Tôi năm nay 33 tuổi, có chồng và một cô con gái 5 tuổi. Chồng tôi không đẹp trai, không kiếm được nhiều tiền. Nhưng anh là kiểu người đàn ông tử tế, đàng hoàng và dịu dàng.
Chính vì những ưu điểm ấy, nên tôi dù ngoại hình được mệnh danh “đẹp như hoa hậu”, lúc nào cũng có rất nhiều chàng trai săn đón, lại nhất quyết lấy anh, một chàng trai quá đỗi bình thường về mọi thứ.
Mẹ tôi từng nói: “Lấy chồng, không cần giàu có hay đẹp trai, quan trọng nhất đó là một người có đạo đức, yêu con và hết lòng vì con”. Tôi tin vào tình yêu của mình, tin vào mắt nhìn người của mẹ. Sáu năm hôn nhân trôi qua, tôi vẫn chưa bao giờ nghĩ mình lựa chọn sai người.
Tôi có một cô bạn thân. Cô ấy nhan sắc bình thường, cá tính mạnh mẽ. Hình như đàn ông cũng rất dễ bị hấp dẫn bởi những cô gái có cá tính mạnh mẽ nên cô ấy có rất nhiều người theo đuổi.
Yêu rồi chia tay, không biết đã trải qua bao nhiêu cuộc tình nhưng không có cuộc tình nào khiến cô ấy quá đau khổ. Ở tuổi ngoài 30, Linh vẫn chưa tìm được bến dừng. Cô ấy từng nói với tôi: “Khi nào gặp được một người đàn ông hiền lành, tử tế, ấm áp như chồng cậu, tớ sẽ chốt đơn luôn”.
Tôi và Linh không chỉ là bạn, còn coi nhau như chị em. Hồi tôi mang thai rồi sinh nở, chồng tôi bận việc, chủ yếu là cô ấy chở tôi đi khám thai, chăm sóc tôi ở viện ngày sinh vì mẹ ở quê chưa kịp lên. Con gái tôi gọi cô ấy là “mẹ Linh” và luôn khoe với mọi người con có tới 2 người mẹ.
Những dịp lễ, Tết, sinh nhật hay ngày nghỉ, tôi vẫn thường rủ Linh tới nhà bày biện nấu nướng. Chỉ cần một tin nhắn, cô ấy đến ngay không ngần ngại. Từ bao giờ, Linh giống như người nhà, thân thiết với cả chồng tôi.
Người ta vốn chỉ đề phòng kẻ thù, không ai đề phòng người thân. Cho đến một đêm khuya, tôi đang lơ mơ ngủ thì bỗng nghe tiếng từ đâu vọng lại. Tôi mở mắt, nhìn bên cạnh không thấy chồng đâu. Rõ ràng, tiếng tôi vừa nghe là tiếng của anh ấy.
Tôi rời khỏi giường, lần cầu thang lên tầng 2, tiếng chồng tôi càng lúc càng rõ dần: “Anh nói lại, cái thai này không thể giữ. Còn nếu em nhất định muốn sinh ra, anh chỉ còn cách mặc kệ em”.
“Anh đang nói cái thai nào thế?”, tôi hỏi anh mà như tự hỏi chính mình. Chồng tôi quay lại. Trong ánh sáng của chiếc đèn bàn hắt lên, tôi nhìn rõ vẻ thảng thốt trên mặt anh: “Em đã nghe thấy những gì rồi?”. Tôi hỏi dò, vẫn hi vọng anh ấy đang nói chuyện của ai đó: “Anh làm người khác có con à?”.
Một sự im lặng bao trùm, nó khiến tôi sợ. Bởi câu hỏi đó đâu khó để trả lời. Nếu khó, thì vì đó là sự thật. Vừa nghĩ tới đó, tôi lập tức lao đến cào cấu người anh: “Anh nói mau, có phải thế không?”.
Chồng tôi ngoại tình, nhưng sự thật còn tồi tệ hơn cả như thế. Bởi người anh ấy qua lại, chính là Linh, cô bạn thân của tôi. Một bên là người chồng tôi hết mực yêu thương, một bên là cô bạn thân như chị em gái. Làm sao họ có thể làm vậy với tôi?
Chồng tôi nói, đó chẳng qua chỉ là phút yếu lòng. Cả hai người họ đã biết sai, đã quyết định dừng lại rồi. Chỉ là không ngờ, Linh mới phát hiện có thai và cô ấy muốn sinh đứa bé.
