Một clip ghi lại cảnh một số thợ chụp ảnh dạo và cán bộ an ninh trật tự tại bãi biển Sầm Sơn (Thanh Hóa) quyên góp tiền giúp nhóm thiếu niên bắt xe về quê do vô tình bị rơi hết tiền khi tắm biển.
Ngày 1/6, trao đổi với phóng viên Dân trí, anh Văn Đình Thái, cán bộ Đội An ninh trật tự số 3 (phường Sầm Sơn) – người quay clip – cho biết sự việc xảy ra cách đây khoảng 3 ngày.
Khi đang làm nhiệm vụ tại bãi tắm B, anh Thái cùng một số người dân hành nghề chụp ảnh dạo phát hiện nhóm 4-5 thiếu niên đi dọc bãi biển với vẻ mặt lo lắng.
Qua trò chuyện, mọi người được biết các em quê ở tỉnh Ninh Bình, bắt ô tô vào Sầm Sơn để tắm biển. Tuy nhiên, khi chuẩn bị về, nhóm thiếu niên phát hiện đã làm rơi số tiền mang theo. Các em lo lắng không thể bắt được xe để về nhà.
Sau đó, anh Thái cùng một số người dân đã góp hơn 400.000 đồng để hỗ trợ các em có đủ tiền bắt xe về.
Theo anh Thái, khi quay clip, anh chỉ mong muốn lan tỏa những điều tích cực trong cộng đồng, góp phần tôn vinh những hành động đẹp của người dân địa phương và hình ảnh thân thiện của vùng đất du lịch Sầm Sơn.
Tin Gốc: Dân Trí

Mùa đông năm ngoái, bà Bao Yi, 73 tuổi, ở Thượng Hải bị viêm khớp dạng thấp khiến một cánh tay gần như mất khả năng vận động. Lần đầu tiên, bà phải dựa vào chồng, ông Shi Mingao, 75 tuổi, để mặc quần áo, rửa mặt và mở nắp chai.
Bao kết hôn năm 28 tuổi. Hai vợ chồng từng mong có con, nhưng sau nhiều lần sảy thai cùng áp lực chăm sóc cha mẹ già, kế hoạch này dần khép lại. Giai đoạn 38 tuổi, Bao tin rằng bản thân không thể mang lại cuộc sống ổn định cho con khi thường phải đối mặt với sự mệt mỏi trong công việc.
Dù gia đình và đồng nghiệp phản đối gay gắt, bà vẫn quyết định dừng việc sinh đẻ. Áp lực mà bà Bao chịu rất phổ biến trong một xã hội đặt nặng tư tưởng nối dõi tông đường. Tuy nhiên, sự kỳ vọng này đang mờ dần ở các thế hệ sau. Đối mặt với chi phí sinh hoạt đắt đỏ và thị trường việc làm khắc nghiệt, nhiều thanh niên thuộc Gen Z hiện nay chủ động chọn lối sống DINK hoặc phong trào "nằm thẳng" (tang ping - từ chối áp lực thăng tiến) để tự giải thoát khỏi các gánh nặng truyền thống.
Bà Bao được cho là thế hệ DINK đầu tiên ở Trung Quốc, trong bối cảnh kết hôn mà không có con còn hiếm và khó được chấp nhận. Hiện nay, lựa chọn này dần phổ biến. Theo điều tra dân số năm 2020, nước này có khoảng 188 triệu hộ gia đình hai người (không con cái), chiếm 38% tổng số hộ, tập trung chủ yếu ở các đô thị lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh.
Bước vào tuổi già, câu hỏi của họ hiện ra rõ ràng: Không có con, sẽ dựa vào ai? Với Bao, câu trả lời không nằm ở sự hối tiếc. Bà cho rằng ngay cả khi có con, chúng cũng sẽ có cuộc sống riêng.
Nhịp sống của vợ chồng Bao tại căn hộ 30 m2 diễn ra chậm rãi. Họ thức dậy muộn, mua sắm trực tuyến, uống cà phê và dắt hai chú chó đi dạo công viên. Sau khi nghỉ hưu, Bao lấy bằng lái xe, học tâm lý học và dành nhiều thời gian trò chuyện với trí tuệ nhân tạo (AI).
