“Tôi vẫn ở trong nhà của mình ở thành phố Culiacan, không hề di chuyển đi đâu. Các đặc vụ liên bang cũng không bảo vệ hay giám sát tôi”, Thống đốc bang Sinaloa, Ruben Rocha Moya, đăng trên mạng xã hội ngày 9/7.
Những ngày gần đây xuất hiện nhiều đồn đoán rằng lực lượng an ninh liên bang Mexico đã đưa ông Moya tới một địa điểm để tránh bị bắt trong “chiến dịch” của Mỹ. Hiện chưa có thông tin cụ thể về khả năng Mỹ mở chiến dịch như vậy.
Cựu thống đốc Moya nói ông là nạn nhân của “cuộc tấn công truyền thông” và “cuộc tấn công do phe cực hữu xúi giục”.
Bộ Tư pháp Mỹ hồi tháng 4 đưa ra cáo buộc nhằm vào ông Moya và 9 người khác về tội danh thông đồng với băng đảng Sinaloa khét tiếng để phân phối ma túy vào lãnh thổ Mỹ. Điều này đánh dấu lần đầu tiên Mỹ công khai buộc tội một chính trị gia đương nhiệm của Mexico.
Ông Moya, 77 tuổi, sau đó xin dừng đảm nhận nhiệm vụ thống đốc Sinaloa vào tháng 5 nhưng chưa chính thức từ chức. Ông thuộc đảng Morena cánh tả của Tổng thống Mexico Claudia Sheinbaum và cựu tổng thống Andres Manuel Lopez Obrador.
Tổng thống Sheinbaum trước đó tuyên bố ông Moya vẫn ở nhà mà không cần sự bảo vệ an ninh từ liên bang. Bà yêu cầu Mỹ cung cấp bằng chứng “không thể chối cãi” nếu muốn Mexico có hành động chống lại ông Moya. Mexico cũng đang điều tra khả năng Mỹ vi phạm chủ quyền nước này trong vụ bắt trùm ma túy “El Mayo” năm 2024.
Tổng thống Mỹ Donald Trump nhiều lần tuyên bố băng đảng ma túy đang kiểm soát Mexico và cảnh báo sẽ triển khai lực lượng trên bộ sang lãnh thổ nước láng giềng nếu người đồng cấp Sheinbaum không mạnh tay trấn áp tội phạm. Bà Sheinbaum xem nhẹ những lời đe dọa này, nhấn mạnh quân đội Mexico vẫn sử dụng thông tin tình báo do Mỹ cung cấp để truy bắt các trùm ma túy
Băng đảng Sinaloa là một trong 6 băng đảng ma túy Mexico bị Tổng thống Trump liệt vào danh sách các Tổ chức Khủng bố Nước ngoài. Trong 30 năm qua, băng đảng Sinaloa đã thu lợi nhuận hàng tỷ USD nhờ chuyển ma túy vào Mỹ. Đây là tổ chức tội phạm lâu đời nhất ở Mexico và cũng là một trong những băng đảng ma túy tàn bạo, quyền lực nhất thế giới.
Tin Gốc: Vnexpress

Không quân Ukraine hôm qua 2.5 tuyên bố đã bắn hạ 142 trong số 163 máy bay không người lái (UAV) tầm xa do Nga phóng đi trong đêm 1.5 và rạng sáng 2.5, theo Reuters. Trong khi đó, Bộ Quốc phòng Nga hôm qua thông báo lực lượng phòng không nước này đã bắn hạ 505 UAV của Ukraine.
Hai bên đưa ra những thông báo như trên sau khi quân đội Ukraine tuyên bố UAV của họ hôm 1.5 đã tấn công nhà máy lọc dầu Tuapse ở thành phố cảng Tuapse thuộc tỉnh Krasnodar Krai của Nga, theo trang tin The Kyiv Independent. Cơ quan An ninh Ukraine khẳng định cuộc tấn công đã gây ra hỏa hoạn tại những bể chứa dầu, và cột khói đen bốc lên trên nhà máy lọc dầu Tuapse. Đài truyền hình RTVI của Nga đưa tin ít nhất 2 bể chứa tại cơ sở này đã bốc cháy trong cuộc tấn công hôm 1.5.
