Tôi 40 tuổi, chồng 39 tuổi, đến với nhau khi cả hai đều đổ vỡ. Chồng có một con gái sống với vợ trước. Còn tôi có một con trai riêng với chồng trước. Ban đầu anh đối xử với con trai riêng của tôi rất tốt, thậm chí bé rất thương quý anh. Tôi cứ nghĩ đã tìm thấy người đàn ông yêu thương thật lòng hai mẹ con nên tiến tới hôn nhân nhanh chóng sau thời gian ngắn tìm hiểu. Đây có lẽ là cái sai lầm lớn nhất dẫn đến những mất mát và đau khổ của tôi và gia đình tôi sau này.
Chúng tôi không làm đám cưới mà chỉ là một bữa gặp mặt thân mật giữa hai gia đình. Xin nói thêm, ba chồng mất lúc chồng tôi ly hôn với vợ cũ và anh không ưa thích gia đình phía nội nên trong ngày gặp mặt chỉ có mẹ và các dì cậu phía ngoại thôi. Sau khi cưới, chồng lên Sài Gòn với hai mẹ con tôi. Anh tạo ra vỏ bọc hình ảnh là một người cha, người chồng, người con rất hoàn hảo. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn gặp được người chồng sau này. Chính tôi cũng không ngờ, tất cả là kịch bản hoàn hảo anh dựng lên để qua mặt lừa dối hai mẹ con tôi, gia đình và cả mẹ ruột của anh ấy.
Sau kết hôn, tôi có bé gái chung với anh, hiện nay bé được 3 tuổi. Khi tôi thông báo có thai, anh chẳng vui chẳng buồn, giờ nghĩ lại kiểu như là ngoài kịch bản của anh vậy. Lúc mới lên Sài Gòn, anh nói không có tiền tiết kiệm, nếu tôi thương anh thì hỗ trợ vốn để anh làm ăn. Tôi vì thương chồng và tin tưởng, cũng muốn tạo điều kiện nên đưa hết tiền tiết kiệm trước hôn nhân cho anh làm ăn. Kết quả nhận được là thua lỗ không còn đồng nào. Tôi cũng bỏ qua và động viên anh cố gắng làm lại.
Trong quá trình mang thai, anh vẫn đưa đón tôi đi làm. Anh cũng đi làm nhưng làm gì tôi không biết vì tôi tin tưởng nên không hỏi và anh cũng không nói cụ thể. Tôi phát hiện anh lấy hết vàng và nữ trang của tôi bán và cầm cố. Tôi đưa tiền anh chuộc về mà không kiểm tra lại vàng cầm về là giả hay thật. Anh hứa hẹn và xin tha thứ nên tôi cũng cho qua. Tôi sinh đã có bảo hiểm chi trả nên anh không phải lo nhiều về tiền viện phí sinh mổ. Đến khi tôi sinh bé được một tháng, hai vợ chồng thống nhất là sẽ mua vàng tích lũy. Tôi lấy hết tiền thai sản đưa anh mua vàng.
Trong thời gian nghỉ thai sản 6 tháng, rất nhiều lần anh bỏ đi cả đêm nếu tôi nói hay làm gì anh không vừa ý. Đến khi tôi đi làm lại, anh ở nhà chăm con giúp tôi. Chiều tối tôi về thì anh đi làm, còn làm gì tôi không được biết. Hàng tháng tiền lương tôi nhận chuyển cho anh mua vàng để dành. Vì tôi tin tưởng chồng và không nghĩ anh sẽ mua vàng giả nên khi anh mua về là tôi mang cất kỹ, xem là tài sản tích lũy để lo cho gia đình sau này.
Nhưng đâu ngờ hai năm trời ròng, anh lừa dối, qua mặt tôi mua vàng giả mang về cho tôi. Tính tổng lại số tiền rất lớn, hơn 2 tỷ đều là vàng giả. Tôi phát hiện ra khi mẹ tôi vào Sài Gòn ở cùng, mẹ mới kể là anh cũng nói và làm đủ mọi cách để mẹ thương xót mà cho mượn tiền. Lúc này, mẹ ruột anh kể cho tôi biết là anh cũng lấy của bà số tiền lớn, nếu không đưa là anh sẽ bán thận.
