Gần 10 năm trước tôi gặp anh, cả hai nghĩ sinh ra là để dành cho nhau, chúng tôi yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên. Hơn một năm chúng tôi ở bên nhau với nhiều kỷ niệm. Rồi cả hai thi đại học nhưng chỉ anh đậu, trượt đại học. Buồn về việc học của mình, tôi rời xa anh không nói lời nào, đến một thành phố khác vừa học vừa làm. Khoảng cách địa lý đã làm cho tình cảm của chúng tôi phai dần rồi đường ai nấy đi.
Học xong, tôi lập gia đình luôn, với người cùng quê, anh ấy yêu đơn phương tôi từ lâu rồi. Ba năm sau, tình đầu cũng cưới vợ, tôi mừng cho anh. Có điều, tôi vẫn lặng lẽ theo dõi cuộc sống của anh, giống như những người bạn cũ. Chúng tôi thỉnh thoảng nói chuyện qua điện thoại và gần đây gặp lại nhau. Sau đó, tôi không ngừng nghĩ về anh dù đã có chồng con, cuộc sống tương đối đủ đầy và hạnh phúc. Tim tôi đau, nhớ đến anh nhiều hơn, chỉ biết lao đầu vào công việc, vào guồng quay của cuộc sống để quên anh, nhưng vẫn nhớ da diết.
Nhiều lần tôi tự nhủ mình có gia đình rồi, anh cũng vậy, bận tâm làm gì. Thế nhưng tôi vẫn không thể xóa những suy nghĩ về anh. Tôi cảm thấy có lỗi với chồng khi sống cùng mà vẫn nghĩ về người cũ. Mong được các bạn cho lời khuyên, làm thế nào để quên tình cũ?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 26 tuổi, kỹ sư công trình, đến với bạn gái khi bản thân chán nản, chỉ muốn tìm người để giải khuây, trong khi em lại có cảm tình với tôi, yêu vô lý trí. Sau hai tháng mập mờ, tôi có tình cảm với em, cả hai quyết định sống chung. Chuyện chẳng có gì khi tôi quyết định sang Nhật để kiếm chút vốn khi về nước và muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn. Em chuyên ngành kỹ thuật, có đam mê tiếng Nhật nên học rất tốt, đang giảng dạy tại một trung tâm tiếng Nhật. Khi phỏng vấn đậu đơn hàng đi Nhật, bạn gái dạy tôi tiếng, từ đây hay xảy ra mâu thuẫn trong cách học. Có lẽ phương pháp dạy học của em không phù hợp với tôi, hoặc tôi học không như kỳ vọng của em, vì thế xảy ra những bất đồng nho nhỏ nhưng qua ngày mới lại vui vẻ.
Tháng vừa rồi, em dạy khá nhiều, bị stress trong công việc, stress cả trong việc học nâng cao, lại thêm áp lực từ tôi. Tôi luôn nghĩ bạn gái phải dạy tiếng Nhật, hai người sẽ dành nhiều thời gian học cùng nhau, thực tế tháng đó gần như không học được bao nhiêu. Em mệt mỏi vì mọi thứ, còn kết quả học của tôi cũng chỉ bình bình, không tiến bộ, lại vô tình tạo thêm áp lực cho em. Vì tháng 11 tôi sang Nhật làm việc nên cả hai dự định đầu tháng 7 sẽ về ra mắt hai gia đình. Đến khi bố mẹ tôi đề cập, em tỏ ra sợ hãi, né tránh. Tôi vào Sài Gòn để nói chuyện rõ ràng thì mới biết trong thời gian stress, em chia sẻ rất nhiều với một cậu học sinh mới quen, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm.
Tôi thực sự sốc khi biết chuyện. Dạo này tôi mất ăn mất ngủ, không biết phải làm gì khi hai người vẫn sống chung nhà nhưng em lại để ý đến người khác. Em nói sợ khi tôi sang Nhật em sẽ cô đơn nên không muốn cưới để bị ràng buộc. Em còn cho rằng tôi thụ động, thiếu chí tiến thủ, không quan tâm đến cảm xúc của người yêu. Hơn hết, em đang có cảm giác yêu người kia, muốn được người đó che chở.
