Trên các tuyến đường ở phố cổ Hội An như Bạch Đằng, Trần Phú, Nguyễn Thái Học…, những ngày gần đây trở nên rực rỡ hơn khi các chùm hoa giấy bung nở.
Hoa giấy nở rộ với sắc hồng, trắng, cam, phủ trên những mái nhà cổ khiến Hội An càng trở nên cuốn hút, lãng mạn. Những cành hoa vươn dài, rũ xuống như dòng thác sắc màu trên các bức tường vàng khiến phố Hội đẹp như tranh vẽ.
Những giàn hoa phủ kín tạo thành mái vòm rực rỡ, che bóng mát cho du khách. Dưới những tán hoa, ánh nắng chiếu xuyên qua, đổ xuống mặt đường những vệt sáng càng làm khung cảnh Hội An thêm rực rỡ.
Vẻ đẹp mộc mạc, thanh khiết cùng màu sắc đầy sức sống đã khiến những chùm hoa giấy trở thành phông nền check-in lý tưởng cho nhiều du khách.
Nhiều người lựa chọn mặc đồ trắng, kết hợp cùng nón lá, càng tôn lên vẻ tươi mới giữa không gian tường vàng cổ kính.
Với nhiều người, việc check-in bên hoa giấy ở Hội An đã trở thành điều không thể thiếu khi về phố.
Xuân Quỳnh (24 tuổi, trú TP Huế) cho biết cô rất thích cảnh Hội An vào những ngày đầu hè. Quỳnh lên kế hoạch đi vào dịp này vì biết đây là thời điểm hoa giấy nở rộ.
“Hội An bình thường đã đẹp, nay hoa nở càng làm khu phố thêm căng tràn sức sống. Những chùm hoa nở to, rũ xuống như một “studio ngoài trời”, chỉ cần đứng vào là có ngay hình đẹp”, Quỳnh nói.
Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào những con đường nhỏ, bắt gặp những giàn hoa giấy rực rỡ buông xuống trước hiên nhà, Quỳnh Hoa (26 tuổi, Hà Nội) không giấu được sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của phố cổ.
“Đây là lần đầu tôi đến Hội An, tôi rất thích ngồi xích lô, ngắm phố cổ. Những bức tường vàng, mái nhà cổ kính, điểm xuyến thêm những đóa hoa giấy hồng hồng mang lại nét đẹp hoài cổ, lãng mạn mà cũng rất đỗi nhẹ nhàng, bình yên. Khung cảnh đó càng khiến tôi mê mẩn Hội An”, Hoa chia sẻ.
Ngoài hoa giấy, phố cổ Hội An cũng được tô thắm bởi những đóa hoa sử quân tử rực rỡ, khiến nhiều du khách ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/hoa-giay-nhuom-sac-pho-co-hoi-an-du-khach-me-man-check-in-20260405004659174.htm

Tôi năm nay 37 tuổi, kết hôn 10 năm, có con trai 7 tuổi. Chồng tôi bằng tuổi, là trưởng phòng kinh doanh một công ty bất động sản. Bạn bè thấy tôi có nhà, có xe, vật chất đủ đầy, thường ghen tị, cho rằng tôi sống "như một bà hoàng". Nhưng họ không biết một sự thật cay đắng: Tôi từ một người vợ hợp pháp lại trở thành “kẻ thứ ba” trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Gần 3 năm qua, chồng tôi có mối quan hệ với một người phụ nữ hơn anh 13 tuổi. Ban đầu, tôi chỉ biết họ là đồng nghiệp chung công ty, mối quan hệ cấp trên - cấp dưới. Chồng tôi dần dần đi sớm về muộn, hay đi công tác xa nhà, điện thoại lúc nào cũng bận rộn. Tôi từng tin đó là giai đoạn anh đang nỗ lực vì gia đình, nhưng không ngờ...
Cho đến một lần, tôi vô tình đọc được tin nhắn trong điện thoại của anh. Những lời quan tâm, nhớ nhung mùi mẫn của chồng và người phụ nữ kia vượt quá giới hạn chị em đồng nghiệp. Tôi chết lặng khi nhận ra người chồng mình tin tưởng đang có một mối quan hệ khác phía sau lưng.
Khi tôi ném chiếc điện thoại xuống sàn, chồng thú nhận mọi chuyện. Anh nói chuyện ngoài luồng xuất phát từ cảnh "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Người phụ nữ đó giữ chức phó giám đốc điều hành công ty, có kinh nghiệm thương trường và cũng là người kéo anh vào những dự án lớn. Họ gặp gỡ vì công việc, rồi dần dần vượt quá giới hạn.
