Ngày 3-4, Tổng cục Phát thanh Truyền hình Trung Quốc tổ chức cuộc tọa đàm về thẩm mỹ trong ngành phim truyền hình.
Cuộc họp nhấn mạnh việc loại bỏ các xu hướng sáng tạo lệch lạc, đặc biệt là việc tôn sùng nhan sắc, yêu cầu ngành phim truyền hình tập trung vào nội dung, kịch bản, diễn xuất và phù hợp phục trang, trang điểm với nhân vật.
Theo thông báo chính thức của Cục Phim truyền hình, hiện nay ngành phim Trung Quốc tồn tại xu hướng tiêu cực “chỉ chú trọng nhan sắc”, với việc diễn viên trang điểm quá đà, không phù hợp với vai trò nhân vật như công nhân, nông dân, quân nhân…
Một số trường hợp cực đoan như Trương Lăng Hách trong bộ phim Trục Ngọc bị gọi là “tướng quân kem nền”, đã khiến dư luận quan ngại về sự lệch lạc trong định hướng sáng tạo.
Hơn nữa, phục trang, trang điểm và đạo cụ bị biến thành công cụ “làm đẹp diễn viên” thay vì phục vụ việc xây dựng nhân vật và logic kể chuyện, khiến khán giả chú ý vào ngoại hình thay vì nội dung, làm giảm giá trị của tác phẩm.
Những hiện tượng này xuất phát từ việc ngành phim quá phụ thuộc vào ngôi sao có lượng fan lớn, cố gắng chiều theo “thị hiếu đẹp mắt”, dẫn đến việc phim ảnh bị đảo lộn thứ tự ưu tiên giữa hình thức và nội dung.
Do đó cơ quan này yêu cầu ngành phim cần tái cấu trúc cơ chế sáng tạo, đặt giới hạn sáng tạo rõ ràng, loại bỏ hoàn toàn việc chỉ chú trọng nhan sắc và phụ thuộc vào lượng fan.
Phục trang, trang điểm và đạo cụ phải khớp với nhân vật và bối cảnh, phục vụ việc kể chuyện chứ không phải làm đẹp diễn viên.
Ngành phim phải lấy kịch bản làm trung tâm, phá bỏ quyền lực của ngôi sao, tiêu chí tuyển diễn viên tập trung vào sự phù hợp giữa diễn viên và nhân vật, giá trị thương mại chỉ là phụ.
Diễn xuất được yêu cầu phải có máu, có nhiệt độ, có linh hồn, giảm sự phụ thuộc vào ngoại hình. Các nền tảng phát sóng được yêu cầu tăng cường kiểm duyệt, tránh việc lượng fan ảnh hưởng tiêu chuẩn nghệ thuật.
Đây được xem là động thái mạnh tay của cơ quan quản lý Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh ồn ào “tướng quân kem nền” của Trương Lăng Hách vẫn chưa hạ nhiệt. Tạo hình Tạ Chinh của nam diễn viên trong Trục Ngọc từng khiến dư luận dậy sóng vì trang phục và trang điểm quá tỉ mỉ, không khớp với hình tượng tướng quân trong lịch sử.
Sau đó, Trương Lăng Hách cũng bị hàng loạt tờ báo lớn tại Trung Quốc “điểm tên”, phê phán vì tác động tiêu cực đến ngành phim ảnh.
Tình Yêu Giới Tính
Yêu người góa vợ 10 năm, tôi sững sờ khi nhìn thấy ảnh vợ quá cố của anh

Tôi năm nay 40 tuổi, là giáo viên một trường tiểu học. Sau khi chồng sắp cưới qua đời ngay trước mặt tôi, trong một tai nạn giao thông 13 năm trước, trái tim tôi dường như đã đóng băng từ đó.
Thật ra, 13 năm đủ dài để nỗi đau đớn nguôi ngoai. Tôi cũng từng gặp gỡ vài người do mai mối, cũng từng muốn mở lòng với những chàng trai đến với mình. Nhưng không hiểu sao, đối với họ, lòng tôi không có rung động. Thời gian cứ thế, thấm thoắt thoi đưa, tôi đã ở tuổi tứ tuần.