Tôi không biết phải làm gì để níu kéo tình cảm này. Tôi nghĩ chỉ cần còn yêu nhau sẽ vượt qua được mọi thứ. Bạn gái tôi là người tốt, giỏi, từng đổ vỡ một lần rồi mới đến với tôi. Em đảm đang, xinh xắn, hiền lành, chịu khó, lại cùng quê, cùng tuổi với tôi.
Từ khi nhắc đến chuyện cưới, em như trở thành người khác. Em sợ hãi, mất dần cảm giác với tôi, bắt đầu nghĩ nhiều về tương lai và lại đem lòng yêu một người ở Hà Nội, dù chỉ quen hơn một tháng. Tối vẫn ở cùng tôi nhưng em luôn nhắn tin, thích nghe những lời quan tâm, ngọt ngào từ người đó. Chúng tôi đã nói chuyện và thống nhất cho em hai tháng để suy nghĩ và lựa chọn. Giờ tôi không biết nên làm gì để ghi điểm lại trong mắt em. Tôi sắp đi Nhật 3 năm, liệu có nên tiếp tục níu kéo không? Lý trí và con tim tôi vẫn hướng về em. Tôi muốn chăm sóc, bảo vệ và bù đắp cho em vì trước đây đã vô tâm với cảm xúc của em. Hơn nữa, em cũng là mối tình đầu của tôi. Tôi rất mong nhận được chia sẻ và lời khuyên từ mọi người. Chân thành cảm ơn.
Duy Hoàng
Nguồn: https://vnexpress.net/toi-nao-ban-gai-cung-ben-toi-nhung-thich-nghe-nguoi-khac-tan-tinh-5061003.html

Tôi kết hôn năm 2019, đám cưới xong chồng tôi nói nợ gần 40 triệu đồng tiền vé máy bay anh đi từ vài năm trước đó, nợ em họ anh 50 triệu đồng tiền làm đám cưới. Tôi bấm bụng lấy hết vàng cưới và tiền được cho để trả nợ cho anh. Tôi là cô gái tỉnh lẻ, sinh ra trong nghèo khổ nên đồng tiền với tôi vô cùng quý giá. Tôi đã nỗ lực hết mình từ thời còn đi học, tự thân lo mọi thứ nên trân trọng giá trị của đồng tiền. Nghe số nợ đó, tôi hoảng nhưng vẫn cố gắng trả, dù suốt từ lúc sinh ra đến khi đó tôi chưa biết máy bay tròn méo thế nào. Từ cái nhẫn cưới, mâm trầu cau đều do tôi mua. Bên anh bảo hai nhà xa nhau nên không dạm ngõ, đến lúc cưới chỉ vào đúng lúc làm lễ rồi ra nhà hàng, không vào nhà tôi chơi lấy một lần.
Trong quá trình chung sống, tôi thấy công việc của anh rất nhàn nhã, sáng đi làm lúc 9h, trưa về nằm bấm điện thoại đến 14h chiều lại đi làm, lương rất thấp. Tôi động viên anh tìm gì đó làm thêm vì con sắp chào đời. Anh nói không biết làm gì, rồi vẫn tiếp tục thế, mỗi tháng đứa tôi tầm 3-5 triệu đồng. Tôi cố gắng làm ở cơ quan, tối đi làm thêm đến muộn dù đang bầu bì và nghén nặng. Lúc mới cưới anh rất thô lỗ với tôi, để lại trong tôi những ký ức không vui vẻ gì, tôi hận mãi.
Đỉnh điểm là lúc tôi cấn bầu bé thứ hai, nghén rất nặng, phải dừng làm một thời gian. Tôi nói với anh cố gắng làm phụ nhưng anh vẫn thế. Tôi gợi ý anh đi học nâng cao tay nghề, anh bảo để bàn tính xem sao. Tôi bảo mua xe cho anh chạy thêm, anh cũng nói để bàn đã. Mọi thứ anh đều trì hoãn và trung thành với công việc nhàn nhã, lương thấp. Vừa lo tiền thuê nhà, ăn uống học hành, thuốc men, tôi kiệt quệ, còn anh chỉ đưa tôi 5-7 triệu đồng coi như hết nhiệm vụ, mặc tôi xoay xở.
