Nhiều năm qua, tôi từng nghĩ tình yêu và hôn nhân là hai điểm đến nối liền nhau. Yêu đủ lâu sẽ cưới. Không cưới đồng nghĩa là tình yêu ấy chưa đủ lớn. Song mãi về sau tôi nhận ra, dù vẫn yêu, thậm chí rất sâu đậm nhưng không ai trong hai người muốn bước vào hôn nhân. Và chính tôi đang ở trong một mối quan hệ như vậy.
Tôi và anh quen nhau 4 năm. Chúng tôi đến với nhau không ồn ào, không khoe ảnh, không đăng trạng thái lên mạng xã hội, càng hiếm khi nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác. Cuối tuần chúng tôi đi ăn, xem phim, đôi khi chỉ là ngồi quán cà phê, mỗi người làm việc riêng.
Những lúc tôi ốm, anh quan tâm, chăm sóc. Khi anh áp lực công việc, tôi sẵn sàng ở đó nghe anh trút bỏ mọi mệt mỏi. Tôi nhận thấy, tình cảm của cả hai không mãnh liệt như phim ảnh nhưng đủ ấm áp.
Vậy nhưng, suốt 4 năm yêu nhau, việc kết hôn gần như chưa bao giờ được nhắc đến một cách nghiêm túc. Không phải vì cả hai không yêu nhau. Mỗi lần ai đó hỏi “bao giờ cưới?”, tôi đều thấy lúng túng vì thực sự không có kế hoạch nào cả. Nhưng nếu đáp rằng “chưa nghĩ tới”, thì tôi lại thấy như phủ nhận mối quan hệ mình đang trân trọng.
Lúc đầu, tôi nghĩ có thể do cả hai còn bận sự nghiệp. Nhưng một năm, hai năm trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn, chuyện cưới xin vẫn bỏ ngỏ. Không ai thúc giục, cũng không ai chủ động.
Có lần, tôi chủ động hỏi: “Anh có nghĩ đến việc làm đám cưới không?”. Anh im lặng một lúc rồi trả lời: “Anh thấy mình như hiện tại cũng ổn. Không phải anh không muốn cưới, chỉ là chưa thấy cần thiết”.
Nghe xong câu trả lời, tôi nhìn lại mình và cũng thấy có cảm giác tương tự.
Tôi thích cuộc sống hiện tại, có không gian riêng, kế hoạch riêng, không phải lo lắng về việc làm dâu, về trách nhiệm với hai bên gia đình, về cuộc sống sau kết hôn. Khi ở một mình tôi có thể quyết định mọi thứ trong cuộc sống mà không phải cân nhắc quá nhiều.
Điều quan trọng là tình yêu của chúng tôi vẫn tồn tại, không ràng buộc bởi những áp đặt xung quanh.
Có lúc tôi tự vấn bản thân, liệu như vậy có ích kỷ quá không? Song rồi tôi lại nghĩ, hôn nhân không phải đích đến bắt buộc của mọi tình yêu. Có những cặp đôi cưới nhau vì áp lực tuổi tác, vì gia đình, vì “đến lúc phải cưới”, nhưng sau đó lại thấy mình không hạnh phúc. Tôi sợ điều đó hơn việc duy trì một mối quan hệ chưa có ràng buộc.
Vậy nhưng, điều khiến cả hai suy nghĩ nhiều nhất lại là những ánh nhìn từ bên ngoài. Đám bạn quanh tôi bắt đầu lập gia đình. Trong những buổi tụ họp, câu chuyện xoay quanh con cái, nhà cửa, vay ngân hàng… Tôi chỉ nghe và mỉm cười song cảm thấy mình như ở một thế giới khác.
Có đứa bạn hỏi thẳng: “Yêu lâu vậy mà không cưới à? Cẩn thận mất nhau đấy”. Có người lại khuyên: “Con gái có thì, có lứa, đừng chờ lâu”. Những câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ. Tôi không còn ở tuổi hai mươi để thoải mái nói “cứ yêu thôi, chưa cần nghĩ xa”. Tôi cũng không chắc nếu tiếp tục như vậy thêm vài năm nữa, mình có hối hận không.
Có đêm, tôi nằm nghĩ, nếu một ngày anh muốn cưới người khác thì sao? Chúng tôi không có ràng buộc pháp lý, không có kế hoạch chung dài hạn, mối quan hệ này có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đó, tôi thấy chông chênh. Nhưng rồi, sáng hôm sau, anh lại nhắn tin quan tâm. Cuối tuần, chúng tôi lại đi dạo, nói chuyện vui vẻ.
Một lần khác, tôi thử lòng anh bằng câu hỏi: “Nếu sau này em muốn cưới thì sao?”. Anh nhìn tôi và nói: “Nếu em thực sự muốn, anh sẽ nghĩ nghiêm túc. Nhưng anh không muốn cưới chỉ vì sợ mất nhau”.
Câu nói ấy khiến tôi nhẹ lòng. Tôi nhận ra, chúng tôi không phải đang né tránh hôn nhân, mà chỉ không muốn bước vào khi cả hai chưa sẵn sàng. Chúng tôi chọn giữ tình yêu ở trạng thái thoải mái nhất, thay vì ép nó phải đi theo một lộ trình giống như những cặp đôi ngoài kia.
Tôi biết lựa chọn này không phải ai cũng ủng hộ. Có người nói yêu mà không cưới là lãng phí thời gian. Có người lại cho rằng đó là dấu hiệu của sự thiếu cam kết. Nhưng với tôi, cam kết không chỉ nằm ở việc cưới nhau, mà nằm ở việc vẫn chọn ở bên nhau mỗi ngày.
Tôi không dám chắc tương lai sẽ thế nào. Có thể một ngày chúng tôi sẽ cưới, cũng có thể không. Nhưng ở thời điểm này, tôi thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi vẫn được yêu, vẫn được quan tâm, vẫn có một người đồng hành trong cuộc sống.
Có lẽ, không phải tình yêu nào cũng cần cái kết giống nhau. Có những mối quan hệ trưởng thành theo cách riêng, không ồn ào, không vội vã. Đôi khi, yêu nhưng chưa muốn cưới không phải vì thiếu tình cảm, mà vì cả hai đang trân trọng hiện tại, hơn là vội vàng chạy đến một đích đến mà mình chưa thực sự sẵn sàng.
Tuệ San
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo tài liệu phục vụ Đại hội đồng cổ đông thường niên dự kiến tổ chức ngày 24-4, Công ty cổ phần Vinpearl (VPL) sẽ trình kế hoạch doanh thu tăng 3% so với năm trước, đạt 16.000 tỉ đồng.
Lợi nhuận sau thuế được đặt mục tiêu 1.500 tỉ đồng, tăng tới 36%.
Báo cáo tài chính năm 2025 cho thấy Vinpearl ghi nhận hơn 15.556 tỉ đồng doanh thu, tăng trên 8% so với cùng kỳ.
Tuy nhiên, lợi nhuận sau thuế chỉ đạt hơn 1.100 tỉ đồng, giảm hơn một nửa so với năm 2024, chủ yếu do sụt giảm nguồn thu từ hoạt động tài chính. Doanh nghiệp cũng dự kiến không chia cổ tức cho năm 2025.
Ngoài kế hoạch kinh doanh, tại kỳ họp lần này, VPL cũng trình cổ đông phương án bầu bổ sung một thành viên hội đồng quản trị nhiệm kỳ 2024-2029, sau khi bà Lê Thúy Anh xin từ nhiệm. Ứng viên được đề cử là bà Ngô Thị Hương, hiện giữ chức Tổng giám đốc.
Sinh năm 1982, bà Hương có bằng thạc sĩ của University of London và sở hữu nhiều chứng chỉ trong lĩnh vực tài chính kế toán.
Giai đoạn 2013-2017, bà từng là Phó tổng giám đốc tại AASC. Gia nhập hệ sinh thái Vingroup từ năm 2017, bà đảm nhiệm nhiều vị trí như Phó tổng giám đốc khối hỗ trợ logistics Vincom và phụ trách tài chính - kế toán tại Vinpearl.
Vinpearl cũng dự kiến trình Đại hội đồng cổ đông kế hoạch mở rộng danh mục ngành nghề kinh doanh, bổ sung loạt lĩnh vực mới.
Cụ thể, doanh nghiệp dự kiến tham gia sản xuất đồ uống không cồn (nước khoáng, nước tinh khiết đóng chai); khai thác khoáng sản như đá, cát, sỏi, đất sét và các hoạt động khai khoáng khác.
Đáng chú ý, Vinpearl cũng mở rộng sang lĩnh vực chăm sóc sức khỏe và an sinh, bao gồm vận hành cơ sở nuôi dưỡng, điều dưỡng; chăm sóc người cao tuổi, người khuyết tật không có khả năng tự chăm sóc; cùng các dịch vụ chăm sóc tập trung và trung gian liên quan.
Bên cạnh đó, doanh nghiệp bổ sung nhóm ngành công nghệ thông tin như tư vấn máy tính, quản lý hạ tầng công nghệ thông tin; dịch vụ máy tính; xử lý dữ liệu, lưu trữ; vận hành cổng thông tin điện tử, sàn thương mại điện tử và các dịch vụ thông tin trực tuyến (không bao gồm hoạt động báo chí và thu thập tin tức).
Thực hiện quy định của Chính phủ quy định về phân cấp, phân quyền trong lĩnh vực thi đua, khen thưởng; quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng, Bộ Quốc phòng đăng công khai danh sách 31 tập thể và 1 cá nhân được cấp ủy, chỉ huy cơ quan, đơn vị đầu mối trực thuộc Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công, Huân chương Bảo vệ Tổ quốc, Huân chương Lao động để lấy ý kiến nhân dân và cán bộ, chiến sĩ.
Cụ thể, 2 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba gồm Cục Chính trị, Quân khu 2 và Cục Công trình quốc phòng, Binh chủng Công binh.
9 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhất gồm Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Bộ Tham mưu, Quân khu 2; Cục Chính trị, Quân khu 9; Sư đoàn 330, Quân khu 9; Trường Cao đẳng Kỹ thuật quân sự 1, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phân hiệu phía Nam, Học viện Quân y; Phòng Tài chính, Bộ Tham mưu, Quân khu 4; Khoa Lý luận - Mác Lênin, Học viện Quân y; Công ty cổ phần X20, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật.
Đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhì đối với 4 tập thể gồm Lữ đoàn 601, Quân khu 1; Kho K890, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phòng Sau đại học, Học viện Chính trị.
Ngoài ra, 16 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng ba gồm: Cục Hậu cần, Tổng cục Chính trị; Trung đoàn 261, Sư đoàn 367, Quân chủng Phòng không - Không quân; Trung tâm Phát thanh - Truyền hình Quân đội, Tổng cục Chính trị; Đoàn 871, Tổng cục Chính trị; Trường Cao đẳng Hậu cần 1, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Kho K896, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Kho 190, Cục Xăng dầu, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; M951, Ban Cơ yếu Chính phủ;
Viện Tên lửa, Viện khoa học và công nghệ quân sự, Bộ Tổng Tham mưu; Viện kiểm sát quân sự Thủ đô Hà Nội; Bộ môn - Trung tâm Hồi sức cấp cứu, chống độc, Bệnh viện Quân y 103, Học viện Quân y; Hệ Bồi dưỡng lý luận chính trị trung cao cấp, Học viện Chính trị; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Bộ Tổng Tham mưu; Phòng Tài chính, Tổng cục Chính trị; Ban Tác huấn, Phòng Tham mưu, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5; Ban Tuyên huấn, Phòng Chính trị, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5.
Bộ Quốc phòng cũng lấy ý kiến về việc đề nghị tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhì với đại tá Nguyễn Văn Bắc, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc, Tổng Công ty Thái Sơn.
Ngày 4-4, UBND xã Gia Bình và nhà đầu tư chi trả 6 tỉ đồng tiền thưởng cho 40 hộ dân tự nguyện bàn giao sớm đất ở phục vụ dự án Cảng hàng không quốc tế Gia Bình (sân bay Gia Bình).
Theo đó, mỗi hộ thuộc diện bàn giao trong các ngày 31-3 và 1-4 được thưởng 150 triệu đồng.
Thiếu tá Nguyễn Văn Duy (Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Ninh) cho biết gia đình đã chủ động thuê nhà, chuyển đồ đạc thiết yếu khỏi căn nhà 4 tầng khang trang ở thôn Thủ Pháp, xã Gia Bình, do hai vợ chồng tâm huyết cùng nhau xây dựng để đơn vị thi công triển khai công việc.
Theo anh, sân bay mang ý nghĩa chính trị, kinh tế quan trọng nên gia đình ủng hộ song mong muốn các cấp chính quyền, chủ đầu tư sớm bàn giao mặt bằng khu tái định cư để gia đình ổn định cuộc sống.
Cũng thuộc diện bàn giao sớm, anh Nguyễn Huy Sơn cho biết ngoài chế độ đất tái định cư, gia đình rất vui mừng vì nhận được 150 triệu đồng tiền thưởng. Với số tiền này, anh dự định chi trả cho chi phí khi di dời nhà, mua sắm đồ đạc cần thiết.
Được biết, xã Gia Bình có khoảng 1.350 hộ dân thuộc các thôn Ngô Thôn, Mỹ Thôn, Lương Pháp và Thủ Pháp cần bàn giao mặt bằng trước ngày 30-4-2026 để phục vụ thi công các hạng mục cho Hội nghị cấp cao APEC 2027.
Để kịp tiến độ, những ngày qua địa phương đã thành lập nhiều tổ công tác đến từng hộ dân tuyên truyền, vận động, lắng nghe kiến nghị. Trong khi đó UBND tỉnh Bắc Ninh cũng tiếp nhận ý kiến của người dân để điều chỉnh phương án bồi thường về giá đất, tài sản trên đất.
Vừa qua UBND tỉnh Bắc Ninh cùng nhà đầu tư dự án thống nhất trường hợp giao đất trước ngày 11-4-2026 được thưởng 200 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân. Từ ngày 11-4-2026 đến 30-4-2026, mức thưởng là 150 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân.
Chính sách thưởng áp dụng đối với đất ở và tính theo hộ gia đình/cá nhân thuộc khu vực xây dựng các hạng mục phục vụ Hội nghị APEC năm 2027 và chỉ được nhận 1 lần khi bàn giao toàn bộ.
Sau ngày 30-4-2026, chủ trương thưởng sẽ hết hiệu lực. Sau này, khi các hộ đến khu tái định cư, tỉnh Bắc Ninh dự kiến thưởng thêm 50 triệu nữa.
Trong đợt chi trả ngày 4-4, có 42 hộ đăng ký, trong đó 40 hộ đã nhận thưởng với tổng diện tích bàn giao hơn 4.200m², còn 2 hộ khác sẽ nhận vào đợt sau do ở xa chưa về kịp địa phương.