Đây là lần thứ 4 trong vòng 16 ngày nhà máy lọc dầu Tuapse, nằm ven biển Đen, bị Ukraine tập kích, theo Reuters. Các cuộc tấn công đã tạo ra những đám mây đen dày đặc ở Tuapse và gây ra các vệt dầu loang dọc theo bờ biển, tàn phá bãi biển của những khu nghỉ dưỡng nổi tiếng. Giới chức Nga hôm 1.5 nói đến nay họ đã dọn sạch hơn 13.300 m3 dầu và đất bị ô nhiễm dọc theo bờ biển.
Đến chiều qua, Nga chưa phản ứng trước thông tin Ukraine tiếp tục tấn công nhà máy lọc dầu Tuapse. Sau vụ cơ sở này bị tấn công vào ngày 28.4, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova nhấn mạnh: "Như Tổng thống Nga đã nói, cuộc tấn công của Ukraine vào Tuapse có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng về môi trường". Bà Zakharova cho rằng các quốc gia thành viên NATO ven biển Đen phải cùng chịu trách nhiệm về quyết định của liên minh quân sự này trong việc cung cấp vũ khí cho Kyiv, theo Hãng tin TASS.
Cũng trong ngày 1.5, Chỉ huy Lực lượng Hệ thống không người lái Ukraine Robert Brovdi khẳng định UAV của nước này ngày 25.4 đã tấn công sân bay Shagol ở TP.Chelyabinsk thuộc Nga, khiến 2 chiến đấu cơ thế hệ 5 tàng hình Su-57, 1 chiếc Su-34 và 1 chiến đấu cơ khác bị hư hại, theo The Kyiv Independent.
Trước đó, Bộ Tổng tham mưu Lực lượng vũ trang Ukraine thông báo những chiến đấu cơ Nga bị hư hại trong cuộc tấn công vào sân bay Shagol được tìm thấy cách biên giới Ukraine khoảng 1.700 km.
Khi Kyiv tăng cường các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng quân sự của Nga, Moscow đã điều động phần lớn lực lượng không quân của mình ra xa biên giới Ukraine hơn. Tuy nhiên, UAV của Ukraine hiện có khả năng bay xa hơn 2.000 km, gây ra mối đe dọa ngay cả đối với máy bay nằm sâu trong lãnh thổ Nga.
Ngày 29.4, Cơ quan An ninh Ukraine thông báo trên mạng xã hội rằng UAV của nước này đã tấn công một trạm bơm dầu gần TP.Perm của Nga, cách Ukraine khoảng 1.500 km, theo Reuters. Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky gọi đó là giai đoạn mới trong việc sử dụng vũ khí của Ukraine để hạn chế tiềm năng tác chiến của Nga, và nhấn mạnh: "Chúng tôi sẽ tiếp tục mở rộng tầm bắn này".
Đến nay chưa có thông tin phản ứng từ Nga về những tuyên bố trên của phía Ukraine. Trong khi đó, Đài RT dẫn lời chuyên gia quân sự Nga Dmitry Kornev cho rằng những đợt tấn công ồ ạt bằng UAV của Ukraine gần đây đã trở thành thử thách thực sự đối với hệ thống phòng không Nga, và Moscow đã tăng cường khả năng phát hiện cũng như phản ứng trước những cuộc tấn công như thế.
Tin Gốc: Thanh Niên

Khi 3 tàu không người lái của Mỹ lẻn vào một cảng của Iran và phá hủy một tàu ngầm và một cơ sở bảo dưỡng tàu chiến hôm 12/7, nó đánh dấu cột mốc quan trọng đối với hạm đội tàu mặt nước không người lái đang phát triển của Mỹ.
Đây là lần đầu tiên Washington tiến hành cuộc tấn công chưa từng có: dùng thiết bị không người lái tấn công một tàu ngầm và cơ sở đóng tàu của Iran.
