Tôi và anh quen nhau được năm năm. Thời gian đầu cũng bình thường như bao cặp khác nhưng sau đó gia đình anh không đồng ý, cấm cản đủ kiểu. Chúng tôi không dám công khai nữa, đành giả vờ chia tay trên mạng, còn thực tế vẫn âm thầm yêu nhau, giữ liên lạc. Nhiều lúc cũng tủi thân lắm, yêu mà cứ như phải giấu giếm, không dám nói với ai.
Tôi 27 tuổi, còn anh 28. Sau năm năm, tôi nghĩ chuyện cưới xin là bình thường. Tôi cũng không đòi hỏi gì lớn, chỉ muốn một mối quan hệ rõ ràng, có tương lai. Nhưng khi tôi nói đến chuyện cưới xin, anh lại né tránh, không đồng ý. Tôi hỏi thẳng nhưng anh chỉ im lặng hoặc nói chưa phải lúc. Nghe nhiều lần như vậy, tôi thấy mệt nên mới nói nếu không cưới thì chia tay cho rõ ràng.
Nhưng chuyện không đơn giản như tôi nghĩ. Anh không đồng ý cưới, cũng chẳng chịu buông, thậm chí còn đe dọa: “Tao không có được thì thằng khác đừng mong có được”. Lúc đó tôi bắt đầu thấy sợ chứ không còn buồn nữa. Sau đó chúng tôi chính thức dừng lại, anh cũng đã có người yêu mới. Nhưng cứ mỗi lần tôi quen ai khác, tìm hiểu người mới, anh lại xuất hiện, tìm cách phá.
Khi thì nhắn tin, khi thì nói những chuyện không hay về tôi với người ta. Có người chưa kịp hiểu chuyện đã rút lui. Lặp lại vài lần như vậy, tôi thấy rất mệt mỏi và bất lực. Giờ tôi vừa sợ vừa mệt, vừa bế tắc. Không biết có ai từng rơi vào tình cảnh giống tôi không? Mọi người đã làm cách nào để thoát ra được.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Nợ anh vợ 600 triệu đồng chưa trả nhưng chồng lén chi một tỷ xây nhà cho bên nội

Tôi 44 tuổi, chồng kém tôi 4 tuổi, có bé gái 12 tuổi và bé trai 10 tuổi. Chồng tôi là người miền Tây và tôi là người miền Bắc. Chúng tôi sống tại Hà Nội. Về công việc: tôi làm kinh doanh tự do, mở và quản lý hai cửa hàng bán lẻ. Chồng tôi có một xưởng sản xuất nhỏ. Nhìn chung công việc của hai vợ chồng đều rất bận rộn. Công việc tại cửa hàng của tôi kéo dài từ 8-22 giờ hàng ngày bất kể là lễ Tết. Tôi thường sắp xếp về nhà lúc 17h hàng ngày để chăm sóc gia đình và con cái. Chồng tôi anh đi làm từ 9-22 hoặc 23h hàng ngày bất kể lễ Tết. Có lúc anh bận công việc đến 22-23h, có lúc anh sẽ nghỉ sớm 18-19h nhưng đi nhậu hoặc vui chơi giải trí (tôi thực sự không nắm rõ, anh không phải là ngày nào cũng bận đến 22-23h nhưng luôn về nhà vào giờ đó).
Về tài chính: Vợ chồng tôi không đóng góp tài chính chung. Anh thực hiện trách nhiệm đóng học phí cho hai con (bé học trường tư nên học phí hai bé tổng khoảng 15 triệu mỗi tháng và tiền trả góp ngân hàng khoảng 3 triệu mỗi tháng). Tôi lo các chi phí ăn uống, sinh hoạt, sức khỏe, mua sắm quần áo, chi phí học thêm cho các bé (khoảng 20 triệu mỗi tháng). Tôi thực sự đang rất mệt mỏi với hôn nhân này, mong được các bạn chia sẻ để có quyết định đúng đắn, giúp tôi thoát khỏi tâm trạng này.