Anh thừa nhận có tình cảm, nhưng cũng nói rằng nếu dừng lại lúc này, anh sẽ mất tất cả: Công việc, tiền bạc, thậm chí còn có thể vướng vào nợ nần, rắc rối pháp lý vì những ràng buộc với người tình (họ chung vốn đầu tư đất đai bên ngoài). Anh cầu xin tôi cho anh thời gian để giải quyết mối quan hệ.
Khoảng thời gian đó, tôi đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc: Đau đớn, tuyệt vọng, dằn vặt và cả những lần muốn buông bỏ. Cả tháng trời tôi ăn không ngon ngủ không yên, sụt cân, trầm cảm. Tôi từng nghĩ đến việc rời đi, chấm dứt tất cả. Nhưng rồi, thời gian trôi qua và khi bình tĩnh lại, tôi nhìn thấy một khía cạnh khác của chồng: Anh ấy cũng có nỗi khổ riêng.
Hơn 3 năm qua, chồng vẫn luôn cố gắng chăm lo cho mẹ con tôi. Anh chu cấp đầy đủ, lo cho con có điều kiện học hành tốt nhất. Anh mua được nhà, mua xe cho tôi, tặng tôi trang sức đắt tiền, tích lũy tiền bạc cho tương lai.
Mỗi lần tôi tổn thương, anh đều thể hiện sự áy náy. Anh không phủ nhận cảm xúc của tôi, thậm chí có lúc gần như phải “nhìn sắc mặt vợ mà sống”. Anh cũng rất thương con. Dần dần, tôi lại thấy mình mềm lòng. Tôi bắt đầu tin rằng, có thể anh cũng đang chịu áp lực theo cách riêng.
Và rồi tôi chọn cách im lặng. Tôi không gây sức ép bắt anh chia tay người tình. Tôi nhắm mắt chấp nhận việc "chung chạ", tận hưởng những điều tốt đẹp về vật chất mà anh mang lại cho tôi, miễn là con tôi không thiếu thốn.
Về người phụ nữ kia, chị ta là mẹ đơn thân, có ngoại hình khá, là kiểu phụ nữ xông xáo, sắc sảo. Theo lời chồng, chị ta không hề biết chuyện tôi đã phát hiện ra mối quan hệ giữa họ. Chị ta vẫn nghĩ rằng chị ta ở trong bóng tối quan sát tôi, mà không hề biết rằng tôi cũng âm thầm quan sát chuyện giữa họ suốt những năm qua.
Tôi không biết mình có vấn đề tâm lý nào không. Bình thường, các bà vợ sẽ điên cuồng ghét bỏ tình nhân của chồng, nhưng tôi bây giờ không còn ghen tuông. Thật nực cười khi tôi là vợ hợp pháp nhưng tình cảnh cứ như "tiểu tam".
Thi thoảng, khi chồng đưa tôi và con đi du lịch, chị ta lại nổi cơn ghen, viết bóng gió trên mạng xã hội. Còn tôi, mỗi lần chồng về trễ, hay cuối tuần đi đâu đó, tôi tự hiểu. Chồng không cần nói gì thêm, còn tôi cũng không càm ràm, tra hỏi. Thay vì mất thời gian rình rập chuyện của chồng, tôi đi làm đẹp, mua sắm.
Tôi không còn cố tìm hiểu vì sao anh không thể dứt ra, là vì công việc thật, hay còn lý do nào khác. Tôi không quan tâm là chồng có thực lòng yêu người phụ nữ kia hay không. Tôi chỉ biết mình đã chấp nhận một thực tế mà trước đây, chính tôi cũng không tưởng tượng nổi.
Nhưng càng sống trong sự chấp nhận đó, gần đây, tôi càng hoang mang. Liệu có phải quan điểm về hôn nhân của tôi đang trở nên lệch lạc? Tôi có hạnh phúc không, hay tôi chỉ đang tự ru ngủ mình để tiếp tục một cuộc sống mà tôi không đủ can đảm bước ra? Tôi có hèn nhát quá không khi vì vật chất mà không thể đứng lên dứt khoát chọn lựa, chiến đấu để có một tổ ấm đúng nghĩa?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy

11 năm trước, tôi lấy chồng. Chồng tôi là người nơi khác đến quê tôi đi làm và ở trọ gần nhà tôi. Hồi đầu, bố mẹ tôi không ủng hộ tình yêu này. Bởi thời điểm đó, tôi đã học xong đại học, có chút nhan sắc, con trai theo đuổi rất nhiều.