Theo thông báo của Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM), vụ tấn công xảy ra vào ngày 12/7 khi quân đội Mỹ lần đầu sử dụng xuồng không người lái cảm tử phối hợp với thiết bị bay không người lái (UAV) cảm tử và máy bay chiến đấu cùng các tàu chiến của Hải quân trong đợt không kích mới nhất nhằm vào Iran.
Làn sóng tấn công rộng hơn
Các cuộc tấn công bằng tàu không người lái, nằm trong làn sóng tấn công rộng lớn hơn, đã nhắm vào cảng tại căn cứ Hải quân Bandar Abbas trong một nhiệm vụ cảm tử, theo một tuyên bố và các video được Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ công bố.
Trước đó, ngay từ giai đoạn đầu của cuộc xung đột, Mỹ đã đưa vào sử dụng Hệ thống tấn công chiến đấu không người lái chi phí thấp (LUCAS). Đây là mẫu UAV được phát triển dựa trên thiết kế của Shahed-136 do Iran chế tạo, loại UAV mà Nga đã sử dụng với số lượng lớn trong chiến dịch quân sự tại Ukraine.
Khi đó, CENTCOM tuyên bố trên mạng xã hội: "Những UAV giá rẻ này, được phát triển dựa trên mẫu Shahed của Iran, giờ đây đang mang đến đòn đáp trả do nước Mỹ tạo ra”.
Vụ tấn công này rõ ràng mở ra những dự đoán về những gì sắp xảy ra khi giao tranh Mỹ - Iran tiếp tục leo thang, một quan chức cấp cao của Mỹ cho biết.
Iran và Mỹ tăng cường các cuộc tấn công trong những ngày gần đây khi nỗ lực giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz.
Các cuộc tấn công bằng phương tiện không người lái trên biển nhấn mạnh tầm quan trọng ngày càng tăng của công nghệ không người lái, vốn đang được Mỹ thử nghiệm trong chiến đấu lần đầu tiên ở Trung Đông.
Ngoài việc sử dụng phương tiện không người lái để chống lại Iran, Lầu Năm Góc đang tìm cách mua số lượng lớn các hệ thống không người lái để răn đe các đối thủ và tận dụng những bài học kinh nghiệm từ cuộc chiến ở Ukraine.
Các tàu được triển khai trong cuộc tấn công hôm 12/7, được gọi là Saronic Corsairs, là những chiếc thuyền cao tốc dài 6,3 mét, có thể di chuyển hơn 3.700km và chở tải trọng lên đến 450kg.
Theo một quan chức Mỹ, chúng đã được điều đến Trung Đông vào cuối tháng 3 sau khi chiến sự bùng nổ. Những chiếc SUV này do Saronic, một công ty Mỹ của một cựu đặc nhiệm SEAL đồng sáng lập, sản xuất.
Người phát ngôn của công ty này cho biết, chúng có giá dưới 1 triệu USD/chiếc và được thiết kế để thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau.
Hồi tháng 6, một chiếc Corsair đã được sử dụng nhằm giải cứu phi hành đoàn của một máy bay trực thăng Apache bị bắn rơi ngoài khơi bờ biển Oman.
“Chúng tôi tự hào rằng công nghệ tiên tiến của Saronic giúp hỗ trợ nhiệm vụ và làm giảm các mối đe dọa đối với vận tải thương mại”, Saronic cho biết trong một tuyên bố.
Hoạt động của tàu không người lái đánh dấu một cột mốc đáng chú ý đối với Đô đốc Brad Cooper, Tư lệnh CENTCOM, người đã thành lập một lực lượng đặc nhiệm về trí tuệ nhân tạo và thiết bị không người lái ở Trung Đông vào năm 2021.
Với tư cách là chỉ huy các lực lượng Mỹ trong khu vực, Đô đốc Cooper cam kết thúc đẩy mạnh mẽ sự đổi mới và cung cấp các công nghệ tiên tiến cho các binh sĩ.
