Lionel Messi sẽ cùng đội tuyển Argentina bước vào trận chung kết World Cup 2026 gặp đội tuyển Tây Ban Nha vào ngày 19/7 (2h ngày 20/7 giờ Hà Nội). Ở tuổi 39, việc siêu sao này tiếp tục dẫn dắt đội bóng quốc gia lọt vào trận đấu cuối cùng của giải vô địch thế giới là một dấu mốc đặc biệt.
Messi được coi là một trong những cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất mọi thời đại nhưng sự nghiệp phi thường của anh suýt chút nữa đã khép lại trước khi kịp bắt đầu. Từ rất lâu trước khi chạm tay vào những danh hiệu Quả bóng vàng hay chức vô địch thế giới, siêu sao người Argentina đã phải đối mặt với một tình trạng y khoa nghiêm trọng, có nguy cơ đe dọa trực tiếp đến sự phát triển thể chất cũng như tương lai chơi bóng của anh.
Năm Messi 10 tuổi, gia đình nhận thấy cơ thể anh ngừng phát triển chiều cao và thấp bé hơn hẳn so với bạn bè đồng trang lứa. Thông qua sự giới thiệu của câu lạc bộ Newell’s Old Boys, nơi Messi đang tham gia học viện trẻ, bố mẹ đã đưa anh đến gặp bác sĩ nội tiết Diego Schwarzstein. Thời điểm đó, cậu bé Messi chỉ cao vỏn vẹn 1m32. Nhớ lại lần đầu gặp gỡ, ông Schwarzstein kể ngoài vấn đề thể chất nghiêm trọng đang cản trở chiều cao, Messi là một đứa trẻ hoàn toàn bình thường, ngoan ngoãn, sở hữu tài năng chơi bóng thiên bẩm đã bắt đầu thu hút sự chú ý của giới chuyên môn tại địa phương.
Các chuyên gia đã phải thực hiện một quy trình kiểm tra y tế kéo dài và kỹ lưỡng suốt hơn một năm. Do chiều cao hạn chế ở trẻ em có thể xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau, đội ngũ y tế phải tiến hành hàng loạt xét nghiệm lâm sàng nhằm loại trừ từng khả năng, trước khi xác định chính xác căn bệnh.
Cuối cùng, Lionel Messi được chẩn đoán mắc chứng thiếu hụt hormone tăng trưởng (GHD). Đây là một rối loạn nội tiết hiếm gặp, chỉ xảy ra với tỷ lệ khoảng 1 trên 3.000 đến 1 trên 10.000 trẻ em, do một phần của tuyến yên bị khuyết hoặc nhỏ hơn bình thường, theo Child Growth Foundation. Việc tuyến yên giải phóng quá ít hormone tăng trưởng (hGH) sẽ làm suy giảm quá trình sản sinh protein IGF-1 trong các mô, chất chịu trách nhiệm trực tiếp kích thích sự phát triển của cơ bắp, xương và các cơ quan nội tạng.
Bác sĩ Schwarzstein dự báo nếu không có sự can thiệp y tế kịp thời, chiều cao tối đa mà Messi có thể đạt được khi trưởng thành chỉ dừng lại ở mức 1m40. Căn bệnh không chỉ khép lại giấc mơ sân cỏ mà còn đe dọa trực tiếp đến sức khỏe của anh với nguy cơ thừa cân, suy giảm thị lực, loãng xương và hệ miễn dịch kém.
Để điều trị căn bệnh này, Messi phải tuân thủ phác đồ điều trị chuyên sâu bằng liệu pháp hormone tăng trưởng tổng hợp hàng ngày vào phần thân dưới nhằm giúp cơ thể đạt được chiều cao của một người bình thường. Theo ESPN, khi nhận được kết quả chẩn đoán và phương án điều trị, Messi rơm rớm nước mắt nhưng rất tập trung và chỉ hỏi một câu: “Cháu có lớn được không ạ?”. “Cháu sẽ cao hơn cả Maradona”, ông Schwarzstein nói.
Từ năm 11 tuổi, Messi đã phải tự thực hiện các mũi tiêm này hàng ngày. Mỗi lần đi chơi với bạn bè, anh đều mang theo một chiếc hộp giữ lạnh nhỏ màu xanh chứa đầy thuốc. “Đêm nào tôi cũng phải tự tiêm vào chân mình, cứ đều đặn ngày này qua ngày khác, suốt 7 ngày trong tuần và kéo dài liên tục như vậy trong ba năm”, The Telegraph dẫn lời anh kể trong một cuộc phỏng vấn.
