Giống các trận trước, Bồ Đào Nha giữ hệ thống 4-2-3-1 với cặp tiền vệ trung tâm Vitinha – Joao Neves, Bruno Fernandes đá gần Cristiano Ronaldo trên hàng công. Trước Tây Ban Nha, thầy trò Roberto Martinez chọn phòng ngự theo cấu trúc tầm cao – thấp, đan xen giữa phòng ngự khu vực và kèm người một-một.
Giai đoạn tổ chức gây áp lực tầm cao, Bồ Đào Nha định hướng bắt người một-một. Theo đó, bộ tứ hàng công, gồm Ronaldo và Fernandes, gây áp lực lên cặp trung vệ đối thủ, trong khi hai tiền đạo cánh theo kèm hai hậu vệ biên Tây Ban Nha.
Do tuyến giữa chỉ còn Vitinha và Neves để đối phó với ba tiền vệ Tây Ban Nha, một trung vệ Bồ Đào Nha phải dâng lên pressing: Neves kèm Dani Olmo, Vitinha kèm Rodri, còn trung vệ Ruben Dias nhấc lên bám lấy Pedri.
Tuy nhiên, với áp lực tuyến đầu hạn chế của Bồ Đào Nha, cùng việc Rodri và Pedri di chuyển không bóng linh hoạt, các trung vệ Tây Ban Nha không gặp quá nhiều vấn đề trong khâu triển khai bóng từ tuyến dưới, nhất là khi kết hợp cùng thêm một nhân sự nữa là thủ thành Unai Simon.
Một khi bình ổn được giai đoạn triển khai bóng, các học trò của Luis de la Fuente buộc đối thủ phải thoái lui và duy trì cấp trúc phòng ngự tầm trung. Đây là giai đoạn Bồ Đào Nha phòng ngự kết hợp giữa khu vực và kèm người một-một. Nhóm tiền vệ Vitinha và Neves vẫn tìm cách bắt lấy từng cá nhân được chỉ đạo. Riêng các trung vệ của Bồ Đào Nha sẽ di chuyển đoạn ngắn để đánh dập, tùy vào đối thủ hiện diện trong khu vực phòng ngự của họ.
Tây Ban Nha có một số 10 thích di chuyển giữa hai tuyến đối thủ là Olmo. Vì thế, có lúc tiền vệ này ở trung lộ, có lúc ở hai nách trung lộ. Thế nên, Neves không phải lúc nào cũng theo đối thủ như hình với bóng. Có lúc, Olmo xuất hiện ngay vùng phòng ngự của Dias, do đó trung vệ thuộc biên chế Man City là người theo kèm. Bấy giờ, Vitinha và Neves sẽ quán xuyến hai tiền vệ còn lại của Tây Ban Nha là Rodri và Pedri.
Cũng có thời điểm khi hậu vệ trái Cucurella dâng cao bám biên, tiền đạo cánh trái Alex Baena sẽ dạt vào nách trung lộ. Dias lúc này lại phải kèm Baena. Sự biến hóa, đổi chỗ của các cầu thủ áo trắng diễn ra liên tục, đòi hỏi sự tập trung không ngừng nghỉ trong khâu kèm người từ Bồ Đào Nha.
Sau quãng nghỉ tiếp nước hiệp một, Bồ Đào Nha tiến hành một điều chỉnh nhỏ, khi Fernandes lùi về sâu thay thế Neves trong vai trò kèm người với Olmo. Tiền vệ của PSG được đẩy lên cao hơn, có lẽ để cùng Vitinha tạo ra áp lực nhiều hơn lên các trạm làm bóng của Tây Ban Nha.
Chỉ cần một tích tắc lơ là, “La Roja” thông qua bài phối hợp người thứ ba đặc trưng của họ, giải phóng người tự do. Olmo chạy chỗ từ nách phải sang nách trái trung lộ, kéo theo Fernandes. Pedri xộc vào trung lộ, hút lấy Vitinha. Đến khi Pedri trở lại vị trí quen thuộc và Olmo vào giữa, với tam giác được tạo ra từ pha dâng lên làm điểm tựa của trung vệ Aymeric Laporte, Tây Ban Nha dễ dàng đánh thẳng vào phòng tuyến đối thủ. Pha bóng ở phút 45 này được kết thúc với cú sút đi không chính xác của Rodri ở tuyến hai.