“Việc quân đội Mỹ lần đầu tiên sử dụng thiết bị không người lái tấn công một chiều trên biển trong chiến đấu là ví dụ khác cho thấy chiến tranh đã thúc đẩy các bên nhanh chóng áp dụng năng lực tiên tiến mới”, Cynthia Cook, một chuyên gia về phương tiện không người lái hải quân tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, cho biết.
Trong khi đó, ông Carl Schuster, cựu Giám đốc Trung tâm Tình báo Hỗn hợp thuộc Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ, cho hay Washington đã thử nghiệm nhiều loại phương tiện mặt nước không người lái khác nhau, trong đó phương tiện mặt nước không người lái lớp Fleet (Fleet USV) được đánh giá là phù hợp nhất cho các nhiệm vụ tấn công cảm tử.
Theo ông Schuster, phương tiện này ban đầu được thiết kế để thực hiện nhiệm vụ rà phá thủy lôi và chống tàu ngầm, có tốc độ tối đa vượt quá 64km/h và hoàn toàn có thể được cải tiến để thực hiện các cuộc tấn công cảm tử một chiều.
Ông Schuster cho biết mỗi phương tiện có giá thành trên 2 triệu USD, nhưng sẽ "rất khó bị ngăn chặn". Đồng thời, cả xuồng không người lái USV và UAV LUCAS đều được thiết kế để triển khai từ các tàu tác chiến ven bờ (LCS) của Hải quân Mỹ.
Ukraine đi tiên phong
Các cuộc tấn công bằng thiết bị không người lái trên biển phần lớn là do Ukraine tiên phong khi Kiev tìm cách cách mạng hóa chiến tranh hải quân theo cách tương tự như máy bay không người lái đã làm thay đổi bầu trời.
Ukraine đã sử dụng các phương tiện không người lái ít nhất từ năm 2022, khi nước này tấn công một căn cứ hải quân của Nga. Mùa hè năm sau, họ triển khai phương tiện không người lái hàng hải "Sea Baby" trong một cuộc tấn công vào cây cầu nối Nga với Crimea. Gần đây hơn, Kiev đã sử dụng phương tiện không người lái trên biển để tấn công các tàu chiến và tàu thương mại của Nga.
Lực lượng Ukraine cũng đã gắn tên lửa và rocket lên thiết bị không người lái trên biển bắn hạ máy bay và tấn công các mục tiêu trên đất liền.
Năm ngoái, cơ quan an ninh nước này cho biết đã "vô hiệu hóa hiệu quả" một tàu ngầm Nga bằng thiết bị bay không người lái dưới nước - được cho là lần đầu tiên được sử dụng trong chiến tranh.
Các phương tiện không người lái có nhiều hạn chế. Kích thước nhỏ của chúng có thể ảnh hưởng đến tầm hoạt động. Chúng dễ bị chiến tranh điện tử cắt đứt liên lạc. Và việc liên lạc với thiết bị không người lái dưới nước đặc biệt khó khăn.
Nhưng các lực lượng hải quân đã bắt đầu hướng nhiều hơn đến thiết bị bay không người lái trên biển. Nga đã di chuyển các tàu của mình ra xa khu vực chiến sự hơn để tránh mối đe dọa. Trong khi đó, Anh gần đây cho biết sẽ chế tạo các tàu được thiết kế để hoạt động như tàu mẹ cho thiết bị bay không người lái thay vì thay thế hạm đội tàu khu trục của nước này.
Mỹ đã và đang sử dụng và thử nghiệm thiết bị bay không người lái trên biển ở các vùng biển trên khắp thế giới nhằm thực hiện một loạt nhiệm vụ, bao gồm giám sát hàng hải, rà phá thủy lôi và mô phỏng các cuộc tấn công theo bầy đàn.
Một loạt các công ty quốc phòng lâu đời, bao gồm BAE Systems và Naval Group, và một loạt các công ty khởi nghiệp - từ Anduril đến Kraken Technology - đang gấp rút cho ra mắt các tàu không người lái mới với tầm hoạt động và sức mạnh tấn công ngày càng lớn.
