Ngày 2-4, Trường ĐH Công nghệ Thông tin – ĐHQG TP.HCM (UIT) và VNGGames (thuộc Tập đoàn VNG) ký kết triển khai chương trình đồng đào tạo phát triển game trên nền tảng Roblox.
Chương trình được thiết kế theo hướng gắn trực tiếp với đầu ra sản phẩm. Trong suốt quá trình học, sinh viên không chỉ học lý thuyết mà sẽ liên tục tiếp cận trực tiếp với vòng đời của sản phẩm, từ lên ý tưởng, xây dựng và phát hành sản phẩm, qua đó hình thành tư duy và năng lực của một nhà phát triển độc lập.
Kết thúc khóa học, mỗi nhóm sinh viên sẽ hoàn thiện một sản phẩm game của riêng mình và có cơ hội phát hành trực tiếp trên Roblox, sẵn sàng tiếp cận với người dùng ở quy mô toàn cầu.
PGS. TS. Nguyễn Tấn Trần Minh Khang, Phó hiệu trưởng UIT, cho biết: “Chương trình đồng đào tạo giữa UIT và VNGGames không đơn thuần là một hoạt động hợp tác mà đây còn là cam kết hai chiều giữa nhà trường và doanh nghiệp để cùng xây dựng hệ sinh thái đào tạo gắn liền với thực tiễn, nơi sinh viên được học bằng dự án thực tế, được dẫn dắt bởi chuyên gia doanh nghiệp, có lộ trình rõ ràng để trở thành những nhà sáng tạo game chuyên nghiệp.
Tình Yêu Giới Tính
Phụ chồng quán xuyến cửa hàng, tôi chạnh lòng vì bị kiểm tra từng đồng

Tôi và chồng quen nhau từ thời còn rất trẻ. Ngày ấy cả hai đều chưa có gì trong tay. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là mẫu đàn ông chín chắn, ít nói nhưng chăm làm, sống có trách nhiệm. Còn tôi là kiểu phụ nữ đơn giản, không quá giỏi kiếm tiền nhưng biết chăm lo gia đình, thích cảm giác được vun vén cho người mình thương.
Hồi yêu nhau, anh không phải người lãng mạn hay ga lăng kiểu mua quà đắt tiền, nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác an toàn. Lúc cưới nhau, kinh tế hai đứa còn chật vật, anh vẫn luôn nói: “Em cứ lo nhà cửa, còn lại để anh cố”.
Có lẽ vì câu nói ấy mà suốt nhiều năm hôn nhân, tôi chấp nhận lui về làm hậu phương. Tôi nghỉ công việc văn phòng để ở nhà sinh con, chăm con nhỏ, lo cơm nước cho gia đình. Chồng tôi thì tập trung làm ăn, mở cửa hàng kinh doanh. Anh vốn là người kỹ tính, nguyên tắc và đặc biệt cẩn thận chuyện tiền bạc. Ngày trước tôi còn thấy đó là ưu điểm, vì nhờ vậy kinh tế gia đình mới dần ổn định hơn.
Cuộc sống của chúng tôi trước đây tuy không quá dư dả nhưng khá yên ấm. Chồng chưa từng để vợ con thiếu thốn. Hằng tháng anh đưa tôi 10 triệu đồng để lo tiền sữa, ăn uống cho con, còn lại mọi chi phí lớn nhỏ trong nhà anh tự chi trả hết nên tôi cũng chưa từng phải suy nghĩ nhiều về chuyện tiền nong.
Bạn bè, người thân nhìn vào đều nghĩ tôi có cuộc sống đáng mơ ước vì lấy được người chồng chăm chỉ, biết lo cho gia đình. Bản thân tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Thế nhưng càng làm ăn được, chồng tôi càng trở nên nguyên tắc và khắt khe hơn trong chuyện vun vén kinh tế. Anh có thói quen ghi chép mọi khoản chi tiêu rất chi tiết, hiếm khi tiêu xài cho bản thân hay mua thứ gì không thật sự cần thiết.