Bất chấp những bất tiện và đau đớn về thể chất, Messi vẫn duy trì phong độ xuất sắc trong màu áo đội trẻ Newell’s Old Boys, ghi hơn 500 bàn thắng và cùng các đồng đội tạo nên lứa cầu thủ sinh năm 1987 lừng danh tại địa phương.
Tuy nhiên, chi phí cho việc điều trị vô cùng tốn kém, khoảng 1.500 USD mỗi tháng, một số tiền vượt quá khả năng chi trả của gia đình Messi. Dù câu lạc bộ Newell’s Old Boys đã hỗ trợ một phần, gia đình vẫn phải chật vật tìm kiếm nguồn viện trợ tài chính dài hạn để duy trì những mũi tiêm.
Bước ngoặt thay đổi cuộc đời Messi xuất hiện vào năm 2000, khi các tuyển trạch viên của câu lạc bộ Barcelona phát hiện ra tài năng của anh trong một buổi thử việc. Nhận thấy tiềm năng thiên bẩm của cậu bé 13 tuổi, Barcelona không chỉ đưa vào học viện đào tạo trẻ danh tiếng La Masia mà còn cam kết chi trả toàn bộ chi phí điều trị y tế còn lại sau khi anh chuyển sang Tây Ban Nha.
Quyết định này đã thay đổi hoàn toàn số phận của Messi. Nhờ được tiếp cận liệu pháp y học kịp thời, anh đã đạt được chiều cao khi trưởng thành là 1m70. Quan trọng hơn, việc điều trị đã giúp anh hoàn thiện mật độ xương và phát triển cơ bắp bình thường, tạo dựng nền tảng thể lực vững chắc để thi đấu ở môi trường bóng đá chuyên nghiệp đỉnh cao.
Sự đầu tư của Barcelona không đơn thuần là một bản hợp đồng bóng đá, mà khoản hỗ trợ tài chính cho việc chữa bệnh đã giúp dỡ bỏ rào cản lớn nhất giữa Messi và giấc mơ sân cỏ, mở đường cho anh viết nên phần còn lại của lịch sử.
Nhìn lại quá trình điều trị, bác sĩ Schwarzstein khẳng định công việc của ông lúc đó không phải là tạo ra một trong những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới mà là đảm bảo Messi có thể lớn lên như một đứa trẻ khỏe mạnh và phát triển bình thường. Vị bác sĩ chia sẻ điều ông đã làm là đưa ra chẩn đoán chính xác và sau đó bắt đầu quá trình can thiệp y tế phù hợp để sửa chữa khiếm khuyết, giúp cơ thể Messi phát triển đúng hướng.
Dù hai người chỉ trò chuyện với nhau vài lần kể từ thời điểm đó, ông Schwarzstein bày tỏ vô cùng hạnh phúc khi được đóng góp một phần nhỏ bé vào câu chuyện lịch sử của Messi, trong bối cảnh siêu sao này vẫn đang tiếp tục viết nên những chương mới cho một trong những sự nghiệp vĩ đại nhất lịch sử thể thao toàn cầu.
Trong khi đó, đường huyết sau ăn đã bắt đầu tăng bất thường. Nếu chỉ dựa vào một xét nghiệm duy nhất, không ít trường hợp tiền tiểu đường hoặc tiểu đường còn ở giai đoạn sớm có thể bị bỏ sót, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).
Xét nghiệm đường huyết lúc đói được thực hiện sau khi nhịn ăn ít nhất 8 giờ, thường là trước khi ăn sáng. Đây là một trong những xét nghiệm phổ biến nhất để sàng lọc và chẩn đoán tiểu đường.
Theo Hiệp hội Tiểu đường Mỹ, mức đường huyết lúc đói dưới 100 mg/dL được xem là bình thường. Mức từ 100 - 125 mg/dL thuộc nhóm tiền tiểu đường. Trong khi đó, mức từ 126 mg/dL trở lên có thể chẩn đoán là tiểu đường. Tuy nhiên, ở những người không có triệu chứng điển hình, kết quả này thường cần được xác nhận bằng một lần xét nghiệm khác vào một ngày khác.