Chuyện vỡ ra, anh không một lời xin lỗi, chỉ giải thích là làm ăn thua lỗ, nặng lãi nên bị người ta dí đòi nợ. Anh chỉ nói là sẽ đi làm rồi kiếm lại dần. Tôi vì còn thương và cũng muốn cho anh cơ hội làm lại nên cho anh quay về. Nhưng khi quay về, anh làm gì không nói cho tôi biết, khi tôi nói nặng lời gì là anh bỏ nhà đi thật lâu, khi nào tôi nhắn tin gọi mới về. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại. Anh cũng chẳng đóng góp tiền bạc gì với tôi hàng ngày. Tôi cũng chẳng muốn hỏi, anh đưa thì tôi nhận, lúc nhiều lúc ít, lúc thì không đưa. Anh đưa tôi theo cảm xúc vui buồn thất thường của anh nhưng gom chung một tháng không quá 6 triệu phụ tôi nuôi con.
Lúc còn ở với vợ cũ và mẹ ruột, anh cũng hay bỏ đi nếu ai nói động tới. Tôi vẫn làm tròn trách nhiệm người vợ, người mẹ, người con, vẫn chăm lo cho anh. Nhưng từ ngày anh bỏ đi và quay về thì anh xem nhà tôi như nhà trọ. Những lúc bình thường, sáng anh chở tôi đi làm, chiều về anh chơi với con khoảng một hai tiếng đồng hồ thì đi làm tiếp đến một hai giờ sáng mới về. Ngoài ra, anh chẳng quan tâm, lo lắng với mẹ và con riêng của tôi. Vì quá yêu mà tôi bỏ qua, không quá đặt nặng.
Đối với con chung, anh là người cha yêu thương, chăm sóc từ lúc mới sinh đến giờ rất tốt. Vì nghĩ thương con và còn tình cảm nên bao nhiêu lần tôi muốn ly hôn nhưng không nỡ. Có một lần tôi nói chuyện qua Messenger với một người đàn ông lạ, người này tôi không quen biết, câu chuyện chỉ xoay quanh hỏi thăm và nói chuyện con cái cho vui vì tôi nghĩ người lạ họ không biết tôi. Vì điện thoại tôi không cài mật khẩu nên chồng biết và gán cho tôi tội ngoại tình. Tôi có giải thích và đưa cho chồng nói chuyện với người đó, rồi người đó gửi hình nhạy cảm, chồng nói là của tôi. Tôi đã giải thích rất nhiều lần nhưng anh không tin, từ đó chì chiết tôi rất nhiều mỗi khi có mâu thuẫn.
Tôi cố gắng nhẫn nhịn vì con và gia đình và vì vẫn còn tình cảm. Nhưng càng nhịn anh càng lấy điều đó ra xúc phạm, chì chiết tôi. Đến khi tôi muốn ly hôn thuận tình thì anh bắt đầu làm khó dễ đủ chuyện. Không biết đơn phương ly hôn có bị đi lại, tòa yêu cầu gì nhiều không.
Tôi chỉ muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ lòng hơn vì biết chắc chắn mọi người sẽ khuyên tôi ly hôn sớm và gấp người chồng này. Mọi người sẽ nói tôi yếu đuối, lụy tình. Tôi nhận thức được hết nhưng khi yêu nhiều thì nặng lòng quá.
Tôi 33 tuổi, yêu mấy người nhưng đều không đi đến hôn nhân. Hơn một năm trước tôi quen anh, hơn 3 tuổi. Lúc đầu cả hai chỉ nhắn tin tâm sự vì đồng cảm với cuộc sống của nhau, rồi có tình cảm lúc nào không hay. Anh ly thân vợ hơn hai năm rồi, mình anh sống cách gia đình hơn 100 km. Vợ anh ngoại tình, anh từng tha thứ nhưng chị ấy vẫn tái phạm. Anh đi làm xa rồi gửi tiền về nuôi con, chỉ liên lạc với vợ vì con, còn lại tình cảm đã hết từ lâu rồi. Đó là những gì tôi được nghe từ anh.
Cuộc sống của anh khó khăn, đi làm vất vả để có tiền trang trải mọi thứ, tôi rất khâm phục và càng có cảm tình với anh. Ngoài ra anh hiền lành, nhiệt tình với mọi người, sống không bon chen. Trước khi yêu anh, tôi từng hỏi anh sống như vậy không khổ tâm à, sao anh chị không ly dị để tìm cuộc sống mới. Anh bảo vợ không đồng ý ly hôn, gia đình vợ cũng không tán thành việc đó, anh lành quá nên cũng không ý kiến gì nữa.
