Tôi và họ học cùng trường đại học, là đồng hương và chơi với nhau. Hồi đó, tôi để ý anh từ khá lâu nhưng chỉ dám giữ trong lòng. Tôi vốn không phải kiểu người chủ động trong chuyện tình cảm, cứ nghĩ còn nhiều thời gian. Cho đến một ngày, tôi nhận ra anh đang để ý đến bạn thân của mình. Rồi hai người họ đến với nhau, rất tự nhiên, rất hợp nhau. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rút lui, chúc phúc, coi như chuyện của mình chưa từng bắt đầu.
Sau khi ra trường, đi làm vài năm, họ cưới nhau. Ba năm sau, tôi cũng lập gia đình. Cuộc sống mỗi người một hướng, ai cũng bận rộn với công việc, với tổ ấm riêng. Tôi vẫn giữ liên lạc với cô bạn thân năm nào. Còn với anh, tôi luôn cố giữ khoảng cách vừa đủ, kiểu gặp thì chào hỏi, nói vài câu xã giao. Hơn 8 năm họ kết hôn, thỉnh thoảng hai gia đình vẫn hẹn gặp nhau, ăn uống, nói chuyện. Bên ngoài nhìn vào, mọi thứ rất bình thường nhưng chỉ có tôi biết, mỗi lần gặp lại, trong lòng mình vẫn có chút gì đó khó gọi tên.
Bạn tôi thi thoảng kể chuyện hôn nhân, khi vui, khi buồn. Có lúc là chuyện chồng quan tâm, có lúc lại là những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Tôi cứ như vậy mà nắm được thông tin của anh, cuộc sống của anh. Tôi chưa từng làm gì vượt quá giới hạn, cũng chưa từng có ý định phá vỡ bất cứ điều gì. Nhưng càng cố xem mọi thứ là bình thường, tôi lại càng nhận ra cảm xúc năm đó không hẳn đã biến mất. Nó chỉ nằm yên ở một góc, thỉnh thoảng được khơi lại bằng những lần gặp gỡ, những câu chuyện rất đời thường.
Nhiều khi tôi không ngăn nổi ánh mắt mình dõi theo anh, trái tim loạn nhịp khi đứng gần hoặc trò chuyện cùng anh. Tôi cảm thấy mình bắt đầu khó kiểm soát được cảm xúc. Tôi phải làm sao để toàn tâm toàn ý với gia đình, không còn nghĩ đến anh nữa? Chẳng lẽ tôi phải cắt đứt liên lạc với cô bạn thân? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Sau ly hôn, việc cùng nhau nuôi dạy con khiến nhiều cặp vợ chồng cũ vẫn phải giữ liên lạc và xuất hiện cạnh nhau trong những dịp đặc biệt. Không ít người làm vợ, làm chồng sau thú nhận họ từng cố tỏ ra rộng lượng nhưng rồi lại mệt mỏi, tủi thân vì cảm giác mình luôn đứng ngoài "gia đình cũ" của bạn đời. Dưới bài viết "Tủi thân khi thấy chồng vui vẻ sinh nhật con gái bên vợ cũ", nhiều độc giả cũng chia sẻ những câu chuyện và góc nhìn khác nhau về tình huống khó xử này.
Tôi tổ chức sinh nhật con cùng chồng cũ nhưng không đăng ảnh lên mạng
Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi ở vị trí là người vợ cũ trong chính câu chuyện của bạn. Sinh nhật con có một ngày trong năm nên anh ấy cũng sang như chồng bạn, nhưng tôi tuyệt nhiên nhắc nhở người thân không chụp ảnh đưa lên mạng xã hội, bản thân tôi cũng không đăng. Khi con ốm, tôi chỉ thông báo nhưng hôm sau cả chồng cũ và vợ mới của anh ấy đều đến thăm con tôi. Còn chuyện học hành, tôi cũng báo để chồng cũ được biết và thỉnh thoảng tôi còn hỏi thăm vợ mới của anh ấy vì cô ấy cũng sắp sinh giống bạn.
