Ngày 2-4, một lãnh đạo xã Xuân Hòa, tỉnh Đồng Nai cho biết đã nắm được vụ việc bé gái 15 tuổi trên địa bàn mất liên lạc gần tháng nay.
Vị lãnh đạo này cho biết đã chỉ đạo lực lượng công an hướng dẫn người dân trình báo, sử dụng các nghiệp vụ phối hợp tìm kiếm bé gái.
Người mất liên lạc là em Đỗ Anh Thư (sinh năm 2011, ngụ xã Xuân Hòa).
Theo người nhà, tối 4-3, Thư bất ngờ rời khỏi nhà. Khi đó cô mặc áo thun màu hồng, quần kaki màu nâu nhưng không mang theo tiền hay điện thoại.
Sau nhiều ngày tìm kiếm không được, người nhà đã báo công an địa phương nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Công an xã Xuân Hòa sau đó đã ra thông báo tìm bé gái.
Chiều 2-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Đỗ Duy Tài (43 tuổi, cha em Thư) cho biết vẫn chưa tìm được con gái.
“Tôi mới chạy qua Vĩnh Lộc, đi dài dài qua đây, cứ chạy vòng vòng đường mong có hên gặp cháu đi lang thang”, ông Tài nói.
Theo ông Tài, mẹ của Thư làm xa, ở nhà chỉ có hai cha con nương tựa nhau. Bé gái có dấu hiệu trầm cảm, trước đây cũng từng rời nhà đi nhưng chỉ quanh quẩn gần nhà, khoảng 1-2 ngày tìm về. Song lần này bé lên TP.HCM rồi bặt tăm.
Ông Tài cho biết trước Tết, mẹ Thư bị bệnh và nằm điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy, ông dẫn con gái lên chăm. Đây có thể là nguyên do Thư lên TP.HCM.
Từ những phản hồi trên mạng về việc con gái đang ở gần khu vực Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Tài gác lại công việc vội vã lên TP.HCM tìm con.
Hơn nửa tháng nay, ông ở nhờ nhà người thân ở quận 8 (cũ), mỗi ngày cầm ảnh con gái rồi rong ruổi khắp các nẻo đường hỏi han thông tin nhưng đến nay vẫn không tìm được con.
Lần theo các thông tin, ông Tài được biết con gái xuất hiện ở sau Bệnh viện Chợ Rẫy xin cơm từ thiện ăn. Đồng thời, Thư cũng hỏi xin việc làm nhưng quán không nhận vì bé gái không có giấy tờ.
“Tôi đi kiếm đuối sức rồi không đi làm được nữa, tình trạng kéo dài tôi không biết phải làm sao. Mong mọi người chia sẻ giúp để tôi sớm tìm gặp cháu. Xin cảm ơn nhiều lắm”, ông Tài bộc bạch.
Tình Yêu Giới Tính
Có con với cả vợ và bồ, giám đốc cay đắng nhận ra mình chỉ là người đổ vỏ

Tôi tên là Trường, 51 tuổi. Tôi có nhân tình bên ngoài, vợ biết nhưng không nói. Ban đầu tôi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng hiểu ra vợ rất thức thời, thấu rõ vật chất quyết định ý thức. Trong gia đình này tôi là trụ cột, tiền tôi đưa vợ hằng tháng vứt đi cũng gấp 5 lần tổng số lương còm của vợ.
Với nhân tình, tôi giao hẹn đẻ được con trai, tôi sẽ làm di chúc nhà đất cho thằng bé tất cả. Không ngờ đứa nhỏ trong bụng cô ấy lại là con trai thật. Tôi vui lắm, tự tính toán, lên kế hoạch tiền nong, tặng quà cho tình nhân rất nhiều.
Từ khi biết có con trai, tôi thường qua lại chỗ nhân tình nhiều hơn. Thế nhưng vợ tôi hình như không hề có ý định ngăn cản. Nhân tình sinh cho tôi một cậu con trai, vợ cũng biết nhưng tuyệt nhiên không ý kiến.