Tôi biết mình yêu anh như này là sai về mặt pháp luật vì anh chưa phải người độc thân. Tôi cũng sợ vợ anh biết sẽ đánh ghen vì anh bảo chị ghê gớm lắm. Tôi suy nghĩ nhiều về việc này. Gia đình anh đã tan vỡ từ lâu, không ai còn tình cảm với nhau, giờ chúng tôi có tình cảm với nhau nhưng về mặt pháp luật tôi và anh đều sai. Tôi phải làm thế nào đây? Là gia đình anh tan vỡ từ trước chứ không phải tôi xen vào phá vỡ hạnh phúc của họ. Mong được các anh chị chia sẻ cùng tôi.
Những lời nhẹ nhàng hay cả những lời nặng lòng, tôi đều đọc hết và không bỏ sót một comment nào. Có lúc tôi đọc ngay trong giờ làm mà tim rất đau, không nghĩ sẽ có nhiều người vẫn cho mình cơ hội và sự cảm thông như vậy. Với những người chưa thể tha thứ, tôi cũng cảm ơn, nhờ đó tôi nhìn rõ hơn bản thân mình. Tôi muốn nói rõ hơn vì sao có thời gian mình trở nên vô cảm như vậy.
Trước đây tôi từng có những người bạn rất quý, khi bản thân sa sút và thay đổi, dần dần mọi người cũng rời đi. Điều tôi buồn nhất không phải là tiền bạc mà là mất đi những mối quan hệ đó. Có những lúc tôi từng chênh vênh và cô đơn với chính cuộc sống của mình. Hiện tại tôi cố gắng đi làm và trả nợ từng chút một. Tôi còn nợ ngân hàng khoảng 150 triệu đồng, nợ bạn bè khoảng 30 triệu đồng. Có người từng giúp tôi, có người không thể giúp, tôi vẫn biết ơn tất cả. Lương văn phòng của tôi sau khi trừ bảo hiểm còn khoảng 14,5 triệu đồng vì công ty đóng bảo hiểm đúng với mức lương của nhân viên, tôi vẫn cố gắng trả nợ dần từng tháng
Tôi cũng lo lắng vì hiện tại mình bị nợ nhóm 4, không biết sau này có ảnh hưởng đến việc đi nước ngoài hay du học không, đó là điều tôi đang cố gắng cho tương lai của mình. Bây giờ cuộc sống của tôi khá đơn giản: đi làm, tập thể dục rồi về nhà một mình. Nhiều lúc tôi thấy nếu cầm điện thoại lên cũng không biết nên gọi cho ai, cảm giác đó thật sự rất trống trải. Còn về sức khỏe, tôi vẫn ổn và đã đi khám tổng quát. Về BO, tôi đã dừng lại gần hai tháng nay, tự hứa với bản thân sẽ không quay lại nữa. Điều tôi đang cố gắng bây giờ là học cách tha thứ cho chính mình, sống tốt hơn từng ngày và sửa những điều sai trước đây.
Về người tôi từng kể là tôi thương và họ cũng thương tôi, thật lòng tôi rất mâu thuẫn. Nếu chọn lý trí, có lẽ tôi nên rời xa họ, còn nếu chọn con tim thì tôi lại thấy thương người ấy quá. Sau cùng tôi cũng không biết bản thân mình có xứng đáng để tiếp tục hay không. Chuyện quá khứ, tôi xin được giữ lại cho riêng mình. Từ trước đến giờ tôi sống khá kín, gần như chưa từng tâm sự chuyện này với ai. Có lẽ vì tôi hiểu mình đã sai nên mới đủ can đảm viết lên đây, để sau này khi nhìn lại, sẽ nhớ rằng bản thân phải sống tốt hơn, tử tế hơn, không hơn thua và biết trân trọng những điều đúng đắn. Tôi chỉ mong từ bây giờ mình có thể sống chân thành, biết yêu thương đúng cách và giữ sự chung thủy, sự lành tính dành cho người thật lòng với mình.
Tôi viết những dòng này để khép lại câu chuyện và nói rõ mọi điều một cách chân thành nhất. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tôi 37 tuổi, chồng 36 tuổi, kết hôn được ba năm, có con trai gần 2 tuổi. Trước khi cưới, hai người tìm hiểu gần một năm. Chồng tôi hiền lành, có phần chậm chạp, công việc không ổn định nhưng lại cực kỳ hiếu thảo. Chính sự hiếu thảo đó lại là nguyên nhân lớn nhất khiến hôn nhân của chúng tôi liên tục mâu thuẫn.
Gia đình chồng có hai người con trai. Chồng tôi là con cả. Bố mẹ chồng có bốn lô đất mặt tiền chợ và hai công ruộng. Hiện phần lớn tài sản đã thuộc về người em trai: được sử dụng hai lô đất để kinh doanh, được xây sẵn nhà lầu và còn mua thêm một lô với giá ưu đãi. Chồng tôi chưa bao giờ tỏ ra bận tâm hay thắc mắc về sự phân chia này. Ngược lại, mỗi khi tôi góp ý, anh đều phản ứng gay gắt.