Còn người gửi ảnh cho bạn, theo tôi là không tốt vì vô tình làm ảnh hưởng tình cảm vợ chồng bạn. Hãy thử suy nghĩ theo hướng tích cực hơn một chút. Vì thật sự không dễ gì sau một cuộc chia tay mà hai người vẫn có thể ngồi cùng bàn, vui vẻ tổ chức sinh nhật cho con. Để làm được điều đó, tôi đã phải cố gắng rất nhiều. (Nguyễn Hải Yến)
Đến với người từng ly hôn không thể ngăn cản vợ chồng họ hàn gắn
Để tôi kể cho bạn nghe nhé. Có người đàn ông người Anh đã ly hôn vợ Việt Nam, họ có một con chung. Ông ấy suốt ngày nhắn tin nhớ thương nọ kia với tôi. Tôi không màng vì ông ấy phải gu của tôi. Thế là ông ấy sang Việt Nam, đến ở nhà trọ của tôi. Vợ cũ ông ấy đến, con ông ấy đến, gia đình lại vui vẻ, hạnh phúc. Nên là, cho dù người đã ly hôn đàng hoàng, chứ chưa nói ly thân nhé, có người thứ ba cũng không thể ngăn cản việc hàn gắn của họ. Bởi vậy bạn đến sau thì nên chấp nhận. (financepanap)
Vợ cũ của chồng tôi tự tổ chức sinh nhật cho con gái
Tôi cũng là vợ sau của chồng. Chồng tôi có một bé gái 9 tuổi. Sinh nhật con bé, chúng tôi tổ chức ở nhà tôi, vợ cũ tổ chức ở nhà vợ cũ. Nhà nào chụp ảnh của nhà đó. Con bé rất vui, rất thoải mái khi tổ chức cả ở nhà bố và nhà mẹ. Ngay từ đầu con bé rất quấn quýt với tôi, hiện tại chúng tôi có bé trai 8 tháng tuổi và con bé rất quý em.
Tôi không nhận xét chồng bạn sai hay đúng, bạn có ích kỷ, trẻ con không. Tôi chỉ thấy là có nhiều cách giải quyết để tất cả mọi người đều không khó xử mà chồng bạn vẫn làm tròn trách nhiệm người cha. (Cam)
Chồng tôi chủ động chặn liên lạc với vợ cũ vì thấy phiền
Tôi cũng là vợ sau đây bạn. Quan điểm của tôi là mọi thứ phải rõ ràng, từ việc thăm nom, chu cấp... cũng không tránh khỏi chuyện vợ cũ hay liên lạc. Nhưng sau một thời gian bị làm phiền liên tục, anh ấy chủ động chặn số dù tôi chưa kịp lên tiếng. Giờ anh chỉ liên hệ trực tiếp với con và gặp bên ngoài.
Bé trong câu chuyện của bạn còn nhỏ hơn con chồng tôi nên chắc bạn cần cho anh ấy thêm thời gian. Nhưng theo tôi, về lâu dài không nên để chồng bạn liên hệ quá nhiều hay có những cuộc gặp quá thân mật với vợ cũ như vậy nữa, vì thật sự rất dễ ảnh hưởng tới cảm xúc của người hiện tại. (thuyhangntu29)
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, vợ cùng làm trong ngành IT. Với thu nhập gia đình khoảng 55 triệu một tháng, nghe có vẻ ổn nhưng sống ở Hà Nội, nuôi hai đứa con nhỏ, lại không có gia đình hai bên hỗ trợ, chỉ có người trong cuộc mới hiểu nó chật vật đến mức nào. Chúng tôi có hai bé gái, 2 tuổi và 4,5 tháng. Cả hai lần vợ tôi đều sinh mổ. Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác đứng ngoài phòng mổ, vừa hồi hộp vừa lo lắng, vừa bất lực. Chờ đợi tin tức từ phòng mổ, tôi biết rằng việc sinh con chưa bao giờ là chuyện tự nhiên và đơn giản như nhiều người vẫn nói.
