Tôi từng bước vào cuộc đời anh khi anh mang theo những lời thở than quen thuộc của một cuộc hôn nhân bế tắc: rằng anh sống với vợ không hạnh phúc, không có tiếng nói chung, rằng gia đình nhà vợ coi thường anh, rằng vợ không biết điều với nhà chồng, vợ dữ dằn hay quát tháo anh,… Những lời tâm sự ấy đã khơi gợi lòng trắc ẩn và sự đồng cảm trong tôi, để rồi tôi tin vào lời hứa hẹn ngày mai anh sẽ ly hôn để danh chính ngôn thuận đến với tôi.
Thế rồi tôi mang thai. Khi gia đình anh biết chuyện và kiên quyết ngăn cấm cũng là lúc tấm mặt nạ rạn nứt. Anh quay ngoắt 180 độ, viện lý do nên không thể ly hôn. Cứ thế, anh kéo dài sự dằn vặt cho đến khi con tôi tròn 18 tháng tuổi, anh dứt khoát quay về trọn vẹn với gia đình bên ấy, bỏ lại mẹ con tôi chơi vơi giữa giông bão cuộc đời. Quãng thời gian đầu khi con mới 4 tháng tuổi, tôi đã phải tất tả đi làm vì mỗi tháng anh chỉ phụ cấp một triệu đồng tiền tã, sữa. Đi làm được hơn 3 tháng, tôi không may gặp tai nạn xe gãy chân, phải bó bột nhưng anh vẫn chỉ chu cấp vỏn vẹn một triệu đồng để mua tã sữa cho con.
Mỗi lần con ốm đau nhập viện là cực hình. Chân chống nạng không thể ẵm con, tôi phải bấm bụng thuê người phụ việc. Cả ngày dài ngồi bên con, đến cả đi vệ sinh cũng chẳng dám nghĩ tới vì sợ con khóc khi con không chịu người lạ. Tủi cực trăm bề, tôi chỉ biết cắn răng nuốt nước mắt chịu đựng vì cái giá của sự lựa chọn sai lầm. Khi con vừa tròn 10 tháng tuổi, vết thương cũ chuyển biến xấu buộc tôi phải bàn mổ lần nữa để cưa xương và bắt ốc vít vào chân. Nhưng vì mưu sinh, tôi chỉ nằm viện một tháng nghỉ ngơi đã phải kẹp nạng lết lên xe buýt mỗi ngày để đi làm. Những ngày con ốm đau tiếp theo, một tay bồng con, một tay chống nạng, tôi lủi thủi đưa con xuống tận bệnh viện thành phố khám bệnh. Tôi chưa từng oán trách nửa lời, bởi tự nhủ tất cả là cái giá phải trả cho một lần chọn sai đường.
Ở cơ quan, tôi được sếp và đồng nghiệp thương nên ngày nào cũng đón ở trạm xe buýt vào chỗ làm và chở từ chỗ làm ra trạm xe buýt để về nhà. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày mình tôi oằn mình chống chọi với cuộc đời để nuôi con. Thời điểm anh vừa rời đi cũng là lúc tôi đang nợ tiền xây nhà. Khi đó anh bắt đầu chuyển sang kinh doanh và công việc gặp khó khăn nên chẳng gửi một đồng phụ cấp. Tôi vừa chật vật kiếm từng đồng nuôi con vừa chắt chiu trả nợ.
Đến khi con tròn 5 tuổi, sức khỏe tinh thần tôi suy kiệt vì chứng trầm cảm và mất ngủ kéo dài triền miên. Cạn kiệt cả thể xác lẫn tinh thần, tôi phải nghỉ việc và đề nghị anh gánh vác trách nhiệm nuôi con: Bắt đầu từ 2 triệu đồng mỗi tháng khi con học lớp một, hai rồi nhích dần lên 3 triệu ở lớp ba, bốn rồi 4 triệu khi con bước vào lớp năm. Hiện tại, khi con đã 13 tuổi và đi học nội trú, mức hỗ trợ là 10 triệu đồng mỗi tháng.