Những năm đầu hôn nhân, vợ chồng tôi đều đặn gửi về quê 2 triệu đồng mỗi tháng. Sau khi sinh con thì ngừng lại. Khi tôi mang thai và sinh em bé, mẹ chồng lên ở cùng để chăm cháu. Thực ra ngay từ đầu tôi đã biết mình khó hòa hợp với bà nên chỉ muốn bà lên thăm rồi về. Thế nhưng bà vẫn lên từ rất sớm, thậm chí còn đưa cả bà ngoại chồng đi cùng.
Mỗi ngày từ 3-4 giờ sáng, hai bà đã thức dậy nấu nướng, trò chuyện rôm rả khiến tôi mất ngủ triền miên. Chồng tôi không dám góp ý. Tôi đi làm trong tình trạng mệt mỏi, nhiều lần ngủ gục ở công ty. Sau này bà ngoại chồng về quê, còn mẹ chồng vẫn ở lại. Tôi nhiều lần khéo léo đề nghị chồng đưa bà về quê nhưng không hiệu quả.
Điều khiến tôi khó chịu là mẹ chồng thường có những biểu hiện khiến chồng tôi thương cảm. Chẳng hạn khi tôi góp ý việc nấu cơm quá sớm làm mẹ con tôi thức giấc, hôm sau bà ngồi ăn cơm nguội với nước nóng và nói rằng không dám nấu cơm vì sợ làm phiền. Có lần bà ăn uống ít, chồng hỏi thì bà bảo vì con trai không kiếm được nhiều tiền nên bà không dám ăn. Những lời như vậy luôn khiến chồng tôi áy náy.
Theo lời chồng kể, từ khi còn trẻ, anh đã đi làm công nhân xa nhà, lương thấp nhưng đều đặn gửi tiền về phụ giúp cha mẹ. Khi tôi quen anh, anh gần như không có tài sản tích lũy. Ngày cưới, gia đình chồng chỉ cho một cây vàng, còn căn nhà hiện tại là tài sản tôi có trước hôn nhân.
Sau khi mẹ chồng về quê, bà thường xuyên gọi điện than thở chuyện vợ chồng, chuyện chăm bà ngoại, chuyện buôn bán vất vả. Mỗi lần như vậy, chồng tôi lại buồn bã, suy nghĩ rất nhiều. Trong mắt anh, những lời của mẹ luôn là sự thật tuyệt đối. Mâu thuẫn lớn nhất xảy ra khi mẹ chồng nhập viện. Chồng tôi nói chi phí mổ lên tới 65 triệu đồng và cho rằng tôi cũng phải có trách nhiệm đóng góp vì anh ở nhà chăm con để tôi đi làm kiếm tiền. Tôi không đồng ý vì bố mẹ anh có đất đai, tài sản, em trai cũng khá giả. Cuối cùng chi phí điều trị chỉ khoảng 28 triệu đồng và mẹ chồng tự chi trả, không nhận tiền từ hai con.
Sau sự việc đó, tôi quyết định phân định rõ ràng tài chính. Chồng kiếm được bao nhiêu thì lo cho cha mẹ anh, còn thu nhập của tôi dùng cho con cái và cuộc sống gia đình nhỏ. Từ đó, anh lao vào chạy xe công nghệ ngày đêm để có thêm tiền. Sáng anh đưa con đi học, chiều tôi từ công ty cách nhà hơn 20 km về đón con, có hôm kịp, có hôm không. Nửa đêm anh mới về nhà.
Chồng luôn đặt cha mẹ lên trên tất cả. Khi bố chồng bệnh, mẹ chồng và em trai liên tục gọi anh về chăm sóc trong bệnh viện, còn họ vẫn ở nhà buôn bán bình thường. Khi tôi một mình chăm con nhỏ 7 tháng tuổi, bản thân đau nhức xương khớp, con bị tiêu chảy, anh vẫn ở quê cả tuần. Mỗi lần tôi than phiền, anh đều khó chịu vì cho rằng tôi không hiểu và không thông cảm cho anh.
Hiện tại, tôi nhiều lần nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi không ghét chồng nhưng cảm thấy quá mệt mỏi khi sống với một người luôn đặt trách nhiệm với cha mẹ lên trên trách nhiệm với vợ con. Tôi thật sự không biết mình nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại để giải thoát cho cả hai.