Năm đó, tôi 29 tuổi, có một cuộc hôn nhân mà nhiều người xung quanh vẫn gọi là ổn định. Chồng tôi không giàu có, nhưng anh chăm chỉ, hiền lành và chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Chúng tôi có một đứa con trai 5 tuổi, bé rất ngoan và quấn mẹ.
Nhưng ổn định đôi khi lại là thứ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình lặp lại, nhàm chán. Những bữa cơm không còn tiếng cười, những câu chuyện giữa hai vợ chồng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Tôi không còn cảm giác được yêu, được quan tâm theo cách một người phụ nữ mong muốn.
Rồi tôi gặp anh. Anh là đồng nghiệp mới chuyển về công ty. Anh nói chuyện có duyên, biết quan tâm, luôn hỏi tôi ăn chưa, có mệt không. Những điều nhỏ nhặt ấy, chồng tôi đã không làm từ rất lâu. Tôi biết mình đang trượt dốc, nhưng tôi vẫn mặc kệ.
Ban đầu chỉ là nhắn tin, sau đó là những buổi cà phê, rồi những lần nói dối chồng để đi gặp anh. Tôi tự bào chữa rằng mình xứng đáng được hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng tình yêu này là định mệnh, là thứ mà tôi đã bỏ lỡ khi còn trẻ.
Cho đến một ngày, tôi chính thức bước qua ranh giới, phản bội chồng.
Cảm giác tội lỗi chỉ thoáng qua rất nhanh, rồi bị lấn át bởi sự say mê và cảm giác được yêu thương. Tôi đắm chìm trong mối quan hệ đó như một người nghiện. Tôi bắt đầu thấy chồng mình trở nên “chướng mắt”, thậm chí khó chịu mỗi khi anh quan tâm đến tôi.
Chuyện vỡ lở khi chồng tôi đọc được tin nhắn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh lúc đó sụp đổ hoàn toàn. Anh không đánh, không mắng tôi, chỉ hỏi tôi một câu: “Em có từng nghĩ đến con không?”.
Nhưng tôi lúc đó đã không còn tỉnh táo. Tôi chọn rời đi.
Tôi bỏ chồng, bỏ con lại cho anh, ký đơn ly hôn trong sự lạnh lùng. Tôi tin rằng mình đang bước vào một cuộc đời mới, nơi tôi sẽ được sống đúng với cảm xúc của mình.
Người tình của tôi nhanh chóng trở thành chồng mới. Đám cưới diễn ra vội vàng, không nhiều người biết, cũng chẳng ai chúc phúc nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ.
Những tháng đầu tiên, mọi thứ đúng như tôi mơ. Anh chiều chuộng tôi, đưa tôi đi chơi, luôn nói những lời ngọt ngào. Tôi từng nghĩ mình đã đúng. Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Anh bắt đầu kiểm soát điện thoại của tôi. Ban đầu là hỏi mật khẩu cho yên tâm, sau đó là kiểm tra từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Nếu tôi về muộn 10 phút, anh sẽ hỏi dồn dập tôi đã đi đâu, gặp ai.
Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là vì anh yêu tôi quá. Cho đến một lần, anh đọc được tin nhắn tôi trả lời một đồng nghiệp nam về công việc. Anh nổi điên, đập điện thoại xuống sàn, quát vào mặt tôi rằng: “Cô nghĩ tôi ngu à? Loại phụ nữ như cô, đã phản bội chồng một lần thì sẽ có lần thứ hai”.
Câu nói đó như một cái tát mạnh vào tôi. Tôi cố giải thích, nhưng anh không nghe. Anh bắt đầu cấm tôi giao tiếp với đồng nghiệp nam, cấm tôi ra ngoài nếu không có anh đi cùng. Tôi mất dần tự do mà mình từng đánh đổi cả gia đình để có được.
Mọi thứ không dừng lại ở đó. Những cơn ghen của anh ngày càng vô lý. Anh có thể nổi nóng chỉ vì tôi xem điện thoại quá lâu, vì tôi ăn mặc đẹp khi ra ngoài, vì tôi cười khi nói chuyện với người khác. Có lần, anh khóa cửa nhốt tôi trong nhà chỉ vì nghi tôi có ý định đi gặp người khác.