Tuy nhiên, bố mẹ tôi chưa từng dừng việc tìm chồng cho tôi. Bố mẹ chỉ có mình tôi là con gái. Họ không muốn nhìn tôi ngày một già đi trong cô độc. Tôi hiểu nỗi lo lắng của bậc sinh thành, chỉ là chuyện tình cảm khó mà gượng ép.
Rồi một ngày, chị đồng nghiệp bảo tôi: “Làm em dâu chị không? Chị có cậu em họ góa vợ 10 năm nay. Lúc nào cậu ấy cũng bảo không kết hôn lần nữa. Nhưng vài hôm trước, cậu ấy ghé nhà chị, nhìn thấy bức ảnh tập thể giáo viên trường mình trên bàn, sau đó cứ hỏi về em. Khi biết em còn độc thân, cậu ấy rất mong có thể làm quen”.
Chị ấy nói, tính anh hiền lành, chung thủy. Dù vợ mất đã 10 năm, anh vẫn một mình nuôi con, không hề có ý định đi bước nữa. Ai nói chuyện mai mối anh đều gạt đi. Vậy mà lần này lại nhờ chị bắc cầu làm quen.
Chị muốn giới thiệu để chúng tôi quen nhau, không tiến tới thì cũng có thể làm bạn. Thấy chị ấy nhiệt tình như vậy, tôi cũng không nỡ chối từ. Lòng tự nhủ, chỉ là một cuộc gặp gỡ thôi mà.
Thế nhưng, sau cuộc gặp đầu tiên, tôi thực sự có ấn tượng tốt về anh. Anh hơn tôi 3 tuổi, ngoại hình cao ráo dễ nhìn, tính tình điềm đạm, nói năng thông minh chừng mực. Anh không nói nhiều nhưng cũng đủ thể hiện một người đàn ông tinh tế và sâu sắc.
Sau này, khi đã cởi mở hơn, anh thú thật là đã bị tôi thu hút ngay lần đầu tiên nhìn thấy tôi trên bức ảnh. Khi biết tôi độc thân, anh đã vui mừng mà không hiểu vì sao. Anh nói, cả anh và tôi đều đã mất đi người mình yêu thương. Nếu tôi không chê anh đã có một đời vợ và một đứa con, hãy cho anh cơ hội.
Tôi nói, dù cả hai không còn trẻ nhưng cũng chẳng cần phải vội. Tôi cũng đã gặp con gái anh một lần do anh chủ động đưa đến cuộc hẹn. Cô bé 12 tuổi nhưng cao lớn như một thiếu nữ, dáng vẻ ngoan hiền.
Hôm gặp nhau, cô bé không nói nhiều, chỉ trả lời lễ phép những câu hỏi của tôi. Nhưng tối hôm đó, cô bé chủ động nhắn tin cho tôi: “Mẹ con mất lúc con còn nhỏ nên con không nhớ. Nhưng bố nói, chỉ cần nhìn cô sẽ như thấy mẹ con. Nếu cô đồng ý lấy bố con, con sẽ gọi cô là mẹ”.
Dòng tin nhắn của một đứa trẻ mồ côi mẹ từ khi mới bi bô tập nói khiến tôi rơi nước mắt.
Tôi đã nghĩ rất nhiều, tự thấy giữa tôi và anh chẳng có gì nhiều để băn khoăn, do dự. Anh có cảm tình với tôi, và tôi cũng vậy. Một cuộc hôn nhân dù muộn nhưng bắt đầu từ tình cảm thì vẫn rất đáng tin cậy.
Bố mẹ tôi sau lần gặp con rể tương lai thì vui mừng như trẻ ra hàng chục tuổi. Bố tôi nói: “Dù con đã ở tuổi 40, bố mẹ cũng không phải vì thế mà muốn con lấy ai cũng được. Nhưng kinh nghiệm gần 70 năm sống trên đời, bố thấy người này được”. Tôi tin bố, cũng như tin vào cảm nhận của tôi.
