Trong những ngày diễn ra World Cup 2026, khán giả liên tục nghe thấy Freed From Desire của Gala vang lên sau các bàn thắng hoặc khi đội chiến thắng ăn mừng. Seven Nation Army của ban nhạc Mỹ The White Stripes là “thánh ca” tại nhiều sân vận động, còn Thunderstruck của AC/DC phát lúc cầu thủ ra sân hoặc để khuấy động bầu không khí trên khán đài.
Theo Reuters, các bài hát đều là một phần trong kịch bản nội dung FIFA chuẩn bị từ trước. Âm nhạc lồng ghép xuyên suốt trận đấu, từ lúc công bố đội hình xuất phát, khởi động trước trận, sau mỗi bàn thắng, giờ nghỉ giữa hiệp cho đến khi đội thắng trận ăn mừng sau tiếng còi mãn cuộc.
Đại diện Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA) cho biết ban tổ chức tuyển chọn hơn 750 ca khúc cho giải đấu năm nay. Một nhóm phụ trách giải trí trên sân vận động (Stadium Entertainment Team) phối hợp các liên đoàn bóng đá quốc gia xây dựng danh sách phát riêng cho từng đội tuyển, kết hợp những bản hit quen thuộc toàn cầu và ca khúc mang bản sắc của từng quốc gia. Một số bài chỉ quen thuộc trong nước sau đó được khán giả quốc tế biết đến nhờ xuất hiện tại World Cup, góp phần tạo nên màu sắc đa dạng cho kỳ giải đầu tiên có 48 đội tham dự.
Trên Reuters, ông Andrew Lawn, tác giả cuốn We Lose Every Week: The History of Football Chanting, cho biết những giai điệu cổ động viên yêu thích thường có cấu trúc đơn giản, dễ nhớ và dễ hát theo. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là chúng gắn liền những giây phút đáng nhớ trên sân cỏ.
Trong số đó, El Matador của ban nhạc Los Fabulosos Cadillacs được sử dụng cho tuyển Argentina ở phần khởi động và sau mỗi bàn thắng. Trong tiếng Tây Ban Nha, “matador” là đấu sĩ hạ gục bò tót, còn ở bóng đá được dùng để chỉ “sát thủ vòng cấm”, cầu thủ mang về bàn thắng quyết định. Khi điệp khúc “Matador! Matador!” vang lên trên sân, nhiều khán giả liên tưởng đến tài năng của Lionel Messi.
Ghana có Kakalika của DopeNation làm nhạc nhận diện. Ca khúc này kết hợp nhiều phong cách âm nhạc và ngôn ngữ nhằm tôn vinh sự đa dạng văn hóa. Mexico sử dụng ba tác phẩm của Mariachi Vargas, còn Hàn Quốc mang đến các bản hit Kpop của Blackpink và BTS. Khi tuyển Pháp ghi bàn, One More Time của Daft Punk vang lên, còn Australia và Bỉ lần lượt sử dụng Down Under của Men At Work và Pump Up the Jam của Technotronic để khuấy động bầu không khí.
“Một khi ca khúc trở thành biểu tượng của chiến thắng hay một thời khắc đặc biệt, người hâm mộ có xu hướng kết nối cảm xúc với giai điệu ấy. Vì vậy, bài hát được truyền từ thế hệ cổ động viên này sang thế hệ khác”, Lawn nói.
Ngoài playlist do ban tổ chức phát, nhiều giai điệu được người hâm mộ biến thành biểu tượng trên khán đài. Với tuyển Anh, Wonderwall của Oasis bắt đầu được cổ động viên hát sau chiến thắng 4-2 trước Croatia ở trận mở màn rồi đi cùng đội suốt mùa giải. Đội trưởng Harry Kane gọi đây là một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất khi khoác áo đội tuyển: “Chúng tôi luôn có sự gắn kết với người hâm mộ. Khi cả sân vận động cùng hát Wonderwall và ai cũng thuộc từng câu, đó là khoảnh khắc đặc biệt”.
Tại Mỹ, Take Me Home, Country Roads của John Denver thay thế khẩu hiệu “USA! USA!” từng bị đánh giá đơn điệu. Tuy nhiên, Andrew Lawn cho rằng văn hóa cổ vũ bóng đá tại Mỹ còn non trẻ, cần thêm thời gian để hình thành truyền thống. “Nếu 30 năm nữa người hâm mộ Mỹ vẫn còn hát Take Me Home, Country Roads trên khán đài, khi ấy nó mới là một phần bản sắc của bóng đá Mỹ”, ông nói.
