Trên các tuyến đường ở phố cổ Hội An như Bạch Đằng, Trần Phú, Nguyễn Thái Học…, những ngày gần đây trở nên rực rỡ hơn khi các chùm hoa giấy bung nở.
Hoa giấy nở rộ với sắc hồng, trắng, cam, phủ trên những mái nhà cổ khiến Hội An càng trở nên cuốn hút, lãng mạn. Những cành hoa vươn dài, rũ xuống như dòng thác sắc màu trên các bức tường vàng khiến phố Hội đẹp như tranh vẽ.
Những giàn hoa phủ kín tạo thành mái vòm rực rỡ, che bóng mát cho du khách. Dưới những tán hoa, ánh nắng chiếu xuyên qua, đổ xuống mặt đường những vệt sáng càng làm khung cảnh Hội An thêm rực rỡ.
Vẻ đẹp mộc mạc, thanh khiết cùng màu sắc đầy sức sống đã khiến những chùm hoa giấy trở thành phông nền check-in lý tưởng cho nhiều du khách.
Nhiều người lựa chọn mặc đồ trắng, kết hợp cùng nón lá, càng tôn lên vẻ tươi mới giữa không gian tường vàng cổ kính.
Với nhiều người, việc check-in bên hoa giấy ở Hội An đã trở thành điều không thể thiếu khi về phố.
Xuân Quỳnh (24 tuổi, trú TP Huế) cho biết cô rất thích cảnh Hội An vào những ngày đầu hè. Quỳnh lên kế hoạch đi vào dịp này vì biết đây là thời điểm hoa giấy nở rộ.
“Hội An bình thường đã đẹp, nay hoa nở càng làm khu phố thêm căng tràn sức sống. Những chùm hoa nở to, rũ xuống như một “studio ngoài trời”, chỉ cần đứng vào là có ngay hình đẹp”, Quỳnh nói.
Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào những con đường nhỏ, bắt gặp những giàn hoa giấy rực rỡ buông xuống trước hiên nhà, Quỳnh Hoa (26 tuổi, Hà Nội) không giấu được sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của phố cổ.
“Đây là lần đầu tôi đến Hội An, tôi rất thích ngồi xích lô, ngắm phố cổ. Những bức tường vàng, mái nhà cổ kính, điểm xuyến thêm những đóa hoa giấy hồng hồng mang lại nét đẹp hoài cổ, lãng mạn mà cũng rất đỗi nhẹ nhàng, bình yên. Khung cảnh đó càng khiến tôi mê mẩn Hội An”, Hoa chia sẻ.
Ngoài hoa giấy, phố cổ Hội An cũng được tô thắm bởi những đóa hoa sử quân tử rực rỡ, khiến nhiều du khách ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/hoa-giay-nhuom-sac-pho-co-hoi-an-du-khach-me-man-check-in-20260405004659174.htm
Tình Yêu Giới Tính
Rộ tin Iran thúc Houthi chuẩn bị chiến dịch mới, eo biển Bab el-Mandeb 'nóng' sau Hormuz

Theo trang The Conversation, sau eo biển Hormuz, giờ đây các nhà phân tích cảnh báo một "điểm nóng" mới có thể xuất hiện: eo biển Bab el-Mandeb.
Điều này là bởi vào ngày 28-3, lực lượng Houthi - nhóm vũ trang kiểm soát phần lớn miền bắc Yemen và có liên hệ với Iran - đã tham chiến, phóng tên lửa về phía Israel lần đầu tiên kể từ khi Mỹ và Israel tấn công Iran hôm 28-2.
Yemen nằm ở một bên của eo biển Bab el-Mandeb. Lực lượng Houthi trước đây đã tấn công tàu thuyền ở Biển Đỏ, gây gián đoạn lớn vào cuối năm 2023 và 2024.
Hôm 31-3, Hãng tin Bloomberg tường thuật: "Theo các quan chức châu Âu am hiểu vấn đề, Iran đang thúc đẩy lực lượng Houthi chuẩn bị cho một chiến dịch tấn công mới nhằm vào tàu thuyền ở Biển Đỏ, tùy thuộc vào việc Mỹ có tiếp tục leo thang trong cuộc chiến với Cộng hòa Hồi giáo Iran hay không".