Thứ nhất, chồng tôi là người rất vô tâm và ích kỷ. Trong mọi mâu thuẫn vợ chồng, dù là lớn hay nhỏ, anh đều cư xử theo một cách là bỏ đi (anh bỏ về xưởng ở) và im lặng từ 20-30 ngày. Thời gian bỏ đi này, anh không hề thông báo với vợ (là anh ở lại xưởng hay ở đâu) và tuyệt nhiên không gọi điện thoại hay nhắn tin hỏi bất cứ điều gì với vợ hay con cái. Thực sự điều này làm tôi rất mệt mỏi và chán nản. Trong suy nghĩ của tôi, dù anh có giận dỗi tôi cũng được, nhưng với con cái anh cũng không hề hỏi thăm con bất cứ điều gì, anh hoàn toàn có thể gọi điện thoại nói chuyện riêng với con nhưng anh không làm. Đã có thời gian anh bỏ đi 20-30 ngày, con ốm sốt hay nhà có vấn đề gì anh cũng không biết và không quan tâm.
Thời gian dọn dẹp, sửa nhà cũng là lúc anh giận dỗi bỏ đi 30 ngày. Tôi phải gồng mình lo thợ, giám sát công trình, mua vật tư dù tôi không biết và anh cũng biết tôi không am hiểu về những việc này. Anh bỏ mặc kệ tôi xoay xở. Xin giải thích thêm là các mâu thuẫn giữa chúng tôi không có gì to tát, không cãi cọ lớn tiếng. Đây là điều mà tôi thực sự mệt mỏi trong cuộc hôn nhân này. Tôi không biết nguyên nhân từ đâu, chỉ hiểu anh quá vô tâm và ích kỷ khi chọn cách cư xử này. Vấn đề này tôi đã cùng anh ngồi nói lại nhiều lần nhưng anh không thay đổi, mà việc bỏ đi, im lặng, không quan tâm tới gia đình của anh ngày càng nhiều ngày hơn.
Về vấn đề tài chính: Vợ chồng tôi mua nhà cách đây năm năm, phải vay mượn khá nhiều tiền từ ngân hàng và các anh trai ruột của tôi. Gần đây chúng tôi đã trả được phần lớn tiền vay ngân hàng. Số tiền trả này do hai vợ chồng cùng đưa ra, anh khoảng hai phần ba, tôi một phần ba. Chúng tôi còn nợ các anh trai của tôi khoảng 600 triệu.
Về gia đình chồng, chồng có một chị gái và hai em trai. Tất cả chị và em trai chồng đều đã lập gia đình và sống cạnh nhà bố mẹ chồng. Tất cả đều đã xây nhà khang trang và có kinh tế khá giả (ngang hoặc hơn vợ chồng tôi). Bố mẹ chồng tôi ở riêng trên phần đất và ngôi nhà cũ. Nhà có hai gian, một gian trước là kiểu nhà lá và nền đất khá dột và mục nát, gian nhà sau (do chồng tôi khi chưa lấy vợ gửi tiền cho ba mẹ xây) rất rộng và kiên cố. Trước Tết, ba mẹ chồng báo chồng tôi về việc gian trước mục nát và dột, không ở được để chồng tôi xây lại cho ông bà. Do ông bà có nói là sẽ cho chồng tôi phần đất này, nhưng cũng chưa sang tên sổ đỏ, các anh chị em khác ông bà đã cho những phần đất bên cạnh và đã xây dựng nhà ở riêng rồi.
