Ngày 2-4, một lãnh đạo xã Xuân Hòa, tỉnh Đồng Nai cho biết đã nắm được vụ việc bé gái 15 tuổi trên địa bàn mất liên lạc gần tháng nay.
Vị lãnh đạo này cho biết đã chỉ đạo lực lượng công an hướng dẫn người dân trình báo, sử dụng các nghiệp vụ phối hợp tìm kiếm bé gái.
Người mất liên lạc là em Đỗ Anh Thư (sinh năm 2011, ngụ xã Xuân Hòa).
Theo người nhà, tối 4-3, Thư bất ngờ rời khỏi nhà. Khi đó cô mặc áo thun màu hồng, quần kaki màu nâu nhưng không mang theo tiền hay điện thoại.
Sau nhiều ngày tìm kiếm không được, người nhà đã báo công an địa phương nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Công an xã Xuân Hòa sau đó đã ra thông báo tìm bé gái.
Chiều 2-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Đỗ Duy Tài (43 tuổi, cha em Thư) cho biết vẫn chưa tìm được con gái.
“Tôi mới chạy qua Vĩnh Lộc, đi dài dài qua đây, cứ chạy vòng vòng đường mong có hên gặp cháu đi lang thang”, ông Tài nói.
Theo ông Tài, mẹ của Thư làm xa, ở nhà chỉ có hai cha con nương tựa nhau. Bé gái có dấu hiệu trầm cảm, trước đây cũng từng rời nhà đi nhưng chỉ quanh quẩn gần nhà, khoảng 1-2 ngày tìm về. Song lần này bé lên TP.HCM rồi bặt tăm.
Ông Tài cho biết trước Tết, mẹ Thư bị bệnh và nằm điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy, ông dẫn con gái lên chăm. Đây có thể là nguyên do Thư lên TP.HCM.
Từ những phản hồi trên mạng về việc con gái đang ở gần khu vực Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Tài gác lại công việc vội vã lên TP.HCM tìm con.
Hơn nửa tháng nay, ông ở nhờ nhà người thân ở quận 8 (cũ), mỗi ngày cầm ảnh con gái rồi rong ruổi khắp các nẻo đường hỏi han thông tin nhưng đến nay vẫn không tìm được con.
Lần theo các thông tin, ông Tài được biết con gái xuất hiện ở sau Bệnh viện Chợ Rẫy xin cơm từ thiện ăn. Đồng thời, Thư cũng hỏi xin việc làm nhưng quán không nhận vì bé gái không có giấy tờ.
“Tôi đi kiếm đuối sức rồi không đi làm được nữa, tình trạng kéo dài tôi không biết phải làm sao. Mong mọi người chia sẻ giúp để tôi sớm tìm gặp cháu. Xin cảm ơn nhiều lắm”, ông Tài bộc bạch.
Tình Yêu Giới Tính
"Thiếu thốn" vì xa bạn trai, tôi lên giường với đồng nghiệp nước ngoài

Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau "sự cố", chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy

Tôi không nhớ rõ mình thích Thùy từ khi nào. Có lẽ là khi bắt gặp cô ấy bị mấy gã trai làng bên trêu ghẹo dọc đường đi học về năm cuối cấp 3. Nhìn bộ dạng yếu đuối sợ hãi của Thùy lúc đó, tôi muốn bảo vệ chở che.
Tôi là một gã trai không có ưu điểm gì, vừa xấu trai lại vừa học dốt... Thứ người ta nhớ về tôi chỉ là con nhà giàu. Thùy không thích tôi. Hình mẫu các chàng trai trong con mắt những cô gái mới lớn hoặc là đẹp trai, hoặc là học giỏi. Tôi không có cả hai thứ đó. Tôi thậm chí từng bị lưu ban 2 năm, nên dù lớn hơn 2 tuổi vẫn học cùng khóa với Thùy
Tất nhiên, tôi không phải vì thế mà im lặng. Lúc đầu, Thùy tỏ vẻ khó chịu. Tôi nói thẳng, tôi thích cô ấy là quyền của tôi, còn thích hay ghét tôi là quyền của cô ấy.
Thùy không đỗ đại học, tôi đương nhiên càng không. Bố đăng ký cho tôi vào trường nghề của tỉnh, còn Thùy theo chị lên phố học nghề làm đẹp.
Sau khi ra phố, ăn cơm uống nước thành phố, lại biết ăn mặc, trang điểm, Thùy vốn đã xinh đẹp lại càng trở nên rực rỡ hơn. Mỗi lúc nhìn thấy Thùy, tôi vẫn hồi hộp. Tôi biết cô ấy có nhiều chàng trai theo đuổi, và vẫn tự biết mình không thể lọt vào mắt của cô ấy.
