhau, giữa hai tâm hồn bị tổn thương sẽ bù đắp cho nhau, chỉ cần thương nhau thật lòng, cùng lo cho nhau và vui vẻ là được. Tôi đến với em là thật lòng và tự nguyện. Từ ngày đến với em, lương tôi bao nhiêu đều nói em biết và dành dụm bao nhiêu cũng đưa em giữ. Khi làm quyết toán thu nhập cá nhân, tôi cũng nhờ em làm giùm (có lẽ tôi sai ở chỗ này). Có thể em thấy thu nhập khá nên nghĩ tôi lấy tiền lo hết cho con gái nên mới đăng clip "người không thương lo một kể mười". Tôi có giải thích rồi: hiện tại anh chỉ dư bao nhiêu đó thôi, chứ anh không giấu gì em hết".
Tôi vẫn chưa hiểu được em cắt liên lạc với tôi vì hiểu lầm chuyện gì? Hiểu lầm tôi không thương, hay hiểu lầm tôi về tiền bạc, hay về chuyện tôi còn qua lại với gia đình bên ngoại của con gái tôi? Tôi xin em cho mình hiểu rõ và có cơ hội giải thích nhưng em nhất quyết cắt đứt. Khi yêu ai, tôi muốn yêu thật lòng và hết mình, mong cả hai phải chân thành với nhau, cùng vun vén tổ ấm, cùng góp ý và sữa chữa cho nhau. Nếu tôi có sai, cũng phải cho tôi cơ hội sửa sai, đã yêu nhau mà sau đứt tình đoạn nghĩa nhanh như vậy? Trước khi quen, tôi vẫn nói rõ mình không thể bỏ con gái và mong cả hai cùng nhau lo cho con cái, vì trẻ con không có lỗi, tất cả tội lỗi là do người lớn tạo ra. Em vẫn qua lại nhà chồng lo cho con gái lớn, còn con gái nhỏ ở với em, tôi cũng đâu hề nói gì.
Điều mà tôi trăn trở nhất hiện tại cho đến cuối đời này là con gái tôi. Tôi không biết phải làm sao cho đúng để con gái mình không bị thiếu tình thương và thiệt thòi. Mong anh chị có kinh nghiệm trong trường hợp này cho tôi một lời khuyên để tôi không phải ân hận cả đời. Giữa hạnh phúc cá nhân và con gái, tôi đang nằm trong tình trạng chỉ được chọn một.
Tin Gốc: Vnexpress

Có lẽ trong cuộc đời này, ai cũng từng ít nhất một lần nói dối. Nói dối không chỉ đơn thuần là che giấu sự thật, mà đôi khi còn là cách con người tự bảo vệ mình khỏi những tổn thương quá lớn. Có người nói dối vì sợ sự thật làm đau người khác, cũng có người nói dối chỉ để che đi những vết thương mà chính họ không dám đối diện.
Tôi có một cô bạn thân. Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó, một ngày nắng đẹp, yên bình, nhưng giọng cô ấy trong điện thoại lại vỡ vụn như cơn mưa đầu mùa. Tôi không hỏi dồn dập, chỉ nhẹ nhàng chờ cô ấy bình tĩnh lại rồi nói: "Có chuyện gì vậy? Tôi ở đây, cậu cứ từ từ nói". Cô ấy từng có một mối tình kéo dài từ thời còn đi học. Một mối tình mà ai nhìn vào cũng nghĩ là đẹp như truyện cổ tích. Tôi đã chứng kiến từng giai đoạn trong câu chuyện ấy, từ những ngày đầu yêu nhau cho đến lúc bạn hạnh phúc báo tin: "Bọn tôi sắp cưới rồi". Tôi vẫn còn nhớ rõ ánh mắt của bạn hôm đó, vừa rạng rỡ vừa e thẹn. Niềm hạnh phúc của cô ấy lan sang cả tôi. Tôi thực sự mừng cho bạn, không chút ghen tị, dù bản thân vẫn một mình. Nhìn bạn, tôi tin rằng cuối cùng bạn mình đã tìm được người khiến cô ấy cảm thấy an toàn và được yêu thương.
Sau đó là chuỗi ngày tất bật chuẩn bị cho đám cưới. Cô ấy bận rộn nhưng lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Mỗi lần gọi điện, bạn đều kể cho tôi nghe hôm nay đã làm gì, chuẩn bị đến đâu. Bạn nói rằng dù mối quan hệ này từng gặp nhiều trở ngại từ sự khác biệt gia đình, tôn giáo, đến cách sống, nhưng cả hai đã cùng nhau vượt qua tất cả. Bạn tin rằng đó là cái kết xứng đáng cho tình yêu của mình. Mọi thứ giống như một câu chuyện cổ tích có hậu.
