Tôi năm nay 33 tuổi, có chồng và một cô con gái 5 tuổi. Chồng tôi không đẹp trai, không kiếm được nhiều tiền. Nhưng anh là kiểu người đàn ông tử tế, đàng hoàng và dịu dàng.
Chính vì những ưu điểm ấy, nên tôi dù ngoại hình được mệnh danh “đẹp như hoa hậu”, lúc nào cũng có rất nhiều chàng trai săn đón, lại nhất quyết lấy anh, một chàng trai quá đỗi bình thường về mọi thứ.
Mẹ tôi từng nói: “Lấy chồng, không cần giàu có hay đẹp trai, quan trọng nhất đó là một người có đạo đức, yêu con và hết lòng vì con”. Tôi tin vào tình yêu của mình, tin vào mắt nhìn người của mẹ. Sáu năm hôn nhân trôi qua, tôi vẫn chưa bao giờ nghĩ mình lựa chọn sai người.
Tôi có một cô bạn thân. Cô ấy nhan sắc bình thường, cá tính mạnh mẽ. Hình như đàn ông cũng rất dễ bị hấp dẫn bởi những cô gái có cá tính mạnh mẽ nên cô ấy có rất nhiều người theo đuổi.
Yêu rồi chia tay, không biết đã trải qua bao nhiêu cuộc tình nhưng không có cuộc tình nào khiến cô ấy quá đau khổ. Ở tuổi ngoài 30, Linh vẫn chưa tìm được bến dừng. Cô ấy từng nói với tôi: “Khi nào gặp được một người đàn ông hiền lành, tử tế, ấm áp như chồng cậu, tớ sẽ chốt đơn luôn”.
Tôi và Linh không chỉ là bạn, còn coi nhau như chị em. Hồi tôi mang thai rồi sinh nở, chồng tôi bận việc, chủ yếu là cô ấy chở tôi đi khám thai, chăm sóc tôi ở viện ngày sinh vì mẹ ở quê chưa kịp lên. Con gái tôi gọi cô ấy là “mẹ Linh” và luôn khoe với mọi người con có tới 2 người mẹ.
Những dịp lễ, Tết, sinh nhật hay ngày nghỉ, tôi vẫn thường rủ Linh tới nhà bày biện nấu nướng. Chỉ cần một tin nhắn, cô ấy đến ngay không ngần ngại. Từ bao giờ, Linh giống như người nhà, thân thiết với cả chồng tôi.
Người ta vốn chỉ đề phòng kẻ thù, không ai đề phòng người thân. Cho đến một đêm khuya, tôi đang lơ mơ ngủ thì bỗng nghe tiếng từ đâu vọng lại. Tôi mở mắt, nhìn bên cạnh không thấy chồng đâu. Rõ ràng, tiếng tôi vừa nghe là tiếng của anh ấy.
Tôi rời khỏi giường, lần cầu thang lên tầng 2, tiếng chồng tôi càng lúc càng rõ dần: “Anh nói lại, cái thai này không thể giữ. Còn nếu em nhất định muốn sinh ra, anh chỉ còn cách mặc kệ em”.
“Anh đang nói cái thai nào thế?”, tôi hỏi anh mà như tự hỏi chính mình. Chồng tôi quay lại. Trong ánh sáng của chiếc đèn bàn hắt lên, tôi nhìn rõ vẻ thảng thốt trên mặt anh: “Em đã nghe thấy những gì rồi?”. Tôi hỏi dò, vẫn hi vọng anh ấy đang nói chuyện của ai đó: “Anh làm người khác có con à?”.
Một sự im lặng bao trùm, nó khiến tôi sợ. Bởi câu hỏi đó đâu khó để trả lời. Nếu khó, thì vì đó là sự thật. Vừa nghĩ tới đó, tôi lập tức lao đến cào cấu người anh: “Anh nói mau, có phải thế không?”.
Chồng tôi ngoại tình, nhưng sự thật còn tồi tệ hơn cả như thế. Bởi người anh ấy qua lại, chính là Linh, cô bạn thân của tôi. Một bên là người chồng tôi hết mực yêu thương, một bên là cô bạn thân như chị em gái. Làm sao họ có thể làm vậy với tôi?
Chồng tôi nói, đó chẳng qua chỉ là phút yếu lòng. Cả hai người họ đã biết sai, đã quyết định dừng lại rồi. Chỉ là không ngờ, Linh mới phát hiện có thai và cô ấy muốn sinh đứa bé.
Tôi sốc đến nỗi không khóc nổi. Một đêm dài như hàng vạn năm trôi qua.
Sáng hôm sau, Linh đến. Hẳn là chồng tôi đã kịp báo với cô rồi. Bình thường, cô ấy không bao giờ ra khỏi nhà mà không trang điểm. Nhưng hôm nay, trông cô ấy phờ phạc, tiều tụy như thể người bị phản bội là cô ấy chứ không phải tôi.
