“Trường rộng và đẹp quá!” – nhóm học sinh lớp 9 Trường THCS Trần Bội Cơ, phường Chợ Lớn đã thốt lên như thế khi đi tham quan Trường THPT Nguyễn Hiền, phường Bình Thới, TP.HCM.
Đây là một trong những hoạt động của chương trình “Open tour” do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức dành cho phụ huynh, học sinh lớp 9 trước khi đăng ký nguyện vọng vào lớp 10 năm học 2026 – 2027.
Không chỉ đơn thuần đi tham quan, các học sinh lớp 9 còn được trải nghiệm làm học sinh lớp 10 khi tham gia tiết học thử với những môn toán, văn, hóa, sử…; thực hiện các thí nghiệm tại phòng thực hành lý, hóa…; trải nghiệm các trò chơi ở câu lạc bộ…
Theo cô Võ Thị Mai Hương, Phó hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, trường hiện có 21 câu lạc bộ sinh hoạt thường xuyên, tạo sân chơi đa dạng cho học sinh phát triển toàn diện.
Các câu lạc bộ rải khắp cả ba lĩnh vực: học thuật (hóa học, bí ẩn sự sống, hùng biện tiếng Anh, STEM, tâm lý Nguyễn Hiền, tiếng Trung, tiếng Hàn…); kỹ năng (câu lạc bộ an ninh mạng, boardgames, handmade, báo chí truyền thông, văn nghệ…); vận động (bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông, gym, vovinam…).
Được biết, Trường THPT Nguyễn Hiền là trường THPT công lập thực hiện mô hình trường giáo dục chất lượng cao, tiên tiến, hội nhập khu vực và quốc tế (thường gọi là trường tiên tiến, hội nhập).
Hiện trường đã được công nhận kiểm định chất lượng giáo dục cấp độ 3; đạt chuẩn quốc gia mức độ 2, đạt tiêu chuẩn trường học số.
Năm học 2026 – 2027, nhà trường dự kiến tuyển 15 lớp 10 (tăng 3 lớp so với năm học trước), sĩ số tối đa mỗi lớp không quá 35 học sinh.
Thầy Thái Quang Cường, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, thông tin thêm: “Ngoài việc bảo đảm các tiêu chuẩn, tiêu chí của trường tiên tiến, hội nhập, chúng tôi đẩy mạnh việc vận dụng dạy học giải quyết vấn đề, dạy học theo dự án. Nhà trường đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu khoa học, đảm bảo môi trường học tập an toàn, không có bạo lực học đường, nâng cao chất lượng công tác tham vấn tâm lý, hướng nghiệp cho học sinh”…
Năm học 2025 – 2026, Trường THPT Nguyễn Hiền có 39 học sinh đạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi lớp 12 cấp thành phố gồm 2 giải nhất, 6 giải nhì và 31 giải ba.
Một số hình ảnh của chương trình “Open tour” do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức:

Người ta lên mạng khoe chồng yêu chiều, khoe gia đình hạnh phúc. Còn vợ tôi, từ ngày dấn thân vào con đường làm sáng tạo nội dung, cô ấy biến tôi thành một gã đàn ông tồi tệ, keo kiệt và vô dụng nhất thế gian trên cõi mạng chỉ để... đổi lấy lượt tương tác.
Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được 5 năm. Trước đây, gia đình tôi tuy không giàu có nhưng luôn đầm ấm. Sóng gió chỉ bắt đầu từ năm ngoái, khi kinh tế khó khăn, công ty tôi cắt giảm nhân sự khiến lương của tôi giảm đi một phần ba. Vợ tôi làm ở rạp chiếu phim cũng bị cắt giảm giờ làm. Áp lực bỉm sữa cho hai đứa con nhỏ đè nặng lên vai hai vợ chồng.
Trong lúc túng quẫn, vợ tôi tập tành làm video ngắn trên mạng xã hội để bán hàng tiếp thị liên kết. Ban đầu, cô ấy chỉ quay cảnh nấu ăn, dọn dẹp, nhưng lượt xem lẹt đẹt chỉ vài chục người.
Cho đến một ngày, cô ấy vô tình đăng một video than vãn, mắng mỏ tôi vì tội lén lút giấu "quỹ đen". Thật ra đó là tiền tôi để quên trong túi quần bò. Không ngờ, video đó lên xu hướng, đạt hơn 2 triệu lượt xem chỉ sau một đêm. Hàng ngàn chị em bỉm sữa vào bình luận chửi rủa tôi và đồng cảm với cô ấy.