Tôi sốc đến nỗi không khóc nổi. Một đêm dài như hàng vạn năm trôi qua.
Sáng hôm sau, Linh đến. Hẳn là chồng tôi đã kịp báo với cô rồi. Bình thường, cô ấy không bao giờ ra khỏi nhà mà không trang điểm. Nhưng hôm nay, trông cô ấy phờ phạc, tiều tụy như thể người bị phản bội là cô ấy chứ không phải tôi.
Linh ngồi bệt xuống sàn nhà, nắm lấy tay tôi, òa khóc: “Xin lỗi cậu. Mình biết mình sai, anh ấy cũng không muốn dây dưa dối lừa cậu. Bọn mình đã quyết dừng lại rồi, nhưng đứa bé bất ngờ xuất hiện.
Mình đã từng bỏ thai rất nhiều lần trước đó. Bác sĩ cảnh báo, nếu mình còn tiếp tục phá thai, tương lai khó có khả năng làm mẹ nữa. Cả đời này cậu không tha thứ cho mình cũng được, nhưng mình phải sinh đứa con này”.
Tôi ngồi đó, lặng đi giữa tiếng khóc. Chồng tôi cũng im lặng, thuốc lá liên tục đỏ trên môi. Những phân trần, van xin, hứa hẹn, anh đã nói suốt đêm qua rồi. Giờ phút này chắc cũng chẳng còn lời nào để nói nữa.
Và tôi, tôi cũng suy nghĩ suốt một đêm không ngủ. Chồng ngoại tình đã là việc khó mà tha thứ, đằng này lại còn là với cô bạn thân nhất của tôi. Người phụ nữ mà con gái tôi luôn ngọt ngào “mẹ Linh”, cũng chính là người phá nát gia đình con bé. Giây phút này, chỉ nhìn mặt 2 người họ thôi cũng đã là sự khó khăn với tôi.
Chẳng phải họ thích nhau sao? Chẳng phải họ đã bất chấp nghĩa vợ chồng, bất chấp tình bạn, bất chấp đạo lý mà ngã vào lòng nhau sao? Vậy thì bây giờ, tôi tác thành cho họ.
Sau này, khi đã ly hôn rồi, nhiều người vẫn nói tôi tôi vội vàng quá, làm vậy là nhẹ nhàng cho họ quá. Nhưng đau thì cũng đau rồi, việc tôi có thể làm là dứt khoát cắt bỏ đi như cắt bỏ một khối u ác tính trong người mình, càng chần chừ chỉ càng đau đớn.
Cũng không hiểu, sao trước đây thì lén lút vụng trộm, sau này có cơ hội rồi, 2 người họ lại không đến với nhau. Nhưng tôi cũng không quan tâm, vì họ không còn liên quan đến tôi nữa…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Kết thúc chặng 2 sáng 4-4, tay đua Trần Tuấn Kiệt là người giành chiến thắng. Anh giúp cho đội Công An TP.HCM có chiến thắng chặng đầu tiên ngay khi vừa trở lại với Cúp truyền hình TP.HCM sau 16 năm.
Trước đó, Tuấn Kiệt cũng chiến thắng ở điểm nước rút thưởng dọc đường thứ nhất (sprint 1). Nhờ đó, cua rơ này cũng giành được áo xanh.
Trong khi đó, Tập đoàn Lộc Trời An Giang với chiến thuật bảo vệ đã giữ lại thành công áo vàng cho Sergei Kulikov. Cua rơ Nguyễn Văn Bình của TP.HCM Vinama chiếm được áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất từ tay Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7).
Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc cũng đổi chủ, từ Tạ Tuấn Vũ (Quân khu 7) sang Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2).
Vào ngày 5-4, cuộc đua xe đạp toàn quốc Cúp truyền hình TP.HCM HTV - Tôn Đông Á – 2026 sẽ tiếp tục diễn ra chặng 3. Lần này, lộ trình sẽ là 25 vòng quanh Hồ Hoàn Kiếm, với tổng cự ly là 42,5 km, bắt đầu từ 8h30.
Trong đó vẫn có 2 điểm nước rút tính điểm thưởng, lần lượt tại vòng 8 và vòng 16.
Lộ trình cụ thể: xuất phát tại phía trước tượng đài Quyết tử - đi theo đường Đinh Tiên Hoàng - rẽ trái vào đường Lê Thái Tổ - rẽ trái vào đường Hàng Khay - rẽ trái về lại đường Đinh Tiên Hoàng - về đích tại phía trước tượng đài Quyết tử.
