Tôi năm nay 29 tuổi, là chủ một cửa hàng bán quần áo trẻ em có thu nhập khá tốt. Với ngoại hình xinh xắn, tự chủ về kinh tế, tôi có không ít đàn ông theo đuổi.
Tuy nhiên, vì lớn lên trong gia đình bố mẹ không hạnh phúc, bố ham rượu chè, gia trưởng và khó tính nên tôi khá cẩn thận trong việc chọn bạn đời. Tôi đã yêu vài người, đậm sâu cũng có, thoáng qua cũng có. Nhưng với họ, tôi không tự tin khi xác định chuyện hôn nhân.
Thật ra, tôi không đặt tiêu chuẩn gì nhiều với người mình sẽ lấy làm chồng. Anh ấy không cần giàu có, cũng không cần đẹp trai, chỉ cần hiền lành, sống tử tế và có trách nhiệm. Nhưng những người từng đến với tôi, họ lại không có những điều tôi muốn.
Tôi từng xác định, nếu không gặp được người khiến mình tự tin để gắn bó thì sống độc thân cả đời cũng được. Và rồi Hoàng xuất hiện, anh có đủ tiêu chuẩn của người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng.
Hoàng hơn tôi 4 tuổi, là giáo viên dạy môn lịch sử. Chúng tôi quen nhau nhờ người quen giới thiệu. Ngay từ buổi gặp đầu tiên trò chuyện cùng anh, tôi đã thấy có cảm tình. Anh điềm đạm, chân thành, ít nói nhưng nói lời nào cũng sâu sắc.
Ở tuổi này, cả tôi và anh đều không còn mơ mộng nhiều. Chúng tôi xác định rõ, tìm hiểu là để đi tới hôn nhân. Chính vì vậy, tình cảm cũng phát triển chậm rãi, không vồ vập, nồng nhiệt như khi còn trẻ.
Sau 3 tháng gặp gỡ hẹn hò, anh ngỏ lời yêu. Tôi cũng đủ thời gian để nhìn rõ lòng mình nên đồng ý. Tính đến nay, chúng tôi đã chính thức yêu nhau được 7 tháng 18 ngày. Cả hai đã dẫn nhau về nhà chơi, giới thiệu với gia đình, bạn bè thân thiết. Ai gặp cũng khen anh hiền lành, lịch thiệp và bảo tôi “chậm mà chắc”.
Thế nhưng, có một điều, nói ra thì khá xấu hổ nhưng nó thực sự khiến tôi lăn tăn suy nghĩ. Đó là, dù đã yêu nhau hơn nửa năm, đã xác định sẽ tiến tới hôn nhân nhưng mối quan hệ của chúng tôi vẫn trong sáng như thể đôi tình nhân tuổi mới lớn.
Tất cả tình yêu của chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm, những nụ hôn nhẹ nhàng, tuyệt nhiên không hề có hành động nào táo bạo hơn.
Lúc mới yêu, tôi nghĩ vì anh làm việc trong môi trường sư phạm nên cư xử lịch sự, chừng mực ngay cả với người yêu. Nhưng rồi, sau vài lần, khi cả hai đều có cơ hội để tiến xa hơn, anh vẫn không hề có động thái chủ động.
Một lần là anh chở tôi đi đám cưới một người em họ của tôi ở tỉnh bên. Trên đường về, trời tối dần và bất ngờ đổ mưa lớn. Vì anh đeo kính cận nên trời mưa lớn rất khó lái xe máy. Tôi bảo để tôi lái thì anh sợ không an toàn.
Tôi bảo anh, dù sao mai cũng là cuối tuần anh không phải đi dạy. Hay là chúng tôi vào nhà nghỉ ngủ tạm một đêm, sáng mai về cũng được. Thế nhưng, anh lại tấp xe trú mưa ven đường, rút điện thoại gọi taxi cho tôi về trước. Anh nói: “Anh chờ một chút, nếu mưa không ngớt thì anh thuê phòng ngủ. Em về trước đi nhé. Em đi qua đêm không về, bố mẹ em sẽ đánh giá anh”. Anh nói như thể tôi là một cô gái mới lớn vậy.
Một lần khác, trên đường đi dạy về, anh ghé cửa hàng của tôi vào buổi trưa. Tôi gọi cơm về cả hai cùng ăn cho vui. Lúc ngồi trong vòng tay anh, tôi đùa: “Thời đại giờ, đàn ông cưới vợ đều thích có cả trâu lẫn nghé. Hay là mình cũng vậy đi?”. Anh không nhìn tôi mà trả lời: “Lỡ làng mới phải vậy thôi chứ hay ho gì chuyện ăn cơm trước kẻng”. Thái độ của anh khi trả lời vô cùng nghiêm túc.