Sau mỗi lần sinh, vợ tôi mất rất nhiều thời gian để hồi phục. Những cơn đau kéo dài, vết mổ nhức buốt mỗi khi trở trời, rồi cả những đêm thức trắng vì con quấy khóc. Cuộc sống của chúng tôi từ ngày có con gần như bị đảo lộn hoàn toàn. Sáng dậy sớm, lo cho con lớn đi nhà trẻ, con bé thì bú, thay tã, dỗ ngủ. Ban ngày đi làm đã mệt, tối về lại tiếp tục "ca đêm" với con. Không có ông bà hai bên ở gần đỡ đần, mọi thứ đều do hai vợ chồng tự xoay xở. Có những hôm con ốm, hai vợ chồng phải thay nhau xin nghỉ làm đưa con đi viện. Có những đêm con khóc liên tục, hai đứa thay nhau bế mà mắt cay xè vì thiếu ngủ, vợ chồng stress vì cãi nhau, công việc áp lực, việc nhà chất đống và đủ thứ việc khiến chúng tôi rất mệt mỏi.
Ở Hà Nội, chi phí nuôi con không hề nhỏ. Tiền thuê nhà, tiền sữa, tiền bỉm, tiền học, tiền ăn uống... cứ thế đội lên từng tháng. Nhiều lúc tôi ngồi tính toán, thấy mình làm ra cũng không ít nhưng chẳng dư được bao nhiêu. Nhà thì vẫn ở thuê, mỗi tháng trừ tiền nhà đi là thấy áp lực rõ rệt. Việc mua nhà với giá nhà hiện tại, càng nghĩ càng thấy uất ức và bất lực. Nghĩ đến chuyện sinh thêm con, thật sự tôi không dám.
Trước khi sinh lần thứ hai, vợ chồng tôi đã có một cuộc nói chuyện rất nghiêm túc. Không phải là bốc đồng, mà là vì chúng tôi hiểu rõ khả năng của mình đến đâu. Hai đứa trẻ, hai vết mổ, một người vợ đã chịu quá nhiều đau đớn. Tôi không muốn cô ấy phải trải qua thêm lần nào nữa. Chúng tôi đã quyết định sẽ thực hiện triệt sản cho vợ trong quá trình mổ đẻ lần hai. Tuy nhiên trước khi lên bàn mổ, vợ đã bị mẹ vợ thuyết phục và không đăng ký triệt sản nữa. Tôi tuy không vui nhưng cũng không tiện nói vì đang giờ khắc quan trọng.
Vài tháng trôi qua và rồi một tối, vợ thủ thỉ vào tai tôi: "Anh ơi, hôm nào em đưa anh đi triệt sản nam nhé". Tôi nghĩ một lúc rồi ừ một tiếng. Bản năng đầu tiên trong tôi thấy sợ hãi khi nghĩ tới đưa con dao vào chỗ đó và thực hiện thủ thuật. Sau đó tôi lên mạng tìm hiểu nghiêm túc về triệt sản nam, thực chất là một thủ thuật y khoa khá đơn giản. Bác sĩ sẽ cắt hoặc buộc ống dẫn tinh để tinh trùng không thể đi ra ngoài khi xuất tinh. Điều này không ảnh hưởng đến hormone nam, không làm giảm ham muốn, cũng không làm thay đổi khả năng sinh lý. Người đàn ông vẫn sinh hoạt bình thường, chỉ là không còn khả năng làm cho đối phương mang thai nữa.