Ban đầu tôi hoảng khi biết vợ đã phát hiện ra. Nhưng đáp lại sự căng thẳng của tôi chỉ là nụ cười bao dung hiểu chuyện. Tận sau này tôi mới hiểu ý nghĩa, chứ tại thời điểm đó tôi cảm động vô cùng.
Thay vì làm lớn chuyện, vợ tôi không tỏ vẻ ghen tuông, đố kỵ. Đàn ông chúng tôi ra ngoài xã hội "đầu đội trời, chân đạp đất", về gia đình vẫn giữ được kỉ cương, đó là điểm đáng để tự hào.
Tôi giải thích thái độ bình thản, lạnh nhạt của vợ là tỉnh táo, khôn ngoan. Cô ấy thực sự rất khôn ngoan mới thế. Chúng tôi lấy nhau 4 năm mới có mụn con gái, sau đó vợ tôi không mang thai thêm được.
Nhiều năm tôi bị trêu cho ngồi chiếu dưới vì mang tiếng con trưởng mà không biết đẻ con trai. Giờ thì tôi đã có một cậu ấm đáng đồng tiền bát gạo, yên tâm sau này có thằng chống gậy lúc về già.
Vốn dĩ tôi chỉ định làm mọi thứ trong âm thầm nhưng chẳng hiểu thế nào vợ tôi cái gì cũng biết, chỉ có ghen tuông là không. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thành tựu. Gia đình tôi trong ấm, ngoài êm, cả vợ và nhân tình đều yên ổn.
Họ yêu thương, chiều chuộng tôi và hòa thuận lẫn nhau. Hai người phụ nữ của tôi rõ ràng đều vô cùng đẳng cấp. Tuy nhiên trái đắng cuối cùng cũng đến, vượt qua những gì mà trí não tôi có thể tưởng tượng ra.
Nhân dịp con trai nhỏ đầy tháng, tôi mạnh dạn ngỏ ý với vợ, mở tiệc cho 2 chị em gặp nhau và các con chính thức thành người một nhà. Vợ tôi hào phóng gật đầu, chỉ nhắc nhẹ nên tổ chức nhỏ, không nên làm lố.
Chẳng ngờ bữa tiệc hôm đó không những lố mà tôi còn bị biến thành thằng hề trong trò chơi của vợ. Sau màn ăn uống, vợ tôi khéo léo nhắc con gái về phòng học bài. Chỉ còn 3 người lớn và đứa nhỏ đang ẵm trên tay.
Vợ tôi nhẹ nhàng hỏi nhân tình: "Em nói thật đi, thằng bé có phải con anh Trường không?". Nhân tình của tôi bực bội nói xẵng: "Chị lớn tuổi, nên nói chuyện tử tế". Vợ tôi mặt không biến sắc nói như đinh đóng cột: "Em cũng giống chị, đều lừa anh ấy cả. Chồng chị làm gì có khả năng sinh con".
Phút giây ấy tôi hiểu rõ ràng một điều, phụ nữ không bao giờ đơn giản và tốt nhất không cho họ gặp nhau.
Tôi lấy lại vai trò làm chủ, quát nhẹ để áp đảo vợ, bày tỏ thái độ sẵn sàng bảo vệ nhân tình. Cô nhân tình nhỏ của tôi được đà cũng làm ra vẻ thách thức rất căng. Tuy nhiên vợ tôi không sa vào tranh cãi, chỉ nói một câu mà phần thắng nghiêng hẳn về cô ấy: "Con gái tôi cũng không phải con anh. Tôi định giữ kín chuyện này nhưng thấy anh ngu quá, tôi không đành lòng im lặng".