Bất kỳ chiến dịch nào của Houthi nhằm vào tàu thuyền ở Biển Đỏ và khu vực gần eo biển Bab el-Mandeb đều sẽ gây bất ổn thêm nữa cho thị trường năng lượng toàn cầu.
Eo biển Bab el-Mandeb (hay Bab al-Mandab) rộng khoảng 30km tại điểm hẹp nhất, nằm giữa Yemen trên bán đảo Ả Rập và hai quốc gia Eritrea, Djibouti bên phía châu Phi. Tên của eo biển này trong tiếng Ả Rập có nghĩa là "Cổng nước mắt", do điều kiện nổi tiếng nguy hiểm tại đây.
Tuyến đường này trở nên cực kỳ quan trọng bởi vì cùng với kênh đào Suez ở Ai Cập, nó cho phép tàu thuyền đi trực tiếp giữa Địa Trung Hải và Ấn Độ Dương thông qua Biển Đỏ và vịnh Aden.
Trước khi kênh đào Suez được mở vào thế kỷ 19, tàu thuyền phải đi vòng xuống tận mũi phía nam châu Phi để kết nối hai khu vực này. Ví dụ, một tàu chở dầu từ Saudi Arabia đến Hà Lan chỉ cần đi khoảng 12.000km nếu qua Biển Đỏ, so với hơn 20.000km nếu vòng qua châu Phi.
Trong điều kiện bình thường, có tới 14% thương mại hàng hải toàn cầu đi qua eo biển Bab el-Mandeb.
Cơ quan Năng lượng quốc tế (IEA) ước tính rằng vào năm 2025, khoảng 4,2 triệu thùng dầu thô và sản phẩm dầu mỏ đi qua eo biển Bab el-Mandeb mỗi ngày. Con số này chiếm khoảng 5% sản lượng toàn cầu.
Eo biển Bab el-Mandeb không thể bị đóng cửa hoàn toàn vì đây vẫn là một tuyến đường thủy khá rộng. Ngoài ra, không giống eo biển Hormuz, eo biển này không phải là "ngõ cụt" vì tàu thuyền vẫn có thể đi qua kênh đào Suez để ra Địa Trung Hải.
Tuy nhiên nếu không thể băng qua eo biển này, các tàu hướng đến châu Á sẽ phải vòng qua châu Phi, kéo dài hành trình thêm nhiều tuần.
Saudi Arabia đã xây dựng một phương án dự phòng để tránh eo biển Hormuz, gọi là đường ống Đông - Tây, nối thành phố Abqaiq ở phía đông với thành phố Yanbu ở phía tây bên bờ Biển Đỏ. Tuy nhiên, dầu xuất sang châu Á từ đây vẫn phải đi qua eo biển Bab el-Mandeb để tránh đường vòng, nghĩa là quá trình vận chuyển có thể bị gián đoạn.
Theo Tổ chức Hàng hải quốc tế (IMO), có 67 sự cố xảy ra từ tháng 11-2023 đến tháng 9-2024, gồm cả các hành vi cướp biển nhằm vào những tàu vận tải quốc tế đi qua Biển Đỏ và vịnh Aden. Một số tàu chỉ bị hư hại nhẹ, nhưng những tàu khác bị cháy lớn, ngập nước hoặc hư hỏng cấu trúc sau khi trúng tên lửa hoặc thiết bị không người lái (drone).
Dù vậy, eo biển Bab el-Mandeb chưa bao giờ bị đóng hoàn toàn và một số tàu vẫn đi qua trong suốt khủng hoảng.
Tuy nhiên, đối với các công ty vận tải biển, chỉ riêng nguy cơ bị tấn công cũng có thể đủ để làm chậm hoặc hạn chế hoạt động. Rủi ro đối với thủy thủ là rất lớn, khi họ phải đối mặt với mối đe dọa đến tính mạng.