Tôi chủ động tìm hiểu bệnh viện uy tín, đặt lịch khám và xong xuôi rồi tâm sự với vợ: "Anh tự đặt lịch đi triệt rồi, hôm đấy không cần vợ đi cùng đâu". Vợ bất ngờ và mừng rỡ khi nghe được câu nói đó từ tôi. Lúc nói câu đó, tôi thấy mình thật dũng cảm. Trước đây, trong đầu tôi, chuyện kế hoạch hóa gia đình gần như mặc định là việc của phụ nữ. Nhưng nhìn lại, tôi thấy điều đó không công bằng. Vợ tôi đã mang thai, sinh con, chịu đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Tôi muốn san sẻ một phần trách nhiệm đó.
Quy trình thực hiện cũng không quá phức tạp. Đến bệnh viện kiểm tra, lấy mẫu máu và xét nghiệm tinh dịch đồ, tôi chờ kết quả và đi thẳng tới phòng thực hiện tiểu phẫu. Quá trình diễn ra khoảng 30 phút, gây tê tại chỗ, tôi hoàn toàn tỉnh táo trong suốt thời gian thực hiện. Thực sự khi làm tôi cũng thấy khá lo sợ, nhưng trong đầu luôn nghĩ đến việc vợ mình đã hai lần mổ đẻ, tôi lại có thêm ý chí để kiên cường. Sau khi xong, tôi có thể tự xuống khỏi giường bệnh, đi mua thuốc và tự về nhà. So với việc triệt sản nữ, vốn là một ca phẫu thuật lớn hơn, rủi ro cao hơn, thì triệt sản nam nhẹ nhàng và an toàn hơn rất nhiều.
Hiện tại đã qua ba ngày, tôi không có cảm giác đau sau phẫu thuật, mọi sinh hoạt đều bình thường. Ngay sau khi về nhà từ bệnh viện, tôi gọi điện chia sẻ cho bố đẻ tôi. Ông im lặng một lúc lâu rồi hỏi: "Sao không hỏi ý kiến bố mà đã tự ý làm? Làm cái này có ảnh hưởng gì đến sinh lý không? Nhỡ rồi như con gà trống thiến thì sao?". Tôi hiểu nỗi lo của ông. Với thế hệ của bố, chuyện "bản lĩnh đàn ông" gắn rất nhiều với khả năng sinh sản. Tôi phải giải thích rất kỹ rằng thắt ống dẫn tinh không làm giảm testosterone, không ảnh hưởng đến khả năng quan hệ. Nhưng tôi vẫn thấy ông chưa hoàn toàn yên tâm.
Mẹ vợ khi được vợ tôi thông báo thì buồn ra mặt. Bà không nói thẳng nhưng tôi biết bà mong có cháu trai. Đời bà đã có hai cô con gái, chịu đủ sự khinh rẻ từ nhà chồng, sống không được tôn trọng trong cái xã hội phong kiến. Bà không muốn điều đó lặp lại ở cô con gái nhỏ bà hết mực yêu thương. Hai đứa cháu gái của bà rất đáng yêu nhưng trong suy nghĩ của nhiều người lớn, vẫn còn đó mong muốn "có thằng cu nối dõi". Khi nghe chúng tôi quyết định không sinh thêm, lại còn triệt sản, bà chỉ thở dài: "Thôi, tùy các con". Bạn bè tôi thì chia thành hai "phe" khá rõ ràng. Phái nữ khi nghe chuyện thì tỏ ra rất ủng hộ, khen tôi là người đàn ông của gia đình. Có người còn nói thẳng với tôi: "Bạn như thế là quá tuyệt vời rồi, không phải ai cũng dám làm đâu". Tôi biết họ nhìn thấy ở đó sự chia sẻ, sự trách nhiệm, một người đàn ông thương vợ yêu con.