Trước đây vì tôi không tham gia công việc nên cũng không va chạm nhiều trong chuyện tiền bạc. Nửa năm trở lại đây, cửa hàng của chồng thiếu nhân sự nên tôi bắt đầu ra phụ việc. Từ bán hàng, ghi sổ sách, tính toán doanh thu đến quản lý nhân viên, tôi đều làm.
Có hôm vừa đứng quầy cả ngày, tối về lại lao vào bếp núc, dọn dẹp, chăm con. Nhân viên sai sót, tôi là người đứng ra giải quyết. Tôi nghĩ vợ chồng cùng nhau gánh vác, cửa hàng phát triển thì kinh tế gia đình cũng tốt lên nên chưa bao giờ "kể công" với chồng.
Điều khiến tôi buồn lòng nhất là cách chồng cư xử với mình trong chuyện tiền bạc. Mỗi tối khoảng 7h, anh đều mở điện thoại, đăng nhập ngân hàng để rà soát từng khoản tiền khách chuyển khoản, từng đồng tiền mặt thu được trong ngày. Anh kiểm tra kỹ đến mức nếu thiếu hay lệch một khoản nhỏ cũng lập tức hỏi tôi. Có hôm anh còn yêu cầu tôi bỏ tiền túi vào cho khớp sổ rồi mới thôi.
Tiền khách chuyển khoản đều vào tài khoản của anh. Tiền mặt cũng được cất trong tủ, hai vợ chồng cùng biết mật khẩu nhưng tôi chưa bao giờ tự ý lấy một đồng nào. Vậy mà cách anh kiểm tra, dò xét khiến tôi có cảm giác chồng không hề tin tưởng vợ. Như thể trong suy nghĩ của anh, tôi có thể giấu tiền riêng hoặc gian dối bất cứ lúc nào.
Tôi chạnh lòng vì mình bỏ công sức ra phụ việc nhưng gần như làm không công. Ngoài khoản 10 triệu đồng sinh hoạt như trước, chồng cũng chưa từng chủ động đưa thêm một khoản nào để động viên, ghi nhận công sức, hay tặng quà cáp thêm cho tôi. Trong khi áp lực tôi gánh bây giờ lớn hơn rất nhiều.
Có lẽ điều khiến tôi mệt nhất không phải là làm việc nhiều, mà là cảm giác mình đang bị đối xử như một nhân viên cần giám sát chứ không phải người vợ đã ở bên anh gần 10 năm.
Tôi hiểu làm ăn thì cần rõ ràng tiền bạc. Nhưng rõ ràng đến mức kiểm soát từng đồng, lúc nào cũng nghi ngờ vợ như vậy có phải là quá chi li, quá tính toán không? Hay thực sự chồng tôi là người bủn xỉn, keo kiệt?
Tôi cứ băn khoăn mãi. Trong hôn nhân, tiền bạc nên minh bạch đến đâu để không biến sự cẩn thận thành thứ làm tổn thương người bên cạnh? Để thoát khỏi tình trạng này, tôi nên nói chuyện mong chồng thay đổi, hay nghỉ công việc phụ giúp chồng để đi tìm việc khác?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi lấy chồng sau 5 năm hẹn hò. Anh là kỹ sư xây dựng, công việc ổn định, lương khá. Còn tôi là một giáo viên hợp đồng tại một trung tâm tiếng Anh nhỏ. Chúng tôi yêu rồi cưới nhau, như hầu hết các cặp vợ chồng khác.
Cưới nhau đầu năm, cuối năm tôi có tin vui. Khi biết vợ mang thai, anh háo hức gọi điện báo cho cả họ hàng. Tối hôm ấy, anh mua rất nhiều đồ ăn tôi thích. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, tôi thấy những tháng ngày mang thai trở nên nhẹ nhõm hơn.
Suốt thời gian tôi có bầu, anh chăm sóc rất kỹ. Anh đọc sách nuôi con, xem video chăm trẻ sơ sinh. Có hôm đêm khuya tôi thèm ăn thứ gì, anh vẫn chạy xe đi tìm khắp con phố. Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Ngày con trai chào đời, anh khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh bế con rất vụng về nhưng ánh mắt đầy yêu thương. Người thân nhìn vào đều bảo anh sẽ là một người cha tốt.
