Có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì phản bội, không phải vì bạo lực, cũng không phải vì thiếu tiền, mà tan vỡ vì giống như hai đường thẳng song song, cùng tồn tại nhưng không bao giờ gặp nhau. Người phụ nữ trong cuộc hôn nhân ấy không thiếu trách nhiệm. Cô ấy đi làm, chăm con, lo từng việc nhỏ trong nhà., đưa đón con đi học, nấu nướng, dọn dẹp, kèm con học bài. Ngay cả khi không còn đi làm, cô ấy vẫn gánh phần việc mà nếu thuê ngoài, cũng phải trả bằng tiền.
Đã tám năm rồi, cô ấy học cách tự mạnh mẽ, tự xoay xở, tự chịu đựng. Cô ấy tự tạo niềm vui cho mình bằng những điều rất nhỏ: mua cho con gái quyển sách, mua cho bản thân bộ đồ mới, tặng mình một cây son, một chai nước hoa nhỏ… Lâu dần, cô ấy không còn biết dựa vào ai và cũng không còn biết mình cần ai nữa. Có một giai đoạn, người phụ nữ ấy ở nhà chăm con nhỏ, nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ. Trong suốt quãng thời gian đó, cô ấy chưa từng được mua cho một bữa ăn ngon, chưa từng được chuyển cho 500 nghìn hay một triệu đồng vào tài khoản cùng một câu rất bình thường: “Em thích ăn gì thì mua”. Không phải vì gia đình thiếu tiền, mà vì nhu cầu của cô ấy không được xem là cần thiết.
Khi mẹ chồng vào phụ chăm cháu để cô ấy đi làm lại, thứ cô ấy nhận được không phải là sự cảm thông, mà là lời nhắc: “Liệu cơm gắp mắm”. Cô ấy bị mặc định là người tiêu xài hoang phí. Bữa cơm cho ba người lớn chỉ có: rau lang luộc, nước luộc làm canh và một con cá nục chiên. Trong ba người ấy, có một người phụ nữ đang nuôi con bằng sữa mẹ.
Chồng cô ấy là một người tử tế theo cách của riêng anh ta. Anh ta đi làm, kiếm tiền, chi trả tiền nhà, tiền ăn uống sinh hoạt, tiền học của con. Đi làm về, ăn cơm, rửa chén. Nhưng không chia sẻ, không đồng hành, không động viên, không khích lệ, không muốn đi đâu, không muốn thay đổi. Họ khác nhau không phải ở mức thu nhập mà ở cách nhìn về cuộc sống. Một người tin rằng: sống là để trải nghiệm, để học hỏi, để tiến lên, để cùng nhau tạo ký ức, để đi đâu đó khi còn có thể. Người kia tin rằng: sống là khép cửa thật chặt để không mất mát gì, kể cả những điều đáng ra phải có.
Với anh ta, chia sẻ không phải là một giá trị, mà là một khoản phải cân nhắc. Hưởng thụ chỉ được phép xảy ra khi đã dư dả tuyệt đối, còn không thì tốt nhất là giữ chặt mọi thứ trong tay. Vì vậy, không có những chuyến đi chung, không có những ngày lễ được nhớ, không có những món quà nhỏ như một cách yêu thương, chiều chuộng, không có những điều bé xíu để mong chờ. Ngay cả hộ chiếu hết hạn cũng không muốn làm lại, vì sợ… đi đâu đó cho tốn tiền.
Mẹ của người phụ nữ ấy mất. Trong những ngày đau buồn nhất đời mình, cô ấy không có bờ vai để tựa, không một cái ôm để khóc, không một câu nói đủ sức giữ cô ấy khỏi sụp xuống, không một câu: “Để anh lo”. Nỗi mất mát ấy, cô ấy một mình đi qua trong im lặng. Những chuyến tàu, chuyến bay về quê lo cúng thất cho mẹ, cô ấy tự chi trả. Anh ta thấy cô xoay xở được đến đâu thì để mặc đến đó. Cô ấy dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ. Còn anh ta, vẫn đi làm, vẫn nhận lương đều đặn mỗi tháng, không có thái độ: “Mọi thứ để anh lo”; không có ý nghĩ: “Đây là lúc vợ mình cần được đỡ đần nhất”, chỉ có sự im lặng.
