Tôi 29 tuổi, quen anh qua mạng, không có bạn chung ngoài đời, hai đứa đều ở Hà Nội nên nhắn tin nói chuyện vài bữa thì hẹn gặp luôn, thấy hợp cạ rồi từ đó cứ một tuần gặp một lần vào tối thứ 7, thường đi chơi tới bến, khuya muộn phố hết đèn chưa chịu về, cứ thế được gần hai tháng thì yêu và đã xảy ra quan hệ tình dục một lần. Tôi thấy tiến triển hơi nhanh nhưng lúc đó mê anh quá rồi. Anh 38 tuổi, to cao phong độ, duyên, lịch thiệp, hào phóng, đi 4 bánh, ra dáng người đàn ông có địa vị xã hội.
Mọi chuyện đang tiến triển bình thường thì một hôm anh tâm sự là đang bị liên đới, bạn anh đã bị bắt, anh sợ cũng sắp phải đi. Tôi gặng hỏi thì anh nói là sổ sách giấy tờ thuế. Sau đó anh bị bắt tạm giam 6 ngày mới được thả về, vẫn sang gặp tôi, buồn tiu nghỉu, nói là anh bị cấm xuất cảnh rồi. Tôih hỏi thì anh nói không sao rồi, họ chỉ lấy lời khai. Tuy nhiên mấy hôm sau anh nhắn cho tôi nói bị công an đến công ty thu hết sổ sách, anh chính thức bị bắt sau đó. Tuy nhiên có nhiều vấn đề khiến tôi thấy cấn và nghi ngờ anh là kẻ lừa đảo với thủ đoạn dàn cảnh tinh vi:
Tôi thấy vết ngón tay đeo nhẫn, anh nói có một đời vợ nhưng vợ mất lâu rồi vì tai nạn giao thông, do thương nhớ nên còn đeo lâu và bị hằn vết. Anh vô tình nói ra những từ không hay, mặc dù lúc ấy đang nói về đồ vật, nhưng có cảm giác là tay chơi đạo đức kém, ví dụ “rau sạch, bóc tem, còn zin’. Tôi nhăn mặt thì anh nói mấy từ trên mạng thôi mà. Anh có vẻ rất giàu nhưng lại hỏi vay tiền, mở đầu là vay 5 nghìn đồng, nói là lấy may của tôi, sau đó lại 365 nghìn đồng, rồi lấy lý do ipad hết pin, vay tiếp 600 nghìn đồng, tổng khoảng 3 triệu đồng. Sau đó anh đã trả hết một thể khi tôi nhắc, còn trêu tôi có sợ anh lấy mất không, tôi không nói gì, chỉ cười mỉm.
Tuy nhiên sau đó anh bắt đầu vay số tiền lớn hơn là 3,2 triệu đồng, lần này tôi cho vay, chưa trả lại, tiếp tục sau đó nói bị tạm giam, bị khóa tài khoản ngân hàng, xin vay thêm hai triệu đồng. Tôi không đồng ý, anh bảo tôi không tin tưởng anh, tôi gạt đi. Anh nói sắp bị chuyển lên trại giam ở Bắc Giang, dỗi hờn nói tôi không tin anh, muốn bỏ anh đúng không, ra vẻ rất khổ tâm. Tôi vẫn gạt đi và không cho vay, kể từ đó mất liên lạc.
Tôi có cảm giác 50% đây là tay lừa đảo siêu cấp, phông bạt hào nhoáng, đi ăn chơi anh ta chi trả hết, ăn uống đắt rẻ không tiếc gì, mua quà tặng tôi như giày dép, son phấn…, như kiểu mồi. Anh vay ít thăm dò tôi, nếu cho vay ít sau đó sẽ vay số tiền lớn với lý do như chạy án, thăm nuôi trong tù. 50% còn lại tôi vẫn nghĩ có thể anh ta bị bắt thật nên tâm trạng bất an, muốn vay để bấu víu, để có cảm giác tôi không bỏ rơi anh, nên thấy thương nhớ.
