Dữ liệu vừa được công bố của Hiệp hội các nhà điều hành tour du lịch Nga (ATOR) vào tháng 7-2026, Việt Nam vươn lên đứng thứ tư về doanh số tour trọn gói bán tại Nga, với thị phần tăng từ 4,6% lên 7,8% chỉ sau một năm – mức tăng mạnh nhất trong các điểm đến châu Á, vượt Thái Lan (4,7%) và Trung Quốc (4,3%).
Đáng chú ý, cũng theo đơn vị này, tỉ trọng tìm kiếm du lịch Việt Nam của người Nga đạt 6,8%, gần gấp đôi mức 3,9% cùng kỳ năm trước. Xu hướng này cũng diễn ra trong bối cảnh người Nga chi gần 50 tỉ USD cho du lịch quốc tế năm 2025 – mức cao thứ hai kể từ năm 2001.
Song, điều đáng chú ý không gói gọn trong những con số bùng nổ về số lượng khách Nga. Theo nhiều doanh nghiệp, giá trị thực sự của dòng khách này nằm ở đặc điểm lưu trú dài ngày và xu hướng chi cho trải nghiệm thay vì mua sắm, có khả năng tạo doanh thu trên mỗi lượt khách cao hơn nhiều thị trường truyền thống.
Đại diện Mövenpick Resort Cam Ranh cho biết lượng khách Nga chiếm tỉ trọng cao tại khu nghỉ dưỡng, vượt qua nhóm khách Hàn Quốc. Nếu như trước đây khách Nga đi theo tour với thời gian lưu trú từ 5 – 10 ngày thì hiện nay đã có thêm nhiều khách tự túc, khách nhóm gia đình. Họ tự lên kế hoạch các chuyến đi và có mức chi tiêu khá tốt.
Ông Martin Koerner – Giám đốc thương mại Tập đoàn The Anam, cho biết nhóm khách Nga và các nước CIS (Cộng đồng các quốc gia độc lập) đang trở thành một trong những thị trường tăng trưởng nhanh nhất của hệ thống nghỉ dưỡng.
Riêng trong quý 1 năm nay, khách Nga và CIS chiếm khoảng 15% tổng số đêm phòng tại hệ thống The Anam. So với cùng kỳ năm trước, lượng khách Nga tại The Anam Cam Ranh tăng khoảng 13 lần, trong khi tại The Anam Mũi Né tăng khoảng 79%.
Theo ông Martin Koerner, bước ngoặt lớn nhất đưa khách Nga trở lại Việt Nam là sự khôi phục kết nối hàng không. Sau chuyến bay charter đầu tiên từ Matxcơva đến Cam Ranh vào tháng 3-2025, các đường bay charter và thương mại đến Cam Ranh, Phú Quốc liên tục được mở thêm, giúp việc đi lại thuận tiện hơn và nhanh chóng kéo khách Nga quay lại các điểm nghỉ dưỡng.
Bên cạnh lợi thế về đường bay, Việt Nam còn hấp dẫn du khách Nga nhờ “giá trị trên chi phí” khi chi phí cho kỳ nghỉ dài ngày vẫn ở mức hợp lý trong khi chất lượng dịch vụ ngày càng cải thiện. Yếu tố an toàn, ổn định cũng ngày càng được các gia đình Nga ưu tiên khi lựa chọn điểm đến.
Ở góc độ hành vi, khách Nga thường lưu trú từ 7-21 đêm, yêu thích nghỉ dưỡng biển và có xu hướng chi tiêu mạnh cho các dịch vụ giá trị gia tăng như ẩm thực, spa và chăm sóc sức khỏe.
Ông Nguyễn Trần Hoàng Phương – Viện trưởng Viện Nghiên cứu Du lịch xã hội – cho rằng sự trở lại của khách Nga là cơ hội để ngành du lịch chuyển trọng tâm từ số lượng khách sang nâng cao giá trị chi tiêu của từng du khách.