Nhưng 8 năm nay, anh không hề về thăm con, rất ít khi gọi điện thoại hoặc nhắn tin hỏi thăm con. Bạn bè tôi hay đùa rằng tôi may mắn vì anh vẫn phụ cấp cho con. Thực tế, khoản tiền 10 triệu đồng ấy chỉ vừa đủ đóng tiền học nội trú cho con, còn tiền đi lại, tiền học thêm Toán (2 triệu mỗi tháng), tiếng Anh (2 triệu mỗi tháng), tiền bảo hiểm nhân thọ, tiền học cầu lông, tiền học bơi… cùng các chi phí sinh hoạt, chăm sóc khác mỗi tháng tôi chi ra cũng chẳng hề kém số tiền anh gửi. Trách nhiệm kinh tế giữa chúng tôi suy cho cùng là sự chia sẻ, mỗi bên một nửa từ trước đến giờ.
Chuyện xảy ra gần đây nhất là khi tôi đưa con đi du lịch, vô tình anh gọi điện cho con và biết chúng tôi đang ở gần (cách nhà anh khoảng một tiếng rưỡi di chuyển) nên có ghé qua thăm con khoảng 4 tiếng. Khi gặp nhau, anh lấp lửng bóng gió muốn để con biết nó có một anh trai và chị gái ở ngoài kia. Tôi lái sang chuyện khác để gạt phăng đi. Con tôi rất quý ba, ngây thơ và tin tưởng tuyệt đối, ba nói gì cũng là chân lý đối với con bé.
Bạn bè nói tôi ích kỷ khi giấu giếm, không muốn để đứa trẻ biết về các anh chị cùng cha khác mẹ của mình. Nhưng thử hỏi, nếu tôi để con biết, tôi đang bảo vệ con hay đang mở ra một vết thương mới? Những đứa trẻ ở độ tuổi này, liệu có đủ sự chai sạn để đón nhận việc bố mình có một gia đình trọn vẹn khác, còn nó chỉ là một góc khuất không danh phận? Sự tồn tại của anh chị cùng cha khác mẹ có mang lại hạnh phúc gì cho con, hay chỉ gieo vào tâm hồn trong sáng ấy sự hụt hẫng, mặc cảm và tổn thương? Tôi chấp nhận mình từng sai lầm khi bước vào mối quan hệ sai trái và đã phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân. Nhưng hôm nay, trong vai trò người mẹ, tôi chỉ muốn bảo vệ sự bình yên tối thiểu cho con mình.
Ở tuổi 45, nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi tự hào vì mình đã tự đứng vững trên đôi chân. Tôi có nhà, có khoản tiết kiệm, thu nhập ổn định khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng (thỉnh thoảng có thêm thu nhập bên ngoài), hoàn toàn dư dả để chăm lo cho hai mẹ con có cuộc sống đủ đầy, an yên. Nhiều lúc tôi tự hỏi: Mình có nên từ chối khoản chu cấp của ba bé, cắt đứt mọi liên lạc để bảo vệ con tuyệt đối khỏi những tổn thương không đáng có từ phía gia đình người đó không? Câu hỏi ấy cứ day dứt mãi vì tiền bạc có thể làm lại nhưng sự bình yên trong tâm hồn của một đứa trẻ tuổi 14, một khi vỡ vụn sẽ rất khó để hàn gắn. Giấu đi sự thật ấy, tôi có ích kỷ không?
Tôi là người em trai được anh trai ruột nhắc tới trong bài viết "Em trai tôi có bốn con với ba người phụ nữ" cách đây hơn hai năm. Mấy ngày qua, được người bạn gửi link bài viết và thấy giống trường hợp của tôi. Đọc bài viết xong, tôi có hỏi và anh trai đã xác nhận bài đó là do anh viết. Tính tới thời điểm viết bài này, tôi đã có thêm hai bé nữa, bao gồm cả bé đang trong bụng mẹ được nhắc tới ở thời điểm anh trai tôi viết bài có nói. Theo cách nói của anh tôi thì tôi đang có năm con với bốn người phụ nữ.
Hiện tại, tôi và người vợ đầu tiên và duy nhất từng đăng ký kết hôn đã hoàn tất thủ tục ly hôn được hơn một năm. Tôi là người nuôi cả hai cháu, không yêu cầu mẹ các cháu chu cấp và luôn thoải mái khi mẹ các cháu đón các cháu lên ngoại chơi. Nhìn chung, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp, gặp nhau vẫn cười nói và coi nhau như những người bạn. Ba cháu còn lại với ba người phụ nữ kia, các cháu ở với mẹ, tôi vẫn thường xuyên thu xếp vào thăm các cháu. Gia đình các cháu vẫn quý mến tôi, mỗi lần tôi về thăm, thường được giữ ở lại tối thiểu vài ngày. Tôi cũng thỉnh thoảng đón các cháu ra Hà Nội gặp ông bà nội cùng chú thím, cũng như gặp hai bé lớn nhà tôi. Mỗi lần như vậy, các bé thường ở khoảng vài tháng rồi tôi lại đưa về ngoại trong miền Tây.