Khi cô về quê làm lễ cúng 21 ngày cho mẹ, trùng vào một ngày giỗ bên nhà chồng, cô nhắn mình không thể qua, anh ta không nói “để anh lo” hay “em cứ yên tâm lo cho mẹ”, mà bảo: “Gọi về nói khéo với ba mẹ anh một tiếng”. Cô lặng đi. Trong những ngày đau buồn nhất, khi cô còn chưa kịp gượng lại sau mất mát, điều anh ta nghĩ đến vẫn là sự tròn vẹn của lễ nghĩa bên nhà mình.
Cuộc hôn nhân ấy dần trở thành một nơi ở chung, chứ không còn là cùng nhau đồng hành. Người phụ nữ ấy nhận ra mình không buồn vì thiếu vật chất mà vì thiếu một người sống cùng mình. Sống lâu bên một người như vậy, cô ấy hiểu ra bản thân đang héo mòn. Anh ta đặt tiền lên trên trải nghiệm sống, không xem hạnh phúc gia đình là khoản cần đầu tư, không có khái niệm hưởng thụ cùng vợ con. Và điều đau nhất không phải là thiếu quà vì một cây son không đắt, một lần chuyển tiền không làm anh ta nghèo đi, mà một câu: “Em vất vả rồi” không tốn tiền. Ngay cả sinh nhật của cô cũng không một món quà. Không một thỏi son, một hũ kem, không một bó hoa hay chỉ là một cành hoa. Những thứ đó không đắt nhưng đủ để một người phụ nữ biết mình được nghĩ tới.
Ngay cả việc dạy con tự tay chọn món quà nhỏ cho mẹ, anh ta cũng chưa từng làm. Không phải anh ta không có tiền, mà vì trong thế giới của anh ta, những điều đó chưa bao giờ là cần thiết. Cô ấy từng không hiểu mình thua kém những người phụ nữ khác ở đâu nhưng rồi nhận ra bản thân không thua kém ai, chỉ là đặt trái tim nhầm chỗ. Điều đau nhất là anh ta không hề thấy cô ấy đang thiệt thòi. Khi một người có tiền, có khả năng nhưng chọn không cho đi thì đó không phải là hoàn cảnh, mà là giá trị sống. Ly hôn trong trường hợp đó chỉ dừng lại trước khi bản thân cạn kiệt hoàn toàn, không ai sai, chỉ là hai người không cùng một hướng sống. Và đôi khi, yêu thương bản thân chính là dám bước ra khỏi cuộc hôn nhân khi nó không còn là “nhà” nữa.
Cô ấy chưa bao giờ ghét cái nghèo. Từ nhỏ đến lớn, cô ấy được ba mẹ nuôi nấng, yêu thương, không dư dả nhưng cũng chưa từng thiếu thốn và càng không bị dạy phải sống trong nỗi sợ mất mát. Nhưng kể từ ngày chung sống với anh ta, cô ấy bắt đầu sợ rồi ghét cái nghèo. Không chỉ là nghèo về vật chất, mà nghèo trong tư duy, nhận thức, trong khả năng mở lòng và cho đi. Một kiểu nghèo khiến người ta luôn thu mình lại, co rút trước mọi trải nghiệm, tính toán cả với những điều đáng ra không nên cân đo. Nghèo tiền có thể cùng nhau vượt qua nhưng nghèo tư duy là thứ âm thầm rút cạn một người cho đến khi họ không còn là chính mình nữa.
Nhưng hễ tôi cầm điện thoại lâu một chút, anh lại hỏi đang nhắn với ai, nói chuyện với ai, còn đùa kiểu "đừng để anh phát hiện nhé". Trong khi điện thoại của anh lúc nào cũng úp màn hình xuống. Có hôm nửa đêm tôi tỉnh dậy vẫn thấy anh nhắn tin với ai đó, tôi hỏi thì anh bảo đồng nghiệp bàn công việc. Tôi bắt đầu thấy khó chịu vì cảm giác chồng kiểm soát vợ nhưng bản thân lại không minh bạch. Có phải anh đang làm chuyện xấu rồi cứ nghĩ vợ cũng như mình?
Tôi và chồng cũ ly hôn đã 5 năm vì anh ngoại tình. Tôi cảm thấy không thể chấp nhận chuyện đó nên chọn ly hôn, giải thoát cho cả hai. Con trai năm nay 11 tuổi ở với tôi. Những năm đầu sau ly hôn, anh rất ít khi đến thăm con. Mỗi tháng chỉ gọi một hai cuộc, thỉnh thoảng chuyển tiền rồi nhắn vài câu hỏi con học hành thế nào. Có khi ba bốn tháng anh mới ghé, ngồi với con chưa đầy tiếng đã đi.