Giá trị của thị trường Nga là “ở dài ngày và sẵn sàng chi cho trải nghiệm, vì thế cần có sản phẩm để họ chi”. Thực tế nhiều điểm đến của Việt Nam vẫn chủ yếu khai thác nguồn thu từ lưu trú hoặc tour trọn gói, trong khi phần giá trị gia tăng lớn nhất của ngành du lịch lại đến từ các dịch vụ phát sinh.
“Nếu du khách chỉ ở trong khu nghỉ dưỡng rồi lên máy bay về nước thì dòng tiền chủ yếu vẫn nằm ở tiền phòng. Điều cần làm là tạo thêm nhiều lý do để họ bước ra khỏi khách sạn, sử dụng các dịch vụ khác và để doanh thu lan tỏa đến nhà hàng, cửa hàng, đơn vị vận chuyển, nghệ sĩ và cộng đồng địa phương”, ông nói.
Từ góc nhìn điểm đến, ông Nguyễn Đức Quỳnh – Phó chủ tịch Hiệp hội Du lịch Đà Nẵng, Chủ tịch Hội Khách sạn Đà Nẵng – cho rằng cần xem Nga là thị trường cần ưu tiên phục hồi ở phân khúc nghỉ dưỡng dài ngày, thay vì nguồn khách thay thế cho các thị trường khác.
“Trước đây, khách Nga đến Việt Nam nhiều qua các dòng charter, package tour, nghỉ dưỡng biển dài ngày. Lần này, ngoài nhóm truyền thống đó, chúng ta cần chú ý thêm nhóm khách tự túc, khách gia đình, khách nghỉ dài ngày, khách có nhu cầu wellness, khách kết hợp nghỉ dưỡng với khám phá văn hóa và nhóm khách tìm điểm đến an toàn, chi phí hợp lý trong mùa đông”, ông nói.
Chính sự phân hóa này đặt ra yêu cầu mới cho các điểm đến. Dẫn chứng với Đà Nẵng, ông Quỳnh cho rằng thành phố có nền tảng thuận lợi với hệ thống bãi biển, resort cao cấp, hạ tầng đồng bộ và khả năng kết nối Hội An, Huế, Mỹ Sơn, Bà Nà, Sơn Trà để tạo chuỗi trải nghiệm thay vì chỉ nghỉ biển.
Rào cản ngôn ngữ, vốn là điểm yếu cố hữu khi phục vụ khách Nga, cũng đang được gỡ dần nhờ lượng sinh viên tiếng Nga đào tạo tại Trường đại học Ngoại ngữ (Đại học Đà Nẵng).
“Khách Nga có thể giúp lấp công suất phòng mùa thấp điểm quốc tế – thường rơi vào cuối năm sang đầu năm – nhưng để giữ được thị trường, các điểm đến không nên cạnh tranh bằng giá rẻ. Về lâu dài, ba yếu tố quyết định vẫn là đường bay thuận tiện, sản phẩm lưu trú dài ngày tốt và dịch vụ thân thiện với du khách Nga”, ông Quỳnh nói.
Phiên họp thường niên sáng nay của Tập đoàn Thiên Long (TLG) thu hút nhiều cổ đông tham dự, ghế ngồi được lắp kín từ sớm. Không khí tương tác trong phần đối thoại với ban lãnh đạo rất sôi động. CEO Trần Phương Nga cho biết số lượng câu hỏi nhận về trong năm nay "rất nhiều" so với các năm trước.
Khi được cổ đông hỏi về lý do bán cổ phần cho Tập đoàn Kokuyo (Nhật Bản), ông Cô Gia Thọ - Chủ tịch Hội đồng quản trị - cho biết khá yên tâm vì đối tác nhận chuyển nhượng là Nhật Bản. Theo ông, Kokuyo là doanh nghiệp rất lâu đời và cũng có văn hóa trường tồn.
"Một phần nào đó, tôi cũng cảm thấy an tâm khi Thiên Long giao cho một công ty như vậy", ông Thọ nói.