Sang hiệp hai, HLV De la Fuente yêu cầu Olmo lui về thường xuyên hơn ở một phần ba sân nhà để kết nối bóng. Vì Vitinha và Neves đã có trọng trách kèm lấy Pedri và Rodri, nên trung vệ lệch trái Renato Veiga thường xuyên là người di chuyển quãng đường xa để bắt lấy Olmo.
Đến phút 75, Ferran Torres được De la Fuente tung vào thay Baena. Về mặt vị trí, tiền đạo của Barca sẽ trám lấy vai trò người đồng đội ở biên trái hàng công. Nhưng với phong cách thường hoạt động nhiều ở trung lộ và giật về kết nối bóng, Torres giúp Tây Ban Nha gia tăng quân số ở khu vực này, chơi không khác gì một tiền vệ trung tâm ở khâu triển khai bóng.
Dẫu vậy, Bồ Đào Nha vẫn có cách đối phó, khi Dias hoặc Diogo Dalot – người vào thay Joao Cancelo ở vị trí hậu vệ biên phải – làm nhiệm vụ đeo bám lấy Torres, tùy không gian có mặt của cầu thủ này. Về mặt quân số chống tấn công, thầy trò Martinez vẫn đang duy trì được thế 3 đấu 3.
Nhưng khi đến phút 85, cả Merino (thay Olmo) và Fabian Ruiz (thay Pedri) đều được đưa vào, Bồ Đào Nha thật sự gặp vấn đề. Trong thời gian còn lại ít ỏi của trận đấu, Ruiz hoạt động ở vị trí tiền vệ trung tâm lệch trái lùi sâu, có lúc dạt hẳn ra biên trái, khiến trung vệ Dias không thể di chuyển một quãng đường chéo và xa đến vậy để theo kèm như cách đã làm với Pedri. Nói cách khác, tiền vệ của PSG nằm ngoài vùng pressing của Bồ Đào Nha ở trung tuyến.
Merino xuất thân là một tiền vệ trung tâm. Chỉ đến khi gia nhập Arsenal, anh mới được HLV Mikel Arteta “lắp” thêm kỹ năng xâm nhập vùng cấm tấn công.
Ở tuyến trên, Mikel Oyarzabal neo lấy trung vệ Veiga của Bồ Đào Nha. Cộng với Dias ở lại phòng tuyến, Bồ Đào Nha có thế 2 đấu 1 với tiền đạo đối thủ, rất an toàn. Nhưng có lẽ đó không phải là điều họ muốn. Bởi với những Torres giật về, Merino ở trung tâm, Rodri mỏ neo và Ruiz, Tây Ban Nha giờ đây có thế đông quân số hơn nhóm kèm người của đối thủ.
Mô hình vị trí ấy diễn ra đúng vào pha làm bàn duy nhất của trận đấu. Trong lúc Bernardo Silva (người thay Vitinha) và Fernandes (người lui về hỗ trợ phòng ngự ở trung lộ) còn bận than phiền với trọng tài về việc bị thổi phạt, các cầu thủ áo trắng triển khai đá phạt nhanh. Ruiz đập nhả một-hai với Rodri ở rìa điểm nóng. Ở trung lộ ngoài rìa vùng cấm, cả Torres và Merino đều có mặt.
Trong hành động giật về để nhận bóng của mình, Torres có ba nhịp quan sát xung quanh. Nhịp một quan sát sau lưng để nhận biết hoặc Dalot hoặc Dias sẽ lại dâng lên dập lấy mình. Nhịp hai nhận biết vị trí của Rodri – người sau đó chọc khe cho anh. Nhịp ba đánh qua vai xác định vị trí của Merino.
