Trên các tuyến đường ở phố cổ Hội An như Bạch Đằng, Trần Phú, Nguyễn Thái Học…, những ngày gần đây trở nên rực rỡ hơn khi các chùm hoa giấy bung nở.
Hoa giấy nở rộ với sắc hồng, trắng, cam, phủ trên những mái nhà cổ khiến Hội An càng trở nên cuốn hút, lãng mạn. Những cành hoa vươn dài, rũ xuống như dòng thác sắc màu trên các bức tường vàng khiến phố Hội đẹp như tranh vẽ.
Những giàn hoa phủ kín tạo thành mái vòm rực rỡ, che bóng mát cho du khách. Dưới những tán hoa, ánh nắng chiếu xuyên qua, đổ xuống mặt đường những vệt sáng càng làm khung cảnh Hội An thêm rực rỡ.
Vẻ đẹp mộc mạc, thanh khiết cùng màu sắc đầy sức sống đã khiến những chùm hoa giấy trở thành phông nền check-in lý tưởng cho nhiều du khách.
Nhiều người lựa chọn mặc đồ trắng, kết hợp cùng nón lá, càng tôn lên vẻ tươi mới giữa không gian tường vàng cổ kính.
Với nhiều người, việc check-in bên hoa giấy ở Hội An đã trở thành điều không thể thiếu khi về phố.
Xuân Quỳnh (24 tuổi, trú TP Huế) cho biết cô rất thích cảnh Hội An vào những ngày đầu hè. Quỳnh lên kế hoạch đi vào dịp này vì biết đây là thời điểm hoa giấy nở rộ.
“Hội An bình thường đã đẹp, nay hoa nở càng làm khu phố thêm căng tràn sức sống. Những chùm hoa nở to, rũ xuống như một “studio ngoài trời”, chỉ cần đứng vào là có ngay hình đẹp”, Quỳnh nói.
Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào những con đường nhỏ, bắt gặp những giàn hoa giấy rực rỡ buông xuống trước hiên nhà, Quỳnh Hoa (26 tuổi, Hà Nội) không giấu được sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của phố cổ.
“Đây là lần đầu tôi đến Hội An, tôi rất thích ngồi xích lô, ngắm phố cổ. Những bức tường vàng, mái nhà cổ kính, điểm xuyến thêm những đóa hoa giấy hồng hồng mang lại nét đẹp hoài cổ, lãng mạn mà cũng rất đỗi nhẹ nhàng, bình yên. Khung cảnh đó càng khiến tôi mê mẩn Hội An”, Hoa chia sẻ.
Ngoài hoa giấy, phố cổ Hội An cũng được tô thắm bởi những đóa hoa sử quân tử rực rỡ, khiến nhiều du khách ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/hoa-giay-nhuom-sac-pho-co-hoi-an-du-khach-me-man-check-in-20260405004659174.htm
Tình Yêu Giới Tính
Uất nghẹn khi nghe con nói một câu, tôi muốn bán hết tài sản cho người dưng

Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi. Chồng tôi mất khi con út mới học lớp 7. Ngày anh nhắm mắt, căn nhà cấp bốn ở quê gần như chẳng còn gì ngoài mấy sào ruộng, một mảnh đất cha mẹ chồng để lại và ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học.
Ngày đó, ai cũng bảo tôi khó mà nuôi nổi các con ăn học đến nơi đến chốn. Một người phụ nữ không nghề nghiệp ổn định, sáng đi chợ bán rau, trưa về cấy lúa thuê, tối lại nhận may vá kiếm thêm thì làm sao gánh nổi 3 đứa con học đại học.
Nhưng tôi vẫn cố.
Tôi nhớ có những năm trời rét cắt da, tôi đạp xe hơn chục cây số ra chợ đầu mối từ ba giờ sáng để lấy rau. Có hôm bị ngã giữa đường, đầu gối chảy máu, tôi vẫn cố ngồi dậy vì nếu nghỉ một buổi bán hàng, các con sẽ thiếu tiền đóng học.
Ngày con trai cả đỗ đại học ở Hà Nội, tôi mừng đến mất ngủ. Tôi bán đôi bông tai cưới cuối cùng để đưa con nhập học. Hôm ấy, con trai ôm tôi khóc và nói sau này nhất định sẽ báo hiếu mẹ.