Chia sẻ với VnExpress, ông Cô Gia Thọ cho biết Kokuyo là một doanh nghiệp lâu năm, nên khi hợp tác với họ, ông cũng muốn Thiên Long có thể trở thành một thương hiệu có tuổi đời lâu dài tương tự. Hơn hết, khi xem xét các thương vụ trước đây của Kokuyo, ông Thọ thấy phong cách của họ là đầu tư nhưng vẫn tìm cách giữ vững thương hiệu địa phương, chứ không chỉ hướng tới mục đích thâu tóm thông thường.
Kokuyo là tập đoàn hơn 100 năm trong lĩnh vực văn phòng phẩm và giải pháp doanh nghiệp, hệ thống toàn cầu rất mạnh. Thực tế, đây cũng là đối tác mà Thiên Long đã hợp tác gia công theo thiết kế của họ suốt nhiều năm qua.
Tại Việt Nam, Kokuyo đang cung cấp nhiều dòng sản phẩm, đặc biệt là tập vở Campus. Nhìn chung, ông Thọ cho rằng đây có thể là một bước tiến quan trọng trong chiến lược toàn cầu hóa mà Thiên Long đã kiên trì theo đuổi trong thời gian qua. Thương vụ cũng là điều kiện để TLG học hỏi các mô hình quản trị, đẩy mạnh cải tiến sản phẩm và mở rộng thị trường ra khu vực ASEAN cùng các quốc gia khác, qua đó đưa sản phẩm "Made in Vietnam" đến với nhiều người tiêu dùng trên thế giới.
Tập đoàn Thiên Long thành lập năm 1981, được ông Cô Gia Thọ gầy dựng từ một xưởng sản xuất nhỏ thành doanh nghiệp đầu ngành bút viết và văn phòng phẩm. Thiên Long nổi tiếng với sản phẩm bút bi cùng tên và các thương hiệu khác như văn phòng phẩm Flexoffice, bút cao cấp Bizner hay dụng cụ mỹ thuật Colokit. Nhờ tham gia xuất khẩu từ sớm, sản phẩm của họ còn hiện diện trên 75 quốc gia và vùng lãnh thổ
Cuối năm trước, Đầu tư Thiên Long An Thịnh, cổ đông lớn nhất sở hữu 46,82% vốn TLG, cho biết đang đàm phán với Tập đoàn Kokuyo để chuyển nhượng toàn bộ cổ phần. Bên cạnh đó, Kokuyo dự kiến thực hiện chào mua công khai thêm 18,19% vốn TLG. Nếu thành công, tỷ lệ sở hữu của họ sẽ đạt 65,01% và đưa Thiên Long trở thành công ty con.
Trong phần đối thoại với cổ đông sáng nay, ông Cô Gia Thọ cũng nói thêm rằng ông xem Thiên Long là "đứa con tinh thần" trong suốt 45 năm sự nghiệp của mình. Do đó, ông luôn tự thấy mình có trách nhiệm hỗ trợ nhà đầu tư mới để tiếp tục đưa sự nghiệp của tập đoàn phát triển bền vững. Với tư cách là người sáng lập, ông nhấn mạnh mình có "rất nhiều tình cảm và trách nhiệm lớn" với sự phát triển của TLG.
"Dù trong hoàn cảnh nào cũng sẽ luôn lo lắng cho sự phát triển của tập đoàn là chính và đặt lợi ích của cổ đông lên trên hết", ông khẳng định.
Khi được hỏi về việc tham gia vào hội đồng quản trị của đơn vị khác, như Nhà sách Phương Nam, ông nói việc này không làm thay đổi hay "làm mờ đi" những ưu tiên của ông dành cho Thiên Long. Ông cho biết trong tương lai gần, bản thân sẽ có trách nhiệm hỗ trợ đối tác để thực hiện tốt các công tác điều hành và phát triển công ty.
Năm nay, TLG lên kế hoạch có doanh thu 4.400 tỷ đồng, tăng hơn 5% so với năm trước. Song, lợi nhuận sau thuế có thể giảm nhẹ hơn 1% về 440 tỷ đồng do họ phải đầu tư cho kế hoạch tăng trưởng dài hạn và áp lực chi phí nguyên vật liệu đầu vào.