Ngoài ra, chi phí bảo hiểm có thể trở nên cao đến mức gần như không thể chấp nhận, khiến tuyến đường này trên thực tế bị "đóng cửa". Vào năm 2024, chi phí bảo hiểm chỉ khoảng 0,6% giá trị hàng hóa trên một con tàu, nhưng sau khủng hoảng Biển Đỏ, con số này đã tăng lên tới 2%.
Nếu cả eo biển Hormuz và eo biển Bab el-Mandeb cùng lúc bị đóng cửa, chuỗi cung ứng toàn cầu và nền kinh tế thế giới sẽ bị gián đoạn nghiêm trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Tôi bật khóc vì một câu hát và nhận ra nỗi đau nhức nhối trong hôn nhân

Tôi năm nay 30 tuổi, sống ở Hà Nội, làm kế toán cho một công ty tư nhân. Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, làm quản lý kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, trải qua những năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ cùng nhau rồi mới đi đến hôn nhân, đến nay đã 8 năm.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi quyết định lấy anh, có lẽ tôi sẽ trả lời rằng đó là cảm giác tin tưởng và bình yên.
Hồi mới ra trường, tôi làm việc cho một công ty nhỏ, lương chỉ hơn 6 triệu đồng. Lương của cả hai cộng lại chưa đến 15 triệu đồng mỗi tháng. Có những ngày cuối tháng, chúng tôi phải ngồi tính toán xem còn đủ tiền đổ xăng đến lúc nhận lương hay không, rồi lại chở nhau đi ăn bún riêu trên phố cổ, ngồi nói chuyện tâm tình đến khuya. Hồi đó nghèo thật, nhưng tôi chưa từng thấy mình thiếu thốn.
Sau khi kết hôn, chúng tôi mua một căn hộ trả góp, sinh con, rồi quay cuồng trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền như bao gia đình trẻ khác. Tôi hiểu áp lực của chồng khi phải gánh trách nhiệm tài chính lớn hơn trước rất nhiều. Vì thế, mỗi khi anh đi sớm về muộn, thường xuyên công tác hay mang việc về nhà làm đến khuya, tôi đều cố gắng thông cảm.
Tôi vẫn nghĩ đó là giai đoạn tạm thời, khi kinh tế ổn định hơn, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi năm này qua năm khác, điều kiện vật chất trong nhà khá lên thật, còn khoảng cách giữa hai vợ chồng lại ngày một lớn hơn.
Thực ra chồng tôi không phải người chồng tệ theo cách người ta vẫn thường nói. Anh không ngoại tình, không cờ bạc, không nhậu nhẹt. Tiền bạc làm ra đều đưa về cho gia đình. Trong mắt người ngoài, chúng tôi là một gia đình khá hạnh phúc và đẹp đôi.
Ngay cả tôi nhiều lúc cũng tự nhắc mình rằng, như thế đã là may mắn hơn rất nhiều người phụ nữ khác. Nhưng càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng nhận ra một sự thật rất buồn...
Có lần tôi bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Tôi đo nhiệt độ lên đến gần 40 độ, người đau nhức đến mức không ngồi dậy nổi. Con gái còn nhỏ, cứ bám lấy mẹ khóc. Chồng tôi đang ở Quảng Ninh làm dự án.
Tôi nhớ mình nằm co ro trên giường bệnh, một tay truyền nước, một tay trả lời tin nhắn của đồng nghiệp vì sợ ảnh hưởng công việc. Tôi gọi cho anh, chỉ vì lúc ấy tôi thấy quá mệt, muốn được người thân chăm sóc. Anh bảo đang họp với khách hàng, dặn tôi cố gắng nghỉ ngơi rồi cúp máy.
Tôi hiểu công việc của anh không thể bỏ giữa chừng. Nhưng khi cúp máy, nhìn căn nhà vắng tanh và đứa con đang sốt ruột ngồi bên cạnh, tôi đã khóc.