Tôi đã tin vào câu nói đó suốt mấy chục năm.
Rồi lần lượt các con trưởng thành. Đứa làm ngân hàng, đứa làm kỹ sư, đứa út lấy chồng giàu có trong Nam. Chúng đều có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống mà ngày xưa tôi chưa từng dám mơ tới.
Người ngoài nhìn vào thường bảo tôi có phúc vì nuôi được các con thành đạt. Nhưng chỉ mình tôi biết, căn nhà này trống trải đến mức nào.
Từ ngày các con lập gia đình, số lần chúng về quê thưa dần. Ban đầu là vì bận công việc. Sau là bận chăm con nhỏ. Rồi đến cả những dịp giỗ chạp, lễ Tết, chúng cũng viện đủ lý do để vắng mặt.
Tôi từng tự an ủi rằng thời nay ai cũng áp lực, con cái có gia đình riêng nên không thể như trước. Chỉ cần chúng sống tốt là tôi yên lòng.
Cho đến dịp nghỉ lễ vừa rồi. Năm nay được nghỉ dài ngày, tôi đã háo hức từ cả tháng trước. Tôi đi chợ mua con gà ngon, đặt người quen làm giò, dọn dẹp lại ba căn phòng cũ của các con. Tôi còn lúi húi thay ga giường mới, mua thêm mấy bộ quần áo cho các cháu nội, cháu ngoại vì nghĩ chắc chúng sẽ về đông đủ.
Tôi tưởng tượng cảnh cả nhà quây quần ăn cơm như ngày xưa nhưng rồi, từng cuộc điện thoại gọi tới.
Con trai cả nói cả nhà đã đặt tour đi Phú Quốc từ lâu, không hủy được. Con gái thứ hai bảo chồng vừa được thưởng nóng nên muốn đưa vợ con đi Đà Nẵng nghỉ dưỡng. Con út nhắn vỏn vẹn vài dòng trong nhóm gia đình rằng dịp lễ kẹt xe nên không về, gia đình chồng đang đi resort ở nước ngoài.
Tôi đứng một mình trong bếp nhìn nồi thịt kho đang sôi mà thấy lòng trống rỗng khủng khiếp. Điều khiến tôi đau nhất không phải việc các con không về. Mà là khi tôi mở mạng xã hội, tôi thấy chúng đăng ảnh đi chơi rất vui vẻ. Đứa nào cũng cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ của mình. Có đứa còn viết: “Kỳ nghỉ tuyệt vời bên những người thân yêu nhất!”.
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Hóa ra, “người thân yêu nhất” của chúng bây giờ không còn có mẹ. Mấy hôm sau, tôi sang nhà hàng xóm chơi. Thấy tôi buồn, một bà bạn cùng tuổi thở dài rồi nói: “Nếu là tôi, tôi bán hết đất đai đi. Cho từ thiện một phần, phần còn lại vào viện dưỡng lão sống cho nhẹ lòng. Giữ tài sản làm gì khi con cái chẳng còn nghĩ đến mình”.
Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình.
Suốt mấy chục năm qua, tôi sống vì các con. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, không dám tái hôn cũng chỉ sợ các con tủi thân. Tôi giữ từng mảnh đất vì nghĩ sau này chia cho các con để chúng đỡ vất vả.
Nhưng giờ đây, tôi chợt nhận ra mình chưa từng sống cho bản thân ngày nào. Có đêm tôi nằm nghĩ, nếu một ngày tôi đột ngột qua đời trong căn nhà này, liệu phải bao lâu các con mới biết?
Tôi từng bị ngất do tụt huyết áp cách đây vài tháng. Nằm ở bệnh viện 2 ngày, người chăm tôi lại là cô hàng xóm. Các con chỉ gọi điện hỏi vài câu rồi chuyển tiền vào tài khoản.
Tiền nhiều thật đấy nhưng người già đâu chỉ cần tiền.
Có lần, tôi đánh liều nói với con trai cả rằng tôi thấy cô đơn quá. Nó im lặng vài giây rồi đáp: “Mẹ phải tập quen đi chứ, ai rồi cũng có cuộc sống riêng mà”.