Còn phái nam thì... thực tế hơn. Câu hỏi phổ biến nhất là: "Thế sau này có nối lại được không?" ,''Muốn có thêm con thì làm IVF có được không?", Có đứa còn đùa: "Nhỡ sau này đổi ý thì sao?". Tôi cũng đã được bác sĩ giải thích. Về lý thuyết, có thể nối lại ống dẫn tinh, nhưng không phải lúc nào cũng thành công và chi phí cũng không nhỏ. Nhưng tôi nghĩ, nếu mình đã quyết định thì phải chấp nhận và hiện tại tôi không hề có nhu cầu nối lại ống này nên cũng chưa thực sự quan tâm. Quyết định này, với tôi, không phải là sự hy sinh, mà là lựa chọn lý trí. Tôi nhìn vào thực tế cuộc sống của mình: áp lực tài chính, công việc, việc nuôi dạy con cái, sức khỏe của vợ. Hai đứa con là đủ để chúng tôi yêu thương, chăm sóc và cố gắng mang lại cho chúng một cuộc sống tốt nhất có thể.
Có những đêm tôi nằm suy nghĩ rất nhiều. Tôi nghĩ về chuyện sinh đẻ, về cách xã hội vẫn còn nặng nề tư tưởng "trọng nam khinh nữ". Tôi thấy nhiều gia đình cố sinh thêm chỉ để có con trai, dù kinh tế không đủ, dù người phụ nữ phải chịu rủi ro sức khỏe. Cái suy nghĩ "phải có con trai nối dõi" dường như đã ăn sâu vào máu của nhiều người. Nhưng tôi tự hỏi: nối dõi là gì? Là cái họ, hay là cách mình sống, cách mình nuôi dạy con cái? Nhìn hai cô công chúa nhỏ của tôi, với tôi đó là tất cả. Tôi không thấy thiếu bất cứ điều gì chỉ vì mình không có con trai. Tôi cũng nghĩ rằng đã đến lúc đàn ông cần nhìn nhận lại vai trò của mình trong việc kế hoạch hóa gia đình. Không thể mãi để phụ nữ gánh hết: từ việc tránh thai, mang thai, sinh con, đến chịu những rủi ro sức khỏe. Nếu có những phương án an toàn, đơn giản hơn dành cho nam giới, tại sao không?
Cuộc sống của những người trẻ lập nghiệp ở Hà Nội như chúng tôi vốn đã đủ áp lực. Không có nhà, không có người thân bên cạnh, mọi thứ đều phải tự mình lo liệu. Trong hoàn cảnh đó, việc đưa ra những quyết định có trách nhiệm với bản thân, với vợ con là điều cần thiết. Tôi không biết quyết định của mình có đúng với tất cả mọi người hay không. Nhưng với tôi, ở thời điểm này, đó là lựa chọn hợp lý nhất. Và quan trọng hơn, đó là lựa chọn mà tôi và vợ cùng đồng thuận, cùng chịu trách nhiệm. Có lẽ, như thế là đủ. Cảm ơn mọi người đã đọc tới đây.
Trọng Chung
Nguồn: https://vnexpress.net/toi-quyet-dinh-triet-san-du-co-hai-con-gai-5060207.html

Tôi đã đi qua gần một năm sau ly hôn. Sáu tháng đầu tiên là khoảng thời gian tôi để bản thân trôi theo cảm xúc. Tôi trò chuyện với một vài người đàn ông trên mạng để hiểu suy nghĩ của họ về một người phụ nữ đã đổ vỡ hôn nhân như mình. Tôi nhận ra người muốn trò chuyện thì nhiều, người thật lòng thì ít. Tôi không gặp gỡ ai, chỉ dừng lại ở những dòng tin nhắn trao đổi về quan điểm sống. Chỉ có một người từng khiến tôi động lòng thương vì hoàn cảnh của anh. Tôi thử mở lòng và gặp mặt nhưng sau thời gian ngắn, nhận ra anh không thật sự nghiêm túc như những gì đã thể hiện. Tôi buồn nhưng khi tìm hiểu rõ sự thật, không còn lưu luyến và tiếp tục hành trình của mình.