Và từ đó, bi kịch của tôi bắt đầu. Nhận ra công thức hút view, vợ tôi bắt đầu xây dựng kênh với hình tượng: Người vợ tảo tần, cam chịu và ông chồng hãm tài.
Những câu chuyện vô thưởng vô phạt trong nhà được cô ấy xào xáo, bóp méo 180 độ. Tôi đi làm về mệt, nằm nghỉ trên sofa 15 phút trước khi tắm. Cô ấy lén đặt máy quay, chèn thêm nhạc nền bi thương rồi giật tít: “Lấy nhầm chồng lười chảy thây, vợ làm quần quật từ sáng đến đêm còn chồng về nhà là bấm điện thoại”.
Tôi mua cho con hộp sữa bột loại khác vì loại cũ hết hàng. Cô ấy quay video khóc lóc: “Chồng keo kiệt, tiếc tiền với cả máu mủ của mình, mua loại sữa rẻ tiền bắt con uống”.
Đỉnh điểm là tuần trước, cô ấy tự lấy một số điện thoại lạ nhắn tin ướt át vào máy tôi, sau đó chụp màn hình lại làm series 3 phần: “Hành trình vạch mặt người chồng ngoại tình khi vợ đang mang thai”.
Hậu quả của những nội dung giả trân đó là đời thực của tôi bị đảo lộn hoàn toàn. Mấy chị đồng nghiệp thì nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, xì xào bàn tán.
Mẹ đẻ tôi ở quê xem được video thì khóc lóc gọi điện lên: "Trời ơi, con làm gì mà để vợ nó tế sống trên mạng thế kia?". Tôi phải giải thích rát cổ bỏng họng rằng đó chỉ là diễn, mẹ tôi mới nguôi ngoai nhưng vẫn thở dài xót xa cho sĩ diện của con trai.
Tôi đi ra đường, ra siêu thị, thi thoảng lại có người nhận ra tôi là ông chồng tồi tệ trên mạng, họ chỉ trỏ, xì xầm. Sĩ diện, lòng tự trọng của một thằng đàn ông bị lôi ra làm trò cười cho thiên hạ.
Không thể chịu đựng thêm sự nhục nhã này, tôi yêu cầu vợ dừng ngay việc làm nội dung bôi xấu gia đình. Tôi bảo cô ấy hãy xóa kênh, hoặc chuyển sang làm chủ đề khác.
Nhưng thay vì hiểu cho chồng, vợ tôi mở ứng dụng ngân hàng, chìa thẳng màn hình vào mặt tôi. Con số biến động số dư trong tháng vừa rồi là hơn 80 triệu đồng, gấp 4 lần tháng lương hiện tại của tôi. Đó là tiền hoa hồng bán hàng và tiền các nhãn hàng trả để cô ấy lồng ghép sản phẩm vào những video.
Cô ấy ráo hoảnh nói: "Anh nhìn đi! Kinh tế khó khăn thế này, anh có lo được cho mẹ con tôi sống sung sướng không? Người ta làm mạng xã hội chiêu trò đầy ra, em làm thế này có vi phạm pháp luật không? Không! Em có đi ăn trộm ăn cắp không? Không! Em chỉ bịa ra mấy chuyện gia đình vô thưởng vô phạt. Dân mạng họ xem, họ xả stress, rồi họ mua hàng cho mình.
Anh xấu hổ cái gì? Mấy người cười anh có đóng tiền học cho con anh không? Tự ái của anh có mài ra để mua bỉm, mua sữa cho con được không? Ở thời buổi này, kiếm được tiền chân chính thì không có gì phải ngại!".
Tôi lặng người. Nhìn những hộp sữa đắt tiền, những bộ quần áo mới tinh của các con vừa được mua từ số tiền vợ kiếm được, tôi nghẹn họng không cãi được nửa lời.
Đúng, cô ấy không phạm pháp. Đúng, cô ấy kiếm được tiền để lo cho gia đình lúc khó khăn. Nhưng chẳng lẽ, để gia đình được no ấm, tôi phải chấp nhận làm một thằng hề tồi tệ trên mạng xã hội mãi mãi? Tôi đang bế tắc thực sự. Vợ tôi là người thực dụng hay do tôi là kẻ quá sĩ diện hão?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Trách vợ tiêu sạch tiền tiết kiệm và sự thật phía sau khiến tôi hối hận

Tôi làm nghề kỹ sư công trình. Cái nghề quanh năm đi theo những khối bê tông và tiếng máy nổ, ở công trường nhiều hơn ngày ở nhà. Nhiều lúc nhìn bức ảnh 2 đứa con trong điện thoại, tôi giật mình nhận ra thằng lớn đã cao hơn lần gặp trước, còn thằng út thì đã thay răng lúc nào chẳng biết.