Nhưng nuôi con mọn quả thực vất vả. Không biết con tôi kiểu gì, cứ ngày ngủ, nửa đêm bắt đầu dậy khóc tới sáng. Tình trạng ấy diễn ra mấy tháng liền khiến tôi mệt mỏi và lo lắng tới mức muốn trầm cảm. Cũng may, bà ngoại ở xa nhưng có bà nội ở gần chia sẻ với tôi đôi chút
Chồng tôi vẫn ăn đúng giờ, ngủ đủ giấc vì “mai anh còn phải đi làm”. Công trình xa nhà nên sáng sớm đã đi, tối muộn mới về. Tôi hiểu anh mệt. Vì thế tôi cố gắng tự xoay xở. Nhiều việc trong nhà tôi cũng không muốn phiền đến anh.
Sau 4 tháng ở cữ, tôi muốn đi làm trở lại. Nghĩ đến đi làm, tôi cảm thấy phấn chấn. Ít nhất, tôi không phải suốt ngày quanh quẩn từ bếp lên phòng ngủ và nhà vệ sinh nữa. Tôi muốn đi làm, dù biết sẽ vất vả hơn, nhưng tôi còn có quãng nghỉ.
Tôi bàn chồng nhờ bà nội sang giúp chăm cháu, đợi con cứng cáp sẽ cho đi nhà trẻ. Dù chồng nói tôi nên nghỉ thêm, nhưng tôi không muốn. Khó khăn lắm tôi mới có công việc ổn định tại trung tâm. Nếu nghỉ quá lâu, trung tâm sẽ tìm giáo viên mới thay thế. Hơn nữa, gia đình cũng cần thêm nguồn thu nhập để trang trải cuộc sống và chuẩn bị cho tương lai của con.
May mắn là mẹ chồng tôi đã nghỉ hưu nên nhận giúp việc chăm cháu. Tôi rất biết ơn bà vì điều đó. Thế nhưng công việc của tôi lại có đặc thù khác với nhiều nghề khác.
Học viên thường học vào buổi chiều và buổi tối nên giờ giấc làm việc của tôi không cố định. Tôi thường ở nhà buổi sáng và ra khỏi nhà vào giữa buổi chiều đến tối muộn. Ban đầu mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng dần dần, việc tôi thường xuyên vắng nhà vào buổi tối khiến những lời phàn nàn xuất hiện nhiều hơn.
Mẹ chồng than rằng cháu khó chăm, lười ăn, hay quấy khóc vì nhớ hơi mẹ. Chồng tôi cũng bắt đầu cho rằng tôi đang lơ là con cái, phó thác việc chăm con cho mẹ chồng. Từ đó, những mâu thuẫn trong gia đình ngày một nhiều hơn.
Đỉnh điểm của mâu thuẫn xảy ra vào một buổi tối. Hôm đó, sau giờ dạy, trung tâm diễn ra một cuộc họp ngắn bàn về công tác đào tạo. Tôi đã gọi điện cho mẹ chồng, nói sẽ về muộn hơn thường lệ một chút.
Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm nhận bầu không khí nặng nề trong nhà. Con trai vẫn đang khóc ngằn ngặt trong vòng tay bà nội.
Chồng tôi đứng giữa phòng khách với vẻ mặt đầy tức giận. Anh nói rằng con đã quấy khóc cả buổi tối và không ai dỗ được. Rốt cuộc, tôi có thương con không? Tôi vội vàng ôm lấy con và bảo với chồng: “Em đi làm chứ đâu phải đi chơi mà anh phải gay gắt thế. Chẳng lẽ nhà có bố và bà nội chăm còn chưa đủ yêu thương à?”. Tôi vừa dứt lời, anh liền vung tay tát mạnh vào má tôi, ngay trước mặt mẹ chồng.
Khoảnh khắc ấy, tôi chết lặng. Điều khiến tôi đau không chỉ là cái tát, mà là việc người đàn ông từng nâng niu, chăm sóc tôi trong những ngày mang thai lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi nhìn con đang khóc, nhìn mẹ chồng bối rối đứng bên cạnh, rồi nhìn người chồng của mình. Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này, tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa đến thế.