Sau ly hôn, tôi vẫn giấu chuyện riêng với đồng nghiệp và nhiều người xung quanh. Chỉ họ hàng và hàng xóm gần nhà biết chuyện khi mẹ con tôi chuyển về sống gần nhà ngoại. Tôi thay cả số điện thoại đã dùng suốt 15 năm, khởi đầu một chặng đường mới. Tôi xác định không tiến đến tìm hiểu ai nữa vì quá thật trong cảm xúc, không phù hợp với việc phiêu lưu tình cảm. Tôi cũng lo lắng về nguy cơ lây nhiễm bệnh nếu lỡ quen sai người, cần đảm bảo sức khỏe để lo cho các con.
Về nhu cầu sinh lý, ngay cả khi còn trong hôn nhân, tôi đã bị chồng cũ lạnh nhạt vì anh có người khác bên ngoài. Tôi tập xử lý bằng cách tìm đến những điều lành mạnh: đọc sách, đi dạo, học lái xe, nghe Phật pháp, tham gia những buổi trò chuyện chữa lành. Cuộc sống của tôi dần giống một người tu hành tại gia. Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải chuyện mình thiếu một người đàn ông bên cạnh, mà là nỗi lo cho hai con trai đang học tiểu học. Tôi sợ mình không đủ cứng rắn để dạy con, sợ các con thiếu sự dẫn dắt của cha, sợ đến tuổi lớn các con sẽ nổi loạn hay bị cuốn vào điều xấu.
Sau ly hôn, chồng cũ không chia lại tài sản và cũng không chu cấp nuôi con. Tôi từng cố nói để tìm sự công bằng, nhưng rồi "vua thua người cùn" nên chặn liên lạc để giữ sự bình yên cho mình. Người cũ vẫn thỉnh thoảng qua thăm con và liên hệ thông qua mẹ tôi. Tôi thích sách và các hoạt động giáo dục. Có lẽ vài năm nữa, khi mọi thứ ổn định hơn, tôi sẽ mở một không gian sách và văn phòng phẩm nhỏ ở khu trung tâm gần nơi mình sống. Bên cạnh công việc văn phòng, tôi dự định sẽ làm thêm một điều gì đó bên ngoài: một nơi yên tĩnh, có trẻ con đến đọc sách hay tô màu vào cuối tuần chẳng hạn.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao nhưng ít nhất bây giờ không còn hoang mang như trước, mặc dù xung quanh tôi vẫn có những người cay nghiệt, thích đặt điều hay bàn tán về người khác để thỏa mãn cái tôi của họ. Nếu họ biết tôi ly hôn, có lẽ sẽ thêu dệt thêm nhiều điều về con người tôi. Tôi sống lặng lẽ hơn, giữ khoảng cách với thị phi, không lấy bất hạnh của người khác làm câu chuyện để mua vui. Tôi làm chủ cảm xúc và suy nghĩ trước những định kiến bất công về phụ nữ đơn thân. Có thể chính sự khác biệt đó khiến tôi trở nên lạc lõng, đổi lại tôi thấy lòng mình an ổn. Một năm sau ly hôn, tôi không còn nghĩ mình là người phụ nữ bất hạnh nữa. Tôi là một người mẹ đang học cách đứng vững trên đôi chân của mình, đi chậm nhưng bình an hơn từng ngày.
Những người phụ nữ đã đi qua chặng đường tôi vừa trải qua và có lựa chọn giống như tôi, có thể lên tiếng để tiếp thêm sức cho tôi vững vàng đi tiếp được không? Tôi tự cho mình hai năm sau ly hôn để "chuyển giao" cảm xúc và lý trí sang một chương đời mới. Tôi đã đi được một nửa chặng đường này rồi. Trên đoạn đường cô độc và nhiều cảm xúc này, tôi chỉ kể câu chuyện của mình với VnExpress và bạn đọc. Tôi cảm ơn sự lắng nghe và chia sẻ từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