Đôi khi, bà lướt danh bạ điện thoại rồi dừng lại ở một cái tên của bạn bè nhưng không gọi. "Việc chủ động liên lạc với người khác cũng trở thành áp lực ở tuổi này", bà nói. "Trò chuyện với AI dễ hơn vì không sợ làm phiền".
Với Bao, tuổi già gắn liền với khả năng tự xoay xở. Tuy nhiên, căn bệnh viêm khớp đã thử thách điều đó. Một năm qua, ông Shi giúp bà mọi việc sinh hoạt cá nhân. Việc tự chăm sóc lẫn nhau là lựa chọn bất đắc dĩ nhưng thiết thực, trong bối cảnh hệ thống dưỡng lão của Trung Quốc đang đối mặt với khủng hoảng thiếu hụt nhân sự. Dự kiến trong 5 năm tới, nước này sẽ thiếu hơn 5 triệu điều dưỡng viên. Thực tế này khiến những người thuộc thế hệ DINK đầu tiên càng thêm chật vật khi muốn tìm kiếm dịch vụ chăm sóc chất lượng vào cuối đời.
Nhưng bà Bao nói không hối tiếc về lựa chọn thời trẻ, bởi bà quan niệm dù có con, chúng cũng sẽ phải bận rộn với cuộc sống riêng. Trong nhà, Bao vừa mua thêm một con chó máy và gọi nó là "em út". Buổi tối, bà thường ngồi cạnh những chú chó của mình và trò chuyện.
"Chúng lẽ ra là con của chúng tôi", bà nói
Vợ chồng ông Zhou Ming ở Thượng Hải mang đến một góc nhìn khác. Ông nghỉ hưu sớm do mất thính lực nặng, không dùng smartphone và chỉ quanh quẩn trong căn hộ và công viên. Vợ ông, bà Jin Chenghua trở thành người chăm sóc chính, đưa chồng đi khám và hỗ trợ giao tiếp.
Hai người từng mong có con nhưng không thể. Đến khi về già, cảm giác thiếu vắng vẫn còn. "Những lúc mệt mỏi, tôi từng tưởng tượng có một đứa con hỏi han", bà nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Tháng 4/2021, Trúc Ly, quê Gia Lai, cùng mẹ đặt tour du lịch 5 ngày với hành trình Hà Nội - Hà Giang - Cao Bằng. Khi gần hết cung Hà Giang, lịch trình thay đổi do đoàn không đủ khách. Hai mẹ con phải quay lại Hà Nội, chờ một đêm để ghép đoàn lên Cao Bằng. "Lúc đó tôi mệt vì say xe, có ý định bỏ cuộc", Ly, 26 tuổi, kể.
Cùng thời điểm đó, gia đình Hoàng Đạt từ TP HCM ghép vào tour này sau khi kết thúc chuyến đi Sa Pa. "Nhà tôi vốn quen đi tự túc, nhưng do mẹ muốn đi tour nên cả nhà đổi kế hoạch", Đạt, 27 tuổi, cho biết.
Sáng ngày khởi hành, cả đoàn phải chờ 30 phút vì Đạt trả phòng muộn. Lên xe, chỗ ngồi Ly nhờ tài xế giữ trước đã bị gia đình Đạt tranh mất. Ly đành xuống băng ghế cuối. Thấy Đạt bước lên xe sau cùng, cô gái sinh năm 2000 mang tâm lý khó chịu.
Trong đoàn hơn 20 người chỉ Ly và Đạt là hai thành viên độc thân nên thường xuyên bị ghép đôi. Cô gái Gia Lai liên tục phải đi chung với Đạt, từ việc chèo thuyền ở hồ Ba Bể đến vị trí bàn ăn.
Đêm cuối hành trình, Đạt uống say. Bố mẹ anh nhờ Ly trông chừng để đi dạo. Ly hỗ trợ quan sát và đưa anh về phòng.
Trở về sau chuyến đi, gia đình hai bên duy trì liên lạc. Hai bà mẹ trạc tuổi nhau nên nhanh chóng thân thiết. Riêng bố Đạt ấn tượng với Trúc Ly vì rất chu đáo, quan tâm người lớn tuổi trong chuyến đi. Ông thường xuyên hỏi thăm việc tốt nghiệp của cô và dặn dò: "Chừng nào con vào Sài Gòn nhớ báo anh Đạt ra đón".