Trang Technician nhận định âm nhạc và thể thao tưởng chừng tách biệt nhưng khi giao thoa lại mang đến trải nghiệm giàu cảm xúc, mở ra không gian để người hâm mộ giải tỏa áp lực và thể hiện bản sắc. Khi hàng chục nghìn người hòa giọng, sân vận động trở thành nơi cầu thủ và cổ động viên chia sẻ cảm xúc. Dù khó đo lường bằng số liệu, giới chuyên môn đánh giá không khí ấy đẩy cao sự hưng phấn, củng cố niềm tin và tiếp sức cho các cầu thủ ở thời điểm then chốt của trận đấu.
Trong suốt hành trình phát triển, Super Saiyan từng là biểu tượng sức mạnh tối thượng, nhưng theo thời gian đã trở thành "mặc định" của nhiều nhân vật trong Dragon Ball.
Khi các cấp độ mới như Super Saiyan Blue hay Super Saiyan 4 xuất hiện, khoảng cách giữa các chiến binh Saiyan cũng ngày càng rõ rệt. Dưới đây là những Super Saiyan yếu nhất, xét theo sức mạnh và tiềm năng thể hiện trong series.
Trong Dragon Ball Super, Cabba là chiến binh đến từ vũ trụ 6, nơi tộc Saiyan có xu hướng hiền hòa hơn nên dễ đạt trạng thái Super Saiyan.
Được Vegeta trực tiếp huấn luyện, Cabba nhanh chóng nắm vững Super Saiyan, thậm chí đạt đến Super Saiyan 2 trong giải đấu sức mạnh (Tournament of power). Tuy vậy, anh vẫn bị đánh giá là yếu hơn hai đồng đội là Kale và Caulifla.
Trunks cùng Goten đại diện cho thế hệ Saiyan mới, nơi việc biến thành Super Saiyan trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Trunks đạt Super Saiyan từ khi còn nhỏ, nhưng đáng tiếc là sức mạnh của cậu gần như "giậm chân tại chỗ" ở cấp độ này. Dù có thể đạt sức mạnh Super Saiyan 3 khi hợp thể thành Gotenks, bản thân Trunks lại không thể tiến xa hơn.
So với Goten, Trunks được xem là nhỉnh hơn một chút, phần nào nhờ tiềm năng được chứng minh qua phiên bản Future Trunks. Tuy nhiên, giới hạn cá nhân vẫn khiến cậu nằm trong nhóm yếu.
Goten là người đạt Super Saiyan sớm nhất, khi mới 7 tuổi. Tuy nhiên, chính sự "dễ dàng" này lại khiến hành trình phát triển của cậu thiếu chiều sâu.
Dù từng được Goku kỳ vọng sẽ đánh bại Majin Buu, Goten lại không thể tiến tới các cấp độ cao hơn. Nhân vật này cũng thiếu những trải nghiệm quan trọng như giải đấu sức mạnh.
Phần lớn thời gian, Goten chỉ xuất hiện cùng Trunks, chưa có cơ hội xây dựng bản sắc riêng, khiến tiềm năng bị lãng phí đáng kể.
Bardock - cha của Goku vốn chỉ là một Saiyan cấp thấp. Trong ngoại truyện Dragon Ball: Episode of Bardock, ông bất ngờ đạt trạng thái Super Saiyan khi đối đầu tổ tiên của Frieza.
Dù chi tiết này không hoàn toàn thuộc canon chính thức, nó vẫn cho thấy Bardock có thể chạm tới một dạng sức mạnh vượt ngưỡng bình thường. Tuy nhiên, so với các Saiyan khác, cấp độ của ông vẫn khá hạn chế.
Một số tình tiết trong Dragon Ball Super còn gợi ý Bardock có thể chạm tới sức mạnh tương tự Ultra Instinct ở mức thấp, nhưng chưa đủ để đưa ông vào hàng ngũ mạnh.
Gohan phiên bản tương lai được xem là Super Saiyan yếu nhất, chủ yếu do hoàn cảnh sống khắc nghiệt.
Sau khi Goku qua đời và các Z-Fighters bị tiêu diệt, Gohan không có đối thủ luyện tập đúng nghĩa. Anh cũng mất một cánh tay trong chiến đấu, ảnh hưởng lớn đến năng lực.