Tin Gốc: Dân Trí

Nhóm công nhân về hưu sống tại tỉnh Poltava của Ukraine ngày 21/4 lên xe tới Chernobyl, nơi họ từng tham gia chiến dịch tẩy phóng xạ trong thảm họa hạt nhân xảy ra 40 năm trước.
Họ là một phần trong 600.000 binh sĩ, lính cứu hỏa, kỹ sư, thợ mỏ, nhân viên y tế được giới chức Liên Xô điều động trên khắp cả nước đến khắc phục sự cố của tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.
Nhóm công nhân về hưu sống tại tỉnh Poltava của Ukraine ngày 21/4 lên xe tới Chernobyl, nơi họ từng tham gia chiến dịch tẩy phóng xạ trong thảm họa hạt nhân xảy ra 40 năm trước.
Họ là một phần trong 600.000 binh sĩ, lính cứu hỏa, kỹ sư, thợ mỏ, nhân viên y tế được giới chức Liên Xô điều động trên khắp cả nước đến khắc phục sự cố của tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.
Vụ tan chảy lõi lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ngày 26/4/1986 là sự cố hạt nhân tồi tệ nhất lịch sử thế giới, khiến khoảng 4.000 người chết liên quan phơi nhiễm phóng xạ, hàng trăm nghìn người phải tái định cư và thiệt hại lên tới hàng trăm tỷ USD.
Những người được điều đến Chernobyl tham gia chiến dịch ứng cứu, tẩy phóng xạ được ví như "đội cảm tử", giúp thảm họa không trở nên tồi tệ hơn. Trong ảnh là nhà máy Chernobyl ngày 4/6, gần 40 năm sau khi thảm họa xảy ra.
Vụ tan chảy lõi lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ngày 26/4/1986 là sự cố hạt nhân tồi tệ nhất lịch sử thế giới, khiến khoảng 4.000 người chết liên quan phơi nhiễm phóng xạ, hàng trăm nghìn người phải tái định cư và thiệt hại lên tới hàng trăm tỷ USD.
Những người được điều đến Chernobyl tham gia chiến dịch ứng cứu, tẩy phóng xạ được ví như "đội cảm tử", giúp thảm họa không trở nên tồi tệ hơn. Trong ảnh là nhà máy Chernobyl ngày 4/6, gần 40 năm sau khi thảm họa xảy ra.
Ông Anatolii Krutik, 63 tuổi, người từng tham gia dọn dẹp ô nhiễm từ vụ rò rỉ phóng xạ, chụp ảnh trước nhà máy trong chuyến thăm ngày 21/4.
Trong 4 năm, những người như ông đã thực hiện các nhiệm vụ đầy rủi ro trong chiến dịch khắc phục hậu quả thảm họa. Trực thăng bay phía trên lõi lò phản ứng bị phơi lộ, thả cát và các vật liệu khác xuống để dập lửa. Công nhân rửa bụi phóng xạ khỏi các tòa nhà và đường phố, chôn máy móc nhiễm xạ, dọn rừng, thậm chí săn bắt động vật để làm chậm đà phát tán phóng xạ.
Ông Anatolii Krutik, 63 tuổi, người từng tham gia dọn dẹp ô nhiễm từ vụ rò rỉ phóng xạ, chụp ảnh trước nhà máy trong chuyến thăm ngày 21/4.
Trong 4 năm, những người như ông đã thực hiện các nhiệm vụ đầy rủi ro trong chiến dịch khắc phục hậu quả thảm họa. Trực thăng bay phía trên lõi lò phản ứng bị phơi lộ, thả cát và các vật liệu khác xuống để dập lửa. Công nhân rửa bụi phóng xạ khỏi các tòa nhà và đường phố, chôn máy móc nhiễm xạ, dọn rừng, thậm chí săn bắt động vật để làm chậm đà phát tán phóng xạ.
Sau sự cố, lò phản ứng số 4 tại nhà máy điện hạt nhân Chernoby được bao bọc bằng lớp bê tông cốt thép cực dày còn gọi là "quan tài đá". Tuy nhiên, nhiều người lo ngại lá chắn bê tông này có thể xuống cấp và sụp đổ theo thời gian, khiến phóng xạ thoát ra ngoài.
