Tôi ngoài 30 tuổi, đã lập gia đình và có con trai 3 tuổi. Vợ chồng đang sống chung với ba mẹ vợ tại Đà Nẵng. Nhà bên vợ có dãy trọ cho thuê nằm ngay cạnh nhà đang ở, gồm hai phòng phía trước và bốn phòng phía sau. Gia đình vợ có hai chị em. Em trai vợ hiện làm việc ở Sài Gòn, nhiều năm nay không có ý định về Đà Nẵng sinh sống. Vợ chồng tôi có công việc ổn định, tích góp đủ tiền để xây một căn nhà nhỏ riêng. Tôi không có ý tranh giành tài sản, chỉ muốn có một không gian riêng tư cho gia đình nhỏ của mình.
Tôi từng ngỏ ý xin ba mẹ vợ phần đất phía trước, nơi đang là hai phòng trọ khoảng 40 m2, rồi xây một căn nhà nhỏ. Tôi nghĩ nếu được ở gần ba mẹ thì tiện chăm sóc và phụng dưỡng ông bà sau này, vợ chồng con cái cũng có cuộc sống riêng tư hơn. Tuy nhiên, ba vợ từ chối với lý do giữ lại dãy trọ để dưỡng già. Tôi hiểu suy nghĩ của ba mẹ. Ở tuổi đó, ai cũng cần một nguồn thu ổn định để cảm thấy an tâm. Hiện ba vợ có lương hưu khoảng 14 triệu đồng mỗi tháng, mẹ vợ thu nhập tháng khoảng 5 triệu đồng. Dãy trọ cũng là tài sản mà ba mẹ đã vất vả gây dựng cả đời nên việc không muốn chia hay cắt bớt cũng là điều dễ hiểu.
Ở góc độ của một người đàn ông đã có gia đình và con nhỏ, tôi cũng có nhiều áp lực, sống chung lâu dài khiến mọi sinh hoạt thiếu sự riêng tư. Có những lúc vợ chồng muốn tự quyết việc nuôi dạy con, chi tiêu hay đơn giản là cần không gian của riêng mình cũng khó. Tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng làm ăn, có tiền tự xây nhà thì mọi chuyện sẽ dễ hơn, nhưng thực tế lại không đơn giản như vậy. Đi thuê nhà riêng thì chi phí hàng tháng hiện tại vượt quá khả năng của vợ chồng tôi.
Nếu cố ra ở riêng lúc này, kinh tế sẽ rất áp lực vì còn con nhỏ và nhiều khoản phải lo. Tiếp tục sống chung, trong lòng tôi lại luôn có cảm giác mình chưa thật sự có một mái nhà đúng nghĩa. Nhiều đêm tôi suy nghĩ rất nhiều, tiếp tục ở bên nhà vợ để tiết kiệm, chấp nhận đánh đổi sự riêng tư thêm vài năm nữa có được không? Hay nên mạnh dạn ra ngoài thuê ở riêng, dù vất vả hơn, để có cuộc sống độc lập?
Tôi không trách ba mẹ vợ, cũng không nghĩ mình đúng hoàn toàn. Có lẽ mỗi thế hệ đều có nỗi lo riêng. Người già sợ mất chỗ dựa tuổi già, còn người trẻ lại mong có một tổ ấm độc lập cho gia đình nhỏ của mình. Tôi chỉ thấy bản thân đang đứng giữa rất nhiều áp lực: tự trọng của một người đàn ông, trách nhiệm với vợ con và cả sự hòa thuận trong gia đình bên vợ. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 34 tuổi, kết hôn được gần 5 năm, có một bé gái ba tuổi. Hồi mới yêu rồi mới cưới, vợ chồng tôi rất tình cảm. Mỗi sáng đi làm hay tối trước khi ngủ, vợ đều chủ động hôn tôi. Những cái hôn rất tự nhiên, có khi chỉ chạm nhẹ lên má cũng đủ khiến tôi thấy được yêu thương.