Theo mọi người, anh ta là kẻ lừa đảo hay kẻ tù tội? Tôi không xác định chờ đợi gì ở anh ta cả, chỉ là thấy tiếc nuối, đôi lúc nhớ đến và khóc, chưa quên được. Tôi nghĩ mình bị lừa cũng cay mà anh ta bị bắt thật thì đắng, thấy chán đường tình duyên của mình. Tôi cần thêm lời khuyên của mọi người để tỉnh táo trở lại, đầu óc bớt mộng mị chuyện nam nữ, tiếp tục vững bước cuộc sống. Cám ơn mọi người đã đọc bài.
Vợ chồng tôi đã làm nhà trên đất ba mẹ tôi cho, gần nhà ba mẹ. Hiện tại chúng tôi còn nợ 100 triệu đồng. Chồng tôi lương 40-45 triệu đồng/tháng, hàng tháng chồng giữ lại 15-18 triệu đồng chi tiêu bản thân. Chồng không nói nhưng vô tình nghe mẹ chồng nói với con gái bà, hàng tháng chồng tôi gửi về 3 triệu đồng trong khoản tiền của anh giữ. Tôi biết nhưng không nói vì số tiền đó anh không gửi về cho ba mẹ thì cũng chi tiêu và ăn chơi hết, thà anh gửi như thế còn ý nghĩa hơn.
Hiện tại chồng giữ lại 20 triệu đồng chi tiêu bản thân. Tôi coi zalo của anh, biết số tiền gửi cho ba mẹ là 5 triệu đồng/tháng. Tôi đã trao đổi với chồng và không đồng ý vì hiện tại còn nợ, không có đồng nào tích lũy. Tôi còn bảo vợ chồng có con nhỏ, tuổi cả hai đã lớn, tiền tích lũy không có, cần tích kiệm để lo cho tương lai của con, có thể chỉ phụ ba má tiền sữa thôi. Anh im lặng và tôi cũng thế, ai cũng có lý do cho rằng đối phương quá đáng. Với chồng tôi, những chuyện khác thì anh giận rồi làm hòa liền. Riêng đụng đến nhà chồng thì anh "bạo lực lạnh" luôn. Tôi cũng thấy mệt mỏi, dần chán chồng.
Gia đình chồng giàu có. Sau khi về làm dâu khoảng 5-6 năm, tôi nghe họ hàng và bạn của chồng kể, ba mẹ chồng có hai ngôi nhà, trong đó một cái đang ở và một cái ông bà để lại. Cái ông bà để lại bán 3 tỷ đồng năm 2007-2008 gì đó. Nhà đang ở tại đường chính thành phố, rất rộng lớn, xây kiểu hai cái riêng biệt. Cái phía trước cho thuê, cái phía sau ở, có nguồn thu cố định. Ba mẹ chồng hay than nghèo kể khổ, những chuyện lặt vặt như cảm, ho, sốt, xước chân tay... đều thành chuyện lớn, con trai cần biết và xử lý. Trong mắt chồng, ba mẹ anh cực khổ cả đời, yêu con yêu cháu, cả đời vì con cháu. Còn trong mắt ba mẹ chồng, chồng tôi là niềm tự hào, không một điểm khuyết. Chính vì vậy tôi làm dâu được 20 năm, với phương châm không bao giờ tham gia, không ý kiến, tuyệt đối không nhòm ngó tài sản nhà chồng.