Vợ tôi làm công ty, lương tháng cũng đủ để xoay xở những việc lặt vặt trong nhà. Tôi vẫn thường nói đùa rằng đàn ông kiếm tiền, đàn bà giữ tiền là hợp lý. Vậy nên mỗi lần lĩnh lương hay thưởng công trình tôi đều chuyển hết cho vợ.
Những khoản thưởng có khi vài chục triệu đồng, có khi cả trăm triệu đồng sau một công trình kéo dài mấy tháng. Tôi chưa từng giữ lại ngoài chút tiền ăn uống và xăng xe. Tôi vẫn nghĩ, tiền nằm trong tay vợ cũng là tiền của gia đình, rồi mai này sẽ gom lại xây căn nhà khang trang hơn.
Bao năm như thế, tôi chưa một lần hỏi vợ tiết kiệm được bao nhiêu. Không phải tôi giàu có đến mức không cần biết, mà vì tôi tin. Đã là vợ chồng thì còn điều gì đáng quý hơn niềm tin, tôi vẫn nghĩ vậy.
Cho đến một buổi tối cách đây ít hôm. Tôi đang tính đầu tư một mảnh đất gần khu công nghiệp, nhẩm đi nhẩm lại số tiền mình từng chuyển về chắc cũng hơn 500 triệu đồng. Chỉ cần lấy số ấy cộng với ít vốn vay nữa là đủ xoay một thương vụ.
Tôi gọi điện cho vợ, giọng rất bình thường. Tôi hỏi: "Em này, nhà mình có bao nhiêu tiến để dành?". Đầu dây bên kia im lặng khá lâu rồi chỉ đáp gọn: “Không có”. Tôi thảng thốt: “Thế tiền bao lâu nay anh gửi về thì sao?”. Cô ấy lại im lặng, sau đó lại đáp gọn lỏn y như câu trước: "Hết rồi!".
Tôi tưởng mình nghe nhầm, 500 triệu đồng đâu phải 5 triệu đồng mà bảo hết là hết. Trong khi đó lương vợ tôi mỗi tháng đã hơn 10 triệu đồng. Tôi hỏi dồn, vợ chỉ nói tiền nuôi con, tiền sinh hoạt, tiền về quê, tiền thăm bố mẹ hai bên và đủ thứ chi tiêu khác.
Tôi bắt đầu thấy nóng mặt. Những con số trong đầu tôi chạy loạn lên, còn câu trả lời của vợ thì càng lúc càng ngắn. Đến khi tôi bảo em liệt kê cụ thể từng khoản thì cô ấy chỉ nói một câu: "Em nhớ làm sao được mà ghi".
Câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi cúp máy mà trong lòng đầy bực bội. Đêm ấy, tiếng máy điều hòa chạy đều đều nhưng tôi không sao ngủ được, cứ nằm nhìn trần nhà rồi tự tính toán.
Sáng hôm sau tôi nhắn cho vợ. Tôi bảo từ nay tiền lương và tiền thưởng tôi sẽ tự quản lý để dành xây nhà. Hằng tháng tôi sẽ gửi 5 triệu đồng, cộng với lương 15 triệu đồng của vợ là 20 triệu đồng, thiếu thì báo tôi thêm.
Tin nhắn hiện chữ "đã xem". Suốt cả ngày không có thêm một dòng nào nữa. Đến tối tôi gọi thì vợ không nghe máy.
Tôi xin nghỉ phép một ngày rồi bắt xe về nhà. Cửa vẫn mở, hai đứa nhỏ vẫn học bài, còn vợ tôi vẫn cặm cụi nấu cơm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Chính sự bình thản ấy lại làm tôi thấy nặng nề hơn cả một trận cãi vã.
Tôi chưa kịp nói gì thì con trai út chạy vào phòng, mang ra một chiếc hộp giấy cũ. Nó bảo mẹ dặn khi nào bố về thì đưa. Tôi mở hộp, bên trong không phải tiền, cũng chẳng phải sổ tiết kiệm.
Đó là một cuốn sổ dày đã ngả màu. Trang đầu ghi ngày tháng từ gần 5 năm trước, phía dưới là những dòng chữ nhỏ ngay ngắn. Tiền học của con, tiền thuốc của mẹ chồng, tiền sửa mái nhà sau bão, tiền thay bình nóng lạnh, tiền viện phí... mọi khoản đều được ghi rất rõ.
