Chiến lược tấn công có chọn lọc của Iran ở Vùng Vịnh

Chiến lược tấn công có chọn lọc của Iran ở Vùng Vịnh

Các nhà phân tích cho rằng động thái này nhằm gây áp lực lên Tổng thống Mỹ Donald Trump mà không mở rộng phạm vi chiến tranh.

Trong khi Mỹ tấn công các ga đường sắt, cơ sở điện lực, mạng lưới viễn thông và hạ tầng nước uống ở Iran, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đã đáp trả bằng cách nhắm vào các mục tiêu ở Kuwait và Bahrain.

“Nước cờ” chiến lược của Iran

Ông Elias Hanna – Thiếu tướng nghỉ hưu người Li Băng và hiện là nhà phân tích quân sự – giải thích rằng việc nhắm vào các mục tiêu hải quân của Mỹ sẽ dẫn đến “phản ứng tàn khốc” từ Washington. Hơn nữa, các mục tiêu hải quân được bảo vệ nghiêm ngặt với hệ thống phòng không tinh vi, khiến xác suất đánh trúng rất thấp.

Atifeh Taghiani, giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Tehran, lập luận rằng Mỹ đang đặt vũ khí ở các quốc gia Vùng Vịnh, đặc biệt là Kuwait, để nhắm mục tiêu vào cơ sở hạ tầng dân sự của Iran. Giới chức Iran đã lý giải về các cuộc tấn công vào các quốc gia Vùng Vịnh bằng cách cáo buộc các hoạt động của Mỹ được phát động từ những căn cứ quân sự trên lãnh thổ của họ.

Giáo sư Taghiani nhấn mạnh rằng “luật pháp quốc tế cho phép Tehran có quyền trả đũa bất kỳ quốc gia nào phát động các cuộc tấn công”.

Tuy nhiên, Abdullah al-Shayji, giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Kuwait, bác bỏ lập luận của Iran, coi đó là “tuyên truyền” cũ rích. Ông khẳng định, tất cả các cuộc tấn công của Mỹ đều xuất phát từ 2 tàu sân bay George W. Bush và Abraham Lincoln, chỉ cách bờ biển quốc gia Hồi giáo không quá 150km.

Ông Al-Shayji cho biết các quốc gia Vùng Vịnh đã đồng ý với Washington rằng lực lượng Mỹ đóng quân ở nước họ sẽ chỉ phục vụ mục đích phòng thủ và đã thông báo với Tehran rằng lãnh thổ của họ sẽ không được sử dụng để phát động các cuộc tấn công chống lại Iran.

Ông chỉ rõ, Iran biết tên lửa hành trình Tomahawk được phóng từ các tàu chiến Mỹ nhưng lo sợ hậu quả nếu phản đòn gây thương vong, dù chỉ một binh sĩ Mỹ. Thay vào đó, Tehran tiếp tục chiến lược nhắm mục tiêu vào các quốc gia Vùng Vịnh với hy vọng họ sẽ gây áp lực lên Washington để chấm dứt chiến tranh, một chiến lược mà ông cho là “không hiệu quả”.

Tehran sợ “mở cửa địa ngục”?

Cuộc chiến bắt đầu vào cuối tháng 2 sau khi Tổng thống Trump ra lệnh cho quân đội Mỹ phối hợp với Israel tấn công vào Iran. Mặc dù đã nhất trí thỏa thuận ngừng bắn mong manh vào tháng 6, cả hai bên đều cáo buộc nhau vi phạm.

  Intel hỗ trợ công tác đào tạo nguồn nhân lực bán dẫn VN

Ông Al-Shayji nhấn mạnh tầm quan trọng của việc khôi phục đàm phán thông qua các trung gian hòa giải, các quốc gia Vùng Vịnh kiềm chế trả đũa Tehran và phát triển một chiến lược phối hợp tập thể, đồng thời giảm sự phụ thuộc vào Mỹ để tránh một cuộc chiến tranh lan rộng ngoài ý muốn.

Abdullah Bandar al-Otaibi, trợ lý giáo sư tại khoa Quan hệ quốc tế thuộc Đại học Qatar, đồng ý rằng cả Washington và Tehran đều không muốn một cuộc chiến tranh toàn diện và cả hai bên đều đang lựa chọn mục tiêu một cách chọn lọc. Ông cũng cho rằng Iran tránh tấn công các tài sản hải quân của Mỹ vì sợ “mở cửa địa ngục cho chính mình”. Thay vào đó, họ đi nước cờ chiến lược là gây áp lực lên Washington thông qua Vùng Vịnh.

Ông Al-Otaibi cũng cho rằng việc Iran không muốn nhắm mục tiêu vào các máy bay tiếp nhiên liệu của Mỹ hoạt động từ sân bay Ben Gurion của Israel là do Tehran muốn tránh làm leo thang xung đột, thay vào đó chọn nhắm mục tiêu vào các quốc gia Vùng Vịnh nhằm “xoa dịu dư luận trong nước”.

Về việc Washington tập trung vào eo biển Hormuz, ông lập luận rằng mục tiêu là biến eo biển này từ một con bài chiến lược trong tay Tehran thành một gánh nặng chính trị.

Ông cũng lưu ý rằng lực lượng Houthi do Iran hậu thuẫn ở Yemen cho đến nay vẫn đứng ngoài cuộc đối đầu, nhằm tránh những tổn thất mà Hezbollah ở Li Băng và các phe phái thân Iran ở Iraq đang phải gánh chịu, điều này càng làm gia tăng áp lực lên Tehran.

Tin Gốc: Dân Trí