Về nhà chồng, tôi luôn im lặng, ai hỏi gì thì nói, chuyện khó nói thì cười cho qua. Chính vì vậy, tôi và nhà chồng không có bất cứ mâu thuẫn nào. Cho đến hiện tại, tôi chưa từng nợ ân tình hay tiền bạc nhà chồng, dù trải qua nhiều giai đoạn khó khăn con nhỏ ốm đau, lúc dịch bệnh không đi làm được. Những lúc đó tôi đều tự xoay xở, chưa từng nhờ vả nhà chồng. Chồng trước kia lương cũng như tôi, 15-20 triệu đồng/tháng. Vợ chồng tổng thu nhập 35-40 triệu đồng đủ tiền thuê chung cư và trang trải cuộc sống, có chút tích lũy. Từ ngày chồng đồng ý về đất ba mẹ tôi cho làm nhà, tôi rất biết ơn anh vì mình có cơ hội gần ba mẹ hơn. Tôi luôn tôn trọng, yêu thương chồng thì không một ai xung quanh dám nói chồng tôi. Vì vậy trong mắt gia đình vợ, anh là người đàn ông giỏi giang, yêu thương vợ con. Từ ngày có nhà riêng, lương chồng tôi cũng tăng từ đó.
Đặc thù công việc chồng hay đi công tác thường xuyên và khi xỉn là gọi điện giảng đạo lý với tôi. Tôi có tranh luận, tâm sự, ức phát khóc cũng khoảng 5-6 lần, chồng thay đổi, ít nói lại, thế nhưng vẫn kiểu không hài lòng về vợ. Tính anh nói xong lại biện minh là muốn tốt cho vợ rồi dỗ ngọt nên tôi cũng chọn im lặng luôn. Dần dần tất cả cuộc gọi là anh gọi và con tôi gọi, tôi nói chuyện trêu ghẹo tí cho con vui, rất lâu rồi tôi không chủ động gọi điện hay nhắn tin cho anh. Khi không đi công tác, chồng đi làm về rất trễ, việc nhà và con cái học hành anh không biết đến. Cuối tuần cả nhà đi ăn uống bên ngoài rồi cà phê; tối anh nấu đồ rủ rê anh em tập trung ăn uống, nhậu. Còn tôi rất ít nói, trầm, xinh đẹp, không quản chồng, ngoài giờ làm chỉ ở nhà chăm con và trồng hoa, ít khi ra ngoài đi chơi vì không thích. Tôi dạy con theo kiểu vui vẻ, nhẹ nhàng nên con là một đứa trẻ tinh tế, nhẹ nhàng, rất yêu ba mẹ.
Những lúc tôi giận, không muốn nói chuyện hay nhìn mặt chồng, đều nói trước với con: "Hôm nay mẹ giận chồng mẹ, giống như con giận bạn vậy, nên con cho mẹ thời gian một tuần hoặc 10 ngày mới hết giận được". Con lại nói: "Con giận bạn chỉ một tiếng hoặc một ngày chứ sao một tuần, 10 ngày luôn", rồi lại tìm cách để ba mẹ nói chuyện. Chúng tôi yêu và cưới được 20 năm, đến nay cả hai rất khác biệt. Chồng tôi thích tự do, ra ngoài tụ tập bạn bè, thích náo nhiệt. Tôi thích yên tĩnh, ở nhà. Tôi cảm thấy mình khác biệt nên không quản chồng, cũng không yêu cầu chồng theo ý mình.
Lý do chính mà chồng không còn yêu thương tôi là do tôi không chăm lo, không quan tâm đến ba mẹ chồng và anh chị em nhà chồng, lại nói đụng đến ba mẹ anh. Tôi bị bệnh mãn tính nên cần giữ sức khỏe và sống vui vẻ để lo cho con mình. Tôi không đủ sức khỏe để lo cho ba mẹ chồng. Mỗi lần về là chồng chăm sóc ba mẹ như chăm trẻ sơ sinh, anh mong muốn tôi làm được như anh. Chính vì vậy tình cảm tôi dành cho anh dần dần phai nhạt và tôi càng sợ về nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Ở tuổi ngoài 40, tôi cảm thấy mình đã cạn kiệt sức lực để tiếp tục cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ và một người con dâu. Mẹ chồng ở góa từ khi còn khá trẻ. Một mình bà vất vả nuôi hai con khôn lớn nên mọi tình yêu thương, hy sinh đều dồn hết cho con trai và con gái. Có lẽ vì vậy mà bà luôn sợ con trai sau khi lấy vợ sẽ yêu vợ hơn mẹ. Chính suy nghĩ ấy khiến bà luôn tìm cách chứng minh với chồng tôi rằng tôi không phải người phụ nữ khéo léo, đảm đang hay biết cư xử như bà mong muốn.