Vài ngày sau chuyện đó, khi con đã ngủ, anh ngồi đối diện tôi trong phòng khách. Giọng anh không còn gay gắt như trước nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Anh nói: "Từ tháng sau em nghỉ ở nhà đi. Tiền bạc để anh lo. Phụ nữ nên đặt gia đình lên hàng đầu. Anh không cần em kiếm tiền. Điều anh cần là con có mẹ ở bên".
Nếu không có cái tát trước đó, có lẽ tôi đã cảm động vì câu nói ấy. Nhưng lúc đó, tôi chỉ thấy nghẹn ngào. Tôi hỏi, anh có bao giờ nghĩ công việc ấy không chỉ là tiền bạc hay không?
Tôi đã dành nhiều năm học tập, tích lũy kinh nghiệm để có được công việc mình yêu thích. Tôi làm việc không chỉ là để kiếm tiền, còn là vì muốn sống một cuộc sống tự chủ, độc lập. Tại sao sau khi trở thành mẹ, tôi phải từ bỏ tất cả?
Anh nói rằng một đứa trẻ chỉ có một tuổi thơ. Nếu bỏ lỡ những năm tháng đầu đời của con, tôi sẽ không bao giờ bù đắp lại được. Tôi đáp rằng, một người phụ nữ cũng chỉ có một cuộc đời. Nếu tôi chỉ sống vì người khác, liệu tôi có còn là chính mình nữa không?
Cuộc trò chuyện dần biến thành tranh cãi. Anh cho rằng tôi đang đặt mong muốn của mình lên trên con cái. Tôi cho rằng anh đang bắt tôi lựa chọn giữa việc làm mẹ và việc được sống với nghề nghiệp của mình.
Đến cuối cùng, anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: "Nếu phải chọn giữa nghề dạy học và con trai, em sẽ chọn thế nào?".
Tôi bật khóc. Bởi tôi biết đó là một câu hỏi không công bằng. Chưa bao giờ tôi đặt con và nghề nghiệp lên bàn cân. Chưa bao giờ tôi yêu con ít đi chỉ vì tôi muốn tiếp tục công việc của mình. Nhưng dường như trong mắt anh, chỉ cần tôi không từ bỏ công việc, điều đó đã là bằng chứng cho sự ích kỷ.
Tôi kể câu chuyện này không phải để trách chồng. Có thể anh cũng có những suy nghĩ riêng mà tôi chưa hiểu hết.
Nhưng tôi biết, rất nhiều người mẹ đã đi làm trở lại sau khi sinh con và không mấy ai cho rằng đó là một lựa chọn ích kỷ. Tại sao chồng tôi không thấu hiểu, thông cảm và sẻ chia thay vì yêu cầu vợ phải hi sinh cho con cái, cho gia đình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 6-4, từ Thanh Hóa đến TP Đà Nẵng và phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 39 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 40-45%.
Miền Nam nắng nóng diện rộng. Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm thấp nhất từ 45-50%.
Cao nguyên Trung Bộ nắng nóng vài nơi với nhiệt độ cao nhất có nơi trên 35 độ C.
Ngoài ra tại khu vực Tây Bắc Bộ và đồng bằng Bắc Bộ xuất hiện nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt và đang mở rộng ra nhiều nơi.
Nắng nóng ở các khu vực trên khả năng kéo dài trong nhiều ngày tới.
Do ảnh hưởng của nắng nóng và nắng nóng gay gắt kết hợp với độ ẩm trong không khí giảm thấp nên nguy cơ xảy ra cháy nổ ở khu vực dân cư do nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Ngoài ra, nắng nóng còn có thể gây mất nước đối với cơ thể người khi tiếp xúc lâu với nền nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo trong các bản tin nắng nóng và nhiệt độ cảm nhận thực tế ngoài trời có thể chênh lệch từ 2-4 độ C, thậm chí có thể cao hơn phụ thuộc vào các điều kiện mặt đệm như bê tông, đường nhựa.
TP Hà Nội có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 34-36 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 21-25 độ C, cao nhất 33-38 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 35-36 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng nóng, phía bắc có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 32-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 34-36 độ C.
Nguồn: https://tuoitre.vn/thoi-tiet-hom-nay-6-4-ca-nuoc-tiep-tuc-nang-nong-gay-gat-20260405162824018.htm

