Em từng là một người học hành tương đối giỏi, ra trường và có công việc ổn định, lương cao. Nhưng em dính vào cờ bạc mạng từ khoảng hai năm trước, làm được bao nhiêu tiền là hết bấy nhiêu. Tiền tiêu xài chỉ bằng một phần tư số tiền em thua vào cờ bạc mạng mỗi tháng. Cứ nhận lương xong được một hai hôm lại hết. Em từng thử nhiều cách để không dính dáng nữa nhưng thật sự cứ có tiền là lại vào, đã quyết tâm biết bao nhiêu lần vẫn vậy. Nhiều lúc bế tắc, em muốn nghĩ quẩn.
Đã hai năm rồi, Tết em không về nhà vì có bao nhiêu tiền bỏ vào đó hết. Tới giờ mọi thứ vẫn thế, em vẫn đi làm với mức lương cao nhưng tháng nào cũng đói. Có cách nào để có thể chặn đường, cai cờ bạc mạng không? Thực sự em không thể nào tự cai được, chỉ cần cảm thấy áp lực là lại vào. Có biện pháp mạnh nào không ạ? Mong anh chị cho em một lời khuyên. Em cảm ơn nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi viết đôi dòng lên đây cũng là lúc tôi vừa khóc một trận cho nhẹ lòng, mong được các bạn đọc cho tôi những lời khuyên. Tôi 36 tuổi, có hai đứa bé, con trai 8 tuổi và con gái 4 tuổi. Hiện tôi là nhân viên văn phòng. Tôi người miền Bắc, mọi người nhận xét tôi xinh đẹp, khéo léo. Nếu nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ tôi rất hạnh phúc, cuộc sống là niềm ao ước của bao người. Tôi cưới anh chỉ vỏn vẹn 3 tháng kể từ khi gặp. Đang đau khổ với mối tình đầu thì anh đến, kiểu tình yêu sét đánh đúng thời điểm nên tôi cưới luôn. Khi đó anh cũng thất nghiệp.
Sống với nhau, càng ngày anh càng lộ bản tính cục cằn, không bao giờ xưng anh em, chỉ mày tao, hở ra là chửi rồi đập đồ đạc, thậm chí đánh cả tôi. Có đêm anh đánh, đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi lang thang ở ngoài đến gần sáng mới dám vào nhà ngủ. Thời gian đầu tôi cứ nhịn vì mới cưới chẳng lẽ lại ly hôn. Tôi thương bố mẹ, sợ họ buồn. Bố mẹ rất hạnh phúc khi tôi cũng hạnh phúc, bản thân không muốn mang phiền não cho họ, hơn nữa nhà chồng cũng tốt nên tôi nhịn cho xong. Sự nhịn nhục ấy dẫn đến hối hận sau này.
Từ khi có chồng đến lúc sinh được hai con, nhiều lần tôi muốn ly hôn đều không được, sợ con phải xa nhau, điều đó khiến tôi không cầm lòng được. Chồng cũng luôn dọa hãm hại tôi nên tôi sợ. Công việc anh không thuận lợi nên tôi khuyên anh đi làm xa, rồi anh đi làm mãi ngoài miền Trung. Xa chồng, tôi rất vui, cảm giác mấy mẹ con rất tự do.
Rồi bất ngờ anh gặp tai nạn, ảnh hưởng cột sống, phải nằm viện lâu dài. Hiện tại tôi vừa làm vừa chăm sóc anh. Tôi thương và luôn quan tâm anh, vừa nuôi con vừa chăm chồng, mọi thứ đổ lên đầu tôi. Anh không hề thương hay biết ơn vợ, ngày ngày chỉ biết chửi, trách móc rồi ghen tuông vô cớ. Ngày tôi đi làm khá bận, anh ở nhà nhắn tin nhưng tôi bận việc không trả lời được là anh chửi. Công ty có tổ chức ăn liên hoan hay tiệc tùng gì, anh cấm tuyệt đối không cho đi. Anh để ý từng tí về tôi, về cách ăn nói, cách nói chuyện rồi soi xét.
Hàng ngày tôi sống như địa ngục, ngày làm 8 tiếng rồi về chăm con chăm chồng, nghe chồng chửi. Kinh tế đè nặng trên vai, tôi không biết than thở với ai. Anh đau bệnh nên ghen càng kinh khủng hơn. Tôi là người phụ nữ đàng hoàng, không bao giờ có tính này nọ nhưng anh luôn nghi ngờ đủ thứ. Có lần tôi nói chuyện đàng hoàng với anh khi anh chưa tai nạn, còn khỏe mạnh, đề cập đến ly hôn thì anh nổi khùng lên, nói tôi chê chồng này nọ, rồi dọa chém dọa giết, tôi sợ rồi thôi.
