Tôi và người yêu cũ yêu nhau suốt bảy năm, từ khi còn là sinh viên năm nhất đại học. Bốn năm học chung trường rồi ba năm sau khi ra trường đi làm, chúng tôi gắn bó gần như cả tuổi trẻ. Anh là mối tình đầu và cũng là người tôi từng nghĩ sẽ đi đến hôn nhân.
Sau khi đi làm được một thời gian, gia đình anh bắt đầu phản đối. Lý do khá rõ ràng: hai bên không môn đăng hộ đối. Gia đình anh ở thành phố, bố mẹ đều là công chức nhà nước, kinh tế ổn định, còn tôi ở tỉnh lẻ, bố mẹ làm nông nghiệp. Những lần tôi về nhà anh chơi, không khí luôn gượng gạo nên sau đó tôi không dám về nữa. Sau đó anh nói bố mẹ không đồng ý mối quan hệ này. Chúng tôi cố gắng thêm một thời gian nhưng áp lực ngày càng lớn. Khi anh quyết định đi du học, cả hai nói chuyện rất lâu, chúng tôi ôm nhau và khóc, không có lời chia tay nhưng cũng chẳng có lời hứa chờ đợi.
Sau đó chúng tôi đều im lặng, ngầm hiểu mối quan hệ đã kết thúc. Tôi mất thời gian dài mới ổn định lại cảm xúc và cuộc sống. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn tôi vẫn đi làm rồi về nhà, thời gian trôi qua khá chậm. Mãi đến năm 32 tuổi, tôi mới quen bạn trai hiện tại qua người quen giới thiệu. Anh 34 tuổi, làm IT, hiền lành, sống đơn giản, yêu thương tôi, gia đình không quá khá giả nhưng chân thành, bố mẹ đều có lương hưu. Quen nhau hơn một năm, hai bên gia đình đã gặp mặt và bắt đầu tính chuyện cưới xin.
Gần đây, người yêu cũ bất ngờ liên lạc lại với tôi qua mạng xã hội. Anh nói đã về nước làm việc được một thời gian, đợi công việc và cuộc sống ổn định mới liên lạc với tôi. Anh bảo nhớ tôi rất nhiều. Qua nói chuyện, tôi biết trong thời gian sống ở nước ngoài, anh từng kết hôn với một người cùng là du học sinh, sau đó không hợp nên chia tay, hiện chưa có con chung. Anh chỉ nói ngắn gọn là mỗi người một hướng, không nhắc tới nhiều.
Tôi cũng kể rõ với anh rằng mình đã có người yêu, xác định lâu dài, hai bên gia đình đang chuẩn bị chuyện cưới xin. Tôi nghĩ nói vậy là đủ để anh biết mà dừng lại. Nhưng anh vẫn tiếp tục nhắn tin, cố gắng thuyết phục. Anh nói đã tìm hiểu và biết bạn trai tôi 34 tuổi nhưng chưa có sự nghiệp rõ ràng, chỉ là nhân viên bình thường, gia cảnh không khá giả, chưa có nhà ở thành phố. Theo anh, nếu cưới về, cuộc sống sẽ nặng gánh cơm áo gạo tiền, sau này sinh con cũng khó lo cho con được điều kiện học hành tốt.
Anh nói anh đã có vị trí ổn trong công việc, tài chính tốt, nền tảng gia đình tốt, nếu đến với anh, cuộc sống của tôi và con cái sau này sẽ thuận lợi hơn, hạnh phúc hơn. Hiện tại bố mẹ anh cũng không can thiệp vào cuộc sống riêng của anh nữa, miễn sao anh sống hạnh phúc và sinh con cho ông bà có cháu bế là được. Anh cho rằng điều anh nói là suy nghĩ thực tế, không phải để so sánh hơn thua mà muốn tôi cân nhắc tương lai lâu dài.
Hiện tôi vẫn giữ quyết định tiến tới với bạn trai hiện tại nhưng việc người cũ liên tục níu kéo và đưa ra những lý lẽ như vậy khiến tôi nhiều lúc cũng có suy nghĩ. Nhất là khi đó lại là mối tình đầu của tôi, chia tay khi cả hai còn rất yêu nhau. Tôi không biết có nên chia sẻ chuyện này với người yêu hiện tại không? Liệu anh có hiểu lầm tôi không? Tôi sợ nếu người cũ cứ đeo bám như vậy, có ngày bạn trai hiện tại biết được lại càng không hay. Không biết việc người cũ quay lại lúc này là vì anh thực sự còn tình cảm với tôi hay vì lý do nào khác? Mong các độc giả cho tôi xin ý kiến.