Tôi bắt đầu sợ chính người đàn ông mà mình từng yêu điên dại. Tôi nhận ra một sự thật đau đớn, người đàn ông từng sẵn sàng chen vào gia đình người khác để yêu tôi chưa bao giờ là một người tử tế. Và có lẽ, trong mắt anh, tôi cũng chưa bao giờ là một người đáng tin.
Những trận cãi vã ngày càng nhiều. Có lần, trong cơn tức giận, anh nói thẳng: “Tôi lấy cô vì nghĩ cô bỏ được chồng để theo tôi thì cũng sẽ vì tôi mà làm mọi thứ. Nhưng tôi không ngu để tin cô là người chung thủy”.
Tôi chết lặng. Hóa ra, ngay từ đầu, anh đã không tin tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc rời đi. Nhưng lần này, không còn dễ như trước. Tôi không còn gia đình để quay về, không còn chỗ dựa. Người chồng cũ của tôi đã cắt đứt mọi liên lạc. Con trai từ mặt khi tôi cố đến thăm.
Cái giá của lựa chọn sai lầm bắt đầu hiện rõ.
Một đêm, sau một trận cãi vã lớn, tôi bị chồng mới đuổi ra khỏi nhà. Tôi đứng ngoài đường với một túi đồ nhỏ, không tiền, không nơi nào để đi. Trời hôm đó mưa rất to. Tôi đã nghĩ đến việc gọi cho chồng cũ nhưng tôi không dám. Tôi hiểu rằng mình không còn quyền gì để quay lại cuộc sống đó nữa.
Giờ đây, tôi sống một mình, làm lại từ đầu với một công việc lương thấp. Những đêm dài, tôi không ngủ được, chỉ nhớ lại từng khoảnh khắc trong quá khứ, những bữa cơm gia đình, tiếng con gọi mẹ, ánh mắt hiền lành của chồng cũ… Tất cả những thứ đó, tôi đã tự tay đánh mất.
Người ta thường nói ngoại tình là do thiếu thốn tình cảm. Nhưng bây giờ tôi hiểu, đôi khi không phải vì thiếu, mà là vì con người ta không biết đủ. Tôi từng nghĩ mình xứng đáng với một tình yêu tốt hơn. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang chạy theo cảm xúc nhất thời và tự biến mình thành người phản bội.
Cái kết của tôi không phải là một bi kịch bất ngờ mà là một cái giá rất công bằng. Tôi không mong được tha thứ. Tôi chỉ mong câu chuyện của mình sẽ khiến ai đó, trong một phút yếu lòng, dừng lại trước khi bước qua ranh giới. Bởi có những sai lầm… không bao giờ có thể quay đầu lại.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 40 tuổi, là giáo viên một trường tiểu học. Sau khi chồng sắp cưới qua đời ngay trước mặt tôi, trong một tai nạn giao thông 13 năm trước, trái tim tôi dường như đã đóng băng từ đó.
Thật ra, 13 năm đủ dài để nỗi đau đớn nguôi ngoai. Tôi cũng từng gặp gỡ vài người do mai mối, cũng từng muốn mở lòng với những chàng trai đến với mình. Nhưng không hiểu sao, đối với họ, lòng tôi không có rung động. Thời gian cứ thế, thấm thoắt thoi đưa, tôi đã ở tuổi tứ tuần.
Tuy nhiên, bố mẹ tôi chưa từng dừng việc tìm chồng cho tôi. Bố mẹ chỉ có mình tôi là con gái. Họ không muốn nhìn tôi ngày một già đi trong cô độc. Tôi hiểu nỗi lo lắng của bậc sinh thành, chỉ là chuyện tình cảm khó mà gượng ép.