Tôi cũng từng tán tỉnh vài người, yêu đương vài cuộc. Nhưng những cuộc tình cũng chẳng đi đến đâu. Với Thùy, tôi vẫn có một tình cảm riêng luôn thầm thương trộm nhớ nhưng không dám đến gần.
Rồi một ngày, Thùy gọi điện cho tôi. Khi thấy số điện thoại lạ nhấp nháy trên màn hình và giọng Thùy cất lên, tôi không tin nổi. Thùy hỏi tôi có rảnh tâm sự cùng em không?
Tối ấy, bên mương nước đầu làng, lần đầu tiên tôi ngồi gần Thùy đến thế. Thùy nói cô ấy số đen đủi, chẳng gặp được ai thương yêu thật lòng. Rồi Thùy hỏi: “Đàn ông chân tình như anh giờ hiếm lắm. Anh còn thích Thùy không? Có muốn lấy Thùy không?”.
Khi nghe Thùy nói, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì bất ngờ và hạnh phúc. Hơi thở Thùy gần, mang theo phảng phất mùi rượu đã uống từ trước đó. Có lẽ cô ấy say rồi, mai sẽ quên thôi. Mà dù là say, tôi cũng mặc kệ cho cảm xúc trong mình bay bổng.
Thế nhưng, những lời Thùy nói, cô ấy đều nhớ. Tối hôm sau, cô ấy nhắn tin hỏi lại tôi một lần nữa. Thùy nói chán yêu đương rồi, muốn lấy chồng thôi. Nếu tôi muốn cưới, cô ấy đồng ý.
Tôi như người ngủ một giấc dậy, bỗng nghe tin mình trúng số độc đắc. Vội vàng thưa chuyện với bố mẹ bàn chuyện cưới xin. Bố mẹ tôi bất ngờ. Ai cũng bất ngờ. Mẹ hỏi tôi: “Hai đứa yêu bao giờ mà cưới?”.
Tôi dẫn Thùy đi xem váy cưới, dẫn cô ấy đi chọn giường, chọn rèm cửa, ga gối trải giường. Thùy không vui nhiều như tôi, luôn tỏ vẻ dễ dãi mua cái gì cũng được.
Cho đến hôm đi chụp ảnh. Lúc vào buồng thử váy cưới, Thùy đưa túi xách và điện thoại cho tôi cầm. Điện thoại vừa sang tay tôi, màn hình bỗng sáng lên một tin nhắn zalo gửi tới: “Thế còn cái thai cậu định tính thế nào?”. Tin nhắn hiện lên rồi biến mất, nhưng nó in hằn trong trí não tôi. Cái thai nào? Cái thai của ai?
Tôi đứng ngoài cửa, nói cần gọi điện mà điện thoại hết pin, bảo Thùy đọc mật khẩu tôi mượn điện thoại gọi một chút. Khi màn hình mở ra, bí mật cũng được vén màn. Thùy đang mang thai và tình nhân của cô ấy đã cao chạy xa bay. Cô ấy đã bỏ thai nhiều lần, nếu còn tiếp tục, sợ sẽ mất khả năng làm mẹ. Cô ấy chọn tôi làm người “đổ vỏ” để danh chính ngôn thuận cho con chào đời. Chuyện sau này, sau này sẽ tính.
Tôi đọc những dòng cô ấy trò chuyện với bạn, mắt như hoa lên, đầu óc quay cuồng. Tôi vẫn biết, tình cảm Thùy dành cho tôi chắc chắn không nhiều. Nhưng lại nghĩ, cô ấy đã yêu đương chán rồi, muốn tìm một tấm chồng tử tế để dựa. Ai ngờ, cô ấy lừa tôi, xem tôi như một gã ngốc, lấy tôi làm lá chắn để che đậy cho sự lỡ dở của mình.
Khi Thùy khoác lên mình chiếc váy cưới, xoay đi xoay lại trước mặt tôi, tôi cũng chẳng có chút cảm xúc nào cả. Cảm giác hạnh phúc bay bổng trước đó bỗng như bị một tảng băng đè nén, vừa nặng nề vừa lạnh lẽo. Tôi nhìn gương mặt điểm trang cẩn thận tỉ mỉ của Thùy sao bỗng thấy nó xấu xí đến ghê sợ.
Nhưng tôi chẳng nói gì, cũng chẳng phơi bày mọi thứ ngay lúc đó, giống như nỗi đau bất ngờ khiến cảm xúc tê liệt . Một chuyện tày trời như vậy, sao cô ấy nghĩ có thể giấu tôi cả đời? Hay là cô ấy bí quá hóa liều, thật tâm cũng không muốn làm như vậy?
Tôi im lặng, ôm bí mật của cô ấy về nhà. Tôi yêu Thùy, nhưng không yêu đến mức quên cả tự trọng và sĩ diện bản thân, không yêu đến mức cam tâm tình nguyện để cô ấy lừa dối.