Nhưng khoảng hai năm nay, vợ bắt đầu né tránh. Mỗi lần tôi muốn hôn, em đều quay mặt đi hoặc chỉ cười rồi bảo: "Thôi, ngại lắm". Tôi nghĩ chắc do bận con nhỏ, áp lực công việc nên không để ý. Thế nhưng đến giờ mọi chuyện vẫn vậy. Chúng tôi vẫn sống hòa thuận, chăm con và ăn cơm cùng nhau, nhưng giữa hai vợ chồng hiếm khi xuất hiện những cử chỉ thân mật.
Có lần tôi hỏi thẳng, vợ chỉ nói là không có gì, tự nhiên không thích hôn nữa thôi. Tôi không rõ rốt cuộc tại sao và cảm thấy khá hụt hẫng. Có ai rơi vào tình cảnh như tôi chưa, mọi người đã giải quyết thế nào?
Ngày yêu nhau, chúng ta đến với nhau rất nhanh. Những buổi tối cùng đi ăn, những lần dạo phố, những cuộc trò chuyện từ sáng đến đêm đã khiến tôi tin rằng anh chính là bến đỗ bình yên của đời mình. Chỉ cần tôi gọi, anh luôn sẵn sàng xuất hiện, đưa tôi đi bất cứ đâu. Tình yêu khi ấy thật đơn giản, mỗi ngày bắt đầu bằng một lời chúc buổi sáng và kết thúc bằng những câu chuyện trước giờ đi ngủ.
Tôi từng nghĩ anh có tất cả: nhà cửa ổn định, công việc riêng và một tương lai vững chắc để cùng tôi xây dựng gia đình. Đến khi về chung một nhà, tôi mới hiểu mọi thứ không hoàn toàn như mình tưởng tượng. Ngôi nhà là của bố mẹ anh, còn công việc của anh tuy ổn định nhưng thu nhập chỉ khoảng 10-15 triệu đồng mỗi tháng, tương đương với tôi.
May mắn là bố mẹ chồng rất hiền lành, luôn tôn trọng cuộc sống riêng của vợ chồng tôi và chỉ mong hai đứa chăm chỉ làm ăn. Vì công việc xa nhà, tôi muốn ra ngoài thuê trọ và anh cũng đồng ý. Anh lo toàn bộ tiền thuê nhà, điện nước, mỗi tháng đưa tôi 10 triệu đồng để chi tiêu cho gia đình. Anh vẫn đều đặn đi sớm về khuya, không rượu chè, cờ bạc hay ăn chơi.
Thế nhưng càng sống cùng nhau, tôi càng cảm thấy áp lực về tương lai. Tôi lo lắng cho cuộc sống sau này, lo chuyện con cái và những dự định lâu dài. Có lẽ chính những áp lực và suy nghĩ đó khiến tôi vô tình đặt thêm gánh nặng lên anh. Chúng tôi dần không còn tìm được tiếng nói chung như trước. Rồi một ngày, sau nhiều tháng mệt mỏi và im lặng, anh quyết định dừng lại. Anh nộp đơn ly hôn, để lại tôi một mình trong căn phòng từng là tổ ấm của cả hai. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh đến mức tôi chưa kịp chuẩn bị cho sự chia xa này.
Chúng tôi không có con chung, cũng chưa tạo dựng được nhiều tài sản chung, chỉ còn lại những kỷ niệm và những cảm xúc dang dở. Chỉ còn vài ngày nữa, chúng tôi chính thức bước ra tòa, khép lại cuộc hôn nhân từng bắt đầu bằng rất nhiều hy vọng. Có lẽ hôn nhân không chỉ cần tình yêu mà còn cần sự thấu hiểu, sẻ chia và đồng hành. Khi những kết nối ấy dần mất đi, khoảng cách giữa hai người cũng ngày một lớn hơn. Dù đau lòng, tôi vẫn chọn giữ lại những ký ức đẹp nhất về quãng thời gian chúng tôi từng bên nhau.