Điều quan trọng cần hiểu là xét nghiệm đường huyết lúc đói chỉ phản ánh lượng đường trong máu tại một thời điểm cụ thể, khi mà cơ thể đã trải qua nhiều giờ không ăn uống. Kết quả này không phản ánh đầy đủ tình trạng kiểm soát đường huyết của cơ thể.
Do đó, một người có kết quả đường huyết lúc đói bình thường không có nghĩa là họ an toàn với nguy cơ tiểu đường hay tiền tiểu đường. Nguyên nhân là do ở giai đoạn sớm, tuyến tụy vẫn có thể sản xuất đủ hoóc môn insulin để giữ mức đường huyết ổn định khi nhịn ăn.
Tuy nhiên, khi ăn uống, cơ thể phải xử lý một lượng glucose lớn hơn nhiều. Nếu khả năng tiết insulin hoặc độ nhạy insulin đã suy giảm, đường huyết sau ăn có thể tăng cao bất thường dù đường huyết lúc đói vẫn ổn.
Một trong những điều dễ bỏ sót nhất của xét nghiệm đường huyết lúc đói là tình trạng tăng đường huyết sau ăn. Đây thường là bất thường xuất hiện sớm trong quá trình tiến triển của tiểu đường loại 2. Người bệnh có thể có kết quả xét nghiệm buổi sáng hoàn toàn bình thường. Nhưng vài giờ sau bữa ăn, đường huyết lại tăng vượt ngưỡng cho phép.
Xét nghiệm đường huyết lúc đói cũng có thể bỏ qua một số trường hợp tiền tiểu đường. Đường huyết lúc đói của họ vẫn chưa tăng. Thế nhưng, sau bữa ăn, cơ thể họ đã gặp tình trạng xử lý đường glucose kém hiệu quả.
Để biết chắc một người có bị tiểu đường hay không thì ngoài xét nghiệm đường huyết lúc đói, cần thực hiện thêm các xét nghiệm liên quan khác. Những xét nghiệm này là xét nghiệm HbA1c hay nghiệm pháp dung nạp glucose đường uống (OGTT).
Trong đó, HbA1c là xét nghiệm kiểm tra tỷ lệ hemoglobin gắn với glucose, từ đó cho thấy mức đường huyết trung bình trong khoảng 2 - 3 tháng gần đây. Nghiệm pháp dung nạp glucose đường uống (OGTT) lại giúp đánh giá khả năng xử lý glucose của cơ thể, theo Healthline.
Bệnh nhân hiện đã xuất viện, duy trì theo dõi ngoại trú và đi làm trở lại sau thời gian điều trị tại Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai. Trước đó, chị nhập viện trong tình trạng kiệt quệ thể chất lẫn tinh thần. Bác sĩ chẩn đoán người bệnh mắc tâm thần phân liệt thể hoang tưởng kèm hội chứng ảo giác nặng, nổi bật là ảo thanh kháng trị.
Người nhà kể lại tình trạng hoang tưởng này kéo dài 5 năm qua. Ban đầu, người bệnh nghe những tiếng thì thầm mơ hồ. Về sau, các giọng nói xuất hiện dày đặc hơn, liên tục khen chê, đe dọa và xui khiến hành động. Tưởng người thân vướng yếu tố tâm linh, gia đình đưa đi làm lễ nhưng triệu chứng ngày càng nặng khiến bệnh nhân phải nghỉ việc. Chị từng dùng thuốc chống loạn thần ở y tế cơ sở, thấy thuyên giảm liền tự ý bỏ y lệnh, dẫn đến tái phát nhiều lần với mức độ nghiêm trọng hơn.
Bác sĩ Nguyễn Thị Hoa, Phó trưởng Phòng Tâm lý lâm sàng, giải thích khoảng 60–80% người bệnh tâm thần phân liệt gặp hiện tượng nghe tiếng nói trong đầu. Nhiều ca uống ít nhất hai loại thuốc vẫn không kiểm soát nổi triệu chứng. Nhằm giải quyết dứt điểm tình trạng này, êkíp bác sĩ chỉ định phương pháp kích thích từ xuyên sọ lặp lại (TMS) kết hợp điều chỉnh thuốc. Kỹ thuật không xâm lấn này dùng từ trường cường độ cao tác động vào vùng não xử lý ngôn ngữ và âm thanh, giúp hiệu chỉnh các hoạt động bất thường.