Về hoàn cảnh của tôi, hiện tôi đã trả hết nợ nần từ một năm trước, đang kinh doanh một nhà hàng ăn uống và một quán cầm đồ. Về mặt tình cảm cá nhân, tôi đang có mối quan hệ yêu đương với một cô gái kém tôi 18 tuổi ở gần nhà. Hiện bạn ấy giúp tôi khoản thu chi ở nhà hàng. Sau khi đọc rất kỹ các bình luận của quý độc giả trên bài viết của anh trai, lời đầu tiên tôi xin cầu thị lắng nghe tất cả các ý kiến dù là trái chiều. Và tôi xin có vài lời tâm sự như sau:
Thứ nhất, về những comment nói tôi là người vô trách nhiệm, thiếu đạo đức với vợ và hai con đầu: Xã hội này có những tiêu chuẩn riêng, những tiêu chuẩn đó được số đông thừa nhận rộng rãi và coi đó là khuôn mẫu đúng. Bất cứ tiêu chuẩn nào không theo mẫu thì đó là lệch chuẩn hoặc nếu có hơn một tiêu chuẩn mà chúng mâu thuẫn nhau sẽ bị coi là tiêu chuẩn kép. Tôi chưa bao giờ cổ xúy cho bất kỳ ai sống theo cách của mình. Tuy nhiên, tôi cho rằng tuy tôi có sai về mặt pháp luật khi đã vi phạm hôn nhân một vợ một chồng nhưng về mặt trách nhiệm, tôi chưa từng là người cha, người chồng vô trách nhiệm. Người từng là vợ hợp pháp duy nhất của tôi luôn thừa nhận với tôi điều này.
Xã hội các bạn đang sống là một xã hội rộng lớn với những quy chuẩn được thừa nhận rộng rãi bởi số đông. Các bạn có thể nói rằng chúng tôi lệch chuẩn, nhưng đó là "xã hội" mà chúng tôi lựa chọn. Tôi cũng cho rằng không ai có thể thấu hiểu được ai nếu chưa từng rơi vào hoàn cảnh, bối cảnh mà người đó đang sống.
Thứ hai, với những người nói rằng tôi lừa lọc những người phụ nữ sau này sinh con với tôi: Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm này. Bởi lẽ, khi tôi ra ngoài giao lưu, tiếp khách hoặc những mối quan hệ làm ăn mà quen biết người phụ nữ nào đó, tôi luôn nói rõ mình đã có vợ con, thậm chí có nhiều hơn một vợ. Tôi chưa từng nói những lời nói dối kinh điển như: "anh đã có vợ nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc...". Với tôi, nếu không phải cần sự lắt léo trong những mối quan hệ làm ăn, tôi luôn sống thẳng, sống đúng, chưa từng tô vẽ nên một người nào đó mà tôi muốn họ nhìn thấy. Hiện tại, ba người phụ nữ sau này từng có con với tôi vẫn giữ liên lạc với tôi. Dù không phải duy trì nói chuyện hàng ngày nhưng tôi tin rằng chúng tôi vẫn đang trong một mối quan hệ trân quý nhau, dù chuyện tình yêu trai gái hoàn toàn không còn nữa.
Cuối cùng, qua bài viết này của quý báo, tôi xin dành những lời biết ơn tới bố, mẹ - những người sinh ra tôi - đã luôn ủng hộ tôi vô điều kiện suốt những năm qua. Tôi cũng vô cùng biết ơn anh trai và chị dâu, những người luôn bên cạnh, động viên tôi những lúc khó khăn nhất. Tôi cũng xin cảm ơn vợ cũ và những người phụ nữ từng sinh con cho tôi, cảm ơn vì đã thấu hiểu và cảm thông cho tôi. Cuối cùng, xin cảm ơn các độc giả đã comment trên bài viết của anh trai tôi, qua những chia sẻ của độc giả, đã khiến cho nhân sinh quan của tôi ít nhiều có sự thay đổi. Tôi không dám hứa hẹn gì nhưng sẽ cố gắng sống sát nghĩa nhất với tiêu chuẩn của xã hội và sẽ là một công dân tốt, đóng góp phần nào vào sự phát triển của đất nước.