Quan trọng hơn, Future Gohan tin rằng Super Saiyan là đỉnh cao sức mạnh, nên không có động lực vượt lên. Chính giới hạn về nhận thức và điều kiện đã "đóng khung" sức mạnh của anh ở mức thấp nhất trong các Super Saiyan.
Đơn vị sở hữu bản quyền cuộc thi Mister Eco International tại Việt Nam vừa công bố đại diện tham gia mùa giải đầu tiên là người mẫu Nguyễn Minh Thiên.
Anh tên thật là Nguyễn Văn Thắng, sinh năm 1995, cao 1,8m, quê Hải Dương (nay thuộc TP Hải Phòng), hiện hoạt động với vai trò người mẫu, diễn viên tại TP.HCM.
Nguyễn Minh Thiên bắt đầu hoạt động nghệ thuật từ sau khi tham gia cuộc thi Nam vương Điện ảnh TP.HCM 2024. Sau đó anh tiếp tục tranh tài tại cuộc thi Tìm kiếm người mẫu quốc tế 2025 - I Am Model Search International được tổ chức ở Thái Lan.
Vượt qua hơn 60 người mẫu đến từ nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, Nguyễn Minh Thiên đoạt giải quán quân.
Với kinh nghiệm trình diễn cùng thành tích này, Nguyễn Minh Thiên được fan sắc đẹp kỳ vọng sẽ tạo nên dấu ấn khi đại diện Việt Nam tham dự thi Mister Eco International, dự kiến tổ chức tại Philippines.
Minh Thiên chia sẻ rằng được đại diện Việt Nam đến đấu trường nhan sắc quốc tế là niềm vinh dự và trách nhiệm, đồng thời là cơ hội để giới thiệu hình ảnh, bản sắc văn hóa và con người Việt Nam đến bạn bè quốc tế.
Thông tin chi tiết về cuộc thi Mister Eco International sẽ được ban tổ chức công bố trong thời gian tới.
Ngày 3/4, qua trang web của Yuki Uchida, cặp sao cho biết đã hoàn tất thủ tục thành hôn. Vợ chồng viết trong thư gửi fan: "Chúng tôi đồng hành nhiều năm, đến nay trở thành người thân. Chúng tôi nguyện tiếp tục nắm tay bước tiếp, trân trọng sự dịu dàng và quan tâm mỗi người dành cho nhau, gắn bó đến đầu bạc".
Hai diễn viên quen nhau năm 1995, khi hợp tác quay quảng cáo, sau đó đóng chung phim Big Wing (2001), bấy giờ cả hai đều đã có người yêu. Năm 2002, Yuki Uchida kết hôn nhưng ly dị ba năm sau đó. Takashi Kashiwabara cũng từng trải qua hôn nhân, ly dị năm 2006.
Năm 2009, Yuki Uchida - Takashi Kashiwabara hẹn hò, tài tử dần vắng bóng màn ảnh, chuyên tâm làm người quản lý cho bạn gái. Họ kín tiếng đời tư, trong lần phỏng vấn năm 2022, Yuki Uchida hiếm hoi nói về bạn đời: "Lúc đầu, tôi mời anh ấy chỉ dẫn diễn xuất, sau đó anh ấy giúp tôi quản lý công việc trên trường quay. Anh ấy hiểu lòng tôi nghĩ gì, là người hiểu rõ các mặt tính cách của tôi nhất".
Yuki Uchida và Takashi Kashiwabara được truyền thông, khán giả gọi là một trong cặp tình nhân đẹp nhất làng giải trí Nhật. Yuki Uchida thành công qua nhiều phim điện ảnh, truyền hình, trong đó có vai nữ chính ở phim điện ảnh Boys Over Flowers 1995 (hay Vườn sao băng). Nhiều fan đánh giá cô là "Sam Thái (Nàng Cỏ) hay nhất màn ảnh", vì diễn xuất tinh tế, vẻ đẹp cuốn hút.
Yuki Uchida còn tạo dựng vị trí cao trong làng phim Nhật qua loạt tác phẩm Naomi & Kanako, Second to Last Love, Bác sĩ bí ẩn, Who Stole My Heart, Juu Nana Sai.
Takashi Kashiwabara gia nhập làng giải trí năm 1993 sau một cuộc thi tìm kiếm tài năng, nổi tiếng qua Love Letter, Mischievous Kiss: Love in Tokyo, Hakusen nagashi, Fate.