Rồi một ngày, chị đồng nghiệp bảo tôi: “Làm em dâu chị không? Chị có cậu em họ góa vợ 10 năm nay. Lúc nào cậu ấy cũng bảo không kết hôn lần nữa. Nhưng vài hôm trước, cậu ấy ghé nhà chị, nhìn thấy bức ảnh tập thể giáo viên trường mình trên bàn, sau đó cứ hỏi về em. Khi biết em còn độc thân, cậu ấy rất mong có thể làm quen”.
Chị ấy nói, tính anh hiền lành, chung thủy. Dù vợ mất đã 10 năm, anh vẫn một mình nuôi con, không hề có ý định đi bước nữa. Ai nói chuyện mai mối anh đều gạt đi. Vậy mà lần này lại nhờ chị bắc cầu làm quen.
Chị muốn giới thiệu để chúng tôi quen nhau, không tiến tới thì cũng có thể làm bạn. Thấy chị ấy nhiệt tình như vậy, tôi cũng không nỡ chối từ. Lòng tự nhủ, chỉ là một cuộc gặp gỡ thôi mà.
Thế nhưng, sau cuộc gặp đầu tiên, tôi thực sự có ấn tượng tốt về anh. Anh hơn tôi 3 tuổi, ngoại hình cao ráo dễ nhìn, tính tình điềm đạm, nói năng thông minh chừng mực. Anh không nói nhiều nhưng cũng đủ thể hiện một người đàn ông tinh tế và sâu sắc.
Sau này, khi đã cởi mở hơn, anh thú thật là đã bị tôi thu hút ngay lần đầu tiên nhìn thấy tôi trên bức ảnh. Khi biết tôi độc thân, anh đã vui mừng mà không hiểu vì sao. Anh nói, cả anh và tôi đều đã mất đi người mình yêu thương. Nếu tôi không chê anh đã có một đời vợ và một đứa con, hãy cho anh cơ hội.
Tôi nói, dù cả hai không còn trẻ nhưng cũng chẳng cần phải vội. Tôi cũng đã gặp con gái anh một lần do anh chủ động đưa đến cuộc hẹn. Cô bé 12 tuổi nhưng cao lớn như một thiếu nữ, dáng vẻ ngoan hiền.
Hôm gặp nhau, cô bé không nói nhiều, chỉ trả lời lễ phép những câu hỏi của tôi. Nhưng tối hôm đó, cô bé chủ động nhắn tin cho tôi: “Mẹ con mất lúc con còn nhỏ nên con không nhớ. Nhưng bố nói, chỉ cần nhìn cô sẽ như thấy mẹ con. Nếu cô đồng ý lấy bố con, con sẽ gọi cô là mẹ”.
Dòng tin nhắn của một đứa trẻ mồ côi mẹ từ khi mới bi bô tập nói khiến tôi rơi nước mắt.
Tôi đã nghĩ rất nhiều, tự thấy giữa tôi và anh chẳng có gì nhiều để băn khoăn, do dự. Anh có cảm tình với tôi, và tôi cũng vậy. Một cuộc hôn nhân dù muộn nhưng bắt đầu từ tình cảm thì vẫn rất đáng tin cậy.
Bố mẹ tôi sau lần gặp con rể tương lai thì vui mừng như trẻ ra hàng chục tuổi. Bố tôi nói: “Dù con đã ở tuổi 40, bố mẹ cũng không phải vì thế mà muốn con lấy ai cũng được. Nhưng kinh nghiệm gần 70 năm sống trên đời, bố thấy người này được”. Tôi tin bố, cũng như tin vào cảm nhận của tôi.
Tuần trước, tôi nói với anh: “Em muốn đến nhà chào chị ấy”. Anh sững người một lúc rồi như hiểu ra: “Cô ấy có lẽ sẽ chào đón em giống bố con anh”.
Hôm ấy, lần đầu tiên tôi đến nhà anh, mang theo một bó hoa và một giỏ trái cây. Anh giúp tôi rửa hoa quả sắp vào đĩa rồi dẫn tôi lên phòng thờ trên gác. Vừa nhìn thấy bức ảnh vợ anh đặt trên bàn thờ, tôi sững lại.