Ở cuộc đua áo vàng hiện tại, Sergei Kulikov chỉ đang hơn Nguyễn Văn Bình 2 giây, hơn Phạm Lê Xuân Lộc 4 giây. Do đó, cuộc cạnh tranh cho áo vàng ở chặng 3 được dự báo sẽ đầy kịch tính.
Tôi và vợ yêu nhau 5 năm mới làm đám cưới. Cô ấy tính tình hiền lành, nhút nhát, con nhà nền nếp. Cả bố và mẹ cô ấy đều rất khắt khe trong việc nuôi dạy con gái. Đó cũng là lý do, dù yêu nhau tận 5 năm, nhưng tới đêm tân hôn mới là “lần đầu tiên” của vợ chồng tôi.
Nhưng rồi, 3 năm sau khi kết hôn, dù không hề dùng biện pháp tránh thai, vợ tôi vẫn không mang bầu. Người trong nhà tôi bắt đầu trách móc tôi dại dột. Thời đại này, có bầu trước khi cưới không còn là chuyện đáng xấu hổ như trước kia mà còn là chuyện may. Đáng lẽ tôi phải “thử” trước xem thế nào, giờ lấy về không sinh được con lại tốn kém tiền chạy chữa.
Thực ra, tôi không hề trách móc gì vợ tôi. Bởi chuyện này, cô ấy cũng không thể nào biết trước được. Thôi thì, chuyện con cái tuy khó, nhưng nếu còn có thể dùng tiền giải quyết được thì cũng chưa phải là khó mấy. Quan trọng là vợ chồng tôi yêu thương nhau.
Vả lại, trong suốt 3 năm qua, vợ tôi cũng cố gắng rất nhiều. Cô ấy đi khám mấy lần, bổ sung hết vi chất nọ đến vi chất kia, chăm chút từng bữa ăn bữa uống để tăng khả năng có con.
Những câu hỏi han, bóng gió từ nhà chồng, từ người ngoài cũng trở thành áp lực không nhỏ đối với vợ.
Cho tới lần gần đây, vợ tôi thủ thỉ: “Em đi khám mấy lần, bác sĩ đều nói em chỉ thiếu máu thôi, không có vấn đề gì về sinh sản. Bác sĩ nói, muốn chữa vô sinh thì nên khám cả vợ lẫn chồng. Hay là anh đi kiểm tra xem.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười: “Em xem, anh to cao vạm vỡ thế này, sao lại không có con được chứ. Chỉ cần em có thể, anh sẽ cho em sinh cả một đội bóng”. Vợ tôi nghe xong thì dỗi: “Ai bảo to cao vạm vỡ thì chắc chắn là có con?”
Thật ra, chuyện này, tôi cũng không rõ. Nhưng nhìn thể hình vợ tôi nhỏ nhắn, yếu ớt thế kia. Nếu khó sinh con thì vấn đề chỉ có thể là ở cô ấy. Nhưng để vợ yên tâm, hôm ấy, tôi cũng xin tranh thủ nghỉ làm giữa gờ đến bệnh viện cùng vợ.
Sau khi làm xét nghiệm, tôi quay trở lại cơ quan, vợ ở lại chờ kết quả. Tối đó, tôi hỏi vợ kết quả hôm nay thế nào, vợ tôi nói không sao. Giọng cô ấy buồn buồn, chắc vì cảm thấy vấn đề ở mình nên có lỗi.
Tôi động viên vợ: “Nếu khó quá thì mình xin con nuôi”. Vợ nghe xong, mặt tươi tỉnh hẳn lên: “Thật không, anh đồng ý xin con nuôi nhé”.
Khi nghe chuyện này, bố mẹ tôi kịch liệt phản đối. Bố tôi nói, tôi là con trai duy nhất trong nhà, lấy vợ này không có con thì lấy vợ khác, sao phải xin con nuôi? Mẹ tôi thì bảo cho bà chút thời gian để bà nói chuyện với con dâu. Vợ tôi là người hiền lành, tốt tính, hiểu chuyện. Mẹ muốn cô ấy tự dừng lại để nhà tôi không mang tiếng bạc bẽo, phũ phàng.
Thú thật, tôi vẫn rất yêu vợ. Tính cả yêu và cưới, chúng tôi đã có 8 năm bên nhau. 8 năm cô ấy làm vợ hiền, dâu thảo chưa từng để tôi phải phiền trách điều gì. Nhưng tôi là đàn ông con trai, còn phải có trách nhiệm báo hiếu mẹ cha, duy trì dòng giống. Vả lại, nếu vợ yêu thương tôi thật, chắc cũng không muốn tôi cùng chịu thiệt thòi với cô ấy.