Tôi nghe xong mà nghẹn đến mức không nói được nữa. Chính tôi ngày xưa đã dạy chúng phải cố gắng kiếm tiền, phải thành công, phải xây dựng gia đình riêng. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chúng đạt được tất cả những điều ấy, người mẹ này lại bị bỏ quên phía sau.
Tuần trước, tôi lặng lẽ đi xem một viện dưỡng lão ở ngoại thành. Nơi đó sạch sẽ, yên tĩnh, có người chăm sóc, có những cụ già giống tôi đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút nhưng khi về nhà, nhìn lên bàn thờ chồng, tôi lại bật khóc.
Tôi sợ nếu bán hết tài sản và cho hết tiền người dưng và dành một phần vào viện dưỡng lão, người đời sẽ bảo tôi ích kỷ, không nghĩ cho con cháu. Tôi cũng sợ các con sau này trách tôi không để lại gì cho chúng.
Nhưng nếu tiếp tục sống như hiện tại, ngày ngày chờ đợi những cuộc gọi hiếm hoi, chờ những dịp lễ rồi lại thất vọng, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.
Có phải cha mẹ sinh con ra thì cả đời phải hy sinh vô điều kiện? Có phải giữ lại tài sản cho con mới là đạo lý, dù những đứa con ấy đã không còn nhớ đến cảm xúc của mẹ mình?
Hay đến tuổi này, tôi có quyền được sống cho bản thân một lần? Tôi phải làm gì đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Thế khó cho ngày về đích dự án vành đai 3 TP.HCM đoạn phía Tây

Đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM đi qua Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh cũ dài khoảng 32,6km. Đoạn này có 5 gói thầu, bao gồm các gói XL6, XL7, XL8, XL9, XL10 với giá trị hợp đồng gói thấp nhất 1.400 tỉ đồng, gói cao nhất là 2.259 tỉ đồng.
Trung bình mỗi gói thầu có từ 4-5 nhà thầu chính tham gia trong một liên danh. Tổng cộng có khoảng 22 nhà thầu thi công khu vực này, chưa kể thầu phụ.
Dù có một lực lượng nhà thầu đông đảo tham gia thi công nhưng tiến độ đoạn phía Tây khá chậm. Theo kế hoạch ban đầu, tuyến phải thông xe kỹ thuật chậm nhất ngày 31-12-2025 và hướng tới khai thác toàn tuyến vào 30-4-2026.
Vì chủ đầu tư cùng nhà thầu triển khai chưa đáp ứng yêu cầu tiến độ đã cam kết với thành phố nên ngày hoàn thành dự án buộc phải điều chỉnh. Theo yêu cầu mới nhất của TP.HCM, đoạn này phải hoàn thành, đưa vào khai thác trước ngày 30-6-2026.
Theo ghi nhận của phóng viên Tuổi Trẻ, đến cuối tháng 3-2026, không ít đoạn vẫn chưa hoàn tất đắp cát gia tải - khâu đường găng then chốt của dự án và tốn nhiều thời gian nhất trong quá trình thi công.
Theo quy trình, việc gia tải nền đất yếu đã mất 6-9 tháng, sau đó cần thêm 1–2 tháng để dỡ tải và hoàn thiện nền đường. Từ những bước trượt tiến độ các hạng mục đường găng cho thấy mục tiêu hoàn thành toàn dự án đưa vào khai thác trước 30-6-2026 là rất khó khả thi.
Nhìn các hạng mục còn ngổn ngang ở hiện trường, một cán bộ từng tham gia quản lý thi công các tuyến cao tốc ở phía Nam nhận định, thời gian hoàn tất dự án có thể kéo dài đến tháng 9-2026, thậm chí sẽ còn dài thêm đến cuối 2026 nếu không có các giải pháp quản trị dự án quyết liệt, đồng bộ.
Trước thực trạng trên, phóng viên Tuổi Trẻ cũng đưa các dữ liệu tiến độ, hiện trạng cùng quá trình xử lý hạng mục nền đất yếu để các chuyên gia và một số nhà thầu đánh giá thêm.
Để đảm bảo tiến độ không bị trượt thêm, theo góp ý của một số nhà thầu và các chuyên gia, chủ đầu tư dự án cần kiểm điểm tiến độ hàng tuần, hàng tháng so với mốc đã cam kết, đồng thời bố trí cán bộ ở tại công trường trực tiếp chỉ đạo các nhà thầu, đặc biệt là theo dõi tiến độ sát sao đối với một số nhà thầu thi công yếu kém.