Tuần trước, tôi nói với anh: “Em muốn đến nhà chào chị ấy”. Anh sững người một lúc rồi như hiểu ra: “Cô ấy có lẽ sẽ chào đón em giống bố con anh”.
Hôm ấy, lần đầu tiên tôi đến nhà anh, mang theo một bó hoa và một giỏ trái cây. Anh giúp tôi rửa hoa quả sắp vào đĩa rồi dẫn tôi lên phòng thờ trên gác. Vừa nhìn thấy bức ảnh vợ anh đặt trên bàn thờ, tôi sững lại.
Từ mái tóc ngắn ngang vai, hai lúm đồng tiền trên má khi cười và cả đôi mắt to tròn, người vợ quá cố của anh trên bức ảnh thoáng nhìn đã thấy có nhiều nét giống tôi. Chỉ có điều, chị ấy trẻ hơn, vì mất năm 32 tuổi, ảnh chụp có lẽ sớm hơn nữa.
Tôi hỏi anh ấy: “Anh thấy em giống chị ấy phải không?”. Anh nhìn tôi, rồi lại nhìn bức ảnh và trả lời: "Cả em và cô ấy đều rất xinh đẹp trong mắt anh". Tôi biết, anh thừa hiểu đó không phải là câu trả lời đúng trọng tâm.
Khi tôi nói ra điều mình nghĩ, anh thừa nhận, lúc đầu ấn tượng tôi vì gương mặt có nhiều nét giống vợ mình. Nhưng sau khi tìm hiểu, anh thích tôi, muốn kết hôn với tôi hoàn toàn là vì có tình cảm với tôi chứ không phải chỉ vì gương mặt.
Kể từ ngày vợ mất, anh chưa từng để hình bóng nào len lỏi vào tâm trí, cho đến khi nhìn thấy tôi. Anh mong tôi đừng suy nghĩ quá nhiều, phức tạp hóa mọi chuyện lên. Anh thật sự mong chúng tôi có thể đồng hành những năm tháng sau này, cùng nhau dựng xây tổ ấm.
Tối đó, tôi nằm mãi không ngủ được, gương mặt chị ấy ở trong tâm trí tôi. Tôi bắt đầu hiểu vì sao, một người đàn ông cự tuyệt chuyện đi bước nữa lại đột ngột muốn kết hôn dù chỉ mới nhìn tôi qua ảnh.
Là vì anh ấy thấy tôi có nét giống vợ của mình. Anh ấy muốn đến với tôi, thực ra tâm trí lại nghĩ về người vợ quá cố. Anh còn từng bảo với con gái, chỉ cần nhìn tôi sẽ như nhìn thấy mẹ. Tôi thực ra chỉ là một người thay thế?
Tôi biết, anh là người tốt nhưng tôi thật sự không chắc là anh có tình cảm thật với tôi không. Anh yêu vợ nhiều như vậy, chung tình suốt nhiều năm như vậy. Ngay cả việc kết hôn cũng là vì người ấy có nét giống vợ. Liệu tôi có nên bước vào cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu bản thân đã thấy mình chỉ là kẻ thay thế hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bạn trai không chủ động “vượt rào” dù tôi đã 2 lần bật đèn xanh

Tôi năm nay 29 tuổi, là chủ một cửa hàng bán quần áo trẻ em có thu nhập khá tốt. Với ngoại hình xinh xắn, tự chủ về kinh tế, tôi có không ít đàn ông theo đuổi.
Tuy nhiên, vì lớn lên trong gia đình bố mẹ không hạnh phúc, bố ham rượu chè, gia trưởng và khó tính nên tôi khá cẩn thận trong việc chọn bạn đời. Tôi đã yêu vài người, đậm sâu cũng có, thoáng qua cũng có. Nhưng với họ, tôi không tự tin khi xác định chuyện hôn nhân.
Thật ra, tôi không đặt tiêu chuẩn gì nhiều với người mình sẽ lấy làm chồng. Anh ấy không cần giàu có, cũng không cần đẹp trai, chỉ cần hiền lành, sống tử tế và có trách nhiệm. Nhưng những người từng đến với tôi, họ lại không có những điều tôi muốn.
Tôi từng xác định, nếu không gặp được người khiến mình tự tin để gắn bó thì sống độc thân cả đời cũng được. Và rồi Hoàng xuất hiện, anh có đủ tiêu chuẩn của người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng.
Hoàng hơn tôi 4 tuổi, là giáo viên dạy môn lịch sử. Chúng tôi quen nhau nhờ người quen giới thiệu. Ngay từ buổi gặp đầu tiên trò chuyện cùng anh, tôi đã thấy có cảm tình. Anh điềm đạm, chân thành, ít nói nhưng nói lời nào cũng sâu sắc.
Ở tuổi này, cả tôi và anh đều không còn mơ mộng nhiều. Chúng tôi xác định rõ, tìm hiểu là để đi tới hôn nhân. Chính vì vậy, tình cảm cũng phát triển chậm rãi, không vồ vập, nồng nhiệt như khi còn trẻ.
Sau 3 tháng gặp gỡ hẹn hò, anh ngỏ lời yêu. Tôi cũng đủ thời gian để nhìn rõ lòng mình nên đồng ý. Tính đến nay, chúng tôi đã chính thức yêu nhau được 7 tháng 18 ngày. Cả hai đã dẫn nhau về nhà chơi, giới thiệu với gia đình, bạn bè thân thiết. Ai gặp cũng khen anh hiền lành, lịch thiệp và bảo tôi "chậm mà chắc".
Thế nhưng, có một điều, nói ra thì khá xấu hổ nhưng nó thực sự khiến tôi lăn tăn suy nghĩ. Đó là, dù đã yêu nhau hơn nửa năm, đã xác định sẽ tiến tới hôn nhân nhưng mối quan hệ của chúng tôi vẫn trong sáng như thể đôi tình nhân tuổi mới lớn.
Tất cả tình yêu của chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm, những nụ hôn nhẹ nhàng, tuyệt nhiên không hề có hành động nào táo bạo hơn.
Lúc mới yêu, tôi nghĩ vì anh làm việc trong môi trường sư phạm nên cư xử lịch sự, chừng mực ngay cả với người yêu. Nhưng rồi, sau vài lần, khi cả hai đều có cơ hội để tiến xa hơn, anh vẫn không hề có động thái chủ động.
Một lần là anh chở tôi đi đám cưới một người em họ của tôi ở tỉnh bên. Trên đường về, trời tối dần và bất ngờ đổ mưa lớn. Vì anh đeo kính cận nên trời mưa lớn rất khó lái xe máy. Tôi bảo để tôi lái thì anh sợ không an toàn.
Tôi bảo anh, dù sao mai cũng là cuối tuần anh không phải đi dạy. Hay là chúng tôi vào nhà nghỉ ngủ tạm một đêm, sáng mai về cũng được. Thế nhưng, anh lại tấp xe trú mưa ven đường, rút điện thoại gọi taxi cho tôi về trước. Anh nói: “Anh chờ một chút, nếu mưa không ngớt thì anh thuê phòng ngủ. Em về trước đi nhé. Em đi qua đêm không về, bố mẹ em sẽ đánh giá anh”. Anh nói như thể tôi là một cô gái mới lớn vậy.
Một lần khác, trên đường đi dạy về, anh ghé cửa hàng của tôi vào buổi trưa. Tôi gọi cơm về cả hai cùng ăn cho vui. Lúc ngồi trong vòng tay anh, tôi đùa: “Thời đại giờ, đàn ông cưới vợ đều thích có cả trâu lẫn nghé. Hay là mình cũng vậy đi?”. Anh không nhìn tôi mà trả lời: “Lỡ làng mới phải vậy thôi chứ hay ho gì chuyện ăn cơm trước kẻng”. Thái độ của anh khi trả lời vô cùng nghiêm túc.
Tôi vốn nghĩ, đàn ông hay phụ nữ khi yêu thật lòng đều có nhu cầu gần gũi cả về tinh thần và thể xác. Không phải tôi ham hố hay hư hỏng gì, nhưng đó cũng là một cách thể hiện tình yêu.