Dù là nghĩ vậy, tôi vẫn nói với bố mẹ, mọi chuyện cứ để tôi từ từ tự giải quyết. Nếu phải dừng lại, tôi vẫn muốn dừng lại trong êm đẹp, ít gây tổn thương cho vợ nhất.
Chính trong thời điểm tôi còn suy tính ngổn ngang ấy thì tôi quen Lam, một cô nhân viên phục vụ trong quán cà phê tôi hay ngồi mỗi sáng.
Lam không xinh đẹp nhưng có duyên. Mỗi lần tôi ghé quán, chưa kịp gọi em đã mang ra một ly cà phê nhiều sữa. Em hay đùa tôi: “Đàn ông thích ngọt thì thường cũng rất ngọt ngào". Từ những câu đùa vui, tôi với em trở nên thân thiết.
Lam hay khen tôi đẹp trai, khen tôi ăn nói đàng hoàng nghiêm túc. Em còn nói, tôi là mẫu đàn ông mà em muốn lấy làm chồng.
Ai nói chỉ phụ nữ mới thích nghe những lời mật ngọt? Thật ra, đàn ông cũng thế. Những năm qua, tôi mệt mỏi trong vòng xoáy “tìm con” của vợ, mệt mỏi vì mỗi ngày về nhà lại nghe mùi thuốc bắc, thuốc nam bốc lên ngai ngái, mệt mỏi vì bị vợ ép ăn những thứ bổ dưỡng mà tôi không thích.
Vậy nên, mỗi giây phút được gặp Lam, nghe em trò chuyện rồi cười khúc khích, tôi thấy đời nhẹ nhàng biết bao. Mọi chuyện cứ thế như mưa dầm thấm lâu, lòng tôi đã nghiêng về Lam lúc nào không rõ, cho tới khi cô ấy thông báo đã mang thai.
Dù là đàn ông đang có vợ, khi nghe tin ấy, tôi vẫn vui mừng nhiều hơn là lo lắng. Đêm đó, tôi thú thật mọi chuyện với vợ. Tôi nói thẳng, không muốn vòng vo, quanh co. Cô ấy không xứng đáng phải nghe những lời dối trá.
Vợ tôi ngồi im lặng, nước mắt chảy nhưng không khóc thành tiếng. Mãi sau, cô ấy nói: “Anh viết đơn đi, em ký”.
Vì cả hai thuận tình ly hôn nên mọi việc diễn ra nhanh chóng thuận lợi. Hôm ở tòa, vợ tôi mặc một chiếc váy mới rất đẹp, dung nhan tươi tỉnh, nhẹ nhàng, không buồn như tôi tưởng. Chính điều ấy khiến tôi bớt nặng nề vì cảm giác có lỗi.
Ra khỏi cổng tòa án, tôi đề nghị đưa cô ấy về nhưng cô ấy từ chối, nói rằng đã đặt xe rồi. Trước khi lên xe, cô ấy bỗng bước lại gần, nói rất nhỏ: “Em định không nói, nhưng im lặng thì áy náy. Chuyện cái thai của cô người tình, anh nên xem lại. Lần trước anh cùng em đi khám, kết quả xét nghiệm tinh dịch đồ kết luận anh bị vô sinh vì không có tình trùng. Em sợ anh buồn nên đã do dự không dám nói. Em định là chờ thời gian nữa mình xin con nuôi. Nhưng…”
Những lời cô ấy nói sau cùng, tôi mơ hồ nghe không rõ. Cho đến khi chiếc xe chở cô ấy đi xa dần, tôi vẫn đứng đó, tái mặt vì bất ngờ. Tôi vô sinh, nhưng Lam lại có thai?
Tôi đã phản bội người vợ hết lòng vì mình chỉ để đi “đổ vỏ” cho kẻ khác. Không thể như thế. Tôi không thể vừa bỏ vợ lại mất luôn cả con. Nếu đời này “quả báo” là có thật thì cũng không đến nhanh như vậy chứ. Hay vốn dĩ, nó đã đến lâu rồi mà tôi không biết.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Với độ tuổi này, ước tính tuổi trung bình của người mắc đột quỵ ở Việt Nam trẻ hơn thế giới 10 năm. Mỗi năm nước ta ghi nhận đến hơn 200.000 trường hợp đột quỵ, tỉ lệ tử vong khoảng 20-30%.