Thế nhưng, khoảng gần một tháng trước ngày cưới, cô ấy gần như biến mất. Tôi không tin nhắn, không cuộc gọi. Cho đến một tối, khi tôi vô tình nhìn thấy tấm thiệp cưới của bạn trong ngăn bàn, điện thoại bỗng reo lên. Là cô ấy. Tôi còn chưa kịp trêu một câu, đầu dây bên kia chỉ là tiếng khóc nghẹn ngào. Không phải kiểu khóc bình thường mà là thứ cảm xúc bị dồn nén quá lâu, đến mức vỡ ra. Tôi hỏi: "Cậu ổn không", đáp lại chỉ là những tiếng nấc kéo dài. Phải mất rất lâu sau, cô ấy mới nói được thành lời: "Tôi phải làm sao bây giờ, khi người tôi tin tưởng nhất lại là người phản bội mình hết lần này đến lần khác". Tôi sững người.
Hóa ra, đằng sau tất cả những gì tôi từng thấy, một tình yêu đẹp, một cái kết viên mãn lại là một sự thật hoàn toàn khác. Cô ấy kể rằng người yêu vốn đào hoa, không chỉ một lần mà nhiều lần phản bội rồi. Mỗi lần như vậy, anh ta đều xin lỗi, hứa thay đổi, rồi lại lặp lại sai lầm. Điều khiến bạn đau đớn hơn là gia đình anh ta biết tất cả nhưng lại coi đó là điều bình thường. "Đàn ông giỏi thì có nhiều người theo là chuyện bình thường, miễn là nó vẫn quay về với mình", đó là câu mà mẹ anh ta nói với cô ấy. Tôi nghe mà không biết phải nói gì.
Giữa xã hội hiện đại, những suy nghĩ như vậy vẫn tồn tại. Tàn nhẫn hơn, nó được dùng để hợp thức hóa sự tổn thương của một người phụ nữ. Cô ấy từng muốn rời đi nhưng rồi lại không thể vì sợ, sợ cô đơn, sợ mất đi điểm tựa, sợ phải bắt đầu lại từ đầu. Tôi hiểu phần nào nỗi sợ đó. Trước khi gặp người này, gia đình cô ấy từng trải qua biến cố lớn. Từ một cô gái được sống đủ đầy, bạn rơi vào hoàn cảnh mất mát, thiếu thốn cả vật chất lẫn tình cảm. Chính vào lúc đó, người đàn ông ấy xuất hiện như điểm tựa duy nhất, rồi theo năm tháng, sự phụ thuộc dần hình thành.
Bạn từng nói với tôi: "Nếu không có anh ấy, tôi không biết mình sẽ sống thế nào", câu nói đó khiến tôi đau lòng hơn bất cứ điều gì khác. Bởi vì khi một người đặt toàn bộ cuộc sống của mình vào người khác, họ gần như đánh mất chính mình. Đám cưới vẫn được lên kế hoạch. Không phải vì bạn tin mọi thứ đã ổn mà vì không còn đủ sức để từ chối. Cô ấy tiếp tục đóng vai một người hạnh phúc, tiếp tục kể về một "câu chuyện đẹp" với mọi người, cho đến khi mọi thứ vỡ tung.
"Cậu biết không, tôi từng ghen tị với cậu. Cậu một mình mà vẫn ổn, vẫn sống tốt. Còn tôi, tưởng rằng mình hạnh phúc nhưng thực ra chỉ là đang cố chịu đựng". Tôi lặng im. Có những điều mà người ngoài không bao giờ nhìn thấy. Có những nỗi đau chỉ người trong cuộc mới hiểu. Rồi cô ấy nói một điều khiến tôi lạnh người:
"Tôi muốn nói với mọi người rằng anh ấy đã không còn tồn tại". Tôi không tin vào tai mình nhưng bạn nói tiếp, giọng bình thản đến đáng sợ: "Tôi muốn chấm dứt tất cả. Nếu anh ấy "không còn", mọi thứ sẽ kết thúc". Tôi hiểu, đó không chỉ là một lời nói dối. Đó là cách cô ấy muốn hủy hết ký ức, hủy hoàn toàn mối quan hệ đã làm cô ấy tổn thương quá lâu. Trong lòng bạn tôi, người đàn ông ấy có lẽ đã "không còn" từ rất lâu rồi, từ khi sự phản bội trở thành điều bình thường.