Tôi ngoài 30 tuổi, đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và đến giờ vẫn còn nhiều day dứt, đặc biệt là chuyện liên quan đến con gái. Tôi và vợ cũ có một con chung. Trong nhiều năm chung sống, cô ấy không đi làm. Ban đầu tôi và gia đình vẫn cố gắng lo liệu mọi chi phí sinh hoạt, với suy nghĩ miễn sao gia đình yên ổn, con cái được chăm sóc đầy đủ là được. Tuy nhiên, theo thời gian, những áp lực tài chính ngày càng lớn. Mỗi lần tôi đề cập đến chuyện vợ nên đi làm để cùng chia sẻ gánh nặng, cô ấy thường đưa ra những lý do như phải chăm con, ngại đi xa, sợ tự đi xe đến chỗ làm. Tôi hiểu việc chăm con là vất vả nhưng khi mọi áp lực dồn lên một phía trong thời gian dài, tôi dần cảm thấy mệt mỏi và bất mãn.
Những xung đột về tiền bạc, trách nhiệm và cách nhìn nhận cuộc sống khiến mối quan hệ của chúng tôi ngày càng căng thẳng. Điều khiến tôi buồn nhất là trong mọi mâu thuẫn, cô ấy gần như không bao giờ chấp nhận bản thân có phần trách nhiệm nào. Tôi không phủ nhận mình cũng có lỗi, bởi hôn nhân đổ vỡ chưa bao giờ là lỗi của riêng một người. Nhưng thay vì cùng nhau ngồi lại để tìm giải pháp, cô ấy thường quy kết rằng mọi sai lầm đều xuất phát từ tôi.
Đỉnh điểm là khoảng năm năm trước, gia đình bên vợ bất ngờ đến dọn hết đồ đạc của cô ấy và con gái về quê mà không hề thông báo trước với gia đình tôi. Lý do họ đưa ra là tôi khó tính, khó ở. Trước đó, tôi đã nhiều lần năn nỉ cô ấy cho con đi học lại và cố gắng hàn gắn nhưng cô ấy nhất quyết muốn ly hôn. Thực tế phải đến một năm sau chúng tôi mới hoàn tất thủ tục. Trong khoảng một năm đó, tôi vẫn nhiều lần cố gắng níu kéo, mong cô ấy quay về vì con. Nhưng đổi lại, cô ấy luôn yêu cầu tôi phải xuống xin lỗi ba mẹ cô ấy, dù tôi cảm thấy mình không có lỗi gì với họ.
Mối quan hệ cứ dây dưa thêm gần hai năm trong trạng thái không rõ ràng, không thể tiến cũng chẳng thể dứt. Sau đó, tôi phát hiện cô ấy nhắn tin rất nhiều với một người đàn ông khác, thậm chí còn nhiều hơn cả với tôi. Khi tôi thắc mắc, cô ấy nói đó chỉ là tri kỷ, còn cho rằng tôi ghen tuông quá mức. Tôi từng đề nghị cả ba người gặp nhau để nói chuyện cho rõ ràng nhưng cô ấy từ chối, rồi chặn liên lạc với tôi suốt ba tháng. Sau biến cố đó, tôi quyết định buông bỏ hoàn toàn để bước tiếp với một mối quan hệ mới.
Gần đây, tôi kết hôn lần nữa. Tôi không chủ động thông báo chuyện này cho vợ cũ. Khi biết được, cô ấy nhắn rất nhiều lời xúc phạm, cho rằng tôi sống theo bản năng, là người tồi tệ, thậm chí còn dọa sau này sẽ kể cho con gái nghe tôi đã xấu xa thế nào. Điều khiến tôi đau lòng nhất là từ đó, cô ấy chỉ cho tôi gọi điện thăm con hai ngày mỗi tháng. Là một người cha, tôi thấy mình dần trở nên xa lạ với chính con gái ruột của mình. Tôi không biết sau này con sẽ nhìn nhận tôi ra sao khi chỉ được nghe câu chuyện từ một phía.
Tôi không viết những dòng này để đổ lỗi cho ai. Tôi biết bản thân cũng có những thiếu sót trong cuộc hôn nhân cũ. Điều tôi day dứt nhất là người lớn không thể tìm được tiếng nói chung và người chịu thiệt thòi cuối cùng lại là con trẻ. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, con gái đủ lớn để hiểu rằng dù chuyện giữa bố mẹ có thế nào, tình yêu tôi dành cho con chưa từng thay đổi.