Rồi những chuyện như thế cứ lặp lại. Ngày bố tôi nhập viện cấp cứu vì đột quỵ nhẹ, tôi một mình chạy từ công ty vào bệnh viện, làm thủ tục, ký giấy tờ, túc trực suốt đêm.
Ngày công ty tôi tái cơ cấu nhân sự, tôi thấp thỏm vì không biết mình có nằm trong danh sách cắt giảm hay không, muốn tâm sự với anh nhưng anh không có nhà. Hay những lần con ốm giữa đêm, lo xin học cho con, chạy vạy trường lớp, tôi vật vã nắng mưa, thức trắng nhiều đêm, rồi vẫn phải đi làm bình thường.
Mỗi lần như vậy, điều tôi mong nhất chỉ là được nghe chồng nói với mình rằng: "Không sao đâu, có anh đây rồi". Nhưng phần lớn thời gian, tôi đều phải tự trấn an bản thân trước, tự xử lý cảm xúc của mình.
Nhiều năm qua, tôi gần như đã quen với việc mạnh mẽ, đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất mình từng là một người rất thích dựa dẫm vào chồng.
Tôi từng nhiều lần nói với chồng rằng, mình cảm thấy mệt. Không phải mệt vì việc nhà hay chuyện tiền bạc, mà là mệt vì cảm giác lúc nào cũng phải gồng lên để ổn định mọi thứ. Có lần sau một trận cãi nhau, tôi đã ngồi khóc và nói rất thật lòng rằng tôi cảm thấy mình đang dần kiệt sức. Anh nhìn tôi một lúc rồi chỉ đáp rằng, anh cũng áp lực, anh đang cố gắng kiếm tiền vì gia đình.
Tôi hiểu điều đó, rất hiểu. Chính vì hiểu nên tôi chưa bao giờ trách anh quá gay gắt. Nhưng cũng từ lúc ấy, tôi nhận ra chúng tôi đang nói về hai thứ hoàn toàn khác nhau. Điều anh muốn nói là trách nhiệm kinh tế. Còn điều tôi cần lại là sự hiện diện, chia sẻ.
Tôi cần một cái ôm khi tôi suy sụp, cần một bát cháo nóng khi đau ốm. Những điều ấy nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng chính những thứ nhỏ nhặt đó lại quyết định hạnh phúc của một người vợ.
Vài ngày trước, trong một buổi tối ở nhà một mình, tôi tình cờ nghe được bài hát Em của Binz. Khi nghe đến câu "Em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau", tôi chợt bật khóc.
Tôi khóc vì nhận ra mình không đồng ý với chữ "chợt". Đối với phụ nữ, tình yêu hiếm khi biến mất đột ngột. Nó thường cạn đi rất chậm. Có thể là lần đầu tiên khóc mà không được dỗ dành, hoặc là những lần kể chuyện nhưng đối phương không còn lắng nghe, hay là cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình...
Từng chút một, những thất vọng nhỏ tích tụ lại, không đủ lớn để khiến người ta bỏ đi ngay lập tức, nhưng đủ để bào mòn tình cảm theo thời gian.
Có một điều tôi chưa từng dám nói với ai. Đó là gần đây tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình vẫn ổn ngay cả khi không có chồng bên cạnh.
Tôi tự đưa con đi chơi cuối tuần, về quê thăm bố mẹ, tự đi khám bệnh, tự giải quyết những vấn đề phát sinh trong cuộc sống mà không cần bàn bạc với anh. Có những tuần anh đi công tác liên tục, chúng tôi chẳng hề liên lạc.
Ngày trước, điều đó sẽ khiến tôi buồn, bây giờ, nó dần trở thành bình thường. Và chính sự bình thường ấy mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Bởi tôi nhận ra thứ đang mất đi không phải thói quen hay sự phụ thuộc, mà là tình yêu.
Tôi vẫn còn thương chồng, mong gia đình mình trọn vẹn và thấy vui khi nhìn anh chơi với con gái hay kể về những dự định cho tương lai. Nhưng sâu trong lòng, tôi cũng biết mình không còn là người phụ nữ năm 22 tuổi từng chỉ cần nhìn thấy anh là thấy bình yên nữa.
Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi tự hỏi nếu một ngày nào đó tôi thực sự học được cách tự làm mình hạnh phúc, tự chữa lành những tổn thương của mình, tự vượt qua những lúc yếu lòng mà không cần đến anh, thì khi ấy tôi còn cần cuộc hôn nhân này nữa không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng nói kiếm tiền vì gia đình, tôi vẫn bật khóc vì điều này

Tôi năm nay 30 tuổi, sống ở Hà Nội, làm kế toán cho một công ty tư nhân. Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, làm quản lý kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, trải qua những năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ cùng nhau rồi mới đi đến hôn nhân, đến nay đã 8 năm.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi quyết định lấy anh, có lẽ tôi sẽ trả lời rằng đó là cảm giác tin tưởng và bình yên.
Hồi mới ra trường, tôi làm việc cho một công ty nhỏ, lương chỉ hơn 6 triệu đồng. Lương của cả hai cộng lại chưa đến 15 triệu đồng mỗi tháng. Có những ngày cuối tháng, chúng tôi phải ngồi tính toán xem còn đủ tiền đổ xăng đến lúc nhận lương hay không, rồi lại chở nhau đi ăn bún riêu trên phố cổ, ngồi nói chuyện tâm tình đến khuya. Hồi đó nghèo thật, nhưng tôi chưa từng thấy mình thiếu thốn.
Sau khi kết hôn, chúng tôi mua một căn hộ trả góp, sinh con, rồi quay cuồng trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền như bao gia đình trẻ khác. Tôi hiểu áp lực của chồng khi phải gánh trách nhiệm tài chính lớn hơn trước rất nhiều. Vì thế, mỗi khi anh đi sớm về muộn, thường xuyên công tác hay mang việc về nhà làm đến khuya, tôi đều cố gắng thông cảm.
Tôi vẫn nghĩ đó là giai đoạn tạm thời, khi kinh tế ổn định hơn, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi năm này qua năm khác, điều kiện vật chất trong nhà khá lên thật, còn khoảng cách giữa hai vợ chồng lại ngày một lớn hơn.
Thực ra chồng tôi không phải người chồng tệ theo cách người ta vẫn thường nói. Anh không ngoại tình, không cờ bạc, không nhậu nhẹt. Tiền bạc làm ra đều đưa về cho gia đình. Trong mắt người ngoài, chúng tôi là một gia đình khá hạnh phúc và đẹp đôi.
Ngay cả tôi nhiều lúc cũng tự nhắc mình rằng, như thế đã là may mắn hơn rất nhiều người phụ nữ khác. Nhưng càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng nhận ra một sự thật rất buồn...
Có lần tôi bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Tôi đo nhiệt độ lên đến gần 40 độ, người đau nhức đến mức không ngồi dậy nổi. Con gái còn nhỏ, cứ bám lấy mẹ khóc. Chồng tôi đang ở Quảng Ninh làm dự án.
Tôi nhớ mình nằm co ro trên giường bệnh, một tay truyền nước, một tay trả lời tin nhắn của đồng nghiệp vì sợ ảnh hưởng công việc. Tôi gọi cho anh, chỉ vì lúc ấy tôi thấy quá mệt, muốn được người thân chăm sóc. Anh bảo đang họp với khách hàng, dặn tôi cố gắng nghỉ ngơi rồi cúp máy.
Tôi hiểu công việc của anh không thể bỏ giữa chừng. Nhưng khi cúp máy, nhìn căn nhà vắng tanh và đứa con đang sốt ruột ngồi bên cạnh, tôi đã khóc.
Rồi những chuyện như thế cứ lặp lại. Ngày bố tôi nhập viện cấp cứu vì đột quỵ nhẹ, tôi một mình chạy từ công ty vào bệnh viện, làm thủ tục, ký giấy tờ, túc trực suốt đêm.