Giờ tôi phải làm sao đây, không biết có trụ được nữa không. Anh đau yếu thế, tôi bỏ lại càng nhẫn tâm và cũng không làm được điều đó. Tôi muốn chăm anh, dù anh có nằm cả đời tôi vẫn muốn ở bên, chỉ cần anh hãy thương tôi thôi. Nhà anh có mẹ già với mấy em gái, giờ anh chỉ trông cậy vào tôi, nhưng sao cứ hành hạ tôi thế này. Tôi thấy kiếp này đời mình coi như bỏ rồi. Mong rằng có kiếp sau tôi sẽ được hạnh phúc.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 46 tuổi, lấy chồng cùng tuổi đã 20 năm nay và sinh được ba cháu: một cháu học cấp một và hai cháu đã học cấp ba. Chúng tôi sống tại một thành phố nhỏ của tỉnh lẻ miền Bắc bình dị, không xa hoa. Công việc của tôi là trưởng phòng kế toán cho doanh nghiệp tư nhân xây dựng cách nhà 3 km. Ông chủ 70 tuổi, có cặp bồ này kia với nhân viên khác kém cả 30 tuổi. Công việc thi thoảng (tháng 5-6 ngày phải làm việc tới tầm 11-12h đêm) về muộn để hoàn thiện hồ sơ cùng với các em nhân viên có cả nam và nữ. Còn công việc hàng ngày có khi phải đi đến các công trường cách nhà 30-50 km để giải quyết, có lái xe riêng là nam. Mỗi tháng tôi có đi liên hoan ở công ty hoặc đối tác một hai lần ở nhà hàng. Tôi không bị say vì uống rượu ít và tửu lượng rất tốt do nhà mẹ đẻ xưa nấu rượu, thường về nhà tầm 21h.
Vì sinh ra từ làng quê nên tôi là người vợ biết chịu nhịn, hay sợ sệt, ai doạ cũng dễ bắt nạt được tôi, sống thiên về tình cảm, biết chăm lo chu đáo cho gia đình, từ việc cơm nước quần áo dọn dẹp nhà cửa... Chồng tôi là trưởng phòng kỹ thuật của nhà máy phân lân cách nhà 6 km. Vì chồng là con trai út trong gia đình nên được bố mẹ, chị gái chiều chuộng. Anh sống gia trưởng, khô khan và lạnh nhạt. Khi tôi làm sai gì đó (việc này ít xảy ra, mỗi năm tầm 5-6 lần) như vỡ đồ, mua sai đồ, cư xử với hàng xóm khác ý chồng, va chạm xe cộ làm hỏng nhẹ... là chồng xưng mày tao với tôi, chửi tôi ngu, dốt nát, không biết này biết nọ, tát nhẹ, có khi còn ném cả dép vào tôi. Tôi chỉ biết nhịn, giải thích nhẹ nhàng, không cãi to tiếng rồi im lặng đi làm việc khác, sợ chồng nổi khùng đánh nặng tay.
Mức lương của chồng tôi tầm 25 triệu, kém tôi 5 triệu. Trung bình mỗi tháng chồng đưa tôi 10 triệu cho tất cả khoản chi phí phát sinh trong gia đình tôi đứng ra chi tiêu. Về quan hệ chăn gối, các năm trước chúng tôi quan hệ một hai lần mỗi tháng. Nhưng 2-3 năm gần đây, phải 2-3 tháng mới quan hệ một lần. Mỗi khi muốn gần gũi, tôi phải hỏi chồng để được thân mật. Vì thế ham muốn của tôi vừa bị kìm nén và cũng có lúc bị nhạt dần.
Khoảng một năm trước, tôi đọc được tin nhắn trêu đùa của chồng với một cô bé tầm 35 tuổi chưa chồng con, làm tổ chức hành chính cùng công ty với anh, ở với bố mẹ, nhà cách khoảng 3 km, ngoại hình dưới mức bình thường. Còn ngoại hình tôi hơi mập, thấp nhưng mặt ưa nhìn. Chồng tôi gầy gầy, già hơn bình thường. Ngày trước chồng tôi là phó phòng, ít đi liên hoan hay ăn nhậu, ăn mặc bình thường, nhưng một hai năm nay, anh hay ăn mặc đẹp, tự đi mua 3-4 bộ quần âu áo sơ mi mặc đi làm, đi nhậu tuần khoảng 4-5 lần, mỗi lần đều 22-23h mới về. Anh lấy lý do có giám đốc mới ở tỉnh khác về, ở một mình nên hay tạo nhóm nhậu (nhóm có cả chồng tôi và cô kia). Dịp lễ Tết, nhóm chồng tôi và cô hành chính kia rủ nhau đến chúc Tết các lãnh đạo.