Năm 2016, dưới sự bảo trợ của Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu, lá chắn thép gồm hai nửa hình vòm được chế tạo bởi tập đoàn Novarka của Pháp, cao 108 mét và nặng 36.000 tấn, được lắp đặt bao trùm "quan tài đá". Nó có tên là Cấu trúc Bảo vệ An toàn Mới (NSC), có tuổi thọ ít nhất là 100 năm và có thể chống bão.
Sau sự cố, lò phản ứng số 4 tại nhà máy điện hạt nhân Chernoby được bao bọc bằng lớp bê tông cốt thép cực dày còn gọi là "quan tài đá". Tuy nhiên, nhiều người lo ngại lá chắn bê tông này có thể xuống cấp và sụp đổ theo thời gian, khiến phóng xạ thoát ra ngoài.
Năm 2016, dưới sự bảo trợ của Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu, lá chắn thép gồm hai nửa hình vòm được chế tạo bởi tập đoàn Novarka của Pháp, cao 108 mét và nặng 36.000 tấn, được lắp đặt bao trùm "quan tài đá". Nó có tên là Cấu trúc Bảo vệ An toàn Mới (NSC), có tuổi thọ ít nhất là 100 năm và có thể chống bão.
Ông Anatolii Taranenko, 62 tuổi, một trong những công nhân được cử đến hỗ trợ dọn dẹp chất gây ô nhiễm ở nhà máy Chernobyl.
Năm 1989, ông giúp đảm bảo an ninh tại các cơ sở bỏ hoang quanh nhà máy. "Hồi đó là vậy. Khi người ta cần mình, mình đi", ông Taranenko nói, cho biết ông vẫn phải điều trị các vấn đề sức khỏe do ảnh hưởng của phóng xạ.
"Chúng tôi là quân nhân. Một ngày là lính, mãi mãi là lính. Tôi sống như vậy. Phải tự đứng vững, không thể cứ buông xuôi", Taranenko cho hay.
Ông Anatolii Taranenko, 62 tuổi, một trong những công nhân được cử đến hỗ trợ dọn dẹp chất gây ô nhiễm ở nhà máy Chernobyl.
Năm 1989, ông giúp đảm bảo an ninh tại các cơ sở bỏ hoang quanh nhà máy. "Hồi đó là vậy. Khi người ta cần mình, mình đi", ông Taranenko nói, cho biết ông vẫn phải điều trị các vấn đề sức khỏe do ảnh hưởng của phóng xạ.
"Chúng tôi là quân nhân. Một ngày là lính, mãi mãi là lính. Tôi sống như vậy. Phải tự đứng vững, không thể cứ buông xuôi", Taranenko cho hay.
Các cựu công nhân đi qua cổng rà soát phóng xạ trong chuyến thăm nhà máy.
Các cựu công nhân đi qua cổng rà soát phóng xạ trong chuyến thăm nhà máy.
Các cựu công nhân đặt hoa tại một tượng đài trong khuôn viên nhà máy.
"Dịp kỷ niệm 40 năm này vừa là lời nhắc nhớ về một bi kịch đau thương, vừa là cơ hội quý giá để tôi được đoàn tụ với những người đồng đội vào sinh ra tử", ông Oleksii Harbuz, 72 tuổi, nói. "Biết bao đồng nghiệp của chúng tôi đã nằm xuống theo năm tháng, nhưng những người còn lại vẫn phải kiên cường bước tiếp".
"Lần đầu tiên trở lại nơi này sau 40 năm, cảm xúc trong tôi thực sự trào dâng. Nỗi đau quá đỗi sâu sắc khiến tôi không cầm được nước mắt. Dẫu vậy, thật tốt khi chúng tôi vẫn có thể gặp lại nhau như thế này", ông cho biết thêm.
Các cựu công nhân đặt hoa tại một tượng đài trong khuôn viên nhà máy.