Bố mẹ mong tôi có thể lấy một chàng trai gần nhà, gia đình có điều kiện. Nhưng tôi lại yêu một chàng trai xa xôi đến quê mình lập nghiệp, một tấc đất cũng chưa có, chỉ chui rúc trong căn phòng trọ chật hẹp.
Nhưng thói đời, mấy khi cha mẹ thắng được con. Khi tôi thông báo mình đã mang bầu, bố mẹ đành ngậm ngùi cho cưới.
Nhà có 3 đứa con, tôi là con gái duy nhất trong nhà, được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ. Thời điểm tôi lấy chồng, 2 anh trai đều đã lấy vợ ra ở riêng. Mẹ sợ tôi không quen chịu khổ, đề nghị vợ chồng tôi về sống chung nhà.
Chồng tôi không đồng ý. Anh nói, hai vợ chồng còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, không sợ đói nghèo. Cha mẹ nuôi lớn học hành, đã đến lúc phải tự lo cho mình, không thể cứ dựa dẫm mãi được. Có một điều anh ấy không nói nhưng tôi hiểu: Anh không muốn ở rể.
Cứ nghĩ rằng, chỉ cần hai vợ chồng chăm chỉ cuốc cày, tiết kiệm chắc sẽ sớm mua được đất, xây được nhà. Nhưng rồi vài năm trước, ở quê tôi bỗng mọc lên một khu công nghiệp, đất đai trong vùng bỗng lên “cơn sốt”, giá cao lên gấp đôi gấp ba. Việc mua một mảnh đất đối với chúng tôi lại trở nên khó khăn hơn trước.
Vài tuần trước, tôi ghé qua nhà. Mẹ tôi nói, bố mẹ cũng nhiều tuổi rồi, có mảnh đất rộng bên nhà, bố mẹ tính chia cho các con, trai gái gì cũng chia đều bằng nhau hết. Đợi cuối tuần mọi người được nghỉ thì họp gia đình.
Tôi nghe xong, lòng vui như hội về khoe với chồng. Tôi tính, nếu bố mẹ cho đất, chúng tôi có thể bán đi, số tiền đó cộng với số tiền hai vợ chồng dành dụm mấy năm qua có lẽ sẽ đủ mua đất và xây một căn nhà nhỏ. Chúng tôi sẽ chọn mua đất gần chỗ làm, gần trường học của con cho tiện.
Chồng tôi không hào hứng như tôi. Anh nói, anh không muốn nhòm ngó đến đất đai nhà vợ, muốn cuộc đời mình thì mình tự lo. Nhưng nếu bố mẹ chia phần thì cũng sẽ vui lòng nhận. Con cái nhờ phúc cha mẹ chắc cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Cuối tuần hôm đó, vợ chồng chúng tôi chở nhau về. Đến nơi đã thấy cả nhà tụ họp đông đủ gồm cha mẹ và vợ chồng anh cả, anh thứ.
Bố tôi nói: Bố mẹ cả đời chỉ làm công chức, lương chỉ đủ ăn và nuôi mấy anh em học hành, không tích cóp được tiền hay vàng gì cả. Tài sản hiện nay chỉ có ngôi nhà và mấy trăm m2 đất bao năm nay vẫn làm vườn. Bố mẹ muốn nhân lúc còn khỏe mạnh, minh mẫn thì chia cho các con. Con trai hay con gái cũng có một phần công bằng như nhau.
Nói rồi, bố bỗng đưa mắt nhìn vợ chồng tôi, sau đó mới nói tiếp: “Bố đã nói chuyện với hai anh. Hiện tại hai anh làm việc khá xa nhà nhưng tương lai cũng có định hướng chuyển về gần nhà, xây nhà sống gần bố mẹ. Riêng vợ chồng cái Thủy là không biết thế nào.
Vậy nên bố vẫn chia cho vợ chồng con một phần nhưng với điều kiện chỉ được ở, không được bán. Sau khi chia đất, làm sổ, mảnh đất cho vợ chồng con sẽ vẫn đứng tên bố mẹ”.
Tôi còn chưa kịp nghĩ gì, chồng tôi đã đứng dậy nói: “Con xin cảm ơn bố mẹ, nhưng phần đất này con xin phép không nhận. Vợ chồng con còn trẻ, còn sức khỏe, chẳng lẽ cả đời này không mua nổi một căn nhà. Đất này, bố mẹ cứ giữ mà an hưởng tuổi già đi ạ”.
Nói xong, anh lấy cớ để hai đứa nhỏ ở nhà, về muộn không an tâm, xin phép về trước. Bố mẹ tôi bất ngờ, anh chị em chưng hửng. Thái độ của chồng tôi như thế nghĩa là sao?