Chuyện còn lại thì các bạn biết rồi đấy. Tôi điên tiết, hậm hực đi xét nghiệm khắp nơi và ngậm đắng nuốt cay nghe nhân tình thú nhận đứa nhỏ là con của cô ấy với bạn trai cũ. Hiện tại, cô ta vẫn lén lút quan hệ với người yêu ở sau lưng tôi.
Vợ tôi sau khi gây ra phong ba bão táp thì vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng, cao thượng, trực tiếp đề nghị với tôi: Hoặc quay về nhà, tiếp tục làm bố của con gái chúng ta, sống để bụng chết mang theo, tuyệt đối không cho con biết. Hoặc làm đơn ly hôn, để lại toàn bộ tài sản vì vi phạm nghiêm trọng hôn nhân một vợ một chồng. Anh có muốn cho thiên hạ biết anh vô sinh không?
Tôi phải thừa nhận đúng là tôi thất bại. Thứ duy nhất khiến tôi còn giá trị là cái mác giám đốc, có công ty, có tiền và tài sản tương đối. Nhưng tình yêu, sự tôn trọng và một gia đình thực sự thì tôi không còn.
Hiện tại, tôi cố gắng trấn tĩnh để suy nghĩ thấu đáo và thực tế nhất về đề nghị của vợ. Tôi có nên tiếp tục sống với vợ con như trước, thiết lập cuộc sống giả vờ như yên ổn để bảo toàn danh dự và tài sản của mình?
Hay là chấp nhận ly hôn? Mất tài sản (nhiều chứ không ít) và coi đây là cái giá tôi phải trả để xóa đi tất cả, làm lại từ đầu? Theo mọi người tôi nên làm thế nào để cuộc sống sau này dễ chịu hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Công bố top hàng hóa, dịch vụ người tiêu dùng tin cậy năm 2025

Tại Lễ công bố kết quả khảo sát "Hàng hóa – Dịch vụ người tiêu dùng tin cậy năm 2025" do Hội Bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam tổ chức tại TP.HCM ngày 5-4, các danh hiệu Top 100, Top 50 và Top 10 sản phẩm, dịch vụ được người tiêu dùng tin cậy đã chính thức được công bố.
Theo ban tổ chức, chương trình năm nay ghi nhận hàng trăm nghìn lượt bình chọn trực tuyến từ người tiêu dùng trên cả nước, thể hiện vai trò ngày càng rõ nét của người tiêu dùng trong việc định hình thị trường.
So với năm ngoái, số lượng doanh nghiệp tham gia năm nay tăng rõ rệt. Gần 300 sản phẩm, dịch vụ tới từ 50 doanh nghiệp.
Các nhóm ngành tham gia tập trung mạnh vào những mặt hàng thiết yếu và gần gũi với người tiêu dùng: thực phẩm chức năng, đồ uống, gia vị, nông sản và thực phẩm sạch, sản phẩm chăm sóc cá nhân, mỹ phẩm an toàn, đồ dùng gia đình, cùng một số dịch vụ như sản phẩm đựng đồ ăn nhanh.
Ông Bùi Thanh Thủy - Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội Bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam (VICOPRO) - cho biết sự thay đổi của năm nay không chỉ nằm ở số lượng mà còn ở chất lượng tham gia.
Theo ông, nhiều doanh đã chủ động cung cấp đầy đủ hồ sơ chứng minh nguồn gốc, quy trình sản xuất đạt chuẩn, hệ thống quản lý chất lượng và cam kết cụ thể về bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng như chính sách đổi trả, hỗ trợ khiếu nại nhanh chóng.
Một số doanh nghiệp đã tự đánh giá lại nội bộ, điều chỉnh quy trình để đáp ứng tốt hơn các tiêu chí khảo sát của Hội.
"Người tiêu dùng có xu hướng ưu tiên lựa chọn các sản phẩm đã được kiểm chứng, qua đó giúp doanh nghiệp gia tăng độ nhận diện và lòng trung thành của khách hàng", ông nói.