Tôi không trách bạn nhưng cũng không đồng tình, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Liệu một lời nói dối có giúp cậu nhẹ lòng không? Hay nó chỉ là một cách để trốn tránh sự thật". Bạn im lặng. Khoảng lặng kéo dài, nặng nề đến mức tôi có thể nghe rõ từng hơi thở của cô ấy qua điện thoại. Tôi biết, câu trả lời không nằm ở tôi, nó nằm ở chính cô ấy. Tôi chỉ nói thêm: "Cậu đã dũng cảm khi nói ra tất cả những điều này. Nhưng có lẽ, điều dũng cảm hơn là dám đối diện với sự thật và lựa chọn lại". Dù đau đến đâu, sự thật vẫn là thứ duy nhất có thể giúp con người thoát ra.
Sau cuộc gọi, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tại sao con người lại chọn nói dối? Có phải vì sự thật quá khó chấp nhận? Hay vì chúng ta sợ phải thay đổi? Cô bạn của tôi không phải là người yếu đuối. Cô ấy chỉ là một người mang quá nhiều tổn thương, đến mức không còn đủ sức để buông bỏ. Còn người đàn ông kia có lẽ chưa bao giờ thực sự trưởng thành. Anh ta sống trong sự bao bọc và cho phép của gia đình, không bao giờ phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Suy cho cùng, điều quan trọng nhất vẫn là lựa chọn của mỗi người. Chúng ta có thể bị tổn thương, nhưng không ai có thể ép chúng ta tiếp tục ở lại trong một điều sai trái, trừ khi chính chúng ta chấp nhận điều đó.
Tôi nhận ra một điều, không ai hoàn hảo cả, ai cũng có những nỗi sợ riêng, khác biệt nằm ở chỗ chúng ta chọn đối diện hay trốn tránh. Nói dối đôi khi có thể giúp ta dễ chịu trong chốc lát. Về lâu dài, nó chỉ kéo dài thêm nỗi đau. Hạnh phúc không phải là việc cố vẽ nên một câu chuyện đẹp để người khác ngưỡng mộ, mà là dám bước ra khỏi những điều không còn xứng đáng, dù điều đó có khó khăn đến đâu. Có thể sẽ đau, có thể sẽ cô đơn, nhưng ít nhất đó là một cuộc sống thật. Đôi khi, sống thật mới là điều dũng cảm nhất.
Hồng Hoa
Nguồn: https://vnexpress.net/biet-tuong-lai-dau-kho-van-khong-dam-huy-cuoi-5057720.html

Tôi 36 tuổi, chồng tôi 40 tuổi, làm bên xây dựng cơ điện. Gia đình có hai bé đang học lớp hai và mầm non tại khu vực Long Biên, Hà Nội. Thu nhập của vợ chồng tôi tầm 60 triệu đồng một tháng. Chúng tôi đã có nhà đất trên Hà Nội trị giá 14 tỷ đồng. Chi phí cho giáo dục của hai bé học trường công và có học thêm tiếng Anh, bóng rổ dao động khoảng 8 triệu đồng. Phần lương của tôi là 30 triệu sẽ lo sinh hoạt của gia đình, lương của chồng dùng để trả góp ngân hàng mỗi tháng, cả gốc và lãi là 18 triệu đồng.
Gia đình tôi mua bảo hiểm nhân thọ chính cho hai vợ chồng, kèm y tế mở rộng cho hai bé, khoảng 33 triệu một năm. Phần thưởng và lợi nhuận đầu tư sẽ gom để trả trước ngân hàng. Hiện tại, chúng tôi có khoản vay ngân hàng 970 triệu đồng, lãi suất 8% trong ba năm từ 2025 để xây nhà và đang có 1,05 tỷ đồng đầu tư chứng khoán. Năm ngoái, hiệu suất là 18% cho danh mục dài hạn. Thị trường chứng khoán năm nay có khó khăn khi danh mục của chúng tôi đi ngang từ đầu năm. Nhà tôi dư ra một chút cũng mua tích lũy các cổ phiếu cơ bản.
Sắp tới, tôi biết các bé sẽ ăn học tốn hơn, cùng với việc bố mẹ già đi không có lương hưu. Tuổi của chúng tôi cũng cao nên hạn chế nhảy việc tìm vị trí tốt. Tôi xin tư vấn của các anh chị rằng chúng tôi có nên tiếp tục duy trì như hiện tại hay nên cơ cấu lại để trả bớt ngân hàng? Cùng với đó, nếu các anh chị có thời gian, cho tôi xin chia sẻ về việc gia tăng thu nhập thụ động cũng như phân bổ chi tiêu thế nào cho hợp lý. Tôi xin cầu thị và lắng nghe các tiền bối góp ý và chia sẻ. Tôi cảm ơn nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