Chồng tôi nói với tôi việc xây nhà cho ba mẹ do dột và mục không ở được. Thời điểm này là sát Tết, còn hơn một tháng nữa là Tết. Tôi nói với chồng anh bảo bố mẹ dọn xuống gian sau ở vì gian sau rộng và kiên cố, để qua Tết tính toán tiền rồi xây. Tôi cũng có ý kiến việc các anh chị em còn lại có hỗ trợ phần nào để xây cho ba mẹ nhà không. Chồng tôi gạt hết ý kiến, anh nói rằng phải xây trước Tết cho ba mẹ. Vì tất cả chị và em đều có nhà khang trang, khá giả nhưng ba mẹ lại ở nhà dột và mục, anh không đồng ý. Đất sau này ba mẹ cho anh nên anh lo 100% chi phí xây nhà.
Tôi cũng không tham gia bất kỳ ý kiến gì về việc này nữa. Sau đó anh tự dồn tiền gửi về xây nhà cho ba mẹ (khoảng một tỷ đồng) và cũng không nói với tôi. Tôi chỉ biết việc nhà đang xây, tôi có góp ý với anh về một số thiết bị lắp trong nhà. Anh có nói với tôi: "Tiền của cô đâu mà cô lên tiếng". Từ sau câu nói này của anh, tôi không tham gia vào việc xây nhà này. Sau này tôi hỏi qua em trai chồng thì biết việc số tiền xây nhà là trên dưới một tỷ đồng.
Sự ấm ức này của tôi ở việc: Thứ nhất, tôi luôn phải hỏi vay anh ruột tiền để sửa nhà (chúng tôi vừa sửa nhà xong với chi phí sửa gần một tỷ đồng thì ông bà báo chồng tôi xây nhà cho ông bà), trong khi chồng tôi thực sự có tiền (để gửi về cho bố mẹ xây nhà ngay sau đó) nhưng anh lại không đồng lòng lo chi phí cùng tôi. Thứ hai, dù trách nhiệm anh là đóng góp chi phí cho gia đình như trên nhưng thường là đến thời hạn đóng tiền, anh luôn báo tôi là anh chưa có tiền. Hàng tháng, tôi luôn phải gồng gánh tiền để đóng trước khi đến hạn, sau đó đòi anh. Khi anh có tiền, tôi đòi rất mệt, vật nài anh mới đưa lại.
Tất cả điều trên khiến tôi có suy nghĩ rằng anh có thu nhập nhưng anh không lo vun vén cho gia đình mà muốn dồn về quê để lo cho ba mẹ. Tôi không phản đối việc báo hiếu cho ba mẹ nhưng tôi muốn anh cân đối với gia đình thì anh nói tôi không được lên tiếng. Tôi có suy nghĩ anh thực sự không muốn vun đắp cho gia đình. Thu nhập hàng tháng của anh, tôi không nắm được vì anh giấu thu nhập, không muốn cho tôi biết về thu nhập của mình. Công việc của anh có thu nhập tốt hơn công việc của tôi.
Về cuộc sống gia đình: Tôi không nhận được sự chia sẻ nào từ phía anh. Việc chăm sóc gia đình, con cái, tôi đảm nhận 100%. Thời gian có mặt ở nhà của anh là 22-23 giờ hàng ngày (trong cả năm luôn), nên anh chỉ về nhà lướt điện thoại và ngủ. Tôi không nhận được sự chia sẻ nào kể cả lời nói từ anh. Sự quan tâm của anh tới con cái, nói đúng nhất là rất hiếm khi anh hỏi con. Ưu điểm lớn nhất của anh là rất chăm chỉ, hiền lành, ít nói.
Với các vấn đề hôn nhân trên, tôi luôn thấy bản thân mệt mỏi. Tôi đã có suy nghĩ ly hôn để thoát khỏi áp lực tâm lý. Xong nhìn nhận lại, tôi thấy anh vẫn thực hiện trách nhiệm tài chính với gia đình, con cái (dù tôi phải đòi khá mệt), vậy vẫn còn duy trì để hôn nhân có lợi cả cho tôi và con. Nếu tôi gánh vác hết tài chính thì quá sức với tôi. Tôi từng cố gắng đối thoại với anh về các vấn đề tôi nói ở trên nhưng không nhận được bất cứ cải thiện nào. Tôi cũng từng cố gắng tìm hiểu anh có mối quan hệ nào khác khiến anh cư xử vậy không nhưng cũng không có (hay tôi chưa tìm hiểu ra, tôi thực sự chưa biết).
Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành để tôi biết nên tiếp tục ra sao? Hay tôi làm gì để cải thiện được phần nào hôn nhân này? Hoặc tôi nên chấm dứt và sắp đặt lại cuộc sống cho phù hợp với tài chính bản thân? Tôi không muốn tiếp tục mệt mỏi ngày này qua ngày khác khi phải dằn vặt suy nghĩ. Ngay khi tôi đang viết các dòng này thì chồng đã bỏ đi không về nhà 20 ngày. Tôi rất áp lực tâm lý và mệt mỏi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng được 3 năm và có một bé trai. Mẹ chồng tôi là người ích kỷ, lời nói hay thay đổi, kỹ tính, chuyện không có cũng thành có. Bà không mở lòng với tôi. Nhiều khi tôi cứ nghĩ mình không bằng một người họ hàng của bà. Cuộc sống đôi lúc bí bách, tôi hay buồn tủi một mình, đôi khi muốn ôm con thoát ly khỏi gia đình này.
Lúc con còn nhỏ, ngày nào tôi cũng nhìn sắc mặt khó chịu của mẹ. Trông tôi như cục nợ của bà vậy. Tính mẹ vốn lúc nào cũng cho mình là đúng, là tốt, còn cái gì xấu thì thuộc về tôi và gia đình tôi. Lời nói của mẹ như dao cứa, không bao giờ đặt mình vào vị trí người khác. Tôi ở nhà giữ con, có nhận việc làm thêm và phụ việc nhà. Mẹ thương cháu nhưng vì thương quá nên hễ bé bị gì một chút là tôi bị nói xối xả. Con chỉ vấp té nhẹ, bị muỗi chích hay ăn rồi ói là tôi bị trách hời hợt, vô ý tứ. Nhưng nhiều khi mẹ giữ cháu cũng gặp những chuyện tương tự nhưng không ai nói gì.
Từ ngày về làm dâu, tôi rất muốn gần gũi với mẹ nhưng không được. Tôi mua đồ ăn cho mẹ, mẹ chê tới chê lui, nói dở, không muốn ăn. Trong khi đồ người khác cho thì mẹ niềm nở ra mặt. Mẹ hay nói xiên xỏ chuyện con dâu nhà người khác, nói chung luôn giữ khoảng cách với tôi. Đồ đạc trong nhà dùng lâu năm hư hỏng cũng thành lỗi của tôi. Mẹ bảo nhà này xưa nay xài gì cũng kỹ, từ ngày có tôi về mới hư. Nhiều khi tôi cũng không hiểu mình đã làm gì.
Khoảng thời gian mới sinh em bé là lúc tôi stress nặng nhất. Tôi stress vì cách nuôi con và những lời xỉa xói của mẹ. Ngày nào cũng nghe câu: từ khi hai mẹ con mày về thì điện tăng, nước tăng, đồ đạc mau hư. Con tôi lúc nhỏ cũng tròn trịa nhưng mẹ cứ chê sữa tôi nóng nên bé không múp. Tôi ăn uống thêm để có sữa cho con bú thì mẹ bảo uống nước nhiều cũng có sữa rồi. Chồng mua đồ bổ cho tôi ăn, tôi cảm giác mẹ càng ghét tôi hơn.