Dias dâng lên dập Torres vì đó là khu vực anh quán xuyến, trong khi Neves, thay vì di chuyển theo bước không bóng của Merino, cũng ập vào Torres với ý định cắt mặt đường chuyền trong tư thế xoay người vào trung lộ của tiền đạo này. Nhưng lựa chọn của Torres là hướng đường chuyền thẳng về trước cho đà băng xuống khai thác khoảng trống sau lưng hàng thủ Bồ Đào Nha của Merino.
Chỉ trong tích tắc, bằng mô hình phối hợp người thứ ba chạy chỗ, trong trường hợp này là Merino, sự linh hoạt về vị trí của các tiền vệ lẫn tiền đạo, cùng khả năng ứng biến trong không gian hẹp, Tây Ban Nha tìm ra kẽ hở trong cấu trúc phòng ngự khu vực kết hợp kèm người một-một của Bồ Đào Nha. Nhờ đó, Merino thoát xuống mà không bị ai theo kèm và dễ dàng đặt lòng về góc thấp bên trái, định đoạt trận đấu.
Ở lượt trận thứ 2, các đại diện của châu Á hiện đã thi đấu 6 trận, để thua tới 4 trận kèm theo 1 trận hòa và 1 trận thắng.
Ở lượt trận ra quân, nếu như tuyển Hàn Quốc và Australia có các chiến thắng ấn tượng, lần lượt trước CH Séc và Thổ Nhĩ Kỳ, thì đến vòng 2 họ đều nhận thất bại lần lượt trước hai đội chủ nhà Mexico và Mỹ (Hàn Quốc thua Mexico 0-1 và Australia thua Mỹ 0-2).
Cũng ở lượt trận thứ 2, Qatar và Saudi Arabia đều phải nhận thất bại đậm đà dù hai đại diện Tây Á trước đó cùng bất bại ở trận mở màn. Qatar là đội bóng nhận thất bại đậm nhất khi để Canada đánh bại với tỷ số tennis (6-0), trong khi Saudi Arabia cũng để thủng lưới 4 bàn không gỡ trước Tây Ban Nha.
Mặc dù vậy, Nhật Bản và Iran là hai đại diện châu Á vẫn đang giữ thể diện cho bóng đá châu lục khi họ đều đang bất bại sau hai lượt trận.
Đội tuyển "Samurai xanh" là đội bóng châu Á gây ấn tượng nhất vào lúc này khi vừa giành chiến thắng đậm 4-0 trước Tunisia ở vòng 2, sáng cửa giành vé vào vòng loại trực tiếp khi đã tích lũy được 4 điểm sau hai lượt trận.
Ở lượt đấu cuối, đoàn quân của HLV Hajime Moriyasu chỉ cần cầm hòa trước Thụy Điển là chắc suất vào vòng 1/16. Trong trường hợp để thua, tuyển Nhật Bản vẫn nhiều khả năng đi tiếp với tư cách là một trong tám đội xếp thứ 3 có thành tích tốt nhất.
Đội tuyển Iran cũng đã xuất sắc cầm hòa tuyển Bỉ ở lượt trận thứ 2 diễn ra trong sáng 22/6 (giờ Việt Nam) để trở thành đội bóng thứ 2 ở châu Á vẫn đang bất bại tại World Cup. Với 2 điểm giành được sau hai lượt trận, Iran đang dẫn đầu bảng G và chỉ cần không thua trước Ai Cập ở lượt đấu cuối sẽ giành vé vào vòng loại trực tiếp.
Hiện còn 3 đại diện châu Á chưa thi đấu ở lượt trận thứ 2 là Iraq, Jordan và Uzbekistan. Tuy nhiên đây là 3 đội bóng từng để thua ở trận mở màn và không được kỳ vọng gây nên bất ngờ ở vòng 2 khi các đối thủ của họ đều rất mạnh và khát khao chiến thắng, lần lượt là Pháp, Algeria và Bồ Đào Nha.
Siêu máy tính của Opta dự đoán đại diện Uruguay có 63,2% cơ hội giành trọn 3 điểm trong trận ra quân ở vòng bảng. Trong khi đó, Ả Rập Xê Út bị đánh giá thấp hơn rất nhiều, với tỷ lệ thắng khiêm tốn chỉ 14,8%. Đại diện châu Á không nhận được kỳ vọng lớn sẽ tái lập địa chấn giống như trận thắng ngược dòng trước Argentina, ở lượt trận mở màn World Cup Qatar 2022.