Nhưng khoảng một năm trở lại đây, anh thay đổi hẳn. Cuối tuần nào rảnh cũng gọi điện hỏi con có muốn đi ăn, đi xem phim hay đá bóng không. Có hôm tan làm, anh ghé nhà đón con đi dạo một lúc rồi đưa về. Mỗi lần đến, anh đều đứng ở cửa nói vài câu với tôi. Thấy tôi rót nước, anh ngồi lại uống hết cốc rồi mới về. Có lần anh đến đúng bữa tối. Con trai cứ nằng nặc bảo: "Ba ăn cơm với mẹ con con đi". Tôi ngại nhưng cũng lấy thêm cái bát. Anh lặng lẽ ăn hết bữa cơm, còn khen món cá kho vẫn giống ngày xưa. Ăn xong, anh còn phụ con rửa bát rồi mới về.
Lần gần nhất, trời mưa rất to, anh đưa con đi xem phim về muộn, nói đường bắt đầu ngập nhiều nên e ngại lái xe lúc này. Lại thêm con trai cứ bám lấy ba, bảo ba ở lại với con. Anh ngập ngừng xin ngủ nhờ một đêm, bảo sẽ ngủ với con trai ở phòng của con, sáng sớm sẽ đi ngay. Nghĩ cũng vì an toàn và không muốn con thất vọng, tôi đồng ý. Đêm đó, tôi nằm phòng mình, nghe tiếng hai cha con cười khúc khích rồi im bặt lúc nào không biết. Sáng dậy, anh đưa con đi ăn sáng về rồi mới đi làm, có mua phần mang về cho tôi.
Từ hôm ấy, con trai cứ hỏi tôi bao giờ ba lại sang. Còn anh vẫn đều đặn nhắn tin hỏi thăm, cuối tuần lại ghé như một thói quen. Tôi không biết anh làm vậy chỉ vì thương con hay đang có ý định khác. Sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn quan tâm tới cuộc sống riêng của anh nên cũng không biết rõ giờ anh độc thân hay đã có người thương, chỉ biết là anh chưa đi bước nữa. Thấy con vui khi có bố yêu thương, quan tâm thế này tôi cũng vui nhưng tôi sợ chỉ được một thời gian rồi anh lại ngãng ra, không dành thời gian cho con nữa, như vậy dễ khiến con hụt hẫng. Mà anh cứ gần gũi kiểu này cũng khiến tôi khá bối rối. Mọi người ở ngoài cuộc sáng suốt, hãy cho tôi xin ý kiến nhé.
Nhân kỷ niệm một năm ngày cưới (19/7-20/7), tôi muốn gửi lời cảm ơn đến "bà mối" VnExpress - chuyên mục Hẹn hò - đã se duyên cho vợ chồng tôi gặp nhau. Chúng tôi đều ngoài 40 tuổi, cùng quê, cùng lên Sài Gòn lập nghiệp. Tôi nhỏ nhắn, làm công việc văn phòng. Anh cao to, nước da rám nắng vì công việc phải rong ruổi ngoài đường mỗi ngày. Nếu không có cái duyên ấy, có lẽ chúng tôi đã lướt qua nhau giữa dòng người tấp nập, như bao người xa lạ khác.
Từ những lá thư đầu tiên gửi qua chuyên mục Hẹn hò, chúng tôi bắt đầu trò chuyện rồi hẹn gặp. Tôi quý anh vì sự chân thành, còn anh nói mến tôi bởi tính hiền lành. Chúng tôi quen nhau vào những tháng cuối năm. Tôi vẫn nhớ lần anh rủ đi ngắm hang đá Giáng sinh, dù còn cả tháng nữa mới đến Noel. Là một người có đạo, tôi biết lúc đó chưa nhà thờ nào trang trí nhưng vẫn đồng ý, vì biết điều anh muốn ngắm không phải là hang đá mà là tìm cớ để ở bên tôi. Rồi anh lại rủ đi xem hoạt động "Trên bến dưới thuyền", trong khi chương trình cũng còn lâu mới diễn ra.
Nghĩ lại, chuyện tình của chúng tôi chẳng lãng mạn như trong phim, đôi khi còn hơi... lãng xẹt nữa. Những buổi hẹn hò của chúng tôi rất giản dị. Chỉ là những tối cùng nhau đi dạo, ngồi ăn bắp luộc, kể chuyện quê, chuyện tuổi thơ, những câu chuyện không đầu không cuối. Vậy mà chính những điều bình thường ấy lại kéo hai con người xa lạ đến gần nhau hơn. Tôi là người Công giáo. Điều khiến tôi càng thêm trân trọng anh là chiều thứ Bảy nào anh cũng cố gắng sắp xếp công việc để sang đón tôi đi lễ. Cứ đều đặn như thế suốt nhiều tháng.