Sỡ dĩ, tôi kể chuyện dài như vậy, tỉ mỉ như vậy là để mọi người hiểu, tình cảm tôi dành cho Thùy trong sáng và đẹp ra sao. Và việc cô ấy lừa dối đã khiến tôi đau đớn, bẽ bàng, uất hận đến mức nào.
Hủy bỏ đám cưới là chuyện tôi nghĩ đến đầu tiên, nhưng thế thì lại nhẹ nhàng cho cô ấy quá. Nếu Thùy đã coi tôi là một gã khờ, tôi sẽ cho cô ấy toại nguyện đến đám cưới. Và trong đám cưới ấy, tôi sẽ phơi bày mọi chuyện ra cho thiên hạ thấy. Cô ấy chẳng coi tôi ra gì, tôi cũng chẳng cần làm người tử tế.
Tôi đã nghĩ như vậy đấy. Nhưng mỗi ngày trôi qua, đám cưới càng gần, tôi vẫn chưa chắc chắn mình có nên làm thế không, có nên tuyệt tình, tàn nhẫn đến mức ấy không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bố lớn tiếng đuổi vợ tôi ra khỏi nhà, câu chuyện phía sau khiến tôi khó xử

Tôi cưới vợ đến nay đã được 7 năm. Ngày em bước về làm dâu, cả gia đình tôi vẫn ở trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ của bố mẹ. Mái ngói đã bạc màu, tường loang lổ từng mảng vôi, nhưng với tôi đó là mái ấm. Vì ở đó có đủ bố mẹ, có vợ và sau này sẽ có những đứa con.
Hai năm sau ngày cưới, vợ sinh cho tôi một cô con gái. Con bé vừa biết gọi tiếng "bố" thì tôi quyết định đi lao động ở nước ngoài. Người ta bảo đàn ông lấy vợ rồi còn đi xa là thiệt thòi cho cả hai. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần cố vài năm, sau này cả nhà sẽ sống sung túc hơn.
Ở nước ngoài, tôi gần như không có ngày nghỉ. Ban ngày làm trong xưởng, tối tranh thủ tăng ca, cuối tuần ai thuê gì làm nấy. Có những hôm mệt đến mức vừa ăn cơm vừa ngủ gật, nhưng cứ nghĩ đến căn nhà mới là tôi lại có thêm động lực.
Mỗi tối, tôi đều gọi về nhà. Bố mẹ vẫn khỏe, con gái ngày một lớn, còn vợ lúc nào cũng cười bảo ở nhà mọi thứ đều ổn. Tôi tin tất cả những điều mình nhìn thấy qua màn hình.
Đúng 5 năm sau, tôi trở về. Việc đầu tiên tôi làm là lấy sổ tiết kiệm ra tính toán. Số tiền tích góp đủ để phá căn nhà cũ và xây một căn nhà 2 tầng khang trang. Tôi còn hí hửng tìm mẫu nhà trên mạng, bàn với bố mẹ chỗ nào làm phòng khách, chỗ nào làm phòng của con gái.
Bố tôi cười suốt cả buổi. Ông bảo cả đời chưa bao giờ dám nghĩ có ngày con trai xây được nhà to như vậy. Mẹ tôi thì đi khoe với mấy bác hàng xóm rằng cuối năm sẽ có nhà mới. Nhìn ánh mắt của bố mẹ, tôi thấy bao năm xa nhà của mình cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Tối hôm ấy, tôi hào hứng kể kế hoạch với vợ. Tôi tưởng em sẽ vui như tôi. Không ngờ em chỉ ngồi im, rất lâu mới khẽ nói một câu: "Hay mình đừng xây ở đây nữa anh?"
Tôi ngạc nhiên nhìn vợ. Em bảo số tiền này nên mua một mảnh đất nhỏ trước. Sau đó hai vợ chồng gom góp thêm rồi xây một căn nhà vừa đủ ở. Còn bố mẹ vẫn ở căn nhà cũ, mình vẫn qua lại chăm nom như bình thường.
Nghe xong, tôi thấy hụt hẫng vô cùng. Tôi biết, nàng dâu nào cũng thích sống riêng, không muốn sống chung với bố mẹ chồng. Còn tôi thì vẫn tin rằng sống cùng bố mẹ mới là điều đúng đắn nhất.
Sau cuộc nói chuyện hôm ấy, tôi không nhắc lại chuyện xây nhà nữa. Vợ tôi cũng không nói thêm. Em vẫn dậy sớm nấu cơm, đưa con đi học rồi phụ bố mẹ làm việc nhà. Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức tôi nghĩ câu chuyện hôm trước chỉ là một phút bốc đồng của em.