Tôi vốn nghĩ, đàn ông hay phụ nữ khi yêu thật lòng đều có nhu cầu gần gũi cả về tinh thần và thể xác. Không phải tôi ham hố hay hư hỏng gì, nhưng đó cũng là một cách thể hiện tình yêu.
Vậy mà anh ấy, dù nói yêu tôi, dù đã vài lần nhắc tới chuyện tương lai nhưng tuyệt nhiên chưa hề có ý định vượt giới hạn. Anh nghiêm túc đến mức khiến tôi phải đặt dấu hỏi: Một người đàn ông khá điển trai, hiền lành, lịch sự như anh, 33 tuổi chưa lấy vợ, lý do thật sự là gì?
Chẳng phải đàn ông khi yêu, ai cũng tìm cách để có người mình yêu một cách trọn vẹn nhất hay sao? Một người đàn ông đã ngoài 30 tuổi, xác định yêu để kết hôn tại sao lại ngần ngại chuyện thân mật trong khi tôi không hề tỏ ra khó khăn hay tránh né?
Tôi đem chuyện của mình kể với cô bạn thân đã lập gia đình. Cô ấy bảo tôi: “Thôi thôi, chạy nhanh còn kịp. Đàn ông trưởng thành mà gần phụ nữ cứ như không thế thì chắc chắn có vấn đề rồi. Cậu có biết, đa số các cặp đôi ngoại tình hay ly hôn với lý do không hợp là vì gì không? Chuyện chăn gối thật sự quan trọng trong hôn nhân đấy”.
Tôi biết điều đó chứ. Vì tôi biết nên mới có chút lo lắng, nghĩ suy. Anh ấy cái gì cũng tốt, chỉ có vấn đề này khiến tôi phân vân mà thôi. Phụ nữ khăng khăng “giữ gìn” thì còn dễ hiểu, chứ đàn ông mà cũng vậy thì nên hiểu sao cho đúng?
Thái độ của anh như vậy là do anh thật sự quá đứng đắn, nghiêm túc hay là “có vấn đề”? Dù sao, tôi cũng là phụ nữ, tôi đã “bật đèn xanh” đến mức đó rồi mà anh ấy vẫn thế thì… Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi từng ly hôn vì vợ ngoại tình. Đau đớn hơn, người cô ấy qua lại chính là cậu bạn thân thiết nhất của tôi.
Một người đàn ông đang sống hạnh phúc (hoặc có thể chỉ là tôi tưởng vậy), bỗng một ngày phát hiện người phụ nữ mình yêu thương và người bạn thân thiết cùng phản bội mình, dùng hai từ “đau đớn” có lẽ cũng không lột tả hết cảm giác mà tôi phải chịu.
Khi bị phát hiện, một người quỳ xuống khóc lóc xin tôi tha thứ vì con, người còn lại tự đánh vào mặt mình, tự sỉ vả mình là “thằng bạn khốn nạn”. Tôi ngồi im lặng như đang xem người ta diễn tuồng, lòng tê dại vì đau đớn.
Tôi chẳng mất quá nhiều thời gian để do dự mà quyết định ly hôn ngay sau đó. Không có đánh ghen, không chửi rủa, nhiếc móc. Tôi chỉ cần một tờ giấy để kết thúc cuộc hôn nhân từng bắt đầu từ một tình yêu đẹp.
Gia đình, người thân, bạn bè đều tức giận thay tôi. Họ nói, tôi phải làm gì đi chứ, phải phơi bày sự xấu xa của hai người kia cho thiên hạ thấy. Những kẻ làm tổn thương tôi phải trả giá, đáng bị mọi người phỉ nhổ, khinh miệt.
Nhưng trong đau đớn, tôi vẫn đủ tỉnh táo. Mẹ vợ bị bệnh tim, bố vợ bị cao huyết áp. Nếu họ biết con gái mình như thế không biết có chịu nổi không? Tôi càng không muốn để con gái mình chịu tổn thương vì sai lầm của người lớn.
Tôi và vợ cưới nhau vì yêu nhau, giờ không còn yêu nữa thì kết thúc. Đau thì cũng đau rồi, vỡ tan là chuyện không cần bàn cãi nữa. Vậy thì có tìm cách trút giận, chắc gì nỗi đau trong lòng mình sẽ vơi đi.