Rồi chúng tôi cùng học giáo lý hôn nhân, cùng chuẩn bị cho chặng đường mới. Đến ngày đăng ký kết hôn, chúng tôi chọn thứ Sáu, ngày 6 tháng 6, háo hức từ Sài Gòn về quê làm thủ tục. Đúng thời điểm sáp nhập đơn vị hành chính nên phát sinh nhiều trục trặc. Hai đứa chạy tới chạy lui cả ngày mới hoàn tất hồ sơ và được hẹn tuần sau lấy kết quả. Đến ngày hẹn, chúng tôi lại hồ hởi về quê thì được thông báo hệ thống chưa cập nhật, phải làm lại từ đầu. Thế là lại tiếp tục chạy đi chạy về và chờ thêm một tuần nữa. Khi cầm trên tay tờ giấy đăng ký kết hôn sau hai lần lỡ hẹn, cả hai chỉ biết nhìn nhau cười. Có lẽ vì không dễ dàng nên niềm vui ấy càng đáng nhớ.
Việc đăng ký cử hành hôn lễ ở nhà thờ cũng không suôn sẻ hơn. Tuần nào hai đứa cũng chở nhau về quê gặp Cha xứ để hoàn tất từng thủ tục. Sau bao lần đi về, cuối cùng chúng tôi cũng được bước vào nhà thờ, chính thức trở thành vợ chồng. Ngày cưới của chúng tôi mưa tầm tã. Bên nhà gái, tối hôm trước khi đãi tiệc, các cậu còn phải cùng nhau gia cố lại rạp vì sợ gió lớn. Còn ngày đãi khách bên nhà trai, mọi người vừa ăn vừa né những cơn mưa gió tạt vào. Đó là một đám cưới nhiều mưa, nhưng cũng đầy ắp tiếng cười và tình thương của gia đình hai bên.
Đến bây giờ, mỗi lần nhắc lại những kỷ niệm ấy, vợ chồng tôi vẫn bật cười. Càng nhớ, chúng tôi càng thấy trân trọng hành trình đã cùng nhau đi qua để có được ngày hôm nay. Ở tuổi ngoài 40, chúng tôi không còn mong những điều quá lớn lao. Chúng tôi chỉ mong mỗi ngày đều có sức khỏe để đi làm, chiều về cùng ăn một bữa cơm, cuối tuần cùng về thăm gia đình hoặc đơn giản là cùng đi dạo như những ngày mới quen. Hạnh phúc với chúng tôi không phải điều gì thật đặc biệt, mà là được bình yên đồng hành cùng nhau qua những tháng ngày bình thường nhất.
"Nhân dịp kỷ niệm một năm ngày cưới, em muốn gửi đến anh một lời cảm ơn. Cảm ơn anh đã đến bên em bằng tất cả sự chân thành và bình dị. Cảm ơn anh vì những chiều thứ Bảy đều đặn đưa em đi lễ, vì những chuyến xe chạy đi chạy về giữa Sài Gòn và quê nhà để lo từng thủ tục, vì luôn âm thầm yêu thương và chở che em theo cách rất riêng của anh. Chúng mình gặp nhau khi cả hai đều không còn trẻ. Có lẽ vì thế mà càng biết quý những điều giản đơn, biết trân trọng từng ngày được ở cạnh nhau. Em chỉ mong vợ chồng mình luôn mạnh khỏe, bình an, giữ mãi sự chân thành của những ngày đầu và nắm tay nhau đi hết chặng đường còn lại. Mỗi ngày thức dậy vẫn thấy người kia ở bên, vẫn còn có nhau để sẻ chia những niềm vui, những lo toan của cuộc sống, với em như vậy đã là một hạnh phúc trọn vẹn".
Cuối cùng, xin cảm ơn VnExpress và chuyên mục Hẹn hò đã trở thành "bà mối" của chúng tôi. Cũng xin chúc những ai đang trên hành trình tìm kiếm một nửa của mình sẽ sớm gặp được người đồng hành phù hợp. Hãy cứ tin vào những điều tốt đẹp. Biết đâu, một lá thư gửi đi hôm nay sẽ mở ra câu chuyện hạnh phúc cho cả cuộc đời.