Vậy mà anh ấy, dù nói yêu tôi, dù đã vài lần nhắc tới chuyện tương lai nhưng tuyệt nhiên chưa hề có ý định vượt giới hạn. Anh nghiêm túc đến mức khiến tôi phải đặt dấu hỏi: Một người đàn ông khá điển trai, hiền lành, lịch sự như anh, 33 tuổi chưa lấy vợ, lý do thật sự là gì?
Chẳng phải đàn ông khi yêu, ai cũng tìm cách để có người mình yêu một cách trọn vẹn nhất hay sao? Một người đàn ông đã ngoài 30 tuổi, xác định yêu để kết hôn tại sao lại ngần ngại chuyện thân mật trong khi tôi không hề tỏ ra khó khăn hay tránh né?
Tôi đem chuyện của mình kể với cô bạn thân đã lập gia đình. Cô ấy bảo tôi: “Thôi thôi, chạy nhanh còn kịp. Đàn ông trưởng thành mà gần phụ nữ cứ như không thế thì chắc chắn có vấn đề rồi. Cậu có biết, đa số các cặp đôi ngoại tình hay ly hôn với lý do không hợp là vì gì không? Chuyện chăn gối thật sự quan trọng trong hôn nhân đấy”.
Tôi biết điều đó chứ. Vì tôi biết nên mới có chút lo lắng, nghĩ suy. Anh ấy cái gì cũng tốt, chỉ có vấn đề này khiến tôi phân vân mà thôi. Phụ nữ khăng khăng “giữ gìn” thì còn dễ hiểu, chứ đàn ông mà cũng vậy thì nên hiểu sao cho đúng?
Thái độ của anh như vậy là do anh thật sự quá đứng đắn, nghiêm túc hay là "có vấn đề"? Dù sao, tôi cũng là phụ nữ, tôi đã “bật đèn xanh” đến mức đó rồi mà anh ấy vẫn thế thì... Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi nhanh chóng đưa ra quyết định

Ba năm trước, tôi phát hiện chồng ngoại tình. Chỉ một tin nhắn ngắn ngủi gửi đến Zalo chồng tôi lúc đêm khuya: “Anh yêu về nhà chưa?” đã đạp đổ hoàn toàn cuộc hôn nhân hơn 10 năm vun đắp. Khi tôi đọc tin nhắn ấy, chồng vừa về tới nhà trong men rượu sau một cuộc liên hoan cuối năm ở công ty.
Câu đầu tiên chồng nói vào sáng hôm sau, khi tôi chìa tin nhắn ấy trước mặt anh, chính là: “Mọi chuyện không như em nghĩ đâu”. Tôi cũng không biết, bằng chứng đã rõ ràng mà anh vẫn nói vậy thì mình nên nghĩ thế nào cho đúng.
Tôi đã thức suốt một đêm dò tìm người đó và phát hiện ra rằng cô ấy là cấp dưới của chồng tôi, đang có chồng và ba đứa con. Không biết mối quan hệ hai người đã đến mức nào rồi, nhưng tin nhắn ấy chứng tỏ họ đã vô cùng thân thiết.
Chồng tôi sau vài ngày vòng vo, cuối cùng cũng thú nhận chỉ là lỡ “say nắng” cô ấy nhưng chưa hề làm gì vượt qua giới hạn. Để tôi tin, anh còn dám đem các con ra thề.
Những ngày ấy, nước mắt tôi rơi nhiều bằng mấy mươi năm qua cộng lại. Tôi đau vì chúng tôi từng có một tình yêu đẹp. Tôi thất vọng tột cùng vì bao năm nay anh ấy trong con mắt tôi luôn là một người chồng tốt.
Chồng tôi nói, ai cũng có lúc mắc phải sai lầm. Anh xin tôi cho cơ hội sửa sai. Tôi cũng muốn tha thứ, cũng muốn hàn gắn lại tình yêu đã nứt vỡ của mình nhưng lại không làm được.
Bởi trong những ngày đau khổ ấy, bao nhiều kỷ niệm của tháng ngày hạnh phúc trước đây lại ùa về. Nó giày vò tôi như muốn tôi nhìn rõ rằng anh đã thay lòng đổi dạ. Và tôi lại mang nỗi đau ấy giày vò anh ta. Cuối cùng, tôi quyết định ly hôn như cắt đi một khối u trên cơ thể mình khi cả hai đã mệt mỏi vì những trận cãi vã.