Tôi cũng đi làm như bao người khác. Có những giai đoạn công việc thuận lợi, thu nhập của tôi còn cao hơn chồng và trở thành người kiếm tiền chính trong nhà. Mỗi tháng tôi vẫn lo tiền học cho con, tiền điện nước, sinh hoạt, thậm chí phụ thêm nhiều khoản trong nhà. Thế nhưng, trong mắt mẹ chồng, chỉ vì tôi kiếm được nhiều tiền nên bà luôn cho rằng tôi tiêu xài hoang phí, không biết vun vén. Chỉ cần tôi mua cho con bộ quần áo mới, thay chiếc nồi đã cũ hay tự thưởng cho mình một món đồ sau nhiều tháng làm việc vất vả, bà đều nói với chồng tôi rằng tôi không biết tiết kiệm. Trong khi đó, những khoản chi tiêu của người khác trong gia đình thì bà không nhắc tới.
Rất nhiều mâu thuẫn trong gia đình vốn không đáng có, nhưng đều bắt nguồn từ việc mẹ chồng muốn con trai dần chán vợ. Bà thường xuyên nói những lời bóng gió, góp chuyện nhỏ thành chuyện lớn rồi kể lại theo hướng bất lợi cho tôi. Ban đầu tôi còn cố gắng giải thích, rồi chỉ biết im lặng vì nói gì cũng bị cho là cãi. Hơn 20 năm hôn nhân, vợ chồng thực sự được ngủ chung chắc đôi ba năm. Mẹ chồng nhiều lần ngăn cản, lấy đủ lý do để chồng tôi ngủ ở phòng khác. Chính bà từng nói thẳng với tôi rằng không muốn con trai ngủ với vợ nhiều vì sợ tôi khiến anh không yêu thương mẹ nhiều như trước.
Chồng chưa bao giờ kiên quyết bảo vệ gia đình nhỏ của chúng tôi. Anh luôn chọn chiều theo ý mẹ để bà vui lòng, anh cho rằng mẹ đã hy sinh cả tuổi trẻ để nuôi mình khôn lớn. Từ vài lần nhượng bộ ban đầu, mọi chuyện dần trở thành điều bình thường trong gia đình. Không ai còn thấy việc vợ chồng sống như hai người bạn là bất thường nữa. Tôi vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ và người con dâu suốt ngần ấy năm. Có điều càng cố gắng, tôi càng thấy mình cô đơn. Sau 20 năm lấy chồng, tôi phải làm sao đây, chẳng nhẽ cứ sống như này đến hết cuộc đời?
Tôi là tác giả bài viết "Chồng để tôi phải dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ". Sau bài viết trước, tôi nhận ra nhiều người đang hiểu lầm câu chuyện của tôi theo hướng "tranh chấp tiền bạc" hay "mơ mộng hão huyền". Nhưng thực tế, quyết định dừng lại của tôi đến từ một nỗi đau thầm lặng, đó là cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Trước hết, tôi muốn khẳng định mình không phụ thuộc kinh tế vào chồng. Cả hai đều là nhân viên văn phòng có thu nhập ổn định. Từ ngày đầu có con, tôi đã dùng tiền thai sản tự lo liệu. Khi đi làm lại, vì thu nhập của anh cao hơn tôi nên chi phí gia đình luôn được chia theo tỷ lệ 3-7 hoặc 4-6 tùy giai đoạn. Điều khiến tôi cảm thấy hôn nhân vô vị là trong suốt nhiều năm, chồng dường như chỉ đứng ở một vai trò duy nhất: chi trả chi phí. Còn lại, tất cả những gì thuộc về khái niệm gia đình, từ chăm sóc, giáo dục con cái đến việc nhà hay những lúc cần một người ở bên, tôi đều phải tự xoay xở. Sau khi đóng góp xong phần tài chính, anh ấy mặc nhiên xem mình đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình.