Ngày công ty tôi tái cơ cấu nhân sự, tôi thấp thỏm vì không biết mình có nằm trong danh sách cắt giảm hay không, muốn tâm sự với anh nhưng anh không có nhà. Hay những lần con ốm giữa đêm, lo xin học cho con, chạy vạy trường lớp, tôi vật vã nắng mưa, thức trắng nhiều đêm, rồi vẫn phải đi làm bình thường.
Mỗi lần như vậy, điều tôi mong nhất chỉ là được nghe chồng nói với mình rằng: "Không sao đâu, có anh đây rồi". Nhưng phần lớn thời gian, tôi đều phải tự trấn an bản thân trước, tự xử lý cảm xúc của mình.
Nhiều năm qua, tôi gần như đã quen với việc mạnh mẽ, đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất mình từng là một người rất thích dựa dẫm vào chồng.
Tôi từng nhiều lần nói với chồng rằng, mình cảm thấy mệt. Không phải mệt vì việc nhà hay chuyện tiền bạc, mà là mệt vì cảm giác lúc nào cũng phải gồng lên để ổn định mọi thứ. Có lần sau một trận cãi nhau, tôi đã ngồi khóc và nói rất thật lòng rằng tôi cảm thấy mình đang dần kiệt sức. Anh nhìn tôi một lúc rồi chỉ đáp rằng, anh cũng áp lực, anh đang cố gắng kiếm tiền vì gia đình.
Tôi hiểu điều đó, rất hiểu. Chính vì hiểu nên tôi chưa bao giờ trách anh quá gay gắt. Nhưng cũng từ lúc ấy, tôi nhận ra chúng tôi đang nói về hai thứ hoàn toàn khác nhau. Điều anh muốn nói là trách nhiệm kinh tế. Còn điều tôi cần lại là sự hiện diện, chia sẻ.
Tôi cần một cái ôm khi tôi suy sụp, cần một bát cháo nóng khi đau ốm. Những điều ấy nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng chính những thứ nhỏ nhặt đó lại quyết định hạnh phúc của một người vợ.
Vài ngày trước, trong một buổi tối ở nhà một mình, tôi tình cờ nghe được bài hát Em của Binz. Khi nghe đến câu "Em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau", tôi chợt bật khóc.
Tôi khóc vì nhận ra mình không đồng ý với chữ "chợt". Đối với phụ nữ, tình yêu hiếm khi biến mất đột ngột. Nó thường cạn đi rất chậm. Có thể là lần đầu tiên khóc mà không được dỗ dành, hoặc là những lần kể chuyện nhưng đối phương không còn lắng nghe, hay là cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình...
Từng chút một, những thất vọng nhỏ tích tụ lại, không đủ lớn để khiến người ta bỏ đi ngay lập tức, nhưng đủ để bào mòn tình cảm theo thời gian.
Có một điều tôi chưa từng dám nói với ai. Đó là gần đây tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình vẫn ổn ngay cả khi không có chồng bên cạnh.
Tôi tự đưa con đi chơi cuối tuần, về quê thăm bố mẹ, tự đi khám bệnh, tự giải quyết những vấn đề phát sinh trong cuộc sống mà không cần bàn bạc với anh. Có những tuần anh đi công tác liên tục, chúng tôi chẳng hề liên lạc.
Ngày trước, điều đó sẽ khiến tôi buồn, bây giờ, nó dần trở thành bình thường. Và chính sự bình thường ấy mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Bởi tôi nhận ra thứ đang mất đi không phải thói quen hay sự phụ thuộc, mà là tình yêu.
Tôi vẫn còn thương chồng, mong gia đình mình trọn vẹn và thấy vui khi nhìn anh chơi với con gái hay kể về những dự định cho tương lai. Nhưng sâu trong lòng, tôi cũng biết mình không còn là người phụ nữ năm 22 tuổi từng chỉ cần nhìn thấy anh là thấy bình yên nữa.
Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi tự hỏi nếu một ngày nào đó tôi thực sự học được cách tự làm mình hạnh phúc, tự chữa lành những tổn thương của mình, tự vượt qua những lúc yếu lòng mà không cần đến anh, thì khi ấy tôi còn cần cuộc hôn nhân này nữa không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