Tập đoàn này nói sẽ bám sát chiến lược "glocalization", tức lấy thế mạnh ở thị trường nội địa (local) áp dụng ra quốc tế (global) và ngược lại. Họ tập trung nguồn lực mở rộng thị trường quốc tế, nâng cao giá trị sản phẩm và tối ưu năng lực vận hành.
Ngân hàng Nhà nước mới đây ban hành Thông tư 08 liên quan đến các giới hạn, tỷ lệ bảo đảm an toàn trong hoạt động ngân hàng. Trọng tâm của văn bản này là việc điều chỉnh cách xác định tổng tiền gửi khi tính tỷ lệ dư nợ cho vay so với tổng tiền gửi (LDR).
Theo quy định mới, tiền gửi của các tổ chức trong và ngoài nước (bao gồm cả tổ chức tín dụng và chi nhánh ngân hàng nước ngoài khác) tiếp tục phải loại trừ một số khoản mục trước khi đưa vào mẫu số LDR. Các khoản mục bị loại trừ bao gồm: tiền ký quỹ, tiền gửi vốn chuyên dùng của khách hàng, tiền gửi không kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước và 80% số dư tiền gửi có kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước.
Như vậy, Thông tư 08 chính thức cho phép các ngân hàng thương mại tính 20% tiền gửi có kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước vào công thức LDR. Phần tiền gửi không kỳ hạn của cơ quan này tiếp tục không được ghi nhận. Việc phân định cơ cấu kỳ hạn là yếu tố nền tảng, do quy định mới không áp dụng đối với toàn bộ hệ thống tiền gửi Kho bạc.
Động thái này đánh dấu sự điều chỉnh cơ chế so với lộ trình thắt chặt trước đó tại Thông tư 26/2022. Trước đây, tỷ lệ khấu trừ tiền gửi có kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước khỏi mẫu số LDR được quy định tăng dần: từ 50% (năm 2023), 60% (năm 2024), 80% (năm 2025) và lên mức 100% kể từ ngày 1/1/2026. Tính đến đầu năm nay, toàn bộ dòng tiền này đã hoàn toàn nằm ngoài công thức xác định LDR.
Tỷ lệ LDR được tính bằng tổng dư nợ cho vay chia cho tổng tiền gửi được phép tính vào nguồn vốn huy động. Trong trường hợp dư nợ cho vay giữ nguyên, việc mẫu số tăng lên sẽ giúp tỷ lệ này giảm xuống.
Ví dụ, một ngân hàng có 2 triệu tỷ đồng tiền gửi và 1,5 triệu tỷ đồng dư nợ cho vay, tương ứng tỷ lệ LDR ở mức 75%. Nếu ngân hàng tiếp nhận thêm 300.000 tỷ đồng tiền gửi có kỳ hạn từ Kho bạc Nhà nước, theo quy định mới, 20% số tiền này - tương đương 60.000 tỷ đồng được tính vào mẫu số của LDR.
Khi đó, tổng tiền gửi được phép tính tăng lên 2,06 triệu tỷ đồng, kéo tỷ lệ LDR giảm xuống còn khoảng 72,8%.
Trong bối cảnh trần LDR hiện hành là 85%, việc gia tăng 60.000 tỷ đồng ở mẫu số về lý thuyết có thể tạo thêm khoảng 51.000 tỷ đồng dư địa cho vay.
Tuy nhiên, khả năng mở rộng tín dụng trên thực tế còn phụ thuộc vào hạn mức tăng trưởng tín dụng được cấp, chất lượng tài sản, cơ cấu nguồn vốn, thanh khoản và các chỉ tiêu an toàn nội bộ của từng ngân hàng.
Ngoài ra, việc nới cách tính LDR giúp các nhà băng cải thiện tỷ lệ an toàn và có thêm dư địa tăng trưởng tín dụng, trong đó được hưởng lợi nhiều nhất là nhóm Ngân hàng có vốn nhà nước (Agribank, BIDV, Vietcombank, VietinBank).