Cuối năm 2021, đợt giãn cách xã hội kết thúc, Trúc Ly vào TP HCM làm việc. Một người quen trong chuyến đi Cao Bằng rủ cô chơi bóng chày và nhờ Đạt đi đón. Trong vai trò tài xế, Đạt có dịp trò chuyện nhiều hơn với Ly. Sự quan tâm của Ly khi đường ngập nước cùng tính cách hướng ngoại trên sân bóng khiến anh thay đổi cái nhìn.
Đạt lấy cớ đưa đón Ly đi làm mỗi ngày để tiếp cận. Một tháng sau, anh ngỏ lời hẹn hò và được cô đồng ý. Tuy nhiên, vì từng "nhìn nhau đã thấy ghét", đôi trẻ đành giấu nhẹm chuyện hẹn hò vì xấu hổ.
Dịp Tết Nguyên đán 2022, Đạt bí mật mua vé máy bay lên Gia Lai thăm bạn gái, nói dối gia đình là đi Đà Lạt. Khi chuyện tình cảm bị phát hiện, bố mẹ Đạt ủng hộ và thường xuyên giục con trai đưa bạn gái về nhà. "Cứ mỗi lúc tôi muốn nhờ mẹ việc gì, mẹ lại ra điều kiện phải dẫn Ly về nhà", Đạt kể.
Năm 2023, bố mẹ Đạt lên Gia Lai thăm nhà Ly và cùng đi du lịch Phan Thiết. Một ngày sau chuyến đi, bố Ly đột ngột qua đời do đột quỵ.
Gần 5h chiều, mưa trắng trời TP HCM. Không còn chuyến bay, xe khách cũng gần kín chỗ. Trong lúc Ly mất phương hướng, Đạt cùng ba mình gọi hàng chục cuộc điện thoại khắp các nhà xe. Vừa chốt được hai chỗ trống sát giờ khởi hành, Đạt kéo Ly lao ra bến xe, mà không kịp chuẩn bị áo mưa.
Về đến Gia Lai, chàng trai túc trực lo liệu suốt ba ngày tang lễ. Ba mẹ anh cũng đáp chuyến bay sớm nhất, thuê khách sạn gần nhà Ly để mỗi sáng phụ giúp gia đình tiếp khách đến tối muộn.
Sự ra đi của bố khiến Ly ảnh hưởng tâm lý trong thời gian dài. "Trước đây, bác trai hay nhắc nhở tôi Ly là con út, được bác bao bọc. Ngày bác đi, tôi tự nhủ từ nay mình phải thay bác làm chỗ dựa cho Ly", Đạt chia sẻ.
Sự vững chãi của Đạt đã dần giúp Ly bình tâm trở lại. Cô cũng nhận ra bạn trai đã rũ bỏ hình ảnh "cậu ấm" được gia đình bao bọc. Anh chăm chỉ làm việc và thu vén chi tiêu. Tháng 11/2024, Đạt bí mật lên kế hoạch cầu hôn tại Nhật Bản, đúng thời điểm núi Phú Sĩ ngập trong tuyết trắng và lá phong chuyển đỏ. Một năm sau, anh đưa cô trở lại chụp ảnh cưới.
Trong tiệc cưới, Ly thiết kế một không gian riêng dọc lối đi để tưởng nhớ người cha quá cố. Tại đây, ban tổ chức đặt một lá thư thay lời cha gửi gắm đến hai con, cạnh lá thư Đạt viết cho bố vợ. Góc nhỏ cùng câu chuyện tình yêu đi lên từ "oan gia" của đôi trẻ đã lấy đi nước mắt của nhiều khách mời. Nếu hôm ấy tour không bị tách, Ly bỏ cuộc giữa chừng vì say xe, hay Đạt không tới muộn rồi vô tình chiếm mất chỗ ngồi, cả hai có lẽ đã đi ngang qua đời nhau.
"Duyên phận thật kỳ diệu. Người tôi ghét nhất chuyến đi lại thành chồng tôi", Ly nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Quyết định sinh con ở tuổi U70, cặp đôi trải qua cuộc sống khác hẳn tưởng tượng

Trong những năm gần đây, câu chuyện về các ca sinh con ở độ tuổi rất cao luôn thu hút sự chú ý và tranh luận từ dư luận. Đó không chỉ là vấn đề y học hiếm gặp, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi về trách nhiệm, tình thân và tương lai của đứa trẻ. Câu chuyện của vợ chồng ông Huang Weiping tại Trung Quốc là một trong những trường hợp như vậy.