Tôi lật từng trang mà bàn tay bắt đầu run. Có những khoản chỉ vài trăm nghìn đồng, có khoản vài chục triệu đồng. Tôi ngước lên nhìn vợ. Cô ấy vẫn lặng lẽ gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ, như thể cuốn sổ kia chẳng liên quan đến mình. Còn tôi thì bỗng thấy những phép tính mình từng rất tự tin đang sụp đổ từng chút một.
Đến trang cuối, tôi bỗng khựng lại. Một hóa đơn viện phí hơn 120 triệu đồng mang tên tôi được kẹp cẩn thận. Đó là lần tôi bị tai nạn ở công trình cách đây 2 năm.
Ngày ấy tôi chỉ nhớ mình tỉnh dậy đã thấy mọi việc ổn thỏa. Tôi cứ nghĩ bảo hiểm thanh toán hết. Hóa ra bảo hiểm chỉ chi trả một phần, số còn lại là tiền tiết kiệm của gia đình mà vợ chưa từng nhắc đến.
Tôi hỏi nhỏ: "Sao em không nói?". Vợ nhìn tôi rất lâu rồi cười buồn. Cô ấy bảo nếu kể ra thì khác gì biến sự chăm sóc thành một món nợ để chồng phải mang theo suốt đời.
Tôi tưởng câu chuyện đến đó là hết. Nhưng vợ lại mở ngăn tủ, lấy thêm một xấp giấy chuyển khoản. Hóa ra nhiều năm qua, bố mẹ tôi đau ốm, em trai tôi thất nghiệp, phần lớn đều do cô ấy âm thầm lo liệu mà chưa từng kể với tôi.
Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao tài khoản cứ vơi dần. Những đồng tiền tôi nghĩ đang nằm yên chờ xây nhà, thật ra đã lặng lẽ biến thành thuốc men, học phí, những cái Tết đủ đầy và cả sự bình yên của hai bên nội ngoại. Chỉ có người đi biền biệt như tôi là không nhìn thấy.
Đêm ấy tôi lại trở về công trình. Tiếng máy trộn bê tông vẫn đều đều như mọi ngày, nhưng lòng tôi thì khác hẳn. Hóa ra xây một cây cầu còn có bản vẽ để sửa, còn khi niềm tin trong gia đình rạn nứt thì chẳng có kỹ sư nào tính được cách hàn gắn nhanh chóng.
Ngồi giữa đêm khuya, tôi cứ tự hỏi mình đã sai ở đâu? Có phải tôi sai vì chỉ nhớ số tiền mình kiếm được mà quên mất những điều vợ đã âm thầm làm vì gia đình?
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Yêu người đàn ông ly hôn có hai con, tôi mất ngủ vì lời cảnh báo của mẹ

Tôi năm nay 35 tuổi, hiện làm việc trong lĩnh vực giáo dục tại TPHCM. Sau nhiều năm đi làm, cuộc sống của tôi tương đối ổn định, thu nhập đủ để tự lo cho bản thân và tôi cũng đã tích lũy được một khoản tiết kiệm nhất định. Tuy nhiên, ở tuổi này, điều khiến tôi trăn trở nhất lại không phải công việc hay tài chính, mà là chuyện hôn nhân.
Tôi từng trải qua nhiều mối tình nhưng đến nay vẫn chưa kết hôn. Không phải vì tôi quá kén chọn, mà bởi những người tôi từng gặp hoặc không đủ trưởng thành, hoặc thiếu chí tiến thủ, hoặc điều kiện kinh tế không ổn định khiến tôi không đủ niềm tin để nghĩ đến chuyện lâu dài. Vì vậy, tôi luôn mong muốn tìm được một người chân thành, có trách nhiệm và cùng mình xây dựng cuộc sống bền vững.
Hiện tại, tôi quen một người đàn ông bằng tuổi. Anh cũng làm trong ngành giáo dục như tôi. Điều khiến tôi có thiện cảm và gắn bó với anh là sự chân thành, chăm chỉ và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Anh sống tình cảm, luôn quan tâm, chăm sóc và dành cho tôi sự tôn trọng. Ở bên anh, tôi cảm nhận được sự bình yên mà trước đây rất hiếm khi có được. Ngoài ra, cách suy nghĩ, tư duy trong công việc của anh cũng đồng điệu với tôi.