Từ mái tóc ngắn ngang vai, hai lúm đồng tiền trên má khi cười và cả đôi mắt to tròn, người vợ quá cố của anh trên bức ảnh thoáng nhìn đã thấy có nhiều nét giống tôi. Chỉ có điều, chị ấy trẻ hơn, vì mất năm 32 tuổi, ảnh chụp có lẽ sớm hơn nữa.
Tôi hỏi anh ấy: “Anh thấy em giống chị ấy phải không?”. Anh nhìn tôi, rồi lại nhìn bức ảnh và trả lời: "Cả em và cô ấy đều rất xinh đẹp trong mắt anh". Tôi biết, anh thừa hiểu đó không phải là câu trả lời đúng trọng tâm.
Khi tôi nói ra điều mình nghĩ, anh thừa nhận, lúc đầu ấn tượng tôi vì gương mặt có nhiều nét giống vợ mình. Nhưng sau khi tìm hiểu, anh thích tôi, muốn kết hôn với tôi hoàn toàn là vì có tình cảm với tôi chứ không phải chỉ vì gương mặt.
Kể từ ngày vợ mất, anh chưa từng để hình bóng nào len lỏi vào tâm trí, cho đến khi nhìn thấy tôi. Anh mong tôi đừng suy nghĩ quá nhiều, phức tạp hóa mọi chuyện lên. Anh thật sự mong chúng tôi có thể đồng hành những năm tháng sau này, cùng nhau dựng xây tổ ấm.
Tối đó, tôi nằm mãi không ngủ được, gương mặt chị ấy ở trong tâm trí tôi. Tôi bắt đầu hiểu vì sao, một người đàn ông cự tuyệt chuyện đi bước nữa lại đột ngột muốn kết hôn dù chỉ mới nhìn tôi qua ảnh.
Là vì anh ấy thấy tôi có nét giống vợ của mình. Anh ấy muốn đến với tôi, thực ra tâm trí lại nghĩ về người vợ quá cố. Anh còn từng bảo với con gái, chỉ cần nhìn tôi sẽ như nhìn thấy mẹ. Tôi thực ra chỉ là một người thay thế?
Tôi biết, anh là người tốt nhưng tôi thật sự không chắc là anh có tình cảm thật với tôi không. Anh yêu vợ nhiều như vậy, chung tình suốt nhiều năm như vậy. Ngay cả việc kết hôn cũng là vì người ấy có nét giống vợ. Liệu tôi có nên bước vào cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu bản thân đã thấy mình chỉ là kẻ thay thế hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
"Trường rộng và đẹp quá!" - nhóm học sinh lớp 9 Trường THCS Trần Bội Cơ, phường Chợ Lớn đã thốt lên như thế khi đi tham quan Trường THPT Nguyễn Hiền, phường Bình Thới, TP.HCM.
Đây là một trong những hoạt động của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức dành cho phụ huynh, học sinh lớp 9 trước khi đăng ký nguyện vọng vào lớp 10 năm học 2026 - 2027.
Không chỉ đơn thuần đi tham quan, các học sinh lớp 9 còn được trải nghiệm làm học sinh lớp 10 khi tham gia tiết học thử với những môn toán, văn, hóa, sử…; thực hiện các thí nghiệm tại phòng thực hành lý, hóa…; trải nghiệm các trò chơi ở câu lạc bộ…
Theo cô Võ Thị Mai Hương, Phó hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, trường hiện có 21 câu lạc bộ sinh hoạt thường xuyên, tạo sân chơi đa dạng cho học sinh phát triển toàn diện.
Các câu lạc bộ rải khắp cả ba lĩnh vực: học thuật (hóa học, bí ẩn sự sống, hùng biện tiếng Anh, STEM, tâm lý Nguyễn Hiền, tiếng Trung, tiếng Hàn…); kỹ năng (câu lạc bộ an ninh mạng, boardgames, handmade, báo chí truyền thông, văn nghệ…); vận động (bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông, gym, vovinam...).