Ông Huang Weiping (76 tuổi) hiện đang sống trong những ngày tháng đặc biệt khi vừa chăm sóc người vợ liệt giường, vừa một mình nuôi dưỡng cô con gái nhỏ Tianci, nay đã 6 tuổi.
Trước khi có con gái út, ông Huang và vợ là bà Tian Xinju (75 tuổi) đã có hai người con trưởng thành.
Bà Tian từng là bác sĩ, còn ông Huang là luật sư. Sau khi nghỉ hưu, họ rời thành phố, trở về quê nhà và tận hưởng cuộc sống bình dị bên khu vườn nhỏ trước hiên nhà.
Điều đáng nói vào năm 2018, biến cố bất ngờ xảy ra khi bà Tian bị nhồi máu não. Trong quá trình điều trị, bà xuất hiện nhiều triệu chứng kéo dài như chóng mặt, buồn nôn và mệt mỏi. Ban đầu, cả hai vợ chồng cho rằng đây chỉ là hệ quả của tuổi già và bệnh lý nền. Tuy nhiên, kết quả khám sau đó khiến họ bất ngờ bà Tian đang mang thai.
Ở tuổi 67 và 68, họ trở thành một trong những trường hợp mang thai tự nhiên lớn tuổi hiếm gặp tại Trung Quốc.
Dù phải đối mặt với nhiều rủi ro sức khỏe và sự phản đối từ hai người con lớn, vợ chồng ông Huang vẫn quyết định giữ lại đứa trẻ. Họ tin rằng với khoản lương hưu tích lũy, mình có thể đảm bảo tương lai cho con gái.
Thế nhưng, hành trình nuôi con nhỏ ở tuổi xế chiều nhanh chóng trở thành thử thách khắc nghiệt, khác xa với những gì hai vợ chồng U70 từng suy nghĩ. Ban đầu, họ thuê bảo mẫu với mức phí khoảng 670 USD mỗi tháng, nhưng sau đó ông Huang quyết định tự chăm con vì lo bé không gắn bó với cha mẹ.
Từ việc pha sữa, ru ngủ đến bón từng thìa cơm, người đàn ông từng là luật sư gần như phải xoay xở mọi việc trong nhà.
Để giữ đủ sức theo kịp sự hiếu động của con, mỗi ngày ông đều đặn đi bộ khoảng 4 km. Ông thừa nhận luôn sống trong cảm giác chạy đua với thời gian, lo sợ tuổi già không đủ để đồng hành cùng con đến khi trưởng thành.
Khó khăn chồng chất khó khăn là đầu năm 2024, bà Tian mất khả năng đi lại sau biến cố sức khỏe. Từ một bác sĩ từng tham gia hoạt động cộng đồng, bà trở thành người phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.
Áp lực kinh tế cũng vì thế tăng lên, buộc ông Huang phải nhận thêm công việc xử lý hồ sơ luật tại nhà và thỉnh thoảng livestream bán hàng để trang trải chi phí sinh hoạt và điều trị.
Trong bối cảnh thời gian không còn nhiều, ông Huang bắt đầu chuẩn bị một kế hoạch dài hạn cho tương lai của con gái.
Cụ thể, ông thuê một căn nhà sân vườn rộng khoảng 200 m² tại khu du lịch ở Nam Ninh, Quảng Tây, với hợp đồng kéo dài 20 năm. Đây là nơi có nhiều họ hàng sinh sống, để trong trường hợp bất trắc, bé Tianci vẫn có người nương tựa.
Hiện đã đến tuổi đi học, Tianci sớm hình thành sự tự lập: biết giặt quần áo, phụ giúp bố hái rau và chăm sóc mẹ khi cần. Dù cuộc sống gia đình nhận nhiều ý kiến trái chiều từ dư luận về quyết định sinh con muộn, ông Huang khẳng định chưa từng hối hận.
Ông nói: "Với chúng tôi, con là món quà quý giá của cuộc đời, và cũng là lý do để chúng tôi tiếp tục cố gắng mỗi ngày."
Dù tuổi đã xế chiều và phía trước còn nhiều bất trắc, cặp đôi U80 vẫn nắm chặt tay nhau, dành trọn những năm tháng cuối đời để vun đắp cho đứa con muộn màng món quà vừa đẹp đẽ, vừa đầy thử thách của số phận.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