Theo kết quả khảo sát Người tiêu dùng của PwC năm 2025, người tiêu dùng Việt Nam ngày càng am hiểu và khắt khe hơn trong lựa chọn thực phẩm, đặc biệt chú trọng đến nguồn gốc và giá trị dinh dưỡng.
74% người tiêu dùng lo ngại về thực phẩm siêu chế biến và dư lượng hóa chất, trong khi 41% sẵn sàng trả thêm cho sản phẩm nội địa nếu đảm bảo tiêu chuẩn. Điều này cho thấy một sự chuyển dịch rõ rệt, từ tiêu dùng cảm tính sang tiêu dùng có chọn lọc và có trách nhiệm.
Nhằm đáp ứng những tiêu chuẩn ngày một cao của thị trường, trong khuôn khổ lễ công bố, các doanh nghiệp đã thực hiện ký cam kết vì người tiêu dùng năm 2026.
Đây được xem là điểm nhấn, thể hiện cam kết chịu trách nhiệm dài hạn với người tiêu dùng của doanh nghiệp.
Phát biểu tại buổi lễ, ông Phan Thế Thắng, Phó Trưởng ban Bảo vệ người tiêu dùng, Ủy ban Cạnh tranh Quốc gia nhấn mạnh tầm quan trọng trong việc hỗ trợ và thúc đẩy các doanh nghiệp chân chính phát triển.
Theo ông, việc vinh danh các sản phẩm được người tiêu dùng tin cậy đồng thời sẽ giúp cung cấp thông tin hữu ích giúp người tiêu dùng có những quyết định lựa chọn đúng đắn và chính xác.
Phía VICOPRO cho biết sẽ tiếp tục mở rộng chương trình sang các lĩnh vực mới như thương mại điện tử, dịch vụ số và sản phẩm thân thiện môi trường
Việc ứng dụng công nghệ trong khảo sát và bình chọn cũng sẽ được đẩy mạnh để tăng tính minh bạch và thuận tiện.
Tình Yêu Giới Tính
Tôi cay đắng khi bị chồng biến thành trò cười trước bạn nhậu

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn đã nhiều năm và có 2 con nhỏ. Đứa lớn đang tuổi đến trường, đứa nhỏ mang bệnh bẩm sinh nên thường xuyên phải ra vào bệnh viện. Cuộc sống của tôi xoay quanh công việc, bếp núc và việc chăm sóc con cái.
Tôi vốn không phải người phụ nữ có ngoại hình nổi bật. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn thuộc nhóm "dưới trung bình", dáng người khá mập mạp, gương mặt cũng không sắc sảo. Tôi từng rất tự ti về bản thân. Khi quen rồi kết hôn với chồng, tôi luôn nghĩ mình may mắn vì tìm được một người đàn ông chấp nhận những khuyết điểm của mình.
Thực tế, ngày mới yêu nhau, chúng tôi khá tương xứng về mọi mặt. Chồng tôi cũng không phải mẫu đàn ông điển trai hay thành đạt vượt trội. Ban đầu, anh chiếm được tình cảm của tôi nhờ sự chân thành, chăm chỉ làm ăn. Nhưng dần dần, cuộc sống cơm áo gạo tiền, chung sống lâu năm khiến chồng tôi lộ ra nhiều tật xấu.
Khoảng 1 năm gần đây, chồng tôi có thói quen mang vợ ra làm trò đùa mỗi khi tụ tập bạn bè. Nhiều lần anh uống say, chụp những bức ảnh tôi đang ở trạng thái xấu xí đăng lên mạng xã hội. Mỗi lần như vậy, tôi đều nói rõ rằng mình không thích, cảm thấy bị tổn thương khi đọc những bình luận trêu chọc, chế giễu từ người khác. Anh thường gạt đi, cho rằng đó chỉ là chuyện vui vẻ, không đáng để bận tâm.
Tôi đã nhẫn nhịn rất nhiều lần vì nghĩ vợ chồng ai cũng có lúc vô tâm. Nhưng cứ lặp lại việc trêu chọc tôi mãi thì không phải là vô tình nữa mà là ác ý.