Chủ đầu tư cần phải cương quyết hơn, nhanh hơn trong việc xử lý các nhà thầu làm chậm. Về lâu dài, cần phải ghi nhận các nhà thầu yếu kém trong quá trình thi công để báo cáo, đề xuất cơ quan có thẩm quyền không cho tham gia đấu thầu, tham gia dự án khác tại TP.HCM.
Bên cạnh đó, các thủ tục pháp lý, phê duyệt hay các phát sinh, thay đổi ở hiện trường cần được chủ đầu tư xử lý nhanh, kịp thời.
TS Phạm Viết Thuận - Viện trưởng Viện Kinh tế tài nguyên và môi trường TP.HCM cho hay dự án vành đai 3 TP.HCM là công trình đặc biệt quan trọng, chậm về đích ngày nào lãng phí ngày đó.
Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng các công trình giao thông TP.HCM với vai trò là chủ đầu tư cũng đã nhiều lần hứa đảm bảo tiến độ, song sau đó lại không đạt.
"Nhìn hiện trạng và các công việc còn lại cho thấy cam kết đưa đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM về đích 30-6 là rất khó khả thi. Tôi cho rằng đã đến lúc phải hạn chế những báo cáo, những cam kết mà trên thực tế rất khó hoàn thành.
Phải nhìn thẳng vào sự thật, vào tổng tiến độ, vào đường găng để có các báo cáo đầy đủ, giúp TP.HCM có những giải pháp kịp thời. Đồng thời, cần phải siết chặt kỷ cương, trách nhiệm công vụ đối với việc hứa mà không hoàn thành nhiệm vụ như đã cam kết, bao gồm cả các nhà thầu", ông Thuận nhấn mạnh.
Theo ông Thuận, với tiến độ ngổn ngang ở đoạn phía Tây như trên cũng cho thấy đang có những nhà thầu trong quá trình thi công đang có vấn đề về năng lực, chậm tiến độ. 5 gói thầu đoạn phía Tây có khoảng 22 nhà thầu thi công, một nhà thầu phụ trách một một phần việc trên tuyến. Trong số đó nếu có một nhà thầu làm chậm mà không được xử lý kịp thời sẽ dẫn đến toàn tuyến bị ảnh hưởng.
"Do vậy, tôi cho rằng đã đến lúc chủ đầu tư cần phải mạnh tay, cương quyết hơn trong việc xử lý trách nhiệm, thanh lý hợp đồng đối với các nhà thầu làm chậm và điều chuyển khối lượng công việc cho các nhà thầu có tiến độ tốt hơn thi công", ông Thuận đề xuất.
Tình Yêu Giới Tính
Rộ tin Iran thúc Houthi chuẩn bị chiến dịch mới, eo biển Bab el-Mandeb 'nóng' sau Hormuz

Theo trang The Conversation, sau eo biển Hormuz, giờ đây các nhà phân tích cảnh báo một "điểm nóng" mới có thể xuất hiện: eo biển Bab el-Mandeb.
Điều này là bởi vào ngày 28-3, lực lượng Houthi - nhóm vũ trang kiểm soát phần lớn miền bắc Yemen và có liên hệ với Iran - đã tham chiến, phóng tên lửa về phía Israel lần đầu tiên kể từ khi Mỹ và Israel tấn công Iran hôm 28-2.
Yemen nằm ở một bên của eo biển Bab el-Mandeb. Lực lượng Houthi trước đây đã tấn công tàu thuyền ở Biển Đỏ, gây gián đoạn lớn vào cuối năm 2023 và 2024.
Hôm 31-3, Hãng tin Bloomberg tường thuật: "Theo các quan chức châu Âu am hiểu vấn đề, Iran đang thúc đẩy lực lượng Houthi chuẩn bị cho một chiến dịch tấn công mới nhằm vào tàu thuyền ở Biển Đỏ, tùy thuộc vào việc Mỹ có tiếp tục leo thang trong cuộc chiến với Cộng hòa Hồi giáo Iran hay không".
Bất kỳ chiến dịch nào của Houthi nhằm vào tàu thuyền ở Biển Đỏ và khu vực gần eo biển Bab el-Mandeb đều sẽ gây bất ổn thêm nữa cho thị trường năng lượng toàn cầu.