Một ngày bình thường của tôi là dậy sớm chuẩn bị đồ ăn, lo cho con đi học rồi đi làm. Buổi tối về lại tiếp tục đón con, nấu ăn, dọn dẹp, dạy con học. Có những lúc tôi nhìn sang, thấy anh cũng dậy sớm nhưng chỉ nằm xem điện thoại chờ tới giờ đi làm. Anh đi làm về ăn cơm, rửa chén và phần thời gian còn lại là xem điện thoại đến 12 giờ khuya. Cuối tuần cũng không khác mấy, tôi vẫn là người lo việc nhà. Thậm chí thứ bảy tôi đi làm, anh có thể ở nhà cả ngày nhưng không chủ động đưa con đi học hoặc nấu nổi một bữa ăn trưa mà còn nhắn tôi mua đồ ăn về, lấy lý do là tôi tiện ra khỏi nhà thì đưa con đi học, mua đồ ăn về luôn.
Biến cố lớn nhất là khi mẹ tôi mất cũng là lúc tôi vừa nghỉ làm, nhận trợ cấp thất nghiệp. Đây là lúc tôi đau khổ nhất, lúc tôi cần chỗ dựa cả về tinh thần lẫn vật chất thì anh chỉ lo một hai chi phí, còn lại đứng ngoài để tôi tự xoay xở được bao nhiêu thì tự xoay. Và trong những ngày tôi đau buồn nhất, anh vẫn muốn tôi thực hiện lễ nghĩa với nhà chồng (muốn tôi gọi điện thoại nói khéo với ba mẹ chồng không về giỗ được, do về quê cúng 21 ngày mẹ mất). Chính lúc đó, tôi đã tự hỏi: Nếu một người chỉ tham gia vào hôn nhân bằng tiền, không chia sẻ trách nhiệm, không đồng hành về cảm xúc, có mặt trong nhà nhưng không thực sự "hiện diện" trong cuộc sống của hai mẹ con, thì vai trò của anh ấy trong gia đình là gì? Chẳng lẽ tôi chỉ cần một người cùng trả chi phí?
Việc tôi quyết định dừng lại không chỉ vì nhiều lần mẫu thuẫn với anh trong lối sống, nề nếp, tư duy mà còn là kết quả của rất nhiều lần tôi nhận ra đang gánh vác mọi thứ một mình. Khi tính cách, lối sống và cách nhìn về cuộc sống đã quá khác biệt, sự đồng hành không còn tồn tại nữa. Cái tôi thiếu không phải là vật chất, bao năm tôi đã cùng anh cáng đáng các hóa đơn, việc nhà và chăm sóc con tôi đã làm gần hết, nhưng đổi lại sự hy sinh đó là sự thơ ơ, lạnh lùng của anh. Tôi thích gì tôi có thể tự mua nhưng ngay cả ngày sinh nhật tôi, anh cũng không mảy may nghĩ đến tặng tôi cành hoa hay món quà nhỏ vài trăm ngàn trong khi lương anh 3x triệu, thì tôi thấy đó là sự hẹp hòi, không chỉ hẹp hòi trong tiền bạc mà còn là nghèo nàn trong tình cảm.
Tôi không muốn tiếp tục chung đường với một người chỉ biết giữ lấy cho riêng mình, một người không muốn chi ra dù chỉ là một chút tâm sức hay vật chất cho người đầu ấp tay gối. Tôi nhận ra, môn đăng hộ đối thật sự trong hôn nhân không nằm ở học vấn hay thu nhập, mà nằm ở sự tương đồng về nhận thức và hệ giá trị sống. Tôi chọn dừng lại để giải phóng bản thân khỏi một cuộc hôn nhân chỉ có hơi tiền mà thiếu đi hơi ấm, để tìm lại sự trân trọng mà mình xứng đáng được nhận.