Đặc biệt tình trạng đột quỵ ở người trẻ ngày càng gia tăng, ảnh hưởng trực tiếp tới nhóm người trong độ tuổi lao động. Vì vậy, người trẻ tuổi nên làm gì để phòng đột quỵ?
Đột quỵ là gì?
Đột quỵ là một biến chứng sức khỏe nguy hiểm, có thể xảy ra ở bất cứ ai kể cả người còn trẻ, và dễ dàng cướp đi tính mạng người bệnh nếu không can thiệp kịp thời.
Người trung niên, cao tuổi, người mắc bệnh lý nền mạn tính, đặc biệt trong số đó người mắc bệnh tim mạch là những đối tượng nguy cơ cao bị đột quỵ.
Mặc dù vậy những năm gần đây, đột quỵ ở người trẻ đang có xu hướng gia tăng đáng kể trên toàn cầu, trong đó có Việt Nam.
Tại sao bị đột quỵ?
Đột quỵ (hay tai biến mạch máu não) là tình trạng não bộ bị tổn thương nghiêm trọng do mạch máu nuôi não bị tắc nghẽn (nhồi máu não) hoặc vỡ (xuất huyết não), khiến não thiếu oxy trầm trọng và tế bào não sẽ bị chết đi trong vài phút.
Đây là những trường hợp cần cấp cứu y tế khẩn cấp nếu không sẽ gây tàn phế vĩnh viễn hoặc tử vong.
Nói đến đột quỵ tức là đột quỵ não và đột quỵ tim. Đột quỵ não, còn gọi là tai biến mạch máu não, xảy ra khi dòng máu cung cấp nuôi não từ tim lên bị ngừng do tắc mạch máu não (thường là cục máu đông) hoặc vỡ mạch máu não (do xơ vữa động mạch não).
Đột quỵ ở người trẻ tuổi đang gia tăng do nhiều nguyên nhân khác nhau gây ra. Một tỉ lệ đáng kể liên quan tới lối sống không lành mạnh như hút thuốc (thuốc lá, xì gà, thuốc lào), nghiện rượu bia, lười vận động, và lạm dụng chất kích thích làm tăng nguy cơ hoặc tắc mạch máu não.
Đối với stress và áp lực công việc là do áp lực cao gây căng thẳng mạn tính, mất ngủ, khiến huyết áp tăng cao đột ngột. Bên cạnh đó người mắc bệnh nền tim mạch và chuyển hóa cũng làm gia tăng số người mắc cao huyết áp (huyết áp cao chiếm khoảng 10% các trường hợp); đái tháo đường (khoảng 30% các trường hợp), và rối loạn mỡ máu (mỡ máu tăng cao), đây là những nguyên nhân trực tiếp gây xơ vữa hoặc đột quỵ não.
Cần kể đến những trường hợp bị dị dạng mạch máu não như các bệnh lý bẩm sinh phình mạch, dị dạng động tĩnh mạch dễ vỡ gây xuất huyết não. Đối với các trường hợp thừa cân, béo phì có chỉ số khối cơ thể (BMI > 30) và vòng eo lớn (trên 80cm) sẽ làm tăng nguy cơ đột quỵ.
Bên cạnh đó chế độ ăn không hợp lý như thường xuyên ăn đồ ăn nhanh, nhiều dầu mỡ (đặc biệt mỡ động vật), nhiều muối (ăn mặn) làm tăng cholesterol và áp lực lên mạch máu cũng là những nguyên nhân góp phần gây đột quỵ, ngoài ra đột quỵ còn có thể do di truyền.
Cần thực hành lối sống lành mạnh như hạn chế rượu bia, không hút thuốc lá, thuốc lào, hạn chế ăn thức ăn nhanh cũng như mỡ động vật, cần giảm áp lực công việc (giảm stress), không nên thức khuya hoặc dậy quá sớm.
Ngoài ra cần tăng cường vận động thể chất như tập thể dục buổi sáng và trước khi đi ngủ buổi tối hoặc đi bộ mỗi ngày khoảng 30 phút hoặc bơi, chơi các môn thể thao như cầu lông, bóng bàn, pickleball, tennies...
Nên khám bệnh định kỳ để phát hiện bệnh tiểu đường, mỡ máu cao, và bệnh lý mạch máu như huyết áp cao (tăng huyết áp) để được chữa trị kịp thời.