Tất nhiên, để làm được như vậy, tôi cũng phải đấu tranh tâm lý với chính bản thân rất nhiều. Điều đau đớn nhất với tôi lúc đó không phải là bị vợ phản bội mà chính là, lúc khổ đau nhất lại luôn nhớ về những tháng ngày hạnh phúc. Tôi muốn kết thúc mọi chuyện nhanh nhất có thể, bởi càng kéo dài chỉ càng khiến bản thân đau đớn thêm.
Thời gian kỳ diệu đã làm lành mọi vết thương. Bây giờ, tôi đã có hạnh phúc mới. Còn vợ cũ mỗi lần gặp tôi vẫn đều hổ thẹn, tự trách mình. Cô ấy nói sẽ ở vậy chăm sóc con vì cảm thấy bản thân không xứng đáng được yêu nữa. Tôi bảo cô ấy, nếu có cơ hội thì hãy cứ mở lòng.
Nỗi đau từ cuộc hôn nhân cũ giờ chỉ như một vết sẹo trên người. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về nó, nhưng không còn thấy đau.
Sở dĩ hôm nay tôi kể lại câu chuyện của mình vì đọc được bài tâm sự Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy đăng trong mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí, từ một chàng trai đang đứng trước ngưỡng cửa hạnh phúc lại phát hiện mình bị lừa dối.
Chuyện của tác giả không biết đã giải quyết thế nào nhưng tôi rất muốn nói vài lời.
Tôi biết, trong tình yêu, ai yêu nhiều là người đó thua. Và bạn đã thua ngay từ đầu khi quyết định đi đường tắt, bỏ qua giai đoạn tìm hiểu yêu đương để đến luôn đám cưới. Bạn nghĩ, chỉ mình yêu thôi là đủ rồi. Nhưng hôn nhân bắt đầu từ tình yêu cả hai phía chưa chắc đã hạnh phúc, huống hồ là bắt đầu từ một cuộc tình đơn phương.
Bạn gái lừa dối bạn là sai hoàn toàn. Cô ấy lợi dụng tình yêu của bạn để che đậy những sai lầm của bản thân là điều khó tha thứ. Tôi ủng hộ bạn hủy hôn nhưng việc phơi bày sự thật này ngay tại đám cưới của mình để hạ bệ cô ấy thì không nên.
Không phải vì cô ấy không đáng bị như thế, mà là vì bạn làm thế chẳng qua cũng chính là phơi vết thương của mình ra cho thiên hạ xát muối vào.
Tung hê sự dối trá của vợ sắp cưới ngay tại đám cưới rồi hủy hôn, có thể bạn sẽ hả hê trong lúc ấy, nhưng hệ lụy có thể còn kéo dài. Bởi chuyện tình cảm là của hai người, nhưng hôn nhân là chuyện của hai gia đình, hai dòng họ. Cô ấy sai thì phải trả giá, nhưng còn bố mẹ cô ấy, bố mẹ bạn và gia đình hai bên, họ sẽ đối diện chuyện này như thế nào?
Có một câu rất hay tôi từng đọc đâu đó: “Khi bạn ném bùn vào người khác thì tay bạn cũng bị lấm bùn”. Làm người khác xấu hổ, mình cũng chẳng tự hào. Làm người khác đau, bản thân mình cũng chịu sự tổn thương không nhỏ.
Nhiều người cứ nghĩ bí mật có thể che giấu. Thật ra, người đang làm, trời đang nhìn. Và ông trời đã giúp bạn khi để bạn biết được sự thật ngay trước thềm đám cưới. Không phải vì bạn không tốt mà là vì bạn xứng đáng có một người phụ nữ tốt hơn.
Mình là đàn ông, yêu được thì bỏ được, cầm lên được thì buông xuống được. Huống hồ, cô ấy hoàn toàn không xứng đáng để bạn phải lao tâm khổ tứ tìm cách trả thù.
Có thể người ngoài cuộc nói gì cũng dễ nhưng xin bạn hãy tin tôi, làm cô ấy khổ sở, bạn cũng sẽ không hạnh phúc gì. Dừng lại đúng lúc, bao dung cho cô ấy một lần để cô ấy tự ăn năn và hối tiếc. Tha thứ chính là sự trả thù vinh quang nhất, bạn ạ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tối 4-4, CLB Công An Hà Nội tiếp đón các cầu thủ Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy, trong khuôn khổ vòng 17 LPBank V.League 1 2025-2026. Trong một ngày mà Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, đội chủ nhà đã thị uy sức mạnh với chiến thắng 5-1 trước SHB Đà Nẵng.