Gia đình tôi có năm anh chị em, tôi là con út. Chị gái cả lấy chồng xa, còn 4 anh em đều sinh sống gần nhau. Các anh chị em trong gia đình đều được học hành tử tế, nhưng có lẽ tôi là người có điều kiện phát triển hơn một chút. Vì vậy, từ trước đến nay, tôi luôn cố gắng lo cho công việc, cuộc sống gia đình và cũng hỗ trợ các anh em khi có thể, dù không nhiều nhưng luôn xuất phát từ tình cảm ruột thịt.
Mẹ tôi đã 96 tuổi. Thời trẻ, mẹ rất vất vả, có phần khó tính. Nay tuổi cao, sức yếu, lại bị lẫn nên việc chăm sóc mẹ ngày càng khó khăn hơn. Hiện nay, mẹ chỉ có thể ở với vợ chồng tôi hoặc anh cả. Hai người anh còn lại, hoàn cảnh gia đình tuy khá giả nhưng sự quan tâm mẹ gần như ở mức tối thiểu. Vợ của hai anh từng nói thẳng rằng nếu đưa mẹ về ở cùng thì sẽ ly hôn. Thậm chí, một người anh của tôi đã ly hôn vì nhiều lý do, trong đó có áp lực liên quan đến việc chăm sóc mẹ già.
Hiện tại, mẹ sống cùng vợ chồng tôi. Chúng tôi cố gắng chăm sóc mẹ chu đáo nhất có thể. Thế nhưng, hầu như sáng nào thức dậy, mẹ cũng chửi mắng, nguyền rủa vợ chồng tôi bằng những lời rất nặng nề. Vợ tôi hết lòng chăm sóc mẹ nhưng mẹ thường xuyên chửi mắng, đuổi vợ tôi ra khỏi nhà và nói rằng đây là nhà của mẹ, không cho vợ tôi ở. Ngày trước, khi vợ chồng tôi làm nhà, mẹ có cho 5 triệu đồng. Chúng tôi vẫn giữ nguyên khoản tiền đó và sau khi làm nhà xong, vợ tôi đã gửi lại đầy đủ cho mẹ. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc nhận hay trông chờ bất cứ điều gì từ mẹ.
Mỗi ngày, việc tắm cho mẹ, cho mẹ ăn cơm hay uống đều rất khó khăn. Hễ nhắc là mẹ chửi. Có những hôm mẹ nói mình bệnh nặng, không ăn uống được nhưng thật ra không bệnh gì mà chỉ làm lớn chuyện thế thôi, đòi đi bệnh viện. Nhưng khi tức giận, mẹ vẫn nói rất khỏe. Mẹ ăn uống bình thường nhưng lại thường nói rằng mình không được ăn, đói đến mức không đi nổi. Ngày hai bữa vợ chồng tôi phải đút từng muỗng cơm cho mẹ ăn. Mỗi lần như vậy, mẹ vừa khóc vừa chửi tôi là ác độc, bất hiếu rồi kêu trời, trách đất và nguyền rủa vợ chồng tôi bằng những lời rất đau lòng. Đêm đến, mẹ thường lấy quần áo vứt xuống nền nhà, nhiều khi dính cả nước tiểu. Mỗi lần mẹ đi vệ sinh cũng là một lần rất vất vả cho người chăm sóc, bà cho là chúng tôi bất hiếu hay đánh bà, thế là bà bôi ra nhiều chỗ để chúng tôi phải rửa nhà.
Điều khiến tôi buồn nhất là dù các anh tôi ở rất gần nhưng cả năm chỉ ghé thăm mẹ vài lần. Có năm mua cho mẹ được vài món quà là nhiều. Nhưng trong suy nghĩ của mẹ, các anh luôn là những người tốt nhất. Mẹ thường nhắc tên các anh, gọi các anh suốt ngày và cho rằng chỉ có các anh mới thương mẹ. Trong khi đó, vợ chồng tôi chăm sóc mẹ từng bữa ăn, giấc ngủ. Mẹ khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, ăn uống đầy đủ. Nhưng nhiều khi mẹ nói đồ ăn của vợ chồng tôi thì không ăn, còn nếu nói là của các anh mang đến, mẹ lại vui vẻ ăn hết. Mỗi lần đút cơm, cho bà đi tắm, vệ sinh cá nhân, tôi phải la ó như đang có cãi lộn bà mới đi. Tôi thấy bất lực, nói các anh chia sẻ thì không được. Tôi không yêu cầu về tài chính đối với bà, 500 nghìn đồng của bà hàng tháng anh tôi cầm, vợ chồng tôi không cầm, mang tiếng.