Eo biển Bab el-Mandeb (hay Bab al-Mandab) rộng khoảng 30km tại điểm hẹp nhất, nằm giữa Yemen trên bán đảo Ả Rập và hai quốc gia Eritrea, Djibouti bên phía châu Phi. Tên của eo biển này trong tiếng Ả Rập có nghĩa là "Cổng nước mắt", do điều kiện nổi tiếng nguy hiểm tại đây.
Tuyến đường này trở nên cực kỳ quan trọng bởi vì cùng với kênh đào Suez ở Ai Cập, nó cho phép tàu thuyền đi trực tiếp giữa Địa Trung Hải và Ấn Độ Dương thông qua Biển Đỏ và vịnh Aden.
Trước khi kênh đào Suez được mở vào thế kỷ 19, tàu thuyền phải đi vòng xuống tận mũi phía nam châu Phi để kết nối hai khu vực này. Ví dụ, một tàu chở dầu từ Saudi Arabia đến Hà Lan chỉ cần đi khoảng 12.000km nếu qua Biển Đỏ, so với hơn 20.000km nếu vòng qua châu Phi.
Trong điều kiện bình thường, có tới 14% thương mại hàng hải toàn cầu đi qua eo biển Bab el-Mandeb.
Cơ quan Năng lượng quốc tế (IEA) ước tính rằng vào năm 2025, khoảng 4,2 triệu thùng dầu thô và sản phẩm dầu mỏ đi qua eo biển Bab el-Mandeb mỗi ngày. Con số này chiếm khoảng 5% sản lượng toàn cầu.
Eo biển Bab el-Mandeb không thể bị đóng cửa hoàn toàn vì đây vẫn là một tuyến đường thủy khá rộng. Ngoài ra, không giống eo biển Hormuz, eo biển này không phải là "ngõ cụt" vì tàu thuyền vẫn có thể đi qua kênh đào Suez để ra Địa Trung Hải.
Tuy nhiên nếu không thể băng qua eo biển này, các tàu hướng đến châu Á sẽ phải vòng qua châu Phi, kéo dài hành trình thêm nhiều tuần.
Saudi Arabia đã xây dựng một phương án dự phòng để tránh eo biển Hormuz, gọi là đường ống Đông - Tây, nối thành phố Abqaiq ở phía đông với thành phố Yanbu ở phía tây bên bờ Biển Đỏ. Tuy nhiên, dầu xuất sang châu Á từ đây vẫn phải đi qua eo biển Bab el-Mandeb để tránh đường vòng, nghĩa là quá trình vận chuyển có thể bị gián đoạn.
Theo Tổ chức Hàng hải quốc tế (IMO), có 67 sự cố xảy ra từ tháng 11-2023 đến tháng 9-2024, gồm cả các hành vi cướp biển nhằm vào những tàu vận tải quốc tế đi qua Biển Đỏ và vịnh Aden. Một số tàu chỉ bị hư hại nhẹ, nhưng những tàu khác bị cháy lớn, ngập nước hoặc hư hỏng cấu trúc sau khi trúng tên lửa hoặc thiết bị không người lái (drone).
Dù vậy, eo biển Bab el-Mandeb chưa bao giờ bị đóng hoàn toàn và một số tàu vẫn đi qua trong suốt khủng hoảng.
Tuy nhiên, đối với các công ty vận tải biển, chỉ riêng nguy cơ bị tấn công cũng có thể đủ để làm chậm hoặc hạn chế hoạt động. Rủi ro đối với thủy thủ là rất lớn, khi họ phải đối mặt với mối đe dọa đến tính mạng.
Ngoài ra, chi phí bảo hiểm có thể trở nên cao đến mức gần như không thể chấp nhận, khiến tuyến đường này trên thực tế bị "đóng cửa". Vào năm 2024, chi phí bảo hiểm chỉ khoảng 0,6% giá trị hàng hóa trên một con tàu, nhưng sau khủng hoảng Biển Đỏ, con số này đã tăng lên tới 2%.
Nếu cả eo biển Hormuz và eo biển Bab el-Mandeb cùng lúc bị đóng cửa, chuỗi cung ứng toàn cầu và nền kinh tế thế giới sẽ bị gián đoạn nghiêm trọng.