Linh ngồi bệt xuống sàn nhà, nắm lấy tay tôi, òa khóc: “Xin lỗi cậu. Mình biết mình sai, anh ấy cũng không muốn dây dưa dối lừa cậu. Bọn mình đã quyết dừng lại rồi, nhưng đứa bé bất ngờ xuất hiện.
Mình đã từng bỏ thai rất nhiều lần trước đó. Bác sĩ cảnh báo, nếu mình còn tiếp tục phá thai, tương lai khó có khả năng làm mẹ nữa. Cả đời này cậu không tha thứ cho mình cũng được, nhưng mình phải sinh đứa con này”.
Tôi ngồi đó, lặng đi giữa tiếng khóc. Chồng tôi cũng im lặng, thuốc lá liên tục đỏ trên môi. Những phân trần, van xin, hứa hẹn, anh đã nói suốt đêm qua rồi. Giờ phút này chắc cũng chẳng còn lời nào để nói nữa.
Và tôi, tôi cũng suy nghĩ suốt một đêm không ngủ. Chồng ngoại tình đã là việc khó mà tha thứ, đằng này lại còn là với cô bạn thân nhất của tôi. Người phụ nữ mà con gái tôi luôn ngọt ngào “mẹ Linh”, cũng chính là người phá nát gia đình con bé. Giây phút này, chỉ nhìn mặt 2 người họ thôi cũng đã là sự khó khăn với tôi.
Chẳng phải họ thích nhau sao? Chẳng phải họ đã bất chấp nghĩa vợ chồng, bất chấp tình bạn, bất chấp đạo lý mà ngã vào lòng nhau sao? Vậy thì bây giờ, tôi tác thành cho họ.
Sau này, khi đã ly hôn rồi, nhiều người vẫn nói tôi tôi vội vàng quá, làm vậy là nhẹ nhàng cho họ quá. Nhưng đau thì cũng đau rồi, việc tôi có thể làm là dứt khoát cắt bỏ đi như cắt bỏ một khối u ác tính trong người mình, càng chần chừ chỉ càng đau đớn.
Cũng không hiểu, sao trước đây thì lén lút vụng trộm, sau này có cơ hội rồi, 2 người họ lại không đến với nhau. Nhưng tôi cũng không quan tâm, vì họ không còn liên quan đến tôi nữa…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 29 tuổi, làm công việc văn phòng tại TPHCM. Chồng hơn tôi 5 tuổi, làm kinh doanh trong lĩnh vực thực phẩm và dịch vụ ăn uống. Công việc của anh khá thuận lợi, thu nhập mỗi tháng dao động khoảng 80-100 triệu đồng, có thời điểm cao hơn nếu việc làm ăn tốt.
Chúng tôi quen nhau trong một lần hợp tác công việc cách đây gần hai năm. Thời điểm đó, tôi vừa trải qua một mối tình đổ vỡ còn anh cũng đã chia tay bạn gái cũ được một thời gian khá dài. Ban đầu, cả hai chỉ xem nhau như bạn bè, đồng nghiệp để chia sẻ công việc và cuộc sống.
Điều khiến tôi quyết định gắn bó với anh không phải điều kiện kinh tế mà là sự chín chắn, trách nhiệm và cách anh đối xử với những người xung quanh. Anh quan tâm gia đình, sống tình cảm và luôn giữ chữ tín trong công việc lẫn các mối quan hệ.
Sau hơn một năm tìm hiểu, chúng tôi quyết định kết hôn. Đến nay, hai vợ chồng mới cưới được gần 2 tháng và đang tận hưởng những ngày đầu của cuộc sống hôn nhân.
Tuy nhiên, gần đây tôi lại rơi vào một tình huống khiến bản thân khá băn khoăn.
Trước khi đến với tôi, chồng từng có một mối tình kéo dài nhiều năm. Trong khoảng thời gian yêu nhau, anh đã giúp đỡ bạn gái cũ rất nhiều, từ những món quà giá trị, xe cộ, điện thoại đến những khoản hỗ trợ trong cuộc sống. Những chuyện đó tôi không bận tâm vì đều là lựa chọn của họ khi còn yêu nhau, không liên quan đến hiện tại.
Điều khiến tôi suy nghĩ là vào thời điểm bạn gái cũ khởi nghiệp mở nhà hàng, cô ấy có vay của chồng tôi 800 triệu đồng. Hai người có giấy tờ vay mượn được công chứng đầy đủ, có người làm chứng và mọi thủ tục đều hợp pháp.
Sau này họ chia tay, rồi chồng tôi quen và kết hôn với tôi. Tôi biết trong thời gian yêu nhau, anh từng vài lần nhắc đến khoản tiền này nhưng bạn gái cũ luôn tìm cách trì hoãn việc trả nợ.