Được biết, Trường THPT Nguyễn Hiền là trường THPT công lập thực hiện mô hình trường giáo dục chất lượng cao, tiên tiến, hội nhập khu vực và quốc tế (thường gọi là trường tiên tiến, hội nhập).
Hiện trường đã được công nhận kiểm định chất lượng giáo dục cấp độ 3; đạt chuẩn quốc gia mức độ 2, đạt tiêu chuẩn trường học số.
Năm học 2026 - 2027, nhà trường dự kiến tuyển 15 lớp 10 (tăng 3 lớp so với năm học trước), sĩ số tối đa mỗi lớp không quá 35 học sinh.
Thầy Thái Quang Cường, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, thông tin thêm: "Ngoài việc bảo đảm các tiêu chuẩn, tiêu chí của trường tiên tiến, hội nhập, chúng tôi đẩy mạnh việc vận dụng dạy học giải quyết vấn đề, dạy học theo dự án. Nhà trường đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu khoa học, đảm bảo môi trường học tập an toàn, không có bạo lực học đường, nâng cao chất lượng công tác tham vấn tâm lý, hướng nghiệp cho học sinh"…
Năm học 2025 - 2026, Trường THPT Nguyễn Hiền có 39 học sinh đạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi lớp 12 cấp thành phố gồm 2 giải nhất, 6 giải nhì và 31 giải ba.
Một số hình ảnh của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức:
Bảy năm trời, vợ chồng tôi sống như người ta đi ở trọ trong chính cuộc đời mình: Không dám ăn một bữa ngon, không dám mua bộ quần áo mới. Có lần con bé nhà tôi đứng trước cửa trung tâm tiếng Anh, nhìn lũ trẻ đeo cặp đi vào rồi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, con học ở đó có được không?”. Tôi quay mặt đi, giả vờ không nghe.
Người ta cứ tưởng công nhân tăng ca là có tiền. Nhưng chỉ ai từng ôm hộp cơm nguội lúc 10h đêm mới hiểu, đồng tiền kiếm được có mùi của mồ hôi và cả nhọc nhằn. Chồng tôi từng sốt gần 40 độ vẫn lén uống thuốc rồi đi làm. Anh bảo nghỉ một ngày là mất chuyên cần, mất một khoản tiền thưởng nhỏ.
Cái sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng ấy, nói thật, chẳng khác gì cái mạng của chúng tôi. Mỗi tháng gửi vào vài triệu đồng. Có tháng con ốm, định rút ra, lại cắn răng vay ngoài. Tôi còn nhớ hôm đủ 1 tỷ đồng, chồng tôi im lặng rất lâu. Anh chỉ cười. Một người đàn ông ngoài 30 tuổi mà cười như đứa trẻ được quà.
Chúng tôi định cuối năm mua miếng đất nhỏ ngoài thị trấn. Không cần mặt tiền, trong ngõ sâu cũng được. Chỉ cần đủ để xây một căn nhà. Tôi còn lên mạng xem gạch lát sân, xem cả mấy cây hoa giấy người ta trồng trước cổng. Nghèo mà, nhiều khi hạnh phúc chỉ là bản thân tưởng tượng được tương lai.
Ấy thế mà một buổi chiều, mẹ chồng tôi gọi điện. Giọng bà run đến nỗi tôi tưởng trong nhà có người mất. Bà bảo em trai chồng tôi bị lừa. Nó tham gia cái gì gọi là “khởi nghiệp ”. Người ta dụ đầu tư tiền ảo. Ban đầu lời thật. Sau đó, nó mất trắng 800 triệu đồng.
Tôi ngồi chết lặng bên bếp. Nồi canh sôi trào cả ra ngoài mà không biết. 800 triệu đồng - con số nghe như tiếng búa đập vào ngực. Tôi hỏi lại mấy lần vì không tin nổi. Em chồng tôi mới 27 tuổi, chưa vợ con, làm tháng được bao nhiêu đâu mà có từng ấy tiền?