Đỉnh điểm của nỗi thất vọng xảy ra vài ngày trước. Hôm đó trời mưa rất lớn. Chồng đi nhậu cùng bạn bè ở một quán gần nhà, còn tôi ở nhà lo cơm nước và chăm hai con. Sau đó, anh gọi về nói sắp có khách đến chơi nên tôi phải đội mưa đi bộ mua thêm thức ăn. Khi trở về nhà, người ướt sũng, mệt mỏi và bơ phờ, tôi mở điện thoại lên thì phát hiện anh vừa đăng một bức ảnh của tôi với ngoại hình xấu xí nhất.
Không chỉ đăng ảnh, anh còn đem tôi ra làm chủ đề mua vui trên bàn nhậu. Bên dưới bài đăng là những lời bình luận châm chọc từ bạn bè của anh. Điều khiến tôi đau nhất là anh không hề thấy có gì sai. Tôi gọi điện hỏi: "Anh không thấy xấu hổ khi bạn bè cười đùa về vợ mình à?". Anh nói tỉnh bơ: "Đăng vợ mình lên cho vui thôi mà".
Câu trả lời ấy khiến mọi cảm xúc dồn nén trong tôi bùng nổ. Tôi bật khóc rồi đi thẳng đến nơi anh đang ngồi nhậu.
Khi bước vào quán, tôi nhìn thấy ánh mắt của những người đàn ông đang hướng về mình. Họ cười cợt, bàn tán, còn chồng tôi vẫn tỏ ra thích thú vì nghĩ rằng mình vừa tạo ra một câu chuyện vui cho cả bàn nhậu. Lúc đó tôi vừa tức giận, vừa tủi thân, vừa cảm thấy bị xúc phạm. Tôi không còn giữ được bình tĩnh nữa và hai vợ chồng đã cãi vã ngay tại chỗ.
Tôi nghĩ mọi chuyện rồi cũng sẽ lắng xuống khi cả hai về nhà nói chuyện. Nhưng không hề có một lời xin lỗi từ chồng. Một ngày sau, chồng tỉnh dậy sau cơn say, tiếp tục nhắn tin đổ lỗi cho tôi. Anh cho rằng tôi làm anh mất mặt trước bạn bè. Trong câu chuyện của anh, anh là nạn nhân còn tôi là người quá đáng vì không biết đùa, không biết giữ thể diện cho chồng.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là suốt từ đầu đến cuối, anh không hề nhận ra cảm xúc của tôi. Anh không hiểu rằng người bị cười nhạo là tôi, người bị tổn thương là tôi.
Đêm hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc của mình và hai con rồi rời khỏi nhà. Tôi về ở nhờ nhà bố mẹ chồng vì muốn hai bên gia đình biết rõ sự việc trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không thể tiếp tục sống bên một người không biết tôn trọng vợ mình. Điều khiến tôi day dứt nhất là hai đứa con còn quá nhỏ. Một bé sức khỏe yếu, thường xuyên phải điều trị. Nếu ly hôn, tôi không đủ khả năng vừa làm việc vừa chăm sóc hai con. Nhưng nếu ở lại, tôi sợ bản thân sẽ tiếp tục sống trong sự coi thường và tổn thương kéo dài.
Nhiều người nói rằng chỉ là một bức ảnh, một câu đùa. Nhưng với tôi, vấn đề không nằm ở bức ảnh. Điều đáng sợ là người đầu ấp tay gối lại xem sự xấu hổ, tổn thương của vợ như một trò mua vui cho người khác.
Nếu nói ra ý định ly hôn, chắc chắn bố mẹ 2 bên sẽ không đồng ý vì các cháu còn quá nhỏ. Nhưng tôi thực sự không biết mình nên tiếp tục chịu đựng ra sao những ngày sắp tới. Hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tin Gốc: Dân Trí