Cách đây vài hôm, trong lúc hai vợ chồng trò chuyện về chuyện tài chính, tôi buột miệng hỏi anh đã đòi được khoản tiền đó chưa.
Chồng tôi chỉ cười rồi nói đại ý rằng chắc cô ấy không có ý định trả nữa. Anh không muốn tiếp tục dây dưa với người cũ, cũng không muốn dùng đến biện pháp pháp lý vì dù sao cũng từng có quãng thời gian gắn bó với nhau.
Anh còn cho tôi xem tin nhắn cuối cùng liên quan đến chuyện này. Đó là thời điểm chúng tôi chuẩn bị cưới. Bạn gái cũ của anh nhắn rằng việc không thể kết hôn với anh là điều khiến cô ấy tiếc nuối, giờ anh sắp có gia đình mới, chẳng lẽ vì đang hạnh phúc mà lại thúc ép cô ấy trả tiền hay sao.
Đọc những dòng đó, tôi thực sự không biết nên nghĩ gì. Trong lúc đùa nửa thật, tôi nói với chồng: "Bây giờ em là vợ hợp pháp của anh rồi, để em đi đòi giúp cho".
Không ngờ anh lại đồng ý ngay. Anh còn bảo nếu tôi đòi được thì số tiền đó thì cho tôi toàn quyền quyết định sử dụng vào việc gì cũng được. Sau đó, anh đưa cho tôi toàn bộ giấy tờ liên quan đến khoản vay.
Từ hôm đó đến nay, tôi cầm xấp giấy tờ trên tay mà phân vân mãi. Nếu đứng ra đòi nợ, tôi sợ mình bị đánh giá là nhỏ nhen, thực dụng, thậm chí bị cho là ghen tuông với người cũ của chồng. Tôi cũng lo việc này có thể khiến cuộc sống hôn nhân vừa bắt đầu của mình trở nên phức tạp.
Nhưng nếu bỏ qua thì quả thật tôi rất tiếc. Thực sự, 800 triệu đồng không phải là số tiền nhỏ. Hơn nữa, đây là khoản vay có giấy tờ rõ ràng chứ không phải tiền cho tặng hay hỗ trợ vô điều kiện.
Vợ chồng tôi hiện chưa chịu áp lực tài chính, khoản tiền này cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của chúng tôi. Nhưng tôi vẫn nghĩ, đó là tài sản hợp pháp của gia đình mình và việc trả nợ cũng là trách nhiệm cần được tôn trọng.
Tôi đang phân vân giữa việc tôn trọng mong muốn không muốn dây dưa người cũ của chồng và việc bảo vệ quyền lợi chính đáng của gia đình mình.
Trong trường hợp này, mọi người sẽ lựa chọn như thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Theo nghị quyết được Quốc hội thông qua, Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XVI có 18 thành viên.
Gồm chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn, 6 phó chủ tịch Quốc hội gồm ông Đỗ Văn Chiến, ông Nguyễn Khắc Định, bà Nguyễn Thị Thanh, ông Nguyễn Hồng Diên, bà Nguyễn Thị Hồng và ông Nguyễn Doãn Anh.
Cùng với đó, là 11 ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XVI gồm ông Lâm Văn Mẫn, ông Phan Chí Hiếu, ông Phan Văn Mãi, ông Lê Tấn Tới, ông Nguyễn Đắc Vinh, bà Nguyễn Thanh Hải, ông Nguyễn Hữu Đông, bà Lê Thị Nga, ông Lê Quang Mạnh, ông Hoàng Duy Chinh, ông Vũ Hải Hà.
Ngày 3-4, ông Nguyễn Hưng Anh Kiệt, Phó chủ tịch UBND phường Đông Hòa, cho hay 74 hộ khu dân cư Đá Dựng, khu phố Bàn Nham Nam, phường Đông Hòa bên công trường cao tốc Chí Thạnh - Vân Phong có nhà cửa, công trình hư hại do tác động của việc thi công đang được Ban quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng) là chủ đầu tư và đơn vị thi công.
Ông Kiệt cho hay việc chi trả bắt đầu từ ngày 2-4. Trao đổi với phóng viên, nhiều hộ dân nơi đây cho hay họ đã ký nhận biên bản bàn giao tiền bồi thường trong 2 ngày qua.
Theo Ban Quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng, chủ đầu tư dự án) cho hay kết quả tính toán chi phí bồi thường của Công ty cổ phần Giám định HDC (đơn vị giám định bảo hiểm của dự án), tùy mức độ thiệt hại, các hộ dân bị ảnh hưởng được bồi thường, hỗ trợ từ 800.000 đồng đến hơn 36 triệu đồng. Tổng chi phí bồi thường cho 74 hộ là hơn 419 triệu đồng.