Tôi chẳng bao giờ muốn khơi lại nỗi đau này, nhưng hôm nay tình cờ đọc được bài Phát hiện chồng lén làm điều này giữa đêm, tôi muốn trả anh về cho vợ cũ đăng trên mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí, tôi muốn viết gửi tác giả vài dòng.
Tôi vẫn luôn không hiểu tại sao, những cô gái tự nhận mình xinh đẹp, có học thức, có công việc tốt, được nhiều đàn ông theo đuổi như bạn lại chọn những người đàn ông có vợ?
Bạn nói ban đầu tự đặt giới hạn cho mình, không bao giờ vướng vào đàn ông đã có gia đình. Nhưng cuối cùng, bạn lại tìm mọi cách để phá hoại hôn nhân của người khác. Vậy mà khi có rồi lại nhanh chóng muốn buông tay, muốn trả chồng về cho vợ cũ?
Bạn chỉ mới nhìn thấy chồng mình ngắm hình vợ cũ đã đau đớn tới mức muốn ly hôn. Vậy bạn có nghĩ, khi bạn tìm cách mồi chài anh ta, dùng cái thai để trói buộc anh ta, vợ cũ anh ta đã đau đớn thế nào?
Thú thật, tôi cực kỳ ngưỡng mộ cách hành xử của người vợ. Chẳng cần biết họ đã từng yêu nhau thế nào, chồng chị ấy là người đàn ông tốt ra sao, một khi người ta đã phản bội nghĩa là tình yêu ấy đã hết hạn sử dụng rồi.
Không cần khóc lóc, không cần đay nghiến, đánh ghen, chỉ cần một tờ đơn ly hôn là kết thúc tất cả. Tôi tiếc là trước đây mình không mạnh mẽ như vậy nên đã khóc quá nhiều, tự hành hạ bản thân mình quá nhiều vì sai lầm của người khác.
Bạn thấy chồng mình vẫn ngày đêm nhớ nhung vợ cũ nên muốn trả anh ta về nhưng bạn nghĩ chị ấy vẫn còn yêu và đón chào người đàn ông phản bội ấy không? Không đâu. Nếu chị ấy còn yêu chồng thì sẽ không dễ dàng buông tay đến vậy. Hoặc cũng có thể, chị ấy quá yêu chồng nên càng không thể bao dung cho lỗi lầm ấy. Nói gì thì nói, không ai mặc lại chiếc áo cũ mà mình đã bỏ đi hoặc đã mang cho người khác.
Sự tham lam, ích kỷ của hai người đã khiến một cuộc hôn nhân tan vỡ. Làm chị ấy đau khổ, anh ta và bạn cũng chẳng hạnh phúc gì. Nhưng nếu giờ bạn ly hôn thì còn kéo theo sự thiệt thòi cho con của bạn nữa. Nếu bạn đã nhờ có đứa trẻ mà lấy được anh ta, thì ít nhất cũng hãy cố gắng giữ cho con một gia đình trọn vẹn.
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ thẳng thắn đối thoại với chồng mình, xem cả hai có thực sự muốn vun đắp tổ ấm này hay không? Anh ta có thể chỉ vì một phút ham vui, yếu lòng mà trở thành chồng bạn. Bạn có thể vì chút tình yêu bốc đồng mà tìm mọi cách giành giật anh ấy từ người khác. Dù là vì lý do gì thì cũng đã đến lúc cả hai phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Người ta vẫn nói, cuộc đời này có nhân quả. Thôi thì, bạn đã lỡ "trộm cây nhà người ta về trồng" thì cũng nên bỏ thời gian, công sức vun xới, chăm sóc xem sau này quả chua hay ngọt. Nếu quả chua chát quá không ăn được thì lúc đó hãy mạnh dạn bỏ đi để trồng cây khác. Không nên đóng vai nạn nhân trong vở bi kịch do chính mình tạo ra nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