"Dịp kỷ niệm 40 năm này vừa là lời nhắc nhớ về một bi kịch đau thương, vừa là cơ hội quý giá để tôi được đoàn tụ với những người đồng đội vào sinh ra tử", ông Oleksii Harbuz, 72 tuổi, nói. "Biết bao đồng nghiệp của chúng tôi đã nằm xuống theo năm tháng, nhưng những người còn lại vẫn phải kiên cường bước tiếp".
"Lần đầu tiên trở lại nơi này sau 40 năm, cảm xúc trong tôi thực sự trào dâng. Nỗi đau quá đỗi sâu sắc khiến tôi không cầm được nước mắt. Dẫu vậy, thật tốt khi chúng tôi vẫn có thể gặp lại nhau như thế này", ông cho biết thêm.
Nhóm cựu công nhân cùng nhau dùng bữa trong chuyến thăm Chernobyl.
Ông Volodymyr Vechirko, 62 tuổi (đội mũ, đang lấy thức ăn), cho biết ông được điều tới Chernobyl vào mùa hè năm 1986 để xử lý lớp đất bề mặt nhiễm xạ, làm sạch các tòa nhà và đảm bảo an toàn cho các lò phản ứng khác.
Ông bị bệnh suốt phần lớn cuộc đời, điều ông cho là hệ quả của thời gian làm việc tại đây, với các triệu chứng chóng mặt mạn tính, suy nhược, đau nhức thường xuyên. "Thật khó kìm nén cảm xúc khi quay về đây. Thật buồn vô cùng khi so sánh nơi này ngày trước với hiện tại", ông nói.
Nhóm cựu công nhân cùng nhau dùng bữa trong chuyến thăm Chernobyl.
Ông Volodymyr Vechirko, 62 tuổi (đội mũ, đang lấy thức ăn), cho biết ông được điều tới Chernobyl vào mùa hè năm 1986 để xử lý lớp đất bề mặt nhiễm xạ, làm sạch các tòa nhà và đảm bảo an toàn cho các lò phản ứng khác.
Ông bị bệnh suốt phần lớn cuộc đời, điều ông cho là hệ quả của thời gian làm việc tại đây, với các triệu chứng chóng mặt mạn tính, suy nhược, đau nhức thường xuyên. "Thật khó kìm nén cảm xúc khi quay về đây. Thật buồn vô cùng khi so sánh nơi này ngày trước với hiện tại", ông nói.
Hình vẽ hươu trên tường trong thị trấn bỏ hoang Pripyat, Ukraine, gần khu vực thảm họa hạt nhân Chernobyl.
Hình vẽ hươu trên tường trong thị trấn bỏ hoang Pripyat, Ukraine, gần khu vực thảm họa hạt nhân Chernobyl.
Dấu tích đổ nát của một công viên giải trí bỏ hoang suốt 4 thập kỷ ở Pripyat.
Dấu tích đổ nát của một công viên giải trí bỏ hoang suốt 4 thập kỷ ở Pripyat.
Phòng điều khiển bị bỏ hoang của lò phản ứng số 4 trong ảnh chụp ngày 6/4.
Phòng điều khiển bị bỏ hoang của lò phản ứng số 4 trong ảnh chụp ngày 6/4.
Viktor Hluhovtsov, 66 tuổi, cho biết ông "có cả đống bệnh trong người" sau những ngày tháng tham gia chiến dịch tẩy xạ ở Chernobyl.
Sau nhiều tuần nằm viện trong năm nay, ông đã hồi phục. "Ơn trời, tôi đã sống sót. Giờ tôi chỉ hy vọng sống đủ lâu để thấy chiến sự Nga - Ukraine kết thúc", ông nói.
Viktor Hluhovtsov, 66 tuổi, cho biết ông "có cả đống bệnh trong người" sau những ngày tháng tham gia chiến dịch tẩy xạ ở Chernobyl.
Sau nhiều tuần nằm viện trong năm nay, ông đã hồi phục. "Ơn trời, tôi đã sống sót. Giờ tôi chỉ hy vọng sống đủ lâu để thấy chiến sự Nga - Ukraine kết thúc", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress

