Điểm trường được xây dựng từ năm 2014 nhưng chưa có bếp ăn. Tình trạng thiếu bếp ăn khiến các em học sinh phải trở về nhà vào buổi trưa, nhiều em nghỉ luôn buổi chiều, dẫn đến việc sinh hoạt không ổn định và ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như chất lượng học tập.
Nhà bếp mới được trang bị đầy đủ đồ dùng nấu nướng, có khu vực sơ chế, chế biến và lưu trữ thực phẩm. Dự án sẽ phục vụ bữa ăn trưa cho 40 học sinh và giáo viên.
Phát biểu tại buổi lễ, cô Trần Thị Thu Thảo, hiệu trưởng Trường Mầm non xã Lăng cho biết: “Việc có một nhà bếp mới, khang trang và đầy đủ tiện nghi là niềm mong mỏi của cả cô và trò từ rất lâu.
Chúng tôi vô cùng biết ơn sự quan tâm và hỗ trợ quý báu từ Roche Pharma Việt Nam và Quỹ Hy Vọng. Công trình này sẽ giúp nhà trường đảm bảo những bữa ăn nóng sốt, đủ dinh dưỡng cho các em, để các em có điều kiện học tập tốt hơn”.
Dự án được thực hiện nhờ nguồn quỹ đóng góp từ chương trình “Đi bộ vì trẻ em”. Đây là một hoạt động thường niên của Roche Pharma Việt Nam, nằm trong chiến dịch gây quỹ toàn cầu của Roche, nhằm mục đích hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Hoạt động này không chỉ giúp nâng cao nhận thức về các vấn đề của trẻ em mà còn huy động nguồn lực tài chính từ chính tấm lòng và nỗ lực của tập thể nhân viên công ty để giúp đỡ các em.
Công trình nhà bếp tại điểm trường Aró là một trong nhiều hoạt động cộng đồng mà Roche Pharma Việt Nam đã và đang triển khai, khẳng định cam kết mạnh mẽ trong việc cải thiện cuộc sống của người dân và đóng góp cho sự phát triển bền vững của xã hội Việt Nam.
Tình Yêu Giới Tính
Khi thăng chức, có nhiều tiền, tôi lại đánh mất hạnh phúc gia đình

Tôi từng tin rằng, với một người đàn ông, thành công lớn nhất là mang về cho gia đình cuộc sống đủ đầy. Khi được bổ nhiệm làm trưởng phòng ở tuổi 35, tôi rất tự hào. Lương tăng, thưởng nhiều hơn, đối tác liên tục tìm đến, những cơ hội thăng tiến cũng mở ra trước mắt.
Hôm cầm quyết định trên tay, vợ ôm chầm lấy tôi khóc vì hạnh phúc. Cô ấy bảo cuối cùng những năm tháng tôi thức khuya, làm thêm cuối tuần cũng được đền đáp xứng đáng.
Hôm ấy, tôi hứa sẽ cố gắng thêm vài năm nữa để đổi căn hộ rộng hơn, mua chiếc xe mới và cho con học trường tốt. Tôi tin chỉ cần có tiền, mọi thứ trong gia đình rồi sẽ ổn.
Thế nhưng, tôi không nhận ra rằng, kể từ ngày đó, công việc dần chiếm hết khoảng trống vốn dành cho vợ con. Lời hứa về một tương lai tốt đẹp cứ lặp đi lặp lại, còn hiện tại thì ngày càng xa khỏi tầm tay.
Lịch họp kín từ sáng đến tối, những chuyến công tác nối tiếp nhau khiến tôi hiếm khi có mặt trong bữa cơm gia đình. Có hôm tôi về đến nhà thì con đã ngủ, sáng hôm sau lại đi khi vợ còn chưa thức giấc.
Ngay cả cuối tuần, điện thoại vẫn liên tục đổ chuông vì khách hàng, vì nhân viên, vì những cuộc họp trực tuyến bất ngờ. Tôi tự nhủ chỉ cần cố thêm một chút, sau này sẽ bù đắp tất cả.
Vợ chưa bao giờ trách tôi kiếm ít tiền hay không chăm lo cho gia đình. Điều cô ấy hỏi nhiều nhất chỉ là: "Bao lâu rồi anh chưa ăn cơm cùng mẹ con em?".
Tôi luôn đáp bằng cùng một câu: "Đợi anh thêm chút nữa thôi". Khi ấy, tôi nghĩ cô ấy sẽ hiểu cho áp lực của mình. Nhưng hóa ra, điều người phụ nữ cần không chỉ là sự hy sinh, mà còn là sự hiện diện.
Sự thay đổi bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Chúng tôi ít trò chuyện hơn, những câu hỏi han mỗi ngày dần biến thành vài câu xã giao trước khi đi ngủ. Tôi thường mệt mỏi sau giờ làm, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi hoặc vẫn cắm cúi trả lời email. Dần dần, những cái ôm, những nụ hôn trước khi ngủ cũng biến mất lúc nào không hay.
Đời sống chăn gối của cả hai cũng nguội lạnh theo cách đó. Ban đầu, vợ chỉ nghĩ tôi quá bận nên luôn động viên nghỉ ngơi. Nhưng khi tình trạng ấy kéo dài hết tháng này sang tháng khác, cô ấy bắt đầu tự hỏi có phải tôi không còn yêu mình. Thậm chí có lúc, cô ấy nghi ngờ tôi có người phụ nữ khác bên ngoài.
Tôi nổi giận khi nghe những lời đó. Tôi cho rằng mình đang gồng gánh cả gia đình, vậy mà đổi lại chỉ là sự nghi ngờ. Cuộc cãi vã đầu tiên nổ ra rất lớn. Trong tiếng khóc, vợ chỉ nói một câu khiến tôi im lặng: "Cái em cần chưa bao giờ chỉ là tiền".
Tôi hiểu câu nói ấy nhưng lại không đủ dũng cảm để thay đổi. Tôi tiếp tục lao vào công việc vì nghĩ chỉ cần kiếm thêm nhiều tiền hơn, mọi tổn thương rồi sẽ được xoa dịu.
Tôi mua những món đồ đắt tiền vợ từng thích, đặt trước kỳ nghỉ cho cả gia đình và luôn nghĩ đó là cách bù đắp tốt nhất. Nhưng càng cố gắng, khoảng cách giữa chúng tôi lại càng lớn.
Đỉnh điểm xảy ra sau một chuyến công tác kéo dài 4 ngày. Tối hôm ấy, tôi mở cửa bước vào nhà, mọi thứ vẫn gọn gàng như thường lệ nhưng không còn ai chạy ra đón. Vợ ngồi ở phòng khách, đặt trước mặt tôi một lá đơn ly hôn đã ký sẵn.
Cô ấy bình tĩnh đến lạnh người rồi nói: "Em không ngoại tình, anh cũng không. Nhưng chúng ta không còn là vợ chồng nữa".
Tôi nhìn quanh căn nhà và chợt nhận ra lời cô ấy không hề sai. Đã gần một năm chúng tôi ngủ chung một chiếc giường nhưng mỗi người quay về một phía. Chúng tôi chỉ nói với nhau chuyện tiền học của con, hóa đơn điện nước hay lịch đón con, còn những tâm sự riêng thì biến mất từ lúc nào không biết.
Điều chết dần không chỉ là chuyện chăn gối, mà là sự kết nối giữa hai người từng rất yêu nhau.
Nỗi đau lớn nhất đến vào một buổi tối, khi con gái 8 tuổi vô tình hỏi: "Bố chuyển sang ở công ty luôn rồi hả?". Tôi chết lặng vì nhận ra con không còn xem sự vắng mặt của bố là điều bất thường.
Tôi biết con đạt giải học sinh giỏi qua tin nhắn của giáo viên, biết sinh nhật vợ nhờ thông báo trên điện thoại và biết gia đình mình đang rạn nứt khi mọi thứ gần như không thể cứu vãn.
Tôi xin nghỉ phép nhiều ngày để ở nhà, đưa vợ con đi du lịch và cố gắng bù đắp những khoảng thời gian đã mất. Nhưng mọi nỗ lực dường như đều quá muộn.
Vợ chỉ nhẹ nhàng nói: "Điều em cần là người chồng của 3 năm trước, chứ không phải một người đàn ông chỉ xuất hiện khi có thời gian". Câu nói ấy khiến tôi hiểu rằng có những khoảng trống, tiền bạc không thể lấp đầy.
Đến nay, chúng tôi vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn. Hai bên gia đình đều khuyên nên cho nhau thêm cơ hội, còn bạn bè thì chia thành 2 luồng ý kiến. Có người cho rằng vợ tôi không hiểu áp lực của người đàn ông làm kinh tế, nhưng cũng có người nói cô ấy chỉ cần một người chồng biết yêu thương và đồng hành.
Còn tôi, sau tất cả, vẫn luôn tự hỏi: Nếu ngày ấy tôi thăng tiến chậm hơn, kiếm ít tiền hơn nhưng giữ được những bữa cơm đủ mặt, những cái ôm trước khi ngủ và một cuộc hôn nhân trọn vẹn, liệu đó mới là thành công thực sự của đời mình?
Tuệ San
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng quyết không đưa tiền lương, tôi bèn nghĩ chiêu "phá khóa quỹ đen”

Tôi và chồng kết hôn đến nay đã tròn 10 năm. Ngay từ ngày đầu về chung một nhà, chồng đã rạch ròi chuyện tài chính. Chồng tôi sở hữu một căn nhà riêng do bố mẹ đẻ cho từ trước khi cưới.
Chính vì thế, anh thẳng thắn đưa ra quan điểm: "Anh đã lo phần nhà cửa ổn định, em có thu nhập tốt thì tự lo chi tiêu sinh hoạt, anh không đưa lương nữa".
Suốt những năm đầu, anh mặc nhiên coi việc gánh vác kinh tế gia đình là trách nhiệm của riêng tôi. Tôi vừa ấm ức, vừa bất mãn nhưng mỗi lần chạm đến chuyện tiền bạc là không khí gia đình lại căng thẳng.
Bởi vậy, tôi rất đồng cảm với chia sẻ của tác giả bài viết “Chồng tôi có "quỹ đen" 1 tỷ đồng, sống thoải mái như người độc thân”.
Nhìn chồng khư khư giữ túi tiền riêng, còn mình quay cuồng với đủ thứ hóa đơn, tôi hiểu rằng nếu cứ đòi hỏi một cách trực tiếp thì khó lòng giữ được hòa khí gia đình.
Khi chưa có con, tôi có thể không tính toán, nhưng khi đứa lớn rồi đứa nhỏ ra đời, tôi quyết định thay đổi chiến thuật. Tôi không đòi lương nữa mà chuyển sang dùng "chiêu" cao tay hơn.
Tôi bắt đầu từ việc chăm và nuôi dạy các con. Thay vì tự âm thầm chi trả như trước, tôi chủ động đăng ký cho con lớn tham gia các lớp năng khiếu, học tiếng Anh, con nhỏ dùng sữa nhập khẩu.
Cứ vài ba tháng, đến kỳ mua sữa hay cần nộp học phí cho con, tôi đều viện cớ chậm lương, có việc đột xuất để nhờ chồng mua sữa hoặc đóng hộ học phí. Anh vốn thương các con nên dù có không muốn, vẫn phải rút ví chi các khoản cho con cái.
Chưa dừng lại ở đó, tôi áp dụng triệt để chiêu "tích tiểu thành đại". Lâu lâu, tôi lại giả vờ bận, nhờ anh đi chợ, mua sắm đồ đạc lặt vặt trong nhà nhưng tuyệt nhiên không đưa tiền. Hôm thì gói bột giặt, hôm thì vài cân hoa quả... Những khoản tiền vài chục, vài trăm ngàn tưởng nhỏ nhưng lặp đi lặp lại có thể bào mòn chiếc ví của anh.
Thi thoảng, tôi viện cớ bận để tránh về quê, tránh chi các khoản hiếu hỷ bên họ hàng nhà nội. Khi về một mình, anh phải tự lo liệu mấy khoản đó.
Bị ép vào thế phải chi trả liên tục từ việc lớn đến việc nhỏ, số tiền lương anh giữ bấy lâu bắt đầu lung lay.
Có lẽ nhiều bà vợ mải lo xoay xở chi tiêu mà quên rằng, chúng ta còn một “vũ khí” bí mật nhưng lợi hại nữa đó là chính bản thân chúng ta. Lâu lâu, tôi chọn cách "cấm vận" chuyện chăn gối.
Mỗi lần anh có ý định gần gũi, tôi đều dùng lý do đi làm quá mệt mỏi, áp lực chi tiêu đè nặng khiến bản thân không còn chút hứng thú hay cảm xúc nào. Sự lạnh nhạt, hững hờ trong phòng ngủ kéo dài khiến anh vừa bứt rứt, vừa nhận ra cái giá phải trả khi để vợ một mình gánh vác kinh tế.
Dần dần, chồng tôi hiểu thế nào là áp lực tiền bạc mà tôi từng chịu đựng. Khi thấy vợ lạnh nhạt, anh tự khắc phải thay đổi thái độ, chủ động xuống nước và tự nguyện đóng góp tài chính cho gia đình mà không cần tôi phải nặng lời đòi hỏi.
Nếu chị em nào cũng đang rơi vào hoàn cảnh có chồng quá rạch ròi chuyện tiền nong, hãy thử áp dụng những chiêu "mưa dầm thấm lâu" này xem sao. Đừng đòi hỏi, hãy để chồng dần tham gia vào các hoạt động chi tiêu gia đình để anh ấy hiểu được sự vất vả của phụ nữ mà bớt tính toán thiệt hơn...
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Em chồng buột miệng, tôi mới biết bí mật động trời của chồng và bạn thân

Tôi năm nay 34 tuổi, sống ở một xã ven biển miền Trung. Tôi làm giáo viên mầm non hợp đồng cho một trường tư thục, còn chồng tôi làm nghề sửa điện lạnh.
Tôi từng hài lòng khi có chồng hiền lành, chăm làm, không rượu chè. Gia đình tôi không giàu có nhưng đủ sống, có chút ít dư dả để chăm lo cho hai bên nội - ngoại. Chỉ có một điều duy nhất khiến tôi áp lực ngay từ khi bước chân vào làm dâu là nhà chồng tôi nhiều đời chỉ có một con trai.
Mẹ chồng không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu bà rất mong cháu đích tôn. Ngày tôi sinh con gái đầu lòng, bà vẫn chăm cháu, vẫn nấu cơm cho tôi ở cữ, nhưng thỉnh thoảng lại thở dài nói chuyện “hương khói”, “nối dõi”. Ban đầu tôi còn tự an ủi rằng người lớn tuổi ở quê thường suy nghĩ như vậy. Nhưng càng về sau, chuyện ấy càng trở thành áp lực vô hình trong cuộc hôn nhân của tôi.
Hai năm sau khi sinh con gái, tôi mang thai lần nữa. Tôi đã vui đến mức mất ngủ nhiều đêm vì hy vọng lần này sẽ giúp không khí trong gia đình nhẹ nhõm hơn. Không ngờ đến tháng thứ 4 thì tôi bị sảy thai.
Đó là quãng thời gian tôi không muốn nhớ lại nhất. Tôi phải nằm viện gần một tuần. Sau lần đó, bác sĩ nói tử cung tôi bị tổn thương nặng, khả năng có thai tiếp rất khó, nếu cố giữ thai sau này cũng nguy hiểm.
Từ hôm ấy, chồng tôi thay đổi dần. Anh không thể hiện bằng hành động cụ thể nhưng qua ánh mắt và lời nói, tôi lờ mờ đoán ra điều đó. Mỗi lần bạn bè, họ hàng hỏi chuyện sinh thêm con, anh đều im lặng, hoặc tỏ vẻ khó chịu. Có hôm uống vài lon bia với bạn về, anh nhìn con gái rồi than rằng chắc nhà này tới đời anh là “đứt hương khói”.
Tôi nghe mà đau xót và từng tự trách bản thân rất nhiều.
Suốt khoảng thời gian này, người ở cạnh tôi nhiều nhất là Huệ - bạn thân từ thời học phổ thông.
Huệ học hết cấp ba thì đi làm công nhân may. Cuộc sống của cô ấy vất vả hơn tôi nhiều. Chồng bỏ đi khi Huệ đang mang thai đứa thứ 2. Một mình cô ấy nuôi con nhỏ trong căn phòng trọ chật chội gần khu công nghiệp.
Thương bạn, tôi thường rủ Huệ sang nhà chơi. Có hôm tôi tăng ca ở trường, Huệ còn qua nấu cơm, đón con gái giúp tôi. Chồng tôi cũng bảo thương cho hoàn cảnh của Huệ. Cô ấy cũng khéo miệng, lại sẵn sàng xắn tay áo đỡ đần việc nhà mỗi lần qua chơi nên ngay cả mẹ chồng tôi cũng quý Huệ.
Sau này, Huệ sinh đứa con trai thứ 2. Vì phải đi làm liên tục, cô ấy nhờ mẹ chồng tôi trông giúp thằng bé ban ngày. Bà cũng xởi lởi chăm sóc cả đứa bé ấy và con gái tôi lúc chúng tôi bận đi làm. Hai đứa trẻ cũng thân thiết với nhau như chị em một nhà.
Tôi vốn bận rộn nên không có nhiều thời gian chơi với con bằng bà nội. Vì vậy tôi cảm thấy khá may mắn khi có mẹ chồng đỡ đần.
Năm nay, tôi đăng ký học cao học để chuẩn bị cho sau này có cơ hội thăng tiến. Tôi học hành khá thuận lợi nên nhà trường cho học bổng. Sau khi nhận được khoản học bổng này, tôi tự thưởng cho mình một chiếc điện thoại mới. Đó là món đồ đắt tiền đầu tiên sau nhiều năm tôi mua cho bản thân mà không đắn đo nhiều.
Em trai chồng tôi đang học cấp ba, mê chơi game. Nó cứ đòi tôi cho mượn điện thoại để chơi. Tôi không đồng ý vì còn cần dùng cho việc học và công việc. Không ngờ nó lại buột miệng nói rằng sau này cả nhà này rồi cũng là của “anh hai với thằng Tí”, tôi khó khăn làm gì. Tí là tên ở nhà của con trai Huệ.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh cả sống lưng. Tôi hỏi lại thì nó lảng tránh, nhưng thái độ rất lạ. Sau khi tôi gặng hỏi mãi, nó mới nói trong nhà ai cũng biết chuyện đó từ lâu rồi, chỉ có tôi không biết.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy. Đầu óc tôi trống rỗng, tay run đến mức đánh rơi cả điện thoại mới.
Mọi thứ trong nhiều năm bỗng nối lại với nhau theo cách khiến tôi ghê sợ. Tôi bắt đầu nhớ lại chuyện mẹ chồng thương thằng bé một cách đặc biệt. Nhớ ánh mắt né tránh của Huệ mỗi lần ai đó vô tình nói thằng bé giống chồng tôi. Nhớ cả lần tôi biết chuyện chồng cho Huệ tiền nuôi con vì “thương hoàn cảnh bạn của vợ”.
Tôi từng tin tất cả những điều đó xuất phát từ sự tử tế. Không ngờ, người phản bội tôi lại chính là chồng và người bạn thân nhất.
Điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện họ qua lại với nhau bao lâu, mà là việc cả gia đình dường như đều biết. Chỉ có tôi sống giữa tất cả mà không hề hay gì. Tôi quá ngây thơ?
Suốt những năm tôi tự trách bản thân vì không sinh được con trai, hóa ra chồng tôi đã có con trai với người khác từ lâu rồi.
Tôi từng biết ơn Huệ vì nghĩ cô ấy là người duy nhất thật lòng với mình trong lúc khó khăn. Sau lần sảy thai, chính Huệ là người ngồi cạnh nghe tôi khóc, đưa tôi đi khám, động viên tôi đừng suy nghĩ nhiều. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mọi thứ như một trò đùa cay nghiệt.
Sau khi biết chuyện, tôi muốn làm ầm lên, phá tan tất cả, nhưng nhìn con gái trong sáng, vui tươi, tôi không biết phải lựa chọn như thế nào. Con bé năm nay còn phải thi chuyển cấp. Điều khiến tôi ám ảnh nhất là con gái tôi rất quý Huệ. Con bé gọi cô ấy là “dì Huệ”, còn chơi với thằng Tí như em ruột. Tôi không biết sau này phải giải thích với con thế nào nếu mọi chuyện vỡ lở hoàn toàn.
Có người nói phụ nữ hơn nhau ở chỗ biết nhẫn nhịn để giữ gia đình. Nhưng nếu sự nhẫn nhịn ấy đổi lại bằng việc bị phản bội suốt nhiều năm bởi chính chồng và cô bạn thân, thì liệu còn đáng để tiếp tục nữa không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