Cho đến một ngày, nhà tôi có đám giỗ. Họ hàng về rất đông, người ngoài sân, người trong bếp, tiếng cười nói rộn ràng cả căn nhà cũ. Bất ngờ, tôi nghe dưới bếp có tiếng nói lớn. Ban đầu chỉ là vài câu qua lại. Nhưng càng lúc giọng mẹ tôi và vợ càng căng thẳng hơn. Tôi vừa đứng dậy thì bố tôi từ trong nhà bước ra.
Ông chỉ thẳng vào mặt vợ tôi, giọng đầy tức giận: "Mày là con dâu mà dám cãi mẹ chồng à? Không ở được thì ra khỏi nhà tao" .
Mọi người ai nấy đều như chết lặng. Những người họ hàng đang cười nói cũng im bặt. Vợ tôi không nói nữa, chỉ cúi đầu rồi lặng lẽ đi vào phòng. Tôi nhìn theo mà trong lòng nặng trĩu.
Đêm ấy, khi con gái đã ngủ, tôi chủ động ngồi xuống cạnh vợ. Tôi bảo em đừng để bụng lời bố. Tôi còn nói bố chỉ nóng giận nhất thời, vài hôm rồi sẽ quên thôi.
Vợ nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy không còn giận dữ nữa, mà giống như một người đã mệt mỏi đến mức chẳng còn muốn giải thích. Rồi em khẽ hỏi: "Anh có biết vì sao em muốn ở riêng không?".
Em kể, suốt 5 năm tôi đi nước ngoài, chưa một lần em dám kể những chuyện trong nhà. Mỗi lần tôi gọi điện, em chỉ nói mọi người đều khỏe vì sợ tôi phân tâm. Em muốn tôi yên tâm kiếm tiền, chứ không muốn mang thêm gánh nặng.
Em bảo thật ra chẳng có chuyện gì quá lớn. Chỉ là những chuyện rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày. Nay ăn rau gì, nấu món gì, dạy con ra sao, đi đâu, về lúc mấy giờ... em đều phải nhìn ý bố mẹ trước.
"Ở đây, em chưa từng được tự quyết một việc gì. Đến cả cái rèm cửa em muốn thay, em cũng không dám tự mua. Nếu trái ý, bố sẽ nói em không ở được thì ra khỏi nhà".
Tôi im lặng. Em lại nói tiếp: "Em không trách bố mẹ. Mỗi thế hệ có một cách nghĩ, cách sống riêng. Nhưng em luôn có cảm giác mình đang ở nhờ trong nhà bố mẹ chồng".
Bấy lâu nay, tôi chỉ nghĩ đến việc xây một căn nhà thật đẹp. Tôi chưa từng nghĩ người phụ nữ ngủ cạnh mình mỗi đêm lại không xem nơi đó là nhà. Hóa ra, cùng sống chung nhưng cảm nhận của mỗi người lại khác nhau.
Đêm ấy, tôi ra trước sân ngồi rất lâu. Tôi nhìn căn nhà cấp 4 đã gắn bó với tuổi thơ mình. Trong mắt tôi, đó là nơi chứa đầy kỷ niệm. Nhưng trong mắt vợ, có lẽ đó lại là nơi em luôn phải sống bằng sự nhẫn nhịn.
Nếu mua đất, số tiền tôi tích cóp suốt 5 năm sẽ chỉ đủ dựng một căn nhà nhỏ lợp mái tôn. Giấc mơ về căn nhà 2 tầng dành cho bố mẹ sẽ phải gác lại. Tôi cũng sợ hàng xóm sẽ xì xào rằng con trai có tiền rồi chỉ lo tổ ấm riêng, bỏ bố mẹ già ở lại trong căn nhà cũ.
Nhưng nếu vẫn xây nhà trên mảnh đất này, liệu vợ tôi có thật sự hạnh phúc? Một căn nhà có thể rất rộng, nhưng nếu vợ tôi luôn có cảm giác đó không phải nhà mình, liệu nó có còn là tổ ấm?
Một bên là công sinh thành của bố mẹ, một bên là người vợ đã chờ tôi suốt 5 năm và cô con gái cần một mái ấm bình yên. Có lẽ điều khó nhất của một người đàn ông không phải kiếm tiền xây nhà, mà là giữ cho người thân đều cảm thấy mình được yêu thương, che chở.
Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì? Tiếp tục thực hiện giấc mơ xây ngôi nhà lớn để cả gia đình cùng sống, hay mua một mảnh đất nhỏ sống riêng để vợ thoải mái nhưng có thể khiến cha mẹ buồn lòng.
Theo các bạn, ở riêng là bất hiếu hay đôi khi chính khoảng cách vừa đủ mới giúp tình thân được bền lâu?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