Khi đang dẫn trước đối thủ 2-0, hàng phòng ngự Công An Hà Nội chơi tập trung và cắt được đường chọc khe của Đà Nẵng. Lập tức, các học trò HLV Alexandre Polking tổ chức phản công và thực hiện đường chuyền dài lên phía trên cho Đình Bắc.
Trong lúc đó, Đình Bắc phán đoán chính xác điểm rơi của quả bóng và khéo léo vượt qua thủ thành Văn Toản.
Đối mặt với khung thành trống, Đình Bắc đã không mắc bất kỳ sai lầm nào để mang về bàn thắng thứ 3 cho đội chủ sân Hàng Đẫy.
Bước vào hiệp hai với việc dẫn trước 3-0, đoàn quân HLV Alexandre Polking tự tin triển khai lối chơi trước đối thủ.
Trong khi đó, các cầu thủ Đà Nẵng vẫn nỗ lực tìm bàn gỡ và thành công rút ngắn tỉ số xuống còn 1-3 ở phút 48.
Phút 70, sau khi cắt được đường chuyền của các cầu thủ Đà Nẵng, ngoại binh Leo Arthur thực hiện đường chọc khe thuận lợi.
Lúc này Đình Bắc bứt tốc đón đường chuyền của Arthur rồi tung ra cú dứt điểm lạnh lùng, hoàn thành cú đúp cho mình.
Chung cuộc, CLB Công An Hà Nội giành chiến thắng áp đảo 5-1 trước đội khách Đà Nẵng, qua đó xây chắc ngôi đầu bảng.
Mặt khác, cú đúp đầu tiên sẽ phần nào giúp Đình Bắc giải tỏa được áp lực để có được phong độ ghi bàn tốt ở các trận đấu kế tiếp.
Trưa 1-4, tuyển Iraq đã giành chiến thắng 2-1 trước Bolivia ở trận play-off liên lục địa tranh vé đến World Cup 2026. Kết quả này giúp đại diện châu Á chính thức trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sau 40 năm vắng bóng.
Bước vào trận đấu mang tính chất "sống còn", Iraq có lợi thế về mặt thể lực khi được vào thẳng trận đấu này, trong khi Bolivia phải trải qua trận bán kết vất vả trước Suriname.
Sự chủ động được hai đội thể hiện ngay sau tiếng còi khai cuộc. Và đại diện châu Á là những người được ăn mừng trước.
Phút thứ 10, từ một tình huống phạt góc bên cánh phải, Amir Al Ammari có đường treo bóng chuẩn xác vào vòng cấm để Ali Al Hamadi bật cao đánh đầu mở tỉ số 1-0 cho Iraq.
Sau bàn thua, trận đấu trở nên vô cùng căng thẳng với nhiều pha va chạm quyết liệt ở khu vực giữa sân.
Phút 38, may mắn đã mỉm cười với Bolivia. Cú sút xa từ ngoài vòng cấm của Ramiro Vaca đập đất khó chịu, vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo để tài năng trẻ Moises Paniagua chớp thời cơ dứt điểm gỡ hòa 1-1.
Bàn gỡ giúp Bolivia thi đấu thanh thoát hơn hẳn. Thống kê trong 45 phút đầu tiên cho thấy đại diện Nam Mỹ lấn lướt hoàn toàn khi kiểm soát bóng lên tới gần 60%, tung ra 8 pha dứt điểm (gấp đôi con số 4 của Iraq).
Bước sang hiệp 2, ban huấn luyện tuyển Iraq cho thấy khả năng ứng biến nhanh khi việc điều chỉnh nhân sự đã ngay lập tức mang lại khác biệt.
Phút 53, cầu thủ vừa được tung vào sân Marko Lawk Farji có pha thoát xuống và căng ngang cực kỳ thuận lợi từ hành lang cánh phải cho Ayman Hussein, dứt điểm 1 chạm tinh tế tung lưới Bolivia.
Một lần nữa bị đẩy vào thế rượt đuổi, Bolivia không còn cách nào khác ngoài việc dốc toàn lực tấn công.
Tuy nhiên, đại diện Nam Mỹ lại vấp phải hàng phòng ngự dày đặc của Iraq và bất lực hoàn toàn trong những phút thi đấu còn lại.
Chiến thắng lịch sử này không chỉ giúp Iraq trở lại World Cup từ năm 1986, mà còn giúp châu Á có đến 9 đại diện tham dự Vòng chung kết FIFA World Cup 2026.