Tuy nhiên, hoàn cảnh của anh lại khá đặc biệt. Anh từng có một cuộc hôn nhân đổ vỡ và hiện có hai người con riêng. Các con đang sống cùng mẹ. Thu nhập của anh hơn 25 triệu đồng mỗi tháng, nhưng vì luôn có trách nhiệm với con nên phần lớn số tiền anh kiếm được đều dành cho việc nuôi dưỡng và chăm sóc các cháu. Tài sản riêng của anh gần như không có gì đáng kể.
Tôi hiểu và trân trọng trách nhiệm của anh với các con. Thậm chí, chính điều đó khiến tôi đánh giá anh là người tử tế. Nhưng cũng vì vậy mà tôi bắt đầu lo lắng cho tương lai nếu hai đứa tiến xa hơn.
Ba mẹ và một số người thân của tôi phản đối mối quan hệ này khá quyết liệt. Mọi người cho rằng ở tuổi 35, với công việc ổn định, chưa từng kết hôn và có nền tảng kinh tế tương đối tốt, tôi hoàn toàn có thể tìm một người đàn ông "đơn giản" hơn về hoàn cảnh.
Chuyện tình cảm của tôi khiến mẹ nhiều lần khóc sụt sùi. Mẹ bảo cả đời tôi đã vất vả học hành, đi làm, tự lập mọi thứ, đến tuổi này mới tính chuyện kết hôn thì mẹ chỉ mong tôi tìm được một người đàn ông có thể che chở và cùng tôi xây dựng cuộc sống bình yên.
"Con có chắc sau này mình sẽ không phải chịu thiệt không? Lấy người chưa từng lập gia đình đã khó, huống hồ con bước vào một cuộc hôn nhân mà phía sau còn cả vợ cũ, con riêng và rất nhiều mối ràng buộc của họ", mẹ nói.
Mẹ lo rằng dù người đàn ông ấy có tốt đến đâu thì những va chạm trong tương lai cũng khó tránh khỏi.
Những lời khuyên đó khiến tôi trằn trọc, mất ngủ nhiều đêm. Tôi không quá bận tâm đến việc anh từng ly hôn, nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những nỗi lo rất thực tế. Nếu kết hôn, liệu sau này có xảy ra những mâu thuẫn liên quan đến chuyện con riêng, con chung?
Liệu những khoản chi tiêu trong gia đình có trở thành áp lực khi anh vẫn phải dành trách nhiệm tài chính cho các con? Và xa hơn nữa là những vấn đề liên quan đến tài sản, nhà cửa, quyền lợi của các con trong tương lai...
Tôi cũng lo lắng về sự đàm tiếu hoặc những đánh giá từ người xung quanh. Dù biết cuộc sống là của mình, nhưng đôi khi những ý kiến từ bạn bè thân thiết vẫn khiến tôi dao động. Họ đều mong tôi có một cuộc hôn nhân nhẹ nhàng hơn, ít rủi ro hơn, điều đó khiến tôi không thể cứ thế bỏ ngoài tai mà sống theo cảm xúc của mình.
Trước những đắn đo, điều khó khăn nhất là tôi thực sự có tình cảm với anh. Tôi thương anh vì những cố gắng, sự tử tế và cách anh đối xử với tôi. Nhưng đồng thời, tôi cũng thương chính bản thân mình và không muốn vì cảm xúc hiện tại mà đưa ra một quyết định có thể ảnh hưởng đến cả phần đời còn lại.
Ở tuổi này, tôi không còn tìm kiếm những rung động quá mãnh liệt. Điều tôi cần là một người đồng hành đáng tin cậy, có những tiêu chuẩn tốt để làm cha, làm chồng. Và người đàn ông hiện tại dường như có rất nhiều phẩm chất mà tôi từng mong muốn. Chỉ là hoàn cảnh của anh khiến tôi không khỏi băn khoăn. Nếu tiếp tục từ bỏ mối quan hệ này, sau này tôi có tìm được người tốt hơn anh?
Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn: Lắng nghe trái tim và cho bản thân cơ hội xây dựng hạnh phúc với người mình yêu, hay lắng nghe lý trí và những lời cảnh báo từ gia đình.
Tôi thật sự rất mong nhận được những chia sẻ, lời khuyên từ những người từng trải qua hoàn cảnh tương tự hoặc có góc nhìn khách quan hơn. Liệu tôi có đang quá lo xa, hay những nỗi băn khoăn của gia đình hoàn toàn có cơ sở? Tôi nên làm gì?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tin Gốc: Dân Trí