Nhà vô địch World Cup đầu tiên (Uruguay) và nước chủ nhà World Cup 2034 (Ả Rập Xê Út) sẽ chạm trán nhau trong trận đấu mở màn của bảng H. Ả Rập Xê Út đã trải qua một chiến dịch vòng loại châu Á tương đối nhọc nhằn. Việc hàng công chỉ ghi được 10 bàn thắng sau 12 trận đã khiến HLV Herve Renard - người từng dẫn dắt đội bóng tại Qatar năm 2022, phải từ chức. HLV người Hy Lạp - Georgios Donis là cái tên được lựa chọn để tiếp quản chiếc "ghế nóng" của đội bóng Tây Á. Phong độ gần đây của Ả Rập Xê Út dưới thời ông Donis khá phập phù, khi để thua trận ra mắt trước Ecuador, sau đó thắng Puerto Rico 3-0 và hòa Senegal 0-0 trong các trận giao hữu tổng duyệt trước thềm World Cup 2026.
Mặc dù từng gây sốc khi quật ngã đương kim vô địch Argentina ở trận ra quân năm 2022, nhưng thống kê cho thấy Ả Rập Xê Út có thành tích khá tệ tại sân chơi World Cup khi để thua tới 68% số trận (thua 13/19 trận). Đây là tỷ lệ thấp nhất trong số các quốc gia đã chơi từ 15 trận trở lên tại VCK World Cup. Ả Rập Xê Út cũng mới chỉ có duy nhất 1 trận giữ sạch lưới trong lịch sử tham dự giải đấu (thắng Bỉ 1-0 năm 1994 nhờ pha solo kinh điển của Saeed Al Owairan, để lần đầu tiên và duy nhất vượt qua vòng bảng tính đến lúc này).
Để hy vọng tái lập kỳ tích trên đất Bắc Mỹ, niềm hy vọng của Ả Rập Xê Út sẽ đặt vào hai cái tên. Feras Al Brikan là chân sút số 1 của họ ở vòng loại với 5 pha lập công (bao gồm cú đúp quan trọng vào lưới Indonesia). Salem Al Dawsari được xem là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất châu Á, từng ghi bàn kết liễu Argentina vào năm 2022 và hiện vẫn giữ vai trò hạt nhân trong lối chơi của bóng Tây Á dù đã bước qua tuổi 34.
Trước khi phải chạm trán hạt giống số 1 của bảng là Tây Ban Nha và tân binh Cabo Verde, Uruguay sẽ là thử thách đầu tiên của Ả Rập Xê Út. Đây là lần thứ hai 2 đội gặp nhau tại một kỳ World Cup. Lần đầu tiên là ở vòng bảng năm 2018, khi Uruguay giành chiến thắng 1-0 nhờ pha lập công của Luis Suarez.
Tuy nhiên, La Celeste (biệt danh của đội tuyển Uruguay) thường có thói quen "vào guồng" chậm, khi chỉ thắng 1 trong 8 trận ra quân World Cup gần nhất (hòa 4, thua 3). Họ cũng vừa trải qua 2 năm đầy biến động dưới sự dẫn dắt của HLV kỳ cựu Marcelo Bielsa. Trong lần thứ 5 liên tiếp tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Uruguay được kỳ vọng sẽ phá dớp để vượt qua thành tích tốt nhất của họ kể từ sau năm 1950 (vị trí thứ tư vào các năm 1954, 1970 và 2010).
Tại vòng loại Nam Mỹ, Uruguay cán đích ở vị trí thứ tư. Đáng chú ý, họ là đội duy nhất đánh bại được Argentina trên sân khách. Về mặt nhân sự, Darwin Nunez là mũi nhọn nguy hiểm hàng đầu khi in dấu giày vào nhiều bàn thắng nhất (5 bàn, 2 kiến tạo). Maxi Araajo cũng có tới 4 đường chuyền thành bàn (chỉ kém James Rodriguez của Colombia với 7 kiến tạo). Nunez chắc chắn sẽ lĩnh xướng hàng công của Uruguay ở trận ra quân World Cup 2026, nhưng những hoài nghi về mặt thể trạng đang bủa vây cầu thủ này. Ngôi sao của Real Madrid, Federico Valverde cũng là một trong những điểm nhấn của trận đấu này.