Thật may mắn, vợ tôi là người tuyệt vời, nếu không tôi không biết làm sao vì tôi đi làm tối mới về. Ngày nào tôi cũng phải nhẹ nhàng dỗ dành, năn nỉ để mẹ ăn uống và sinh hoạt. Có những lúc nhìn mẹ như vậy, nghe những lời mẹ nói, tôi thật sự rất tủi thân và đau lòng. Tôi biết mẹ tuổi cao, bị lẫn nên không còn minh mẫn như trước. Nhưng đôi khi tôi vẫn tự hỏi: Liệu mình có thật sự là người con bất hiếu như những gì mẹ thường nói hay không? Mong các anh chị và các bạn cho tôi một lời khuyên chân thành. Xin chân thành cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự này.
Tôi 30 tuổi, làm việc ở Sài Gòn và chưa lập gia đình. Nhà tôi ở Tây Nguyên. Tôi có người mẹ 60 tuổi đang làm nông (cà phê) gần nhà, người chị cả đã lấy chồng gần nhà và ổn định. Câu chuyện tôi nhắc đến là người chị thứ hai hơn tôi 8 tuổi. Bố tôi mất cách đây 10 năm. Kể từ đó, kinh tế gia đình đi xuống và nợ khá nhiều. Cũng may từ khi ra trường, tôi cố gắng làm việc trả hết nợ cho gia đình và cuộc sống ổn thỏa hơn nhiều.
Ngày bố còn sống, ông và gia đình đã nhắc chị thứ hai lấy chồng nhưng chị mặc kệ. Đến khoảng năm 2022, chị thứ hai của tôi dính vào cờ bạc. Lần đầu tiên, tôi giấu gia đình và gửi cho chị 50 triệu đồng để trả nợ. Bẵng đi một thời gian, Tết 2024, chị mang bụng bầu về và không nói là của ai, chỉ nhất quyết sinh ra và nói "tự nuôi được" rồi bỏ nhà đi. Đến lúc sinh cháu, gia đình tôi mới biết, ra bệnh viện để đón thì không may cháu bị chẩn đoán mắc hội chứng Down. Tôi nghĩ với một người kỹ tính như chị mà không đi xét nghiệm hay làm các phương pháp trước khi sinh, nhưng mọi chuyện đã đến thì gia đình cũng phải chấp nhận.
Ngay sau khi sinh cháu, gia đình lại biết chị thứ hai tiếp tục vỡ nợ vì cờ bạc. Tôi và mẹ lại bỏ ra 150 triệu để trả cho xong. Nhưng sau đó, năm 2025, chị lại giấu gia đình bán mảnh vườn cà phê 200 cây mẹ cho chị để làm ăn. Đến lúc này, tôi không còn lời nào để nói. Chị vừa ích kỷ, cố chấp, vừa không nghe lời ai. Đến mức cuối tuần chị về là hai đứa cháu con nhà chị cả sẽ về nhà vì không muốn chơi với dì do toàn bị dì chửi, theo lời hai đứa nói.
Cuối năm 2025, chị nói không chơi nữa và đã bỏ được cờ bạc. Nhưng đêm 30 Tết bước sang năm mới 2026 vừa rồi, chị và mẹ cãi nhau chỉ vì một bình cắm hoa. Ý mẹ tôi là muốn mượn để ra đồng thắp hương, chị đập vỡ bình hoa và khiến mẹ dẫm phải. Tôi tức điên người nhưng vì là Tết nên bỏ qua. Sau Tết, tôi vô tình thấy chị vẫn tiếp tục chơi. Tôi bắt mở điện thoại ra mới vỡ lở là vẫn không bỏ được.
Mọi chuyện sẽ đỡ hơn nếu đứa cháu bị Down, nay đã 2 tuổi, có thể tự đi lại. Nhưng suốt hai năm nay, bà ngoại vừa phải đi làm nông vừa chăm cháu ở nhà, còn mẹ của cháu thì cờ bạc, khi nào bà ngoại nhắc mới đi mua được hộp sữa mang về cho con. Chị làm cách nhà 50 km, cuối tuần sẽ về nghỉ thứ bảy, chủ nhật nhưng chỉ ở nhà xem tivi và ôm con. Tôi nói cuối tuần ở lại đi làm thêm nhưng vẫn đâu vào đấy.