Lúc mang bầu bé thứ hai, tôi có dùng nhiều thuốc khi hồi đầu chưa biết mình có thai, sợ con sinh ra dị tật tôi phải làm đủ thứ xét nghiệm, tự chạy xe đi khám trong suốt thời kỳ bầu, từ quận 9 xuống Từ Dũ. Có lần tôi nói không có tiền khám, anh giận dỗi, chúng tôi cãi nhau, tôi lên phòng đóng cửa không ăn uống hai ngày liền anh cũng mặc kệ. Những ký ức đó mỗi lần nhớ lại tôi căm phẫn vô cùng.
Gần đây áp lực tiền bạc nhiều, tôi nói với anh lần này là lần cuối, nếu anh không cố gắng làm việc mà công việc như thế thì tôi không lo cho anh nữa. Anh mặc kệ, cứ để tôi lao vào kiếm tiền lo cho gia đình. Tuy nhiên điểm tốt của anh là về sau anh cũng chăm con, đón con, lo ăn uống và làm việc nhà. Giờ chúng tôi rất hay cãi nhau do nhiều vấn đề, tôi đề nghị ly hôn sau một trận đánh nhau bầm mắt tím người. Anh muốn tôi chia tiền và nuôi đứa sau. Chúng tôi không mua được tài sản nào trong hôn nhân, tuy nhiên trước đó tôi có mua đám đất ở quê giá vài trăm triệu đồng và đã bán, anh ta biết tôi đang cầm số tiền đó.
Trong quá trình sống từ 2019 đến nay, mỗi tháng anh ta đưa tôi dao động 3-5-7-8 triệu đồng, mọi chi phí từ thuê nhà 6 triệu đồng, tiền học chính, học thêm của hai con, điện nước, internet, ăn uống, ăn ngoài, quần áo, du lịch, hè đi lại... 100% tôi chi trả. Còn số tiền bán đất đó là công sức tôi đi làm thêm, tiền lương. Dù đã rất động viên anh đi làm nhưng anh không đi, giờ nói vì trông con cho tôi đi làm nên phải trả tiền trông con, tiền chăm sóc con, tiền hy sinh công việc. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh ra ở một vùng quê, đang sống và làm việc ở TP HCM. Tôi được mọi người nhận xét là tính cách tốt, ngoại hình dễ thương, trong công việc được sếp và đồng nghiệp đánh giá cao. Mọi thứ từ công việc tới cuộc sống đều bình thường, duy chỉ có tình duyên lận đận. Bạn trai đầu của tôi, trong một cuộc nhậu say xỉn đã gặp tai nạn giao thông rồi ra đi mãi mãi. Người thứ hai không được về ngoại hình lại thiếu trách nhiệm với tôi, không có khái niệm xây dựng một gia đình hạnh phúc. Yêu nhau được hai năm tôi quyết chia tay vì biết sẽ không thể thay đổi được anh.
Sau đó tôi dồn toàn bộ thời gian vào công việc rồi gặp anh qua bạn bè giới thiệu. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ kết bạn cho vui, sau khi gặp mặt và những lần hẹn hò tiếp theo tôi cảm thấy anh là người đàn ông rất tốt, lại là thầy giáo. Hoàn cảnh của anh cũng rất đáng thương, bố mẹ mất từ khi hai anh em còn rất nhỏ, chắc đó là lý do tôi thương anh. Khi yêu, anh đưa tôi về nhà chơi, đi đám cưới bạn anh cũng dẫn đi cùng, rất tự hào với bạn bè về tôi. Anh hết lòng chăm sóc tôi.
Mới tuần trước chúng tôi còn bàn về đám cưới của chúng tôi vào cuối năm, lúc đó tôi đã rất hạnh phúc. Vậy mà vừa rồi anh lại bảo dừng lại đi, anh yêu người khác rồi, còn lấy điện thoại của người đó gọi cho tôi. Tôi tìm hiểu mới biết đó là người yêu cũ của anh, họ quay lại với nhau từ bao giờ? Tôi sốc thật sự, tưởng chừng mọi thứ sụp đổ dưới chân. Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Có phải anh chưa hề yêu tôi, chỉ coi tôi là người lấp chỗ trống khi cô đơn? Giờ cô ấy quay lại, anh sẵn sàng bỏ tôi luôn?
Tin Gốc: Vnexpress