Phía bên kia chiến tuyến, Ả Rập Xê Út gặp tổn thất lớn khi thủ thành số 1 Nawaf Al Aqidi vắng mặt. Trọng trách trong khung gỗ sẽ được giao lại cho người đóng thế giàu kinh nghiệm Mohammed Al Owais.
Sau 25.000 lần mô phỏng trận đấu từ siêu máy tính của Opta trước giờ bóng lăn, Uruguay có tỷ lệ thắng lên đến 63,2%. Tỷ lệ thắng của Ả Rập Xê Út là 14,8%. Tỷ lệ 2 đội hòa là 22%.
Màn so tài này được dự đoán sẽ kết thúc với chiến thắng 2-1 cho Uruguay.
Trận đấu được phát trực tiếp trên các kênh của VTV, VTVgo, FPT Play, TV360...
Chặng đua ngắn và diễn ra trên đường và thời tiết đẹp là điều kiện lý tưởng để các tay đua cống hiến màn cạnh tranh tốc độ đầy hấp dẫn. Các cuộc tấn công tách tốp liên tục nổ ra tạo nên những màn rượt đuổi nghẹt thở trong ngày thi đấu hôm nay (21.4) tại Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026. Nỗ lực của Nguyễn Tấn Hoài (Công an TP.HCM) giúp anh vượt qua các đối thủ, giành chiến thắng ở giải thưởng dọc đường đầu tiên (Sprint 1). Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2) hạng nhì và Nguyễn Văn Hiếu (Kenda Đồng Nai) hạng ba.
"Vua nước rút" Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) lên tiếng tại điểm giải thưởng dọc đường thứ hai (Sprint 2) để cán đích đầu tiên. Cua-rơ của Kenda Đồng Nai đã vượt qua Roman Maikin (Gạo Hạt Ngọc Trời An Giang) và Ilia Shchegolkov (Nhựa Bình Minh TP.HCM).
Ở vòng đua cuối, đội Kenda Đồng Nai, Võ Đắc Đồng Nai chủ động kéo đoàn đông rượt đuổi tốp đầu nhằm đưa chân nước rút số 1 Marchuk Dzianis về cạnh tranh chiến thắng chặng. Tuy nhiên, các đối thủ "công phá" mạnh mẽ khiến Marchuk Dzianis không có được vị trí rút thuận lợi.
Anton Popov (CLB Thanh Hóa) chớp thời cơ tốt hơn so với các đối thủ cạnh tranh để vươn lên giành chiến thắng chặng, trong khi Roman Maikin (Gạo Hạt Ngọc Trời An Giang) về hạng nhì, Pawel Szostka (Quân khu 7) hạng ba. Đây là chiến thắng chặng lần thứ 2 của Anton Popov tại Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026.
Đoàn đua về đích với tốp đông, nên các danh hiệu sau 17 chặng không thay đổi. Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) giữ áo vàng danh giá dành cho tay đua có tổng thời gian thi đấu ít nhất. Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) tiếp tục giữ áo cam cho tay đua Việt Nam có thành tích tốt nhất.
Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) giữ áo xanh - vua nước rút. Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) giữ áo trắng - tay đua trẻ xuất sắc. Mugisha Moise (TP.HCM Vinama) giữ áo chấm đỏ - vua leo núi. TP.HCM Vinama giữ vững ngôi nhất đồng đội, Công an TP.HCM hạng nhì và Võ Đắc Đồng Nai hạng ba.
Đoàn đua về đích với tốp đông, nên các danh hiệu sau 17 chặng không thay đổi
ẢNH: KHẢ HÒA
Ngày mai (22.4), các tay đua tranh tài chặng 18 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM từ phường Phan Thiết (Lâm Đồng) đến phường Vũng Tàu (TP.HCM) với cự ly thi đấu 166 km.