Nhờ phác đồ cá thể hóa, người bệnh dần hết ảo thanh, ổn định cảm xúc, đồng thời cải thiện rõ rệt chất lượng giấc ngủ và bữa ăn. PGS.TS Nguyễn Văn Tuấn, Viện trưởng Viện Sức khỏe Tâm thần, đánh giá kỹ thuật TMS hỗ trợ rất tốt cho các ca kháng thuốc. Nhiều nghiên cứu quốc tế chứng minh sự kết hợp giữa TMS và thuốc giúp kiểm soát triệu chứng hiệu quả hơn hẳn việc chỉ uống thuốc đơn thuần. Dù vậy, ông Tuấn cảnh báo phương pháp này hoàn toàn không thay thế thuốc điều trị. Chỉ bác sĩ chuyên khoa mới có quyền đưa ra chỉ định, đồng thời giới chuyên môn phải thận trọng đánh giá nguy cơ nếu bệnh nhân có tiền sử động kinh hoặc mang thiết bị kim loại trong sọ não.
Chưa đầy 30 phút đi câu cá vào sáng sớm, một người đàn ông 66 tuổi (ở TP.HCM) bất ngờ xuất hiện các triệu chứng bất thường như đau tức ngực dữ dội, vã mồ hôi, khó thở. Tình trạng nhanh chóng trở nặng khiến ông không thể đứng vững.
Lúc này, ông cố gắng quay về nhà nghỉ ngơi. Khi về nhà, ông bị đau ngực ngày càng dữ dội, khó thở tăng dần. Gia đình lập tức đưa ông đến Bệnh viện đa khoa Xuyên Á (TP.HCM) cấp cứu.
Ngày 3.5, bác sĩ chuyên khoa 1 Phan Văn Học, Khoa Can thiệp Tim mạch, Bệnh viện đa khoa Xuyên Á, cho biết kết quả chụp mạch vành bằng hệ thống mạch số hóa xóa nền (DSA) cho thấy, 1 nhánh mạch vành phải bị tắc hoàn toàn, trong khi 2 nhánh còn lại cũng đã hẹp nặng khoảng 70 - 80%.
Các bác sĩ tiến hành can thiệp khẩn cấp, tái thông nhánh mạch vành bị tắc để khôi phục dòng máu nuôi tim, qua đó giúp ổn định lại nhịp tim và cải thiện chức năng tim mạch. Sau thủ thuật, bệnh nhân được theo dõi tại Khoa Hồi sức tích cực (ICU).
Chỉ sau một ngày can thiệp, ông B. đã tỉnh lại, dấu hiệu sinh tồn ổn định và được chuyển về Khoa Can thiệp tim mạch để tiếp tục theo dõi điều trị. Hiện tại, sức khỏe bệnh nhân đã hồi phục khoảng 80%, có thể sinh hoạt gần như bình thường.
Dự kiến thời gian tới, bệnh nhân sẽ tiếp tục được điều trị nội khoa và lên kế hoạch can thiệp thêm 2 nhánh mạch vành còn hẹp.
Theo bác sĩ Học, qua khai thác bệnh sử, ghi nhận bệnh nhân mắc các bệnh nền như tiểu đường, tăng huyết áp, mỡ máu cao và đặc biệt là thói quen hút thuốc lá suốt 50 năm qua. Đây đều là những yếu tố làm tổn thương thành mạch máu theo thời gian, thúc đẩy quá trình xơ vữa động mạch - nguyên nhân hàng đầu gây tắc nghẽn mạch vành và nhồi máu cơ tim. Đáng lo ngại, các bệnh lý này thường diễn tiến âm thầm, ít biểu hiện cho đến khi xảy ra biến cố nguy hiểm. Vì thế, người bệnh cần kiểm soát tốt bệnh nền và ngưng hút thuốc lá.
"Nhồi máu cơ tim có thể xảy ra đột ngột, ngay cả khi đang sinh hoạt bình thường, hoặc thực hiện những hoạt động nhẹ. Những dấu hiệu như đau ngực, khó thở, vã mồ hôi tuyệt đối không nên chủ quan, đặc biệt ở người có bệnh nền. Việc đến bệnh viện sớm đóng vai trò quyết định trong việc cứu sống bệnh nhân và hạn chế tổn thương cơ tim không hồi phục", bác sĩ khuyến cáo.