Ở chung, lúc tôi bận, mẹ cũng giữ cháu giúp nhưng nhiều khi mẹ tỏ ra khó chịu. Tôi vừa chăm con vừa làm thêm vừa việc nhà, vậy mà vẫn bị nói không làm gì. Công việc của tôi nhiều hôm phải đợi tới đêm, khi con ngủ mới làm được. Lúc trước mẹ không muốn tôi đi đâu. Mỗi lần đưa con về ngoại hơn một tiếng là có chuyện. Mẹ khó chịu, bảo đi chơi cho đã rồi về quậy, thậm chí nói hai mẹ con đi luôn đừng về. Đi chợ còn bị khó chịu huống chi đi chơi. Mẹ thường làm tôi quê trước mặt cha chồng và chồng. Cũng may chồng hiểu tính mẹ nên thông cảm cho tôi.
Con tôi hồi 18 tháng tuổi, hễ đưa ra ngoài thì mẹ bảo nắng, chiều lại bảo muỗi, nói chung ở nhà cho lành. Hiện tại tôi đã gửi bé đi học và sắp đi làm lại. Thời gian đầu con đi học cũng là lúc mẹ đay nghiến tôi nhiều nhất vì bà muốn tôi ở nhà giữ con. Nhưng tôi cho con đi học vì ở nhà được chiều quá nên ngày càng bướng, lại xem tivi nhiều. Tôi muốn con được tiếp xúc với nhiều người hơn. Trẻ con được cưng chiều nên đôi lúc ngang bướng, mẹ lại bảo giống nhà tôi. Cái gì xấu cũng thuộc nhà tôi, còn cái gì tốt đẹp đều thuộc về nhà mẹ.
Đỉnh điểm là khi mẹ nghe hàng xóm nói tôi nhịn mẹ lắm mới ở được. Mẹ cho rằng tôi đi kể chuyện nhà với thiên hạ rồi dọa tống cổ tôi ra khỏi nhà. Nhưng thật sự tôi chỉ xã giao vài câu với hàng xóm. Mẹ sống thế nào cả xóm đều biết, ai nhìn vào cũng thấy chứ tôi chưa từng kể xấu bà. Có lần người ta hỏi thăm con tôi, tôi trả lời vài câu thôi mà mẹ cũng nói xiên xỏ rằng tôi ngồi kể chuyện thiên hạ.
Mẹ xem tôi như cục nợ trong nhà. Trước Tết, vợ chồng tôi xin ra riêng nhưng mẹ không cho vì sợ hàng xóm dị nghị. Sau chuyện đó mẹ có bớt khó chịu một chút. Vợ chồng tôi không phụ thuộc kinh tế vào bố mẹ, có lẽ chỉ vì không hợp tính nhau mà ra nông nỗi này. Lâu ngày bị dồn nén cảm xúc nên giờ hễ có chuyện gì là tôi lại thấy bực tức. Cũng may chồng hiểu cho tôi. Tôi thấy mình không sống thẹn với lòng nhưng vì lòng mẹ không mở nên chưa bao giờ xem tôi là người trong nhà. Tương lai vợ chồng tôi cũng sẽ ra riêng, nhưng hiện tại tôi rất mệt mỏi vì không cảm nhận được sự dung hòa trong gia đình. Tôi đang sống như một quả bom nổ chậm, nếu tình hình không cải thiện được, tôi sẵn sàng ôm con ra đi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi bí bách quá nên lên đây chia sẻ, mong nhận được lời khuyên của mọi người. Tôi vừa phát hiện mình có bầu gần hai tháng, mà người kia đã có gia đình. Lúc xảy ra chuyện, tôi hoàn toàn không biết, đến khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi. Mấy ngày nay tôi sốc thật sự, đầu óc cứ rối tung, không biết nên làm gì tiếp theo.
Tôi thương đứa bé trong bụng, nghĩ đến việc bỏ thì không đành. Nhưng nếu giữ lại, tôi lại sợ không đủ khả năng lo cho con, rồi còn áp lực từ gia đình, xã hội. Người kia thì né tránh, không rõ ràng khiến tôi càng hoang mang hơn. Tôi mong nghe được chia sẻ thật lòng từ quý độc giả. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