Khi ở nhà, nếu cho con đi học thêm tối cách nhà 2 km, anh chở con đi cả tiếng mới về nhà. Nếu không chở đi thì lại lên tầng ba từ sớm, có phòng và sân thượng nằm ôm điện thoại, ngủ một mình, còn tôi ngủ ở tầng hai. Có những tối ở nhà, đùng cái anh mặc quần áo vào và lái xe đi, hỏi thì bảo sự cố máy móc gấp ở nhà máy phải đến xử lý, tầm một tiếng mới về. Do chồng khó tính nên tôi không dám động vào điện thoại để kiểm tra.
Vì hoàn cảnh sống như trên nên trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ đến việc chồng cặp bồ với cô kia. Có phải vì công việc của tôi như thế nên chồng nghĩ tôi cặp bồ linh tinh mà chán tôi? Cả đêm trằn trọc, ngủ được 2-3 tiếng. Có những lúc hoảng loạn, sợ sệt mà không biết gọi ai, tâm sự với ai. Tôi gợi ý ngủ với con cho đỡ sợ mà con không cho ngủ cùng.
Hiện tại tôi nghĩ hai vấn đề: Thứ nhất, chấp nhận coi như không có chuyện gì xảy ra, sống như ly thân, quan hệ ân ái vợ chồng hay không không quan trọng nữa. Việc ai người ấy làm, không quan tâm đến chồng đi đâu làm gì nữa, miễn sao không đánh đập, chửi bới vợ con, hàng tháng cung cấp đủ tiền về. Nhưng tôi thử làm cách này mà trong đầu không dứt bỏ được suy nghĩ chồng đi cặp bồ và trong người luôn ấm ức khó chịu.
Thứ hai là thuê người theo dõi để xác minh chồng có cặp bồ với cô kia không. Nếu đúng, hoặc tuyên bố ly thân để đến khi con cái khôn lớn lập gia đình hết thì ly dị; hoặc là ly dị luôn, nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến các con, mang tiếng thiếu bố thiếu mẹ. Nhưng trường hợp thuê người theo dõi này tôi sợ mình là người nặng về tình cảm, sẽ không kìm nén được cú sốc nếu điều ấy thực sự xảy ra.
Anh trai tôi có gọi điện khuyên: Hãy cứ nhắm mắt coi như không biết, không quan tâm đến việc chồng làm gì, miễn sao không đánh đập, mang của nhà đi cho gái là được. Bây giờ hãy tập trung rèn luyện sức khỏe, chơi thể dục thể thao, chăm lo cho con cái ăn học, làm việc đều đặn. Nghĩ đến gia đình, bố mẹ người thân để cảm nhận vun vén tình cảm gia đình. Đảm bảo an toàn cho bản thân, con cái mình là số một. Đến khi các con khôn lớn, lập gia đình hết rồi muốn làm gì thì làm, đừng để con cái mang tiếng cha mẹ thế này thế kia. Mình giờ có tuổi rồi, ham hố gì việc quan hệ ân ái vợ chồng, đừng suy nghĩ nhiều rồi ra ngoài xã hội có rất nhiều kẻ lừa đảo lợi dụng, nó thấy phụ nữ đang tình trạng thế rất dễ làm quen, lợi dụng và lừa gạt rồi mất tất cả.
Với cuộc sống và tình trạng hiện tại, rất mong mọi người tư vấn, giúp đỡ để tôi tháo gỡ được cuộc sống bế tắc hiện tại. Xin trân trọng cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 34 tuổi. Năm 20 tuổi, tôi bị bệnh, phải cắt bỏ buồng trứng và tử cung nên không có khả năng sinh con nữa. Tôi có mối tình gắn bó 10 năm nhưng đã chia tay với rất nhiều lý do, trong đó có việc tôi không sinh được. Cứ ngỡ tôi chỉ sống như vậy đến hết đời nhưng số phận đã cho tôi gặp bạn trai hiện tại. Anh rất tốt, chúng tôi có nhiều điểm chung. Biết tình trạng sức khỏe của tôi, anh chấp nhận điều đó. Yêu đương là chuyện hai đứa nhưng chung sống lâu dài thì còn liên quan đến ba mẹ hai bên nữa.
Tôi biết mọi người sẽ khuyên nên buông tay, cố chấp ở bên nhau sẽ đau khổ và mệt mỏi, không ai tắm hai lần trên một dòng sông, người cũ đã vậy rồi. Thật sự tôi không muốn chia tay tí nào các bạn ạ. Vô sinh là điều không ai muốn cả, nó cũng đâu phải bệnh truyền nhiễm gì mà tôi phải tự ti, chấp nhận buông bỏ hạnh phúc của mình? Đâu là hạnh phúc cho những người phụ nữ mà khả năng mang thai của họ không có? Không lẽ họ chấp nhận điều đó và sống cô đơn đến hết đời, hay phải chọn người đàn ông ly dị vợ và có con vì bản thân không sinh được? Tôi chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của mình. Cám ơn các bạn nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