Buổi tối, nó sang nhà tôi. Mặt tái như người vừa đi cấp cứu về. Nó quỳ xuống giữa nền nhà. Hai mắt đỏ ngầu. Nó nói vay nóng khắp nơi để nạp thêm tiền gỡ gạc, cuối cùng sập luôn hệ thống. Chủ nhóm biến mất. Điện thoại khóa. Bạn bè cũng tan tác như bầy vịt gặp lũ.
Từ hôm ấy, bố mẹ chồng tôi gần như ngày nào cũng sang. Mẹ chồng tôi khóc. Bà nói nếu không cứu, người ta siết nợ thì em chồng tôi chỉ có nước chết. Bố chồng tôi thì ngồi im, thỉnh thoảng thở dài. Cả căn nhà đầy mùi tuyệt vọng.
“Các con giúp em đi. Nó mà bị chủ nợ tìm tới thì đời coi như bỏ", mẹ chồng tôi nói thế. Tôi nghe mà ruột gan rối như canh hẹ. Một tỷ đồng ấy đâu phải tiền trên trời rơi xuống. Nó là tuổi thanh xuân của vợ chồng tôi. Là những buổi con thèm trà sữa mà mẹ bảo đau bụng, không cho uống. Là đôi giày chồng tôi rách đế vẫn đi thêm cho đến khi không đi được nữa.
Có hôm con bé nhà tôi hỏi: “Bao giờ nhà mình có nhà ạ?”. Tôi quay đi lau bát, thấy mắt cay xè. Nó đâu biết người lớn đôi khi khổ không phải vì thiếu tiền, mà vì đồng tiền mình có bỗng phải đem đặt lên bàn cân với tình thân.
Rồi chuyện bắt đầu rối hơn. Chủ nợ tìm tới thật. Một gã đàn ông xăm trổ đứng trước cổng nhà bố mẹ chồng tôi suốt buổi chiều. Hàng xóm bu kín ngoài ngõ. Em chồng tôi trốn biệt. Mẹ chồng tôi ngất ngay giữa sân vì sợ. Chồng tôi phải cõng bà vào viện.
Đêm đó, lần đầu tiên vợ chồng tôi cãi nhau lớn. Tôi bảo không thể đưa hết tiền được. Chồng tôi đập bàn. Anh nói, đó là em ruột anh. Tôi cũng bật khóc.
Tôi hỏi: “Nếu đưa hết rồi bao giờ tiền lo cho con ăn học lấy ở đâu? Lỡ đau ốm thì sao? Nhà cửa thì tính thế nào?". Anh im lặng rất lâu rồi nói một câu khiến tôi đau đến tận giờ: “Anh cũng không biết. Anh chỉ biết là phải giúp em trai anh”.
Người đàn ông ấy, bao năm nay luôn tính toán rõ ràng từng đồng. Vậy mà hôm ấy anh nói không biết. Tôi nhìn lưng anh cong xuống dưới ánh đèn mà thấy thương. Một bên là cha mẹ già và em trai. Một bên là vợ con. Ở giữa là đồng tiền mồ hôi nước mắt.
Đêm qua, tôi mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn thật lâu. Những con số nằm im thin thít. Chúng vô tri mà sao nặng như đá. Tôi nhớ cái ngày hai vợ chồng ăn mì tôm suốt tuần để gửi thêm được 5 triệu đồng. Tôi nhớ đôi mắt con bé nhìn lớp học thêm ngoài phố.
Bây giờ tôi vẫn chưa biết phải làm sao. Nếu không giúp, tôi thấy mình ích kỷ. Nhưng nếu đưa tiền, tôi sợ cả nhà mình lại quay về những ngày trắng tay. Người ta bảo máu mủ ruột rà phải đùm bọc nhau. Nhưng có ai dám chắc sự đùm bọc ấy không kéo thêm một gia đình khác xuống vực?
Tôi kể câu chuyện này không phải để than nghèo kể khổ. Tôi chỉ muốn hỏi những người đã từng đi qua cảnh đời như chúng tôi một câu: Nếu là các anh chị, các anh chị sẽ chọn giữ lấy gia tài mình chắt chiu bao năm, hay đem hết vốn liếng cứu một người thân đang chìm trong sai lầm?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.