Tôi 41 tuổi, bạn bè hay gặp đều khen tôi sang trọng. Tôi sinh ra trong gia đình có nền nếp, bố mẹ và anh em luôn yêu thương, đùm bọc nhau. Là người làm kinh doanh nên tôi có thói quen suy nghĩ rất kỹ trước mọi quyết định. Tinh thần tôi khá vững vàng, cuộc sống ổn định do chính mình tạo dựng. Xung quanh tôi có nhiều bạn bè tốt, thành đạt, chúng tôi thường cùng nhau làm từ thiện ở những vùng quê khó khăn hay bệnh viện. Nhưng phía sau vẻ bình yên đó là một nỗi đau tôi giấu kín suốt nhiều năm, liên quan đến người chồng mà mọi người vẫn gọi là trụ cột gia đình.
Chồng tôi 47 tuổi, cao ráo, gương mặt hiền lành. Nhìn bên ngoài, chúng tôi là một gia đình đủ đầy với hai con đủ nếp đủ tẻ. Tôi luôn chăm lo từng bữa ăn, tự nấu những món anh thích, dành thời gian chia sẻ với chồng. Nhưng dường như với anh, như vậy vẫn chưa đủ. Anh làm việc ơ hờ, thường xuyên tụ tập bạn bè nhậu nhẹt thâu đêm. Rồi tôi phát hiện anh ngoại tình nhiều năm với một cô nhân viên quán karaoke. Họ nhắn tin cho nhau mỗi ngày, hẹn hò ở nhà hàng, quán cà phê, thậm chí qua đêm bên ngoài.
Cô gái ấy thích khoe cuộc sống trên mạng xã hội. Những bức ảnh ăn uống, vui chơi, những góc chụp có chiếc chìa khóa xe quen thuộc, một cánh tay hay chiếc áo thấp thoáng cũng đủ để tôi nhận ra người đàn ông đi cùng là ai. Tôi âm thầm chụp lại những tin nhắn, đọc từng dòng chữ và đau đớn từng ngày. Nhiều đêm tôi khóc một mình, vừa nghĩ cách giải quyết vừa sợ ảnh hưởng đến các con.
May mắn là tôi có những người bạn tốt để tâm sự. Bạn tôi khuyên hãy giữ bố cho các con, bởi con không có cha sẽ chịu nhiều thiệt thòi. Bạn nói việc anh ấy giấu giếm cũng cho thấy phần nào còn nghĩ đến vợ con. Nếu sau này có chuyện xảy ra, những bằng chứng tôi giữ sẽ có lợi cho mình. Quan trọng nhất là phải bình tĩnh và tịnh tâm. Nhịn không phải vì nhu nhược mà để lòng mình được yên.
Từ lâu tôi không còn hỏi chồng đi đâu, làm gì. Có mặt ở nhà thì biết hôm nay anh về, không có mặt thì biết anh lại có cuộc hẹn khác. Tôi chỉ lo các con ngày càng lớn, rồi sẽ hiểu chuyện và đặt câu hỏi về bố mẹ. Tôi cũng lo con gái sau này gặp phải người chồng giống mẹ nó từng gặp. Sau mỗi ngày làm việc, tôi dành toàn bộ thời gian cho các con. Tôi nấu ăn, chơi đùa, đưa con đi gặp bạn bè cùng trang lứa, tạo niềm vui cho chúng. Những lúc rảnh, tôi nghe những bài giảng về sự nhẫn nhịn, buông bỏ và cách sống an yên.
Hiện tại, tôi chỉ mong công việc thuận lợi và các con khỏe mạnh. Chúng là cả bầu trời hạnh phúc của tôi. Thỉnh thoảng cả nhà đi du lịch, nhìn chồng ôm khư khư chiếc điện thoại với đủ mọi sắc thái trên gương mặt, tôi chỉ thấy buồn cười hơn là đau đớn. Nhìn các con cười vô tư, tôi lại tự nhủ phải cố gắng vì chúng. Tôi không còn trách móc nhiều nữa. Có lẽ đó là nghiệp của anh, cũng có thể anh nghĩ mình đang vướng nghiệp với tôi. Điều tôi mong nhất bây giờ là mỗi ngày trôi qua đều bình yên, sức khỏe và sự an nhàn đến với bản thân, các con và mọi người xung quanh.