Tôi mong anh sẽ sớm vượt qua những khó khăn phía trước, tìm được bình yên và hạnh phúc mới. Tôi sẽ học cách trưởng thành hơn, chấp nhận những điều đã qua và bước tiếp trên con đường của riêng mình. Mong được các bạn độc giả chia sẻ cùng.
Tôi vừa tròn 40 tuổi. Ở cái tuổi mà người ta bảo là đứng bóng, lẽ ra phải bình yên nhất thì tôi lại đang rơi vào hố sâu không lối thoát. Sáu tháng nay, phòng ngủ của vợ chồng tôi im lặng đến phát sợ. Vợ đã biết hết chuyện ngoại tình của tôi. Nhưng thay vì làm ầm ĩ, trách móc hay đòi chia tay, cô ấy lặng lẽ chấp nhận cho tôi ở trong gia đình, không một lời oán trách. Cô ấy vẫn lo việc kinh doanh gia đình, chiều về cơm nước, vẫn chăm con chu đáo và đối xử tốt với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng chính sự im lặng và những lúc cô ấy ngồi thẫn thờ một mình trong bóng tối đã bóp nghẹt tim tôi. Và rồi, thời gian về với gia đình, bỏ tất cả sự giả dối cũng chính là lúc tôi rơi vào những đêm trắng mất ngủ vì tội lỗi.
Để có được vẻ ngoài lịch lãm, làm giám đốc này kia, tôi đã bước qua cuộc đời của nhiều người phụ nữ bằng sự tệ bạc đến tàn nhẫn. Tôi nhớ về mối tình đầu năm 18 tuổi. Ngày đó nhà tôi nghèo lắm. Cô ấy đã tháo cả bộ vòng vàng đang đeo, đem cầm cố hết lần này đến lần khác để có tiền cho tôi đi học đại học. Vậy mà vừa ra trường, thấy người ta cũ kỹ, tôi lập tức chia tay để theo đuổi một người khác trẻ đẹp hơn. Rồi đến cô sinh viên năm nhất hiền lành ở tỉnh. Chỉ vì muốn lên Sài Gòn tìm cơ hội mới với một nữ đồng nghiệp lương cao, tôi cắt đứt liên lạc không một lời giải thích. Tôi mặc kệ em rơi vào trầm cảm đến mức phải bỏ học một năm trời.
Đến người yêu tiếp theo, người đã bên tôi suốt năm năm thanh xuân, cùng tôi dành dụm từng đồng để mua vàng chuẩn bị cưới. Khi gặp được một cô gái trẻ trung, con nhà giàu có thể giúp tôi khởi nghiệp, tôi lại dở thói ăn nhậu, kiếm chuyện gây sự để cô ấy phải nản lòng mà bỏ đi. Đến giờ, cô ấy vẫn ở vậy, chưa yêu thêm một ai nữa. Tôi cứ đi từ cuộc tình này sang cuộc tình khác bằng sự toan tính. Ngay cả với vợ bây giờ, lúc bắt đầu, tôi cũng chỉ vì thấy em là con một nhà gia giáo, có điều kiện nên mới dồn sức chinh phục. Cưới được em rồi, có con trai rồi, tôi vẫn không dừng lại.
Năm năm qua, tôi lừa dối vợ để qua lại với nhiều người phụ nữ khác. Tôi tự tin là mình đủ giỏi để thao túng mọi thứ, che giấu mọi dấu vết. Cho đến khi cô nhân tình đứng ngay trước cửa nhà, đưa hết clip và hình ảnh cho vợ tôi xem, tôi mới biết mình chẳng là gì cả.
Lúc đó, tôi hèn nhát bỏ đi, để mặc vợ đối diện với sự thật nghiệt ngã. Giờ đây, tôi có tiền, có vị trí xã hội, có một người vợ bao dung nhưng lại mất đi sự thanh thản. Mỗi đêm nằm xuống, gương mặt của những người phụ nữ từng vì tôi mà khóc, mất đi tương lai cứ hiện lên. Ở tuổi 40, tôi nhận ra mình như kẻ trắng tay trong chính ngôi nhà của mình.