Thật sự tôi hết cách với người chị thứ hai này. Mẹ nói sau này tôi lấy vợ sẽ xây nhà khác để về ở cùng tôi, nhường lại căn nhà đang ở cho chị và cháu vì chị nói sẽ không lấy chồng. Với tính cách của chị như vậy, tôi cũng không thể ở chung được.
Tôi muốn xin ý kiến từ mọi người về trách nhiệm của tôi với người chị này, với người cháu bị Down và với mẹ. Tôi thương mẹ vì phải gánh một người con như chị, rồi bây giờ đến người cháu như vậy. Trong khi bản thân tôi sau này còn có gia đình riêng nữa. Cảm ơn độc giả.
Vợ chồng tôi cùng tuổi, cùng quê, trước khi kết hôn chúng tôi đã có thời gian khá dài tìm hiểu. Chồng tôi là con trai út, trên có hai chị gái; nhà tôi có tôi và chị gái. Bố tôi luôn tự hào có hai cô con gái ngoan ngoãn, không bận tâm việc không có con trai dù ông là trưởng họ. Vợ chồng tôi cưới được 5 năm, có hai con gái 3 tuổi và hơn một tuổi. Lúc biết tin bạn thứ hai là con gái, chồng cũng thẫn thờ vài ngày, nhưng sau đó lấy lại tinh thần bảo với tôi điều kiện nhà mình chỉ đủ nuôi hai con, miễn con khỏe mạnh, ngoan ngoãn là được.
Chúng tôi đã có nhà ở Hà Nội do hai vợ chồng tự mua, thu nhập của chồng bằng 2/3 tôi, tổng 50 triệu đồng mỗi tháng. Công việc của chồng đi sớm về muộn, hay phải ở lại công ty buổi tối, cuối tuần có việc đột xuất thì phải đi nên việc chăm con, nhà cửa chủ yếu do bà ngoại và tôi phụ trách (ông bà nội yếu nên không phụ giúp được). Tôi nghĩ cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua nhưng không, gần đây chồng hay bóng gió việc muốn có con trai. Lý do anh đưa ra là con trai có thể gánh vác nhiều việc; nhà đất ở quê sau có người hương khói và có con trai thì anh sẽ có "động lực" làm việc nhiều hơn. Anh cũng trách tôi lại "lỡ" có bầu bạn thứ hai mà không đi can thiệp để chọn giới tính.
Khi nghe những lời đó tôi vừa tức giận vừa bàng hoàng. Không ngờ người chồng điềm đạm, hiểu chuyện lại có những suy nghĩ như vậy. Con đâu phải một mình tôi sinh ra. Tôi nói rõ với chồng rằng không có nhu cầu có thêm con, hai con với tôi là đủ. Tôi không muốn con lớn lên sẽ mặc cảm chỉ vì là con gái, nhất là từ những người thân thiết. Thêm nữa nếu sinh thêm sẽ cần thuê giúp việc, mà với điều kiện của nhà tôi sẽ không cáng đáng nổi. Tôi cũng không nỡ để hai ông bà ngoại xa nhau quá lâu như vậy.
Sức khỏe và tâm lý của tôi đều bị giảm sút sau mỗi lần sinh và chăm con, cộng với cơ hội công việc cũng bị ảnh hưởng. Việc chăm con, chồng chỉ làm khi có thời gian chứ không hề cố gắng sắp xếp công việc để về sớm hơn. Chồng tan làm về thì nhà cửa cơm nước đã xong xuôi, anh chỉ chơi với con tầm một tiếng sau khi đi làm về để tôi ăn tối, tắm rửa rồi anh cũng ngủ phòng riêng. Con ốm, sốt, cần đi khám cũng là tôi một mình đưa đi vì anh "không thể" nghỉ phép.
Đã mấy tuần hai vợ chồng không nói chuyện với nhau, đều chờ đối phương hồi tâm chuyển ý. Với tôi, yêu cầu sinh thêm con hết sức vô lý vì người ảnh hưởng chính là tôi và các con. Tôi định sẽ nói chuyện nghiêm túc với chồng để quyết định trước khi bạn lớn tròn 3 tuổi. Tôi thật sự tiếc quãng thời gian vừa qua và những gì chúng tôi đã cùng nhau xây dựng; nhưng khi chồng không còn đủ tôn trọng mình thì cũng đến lúc phải mạnh mẽ ra đi. Mong quý độc giả chia sẻ để tôi vượt qua giai đoạn này.