Tính tới cuối quý I, tiền gửi của Kho bạc Nhà nước tại nhóm ngân hàng quốc doanh chiếm hơn 99% tiền gửi kho bạc toàn hệ thống. Tỷ lệ LDR của 4 ngân hàng quốc doanh gồm Agribank, BIDV, Vietcombank và VietinBank đều tăng trong những tháng đầu năm. Tại ngày 31/3, tỷ lệ này lần lượt ở mức 83%; 82,9%; 84,5% và 83,5%, tiến sát ngưỡng tối đa 85%.
Các chuyên gia của Chứng khoán MBS nhận định tỷ lệ LDR của các ngân hàng quốc doanh có thể giảm từ 1,1-1,5% so với trước khi thay đổi chính sách. Đồng thời, dư địa cho vay mới được bổ sung tương đương khoảng 0,3-0,4% tổng dư nợ tín dụng hiện tại của toàn hệ thống.
Điều này đặc biệt có ý nghĩa trong bối cảnh mục tiêu tăng trưởng tín dụng năm nay vẫn ở mức cao, trong khi áp lực giữ mặt bằng lãi suất thấp để hỗ trợ tăng trưởng kinh tế vẫn hiện hữu. Khi huy động vốn chưa thể cải thiện nhanh, việc nới kỹ thuật trong cách tính LDR giúp các ngân hàng có thêm “không gian” để duy trì nhịp tăng trưởng tín dụng mà không tạo áp lực quá lớn lên chi phí vốn.
Bên cạnh đó, từ đầu năm nay, các ngân hàng nhận chuyển giao bắt buộc tổ chức tín dụng yếu kém cũng được giảm 50% tỷ lệ dự trữ bắt buộc, qua đó tạo thêm dư địa cho vay toàn hệ thống. Tuy nhiên, theo MBS, tác động của chính sách này chủ yếu mang tính hỗ trợ cục bộ, giúp giảm áp lực thanh khoản và chi phí vốn ở một số nhà băng cụ thể, thay vì tạo thay đổi lớn trên toàn hệ thống.
Sáng 31/3, Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) niêm yết giá vàng miếng tại 173 - 176 triệu đồng một lượng, tăng 2,2 triệu đồng so với hôm qua. Các thương hiệu khác cũng nâng giá vàng miếng lên tương ứng.
Nhẫn trơn tại SJC sáng nay cũng tăng 2 triệu đồng một lượng lên 172,8 - 175,8 triệu đồng. Mi Hồng cùng thời điểm mua bán nhẫn trơn tại 173,5 - 176 triệu đồng. Công ty Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) niêm yết nhẫn trơn tại 173 - 176 triệu đồng một lượng.
So với vùng đỉnh 191 triệu đồng thiết lập vào đầu tháng 3, hiện giá kim loại quý đang thấp hơn 8%. Các thương hiệu lớn hiện vẫn trong tình trạng "khan" vàng miếng và nhẫn trơn, bán ra thị trường với số lượng hạn chế mỗi ngày.
try{try{for(const iframe of document.querySelectorAll("iframe[data-src]")){iframe.removeAttribute("sandbox");iframe.setAttribute("src",iframe.getAttribute("data-src"));}}catch(e){}}catch(e){console.log("error_replace_script",e);}
Trên thị trường quốc tế, giá vàng giao ngay có lúc tăng 100 USD lên 4.600 USD một ounce trước khi giảm nhẹ về vùng 4.570 USD. Quy đổi theo tỷ giá bán Vietcombank, giá vàng trong nước vẫn đang cao hơn thế giới gần 30 triệu đồng một lượng.
Giá bạc trong nước sáng nay được các thương hiệu lớn neo quanh vùng 2,7 - 2,8 triệu đồng một lượng, tương đương 72,5 - 75 triệu đồng một kg.
Trên thị trường ngoại hối, các ngân hàng thương mại tăng nhẹ giá USD, tiếp tục neo ở mức trần được phép. Vietcombank mua bán giá USD tại 26.107 - 26.357 đồng; BIDV niêm yết 26.137 - 26.357 đồng.
Trên thị trường chợ đen, giá USD hiện được các điểm thu đổi ngoại tệ tại TP HCM bán ra trên 27.000 đồng một đôla.
Quỳnh Trang