Về tới nhà, chồng tôi mới bắt đầu lộ vẻ khó chịu. Anh nói, bố mẹ cho đất với điều kiện để ở, không được bán. Đất cho rồi vẫn đứng tên bố mẹ thì khác gì không cho. Như vậy có nghĩa là ép anh phải ở rể.
Bao năm nay, dù đã là rể con trong nhà, bố mẹ vẫn luôn coi thường anh, mỗi lần gặp đều nói bóng nói gió cho rằng anh là đàn ông mà vô dụng, một cái nhà cũng không lo nổi cho vợ con.
Anh nói, nếu ở đây không mua được nhà, anh thà đưa vợ con về quê chứ không bao giờ lấy đất của bố mẹ vợ để mang tiếng, mang nhục.
Thái độ và suy nghĩ của chồng khiến tôi kinh ngạc. Sống chung hơn 10 năm, tôi thấy anh là người hiền lành, thương vợ, thương con. Bố mẹ tôi tuy không phải lúc nào cũng đúng nhưng anh cũng chưa từng than phiền hay kêu ca gì cả.
Vậy mà nay bố mẹ vợ cho đất, chỉ yêu cầu không được bán với mong muốn con gái ở gần, anh ấy lại từ chối không chút nể nang, lại còn cho rằng bố mẹ vợ cho đất kiểu ấy thì cũng như là không cho, vẫn là ép anh ở rể để mang tiếng “ăn nhờ ở đậu”.
Người ta vẫn nói “bệnh sĩ chết trước bệnh tim”. Với chồng tôi, tôi không thể nghĩ được gì khác ngoài 3 từ “nghèo còn sĩ”. Tôi có nên mặc kệ sĩ diện vô lý của chồng, bố mẹ cho đất thì cứ nhận hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bộ trưởng Quốc phòng Israel dọa giết lãnh đạo Iran, ca ngợi hợp tác với Mỹ

Ngày 5-4, Bộ trưởng Quốc phòng Israel, ông Israel Katz, tuyên bố quân đội nước này sẽ "truy đuổi và tiêu diệt" các lãnh đạo Iran, đồng thời nhắm vào các tài sản chiến lược của nước Cộng hòa Hồi giáo này nếu các cuộc tấn công tên lửa vào Israel tiếp diễn, theo Hãng tin AFP.
“Chừng nào tên lửa còn nhằm vào dân thường Israel, Iran sẽ phải trả giá đắt bằng sự suy yếu và cuối cùng là sự tê liệt hạ tầng quốc gia cũng như năng lực vận hành chế độ”, ông Katz nói trong một tuyên bố bằng video.
Trước đó, Tổng thống Donald Trump ngày 4-4 (giờ Mỹ) cũng viết trên Truth Social rằng: "Nhiều lãnh đạo quân sự của Iran, những người đã lãnh đạo đất nước một cách tồi tệ và thiếu khôn ngoan, đã bị tiêu diệt, cùng với nhiều thứ khác, trong cuộc tấn công lớn ở Tehran!".
Bài đăng kèm theo một video cho thấy những vụ nổ thắp sáng đường chân trời của thành phố vào ban đêm nhưng không nêu rõ thời điểm diễn ra hành động quân sự này.
Những ngày gần đây, Israel cùng Mỹ đã không kích các cơ sở thép và hóa dầu của Iran, với lý do nguồn thu từ các lĩnh vực này được Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) dùng cho việc sản xuất vũ khí.
Bên cạnh đó, Israel đã hoan nghênh chiến dịch giải cứu của Mỹ tại Iran sau khi Tổng thống Donald Trump thông báo một phi công bị thương đã được đưa ra an toàn.
Ông Katz gọi đây là “minh chứng cho sự phối hợp chặt chẽ giữa Israel và Mỹ, ngay cả trong những thời điểm phức tạp nhất”.
Cùng ngày, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng chúc mừng chiến dịch giải cứu phi công của ông Trump.
"Chúc mừng Tổng thống Trump! Tất cả người dân Israel đều vui mừng trước sự kiện những chiến binh dũng cảm của nước Mỹ tiến hành một cuộc giải cứu phi công đáng kinh ngạc", nhà lãnh đạo Israel phát biểu.
Một quan chức Israel tiết lộ nước này đã hoãn một số đợt tấn công hôm 3-4 để không ảnh hưởng đến chiến dịch tìm kiếm cứu nạn hai thành viên phi hành đoàn của máy bay bị rơi. Ngoài ra, quốc gia Do Thái còn cung cấp hỗ trợ tình báo cho chiến dịch giải cứu này.

