Tôi tên là Trường, 51 tuổi. Tôi có nhân tình bên ngoài, vợ biết nhưng không nói. Ban đầu tôi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng hiểu ra vợ rất thức thời, thấu rõ vật chất quyết định ý thức. Trong gia đình này tôi là trụ cột, tiền tôi đưa vợ hằng tháng vứt đi cũng gấp 5 lần tổng số lương còm của vợ.
Với nhân tình, tôi giao hẹn đẻ được con trai, tôi sẽ làm di chúc nhà đất cho thằng bé tất cả. Không ngờ đứa nhỏ trong bụng cô ấy lại là con trai thật. Tôi vui lắm, tự tính toán, lên kế hoạch tiền nong, tặng quà cho tình nhân rất nhiều.
Từ khi biết có con trai, tôi thường qua lại chỗ nhân tình nhiều hơn. Thế nhưng vợ tôi hình như không hề có ý định ngăn cản. Nhân tình sinh cho tôi một cậu con trai, vợ cũng biết nhưng tuyệt nhiên không ý kiến.
Ban đầu tôi hoảng khi biết vợ đã phát hiện ra. Nhưng đáp lại sự căng thẳng của tôi chỉ là nụ cười bao dung hiểu chuyện. Tận sau này tôi mới hiểu ý nghĩa, chứ tại thời điểm đó tôi cảm động vô cùng.
Thay vì làm lớn chuyện, vợ tôi không tỏ vẻ ghen tuông, đố kỵ. Đàn ông chúng tôi ra ngoài xã hội “đầu đội trời, chân đạp đất”, về gia đình vẫn giữ được kỉ cương, đó là điểm đáng để tự hào.
Tôi giải thích thái độ bình thản, lạnh nhạt của vợ là tỉnh táo, khôn ngoan. Cô ấy thực sự rất khôn ngoan mới thế. Chúng tôi lấy nhau 4 năm mới có mụn con gái, sau đó vợ tôi không mang thai thêm được.
Nhiều năm tôi bị trêu cho ngồi chiếu dưới vì mang tiếng con trưởng mà không biết đẻ con trai. Giờ thì tôi đã có một cậu ấm đáng đồng tiền bát gạo, yên tâm sau này có thằng chống gậy lúc về già.
Vốn dĩ tôi chỉ định làm mọi thứ trong âm thầm nhưng chẳng hiểu thế nào vợ tôi cái gì cũng biết, chỉ có ghen tuông là không. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thành tựu. Gia đình tôi trong ấm, ngoài êm, cả vợ và nhân tình đều yên ổn.
Họ yêu thương, chiều chuộng tôi và hòa thuận lẫn nhau. Hai người phụ nữ của tôi rõ ràng đều vô cùng đẳng cấp. Tuy nhiên trái đắng cuối cùng cũng đến, vượt qua những gì mà trí não tôi có thể tưởng tượng ra.
Nhân dịp con trai nhỏ đầy tháng, tôi mạnh dạn ngỏ ý với vợ, mở tiệc cho 2 chị em gặp nhau và các con chính thức thành người một nhà. Vợ tôi hào phóng gật đầu, chỉ nhắc nhẹ nên tổ chức nhỏ, không nên làm lố.
Chẳng ngờ bữa tiệc hôm đó không những lố mà tôi còn bị biến thành thằng hề trong trò chơi của vợ. Sau màn ăn uống, vợ tôi khéo léo nhắc con gái về phòng học bài. Chỉ còn 3 người lớn và đứa nhỏ đang ẵm trên tay.
Vợ tôi nhẹ nhàng hỏi nhân tình: “Em nói thật đi, thằng bé có phải con anh Trường không?”. Nhân tình của tôi bực bội nói xẵng: “Chị lớn tuổi, nên nói chuyện tử tế”. Vợ tôi mặt không biến sắc nói như đinh đóng cột: “Em cũng giống chị, đều lừa anh ấy cả. Chồng chị làm gì có khả năng sinh con”.
Phút giây ấy tôi hiểu rõ ràng một điều, phụ nữ không bao giờ đơn giản và tốt nhất không cho họ gặp nhau.
Tôi lấy lại vai trò làm chủ, quát nhẹ để áp đảo vợ, bày tỏ thái độ sẵn sàng bảo vệ nhân tình. Cô nhân tình nhỏ của tôi được đà cũng làm ra vẻ thách thức rất căng. Tuy nhiên vợ tôi không sa vào tranh cãi, chỉ nói một câu mà phần thắng nghiêng hẳn về cô ấy: “Con gái tôi cũng không phải con anh. Tôi định giữ kín chuyện này nhưng thấy anh ngu quá, tôi không đành lòng im lặng”.
Chuyện còn lại thì các bạn biết rồi đấy. Tôi điên tiết, hậm hực đi xét nghiệm khắp nơi và ngậm đắng nuốt cay nghe nhân tình thú nhận đứa nhỏ là con của cô ấy với bạn trai cũ. Hiện tại, cô ta vẫn lén lút quan hệ với người yêu ở sau lưng tôi.
Vợ tôi sau khi gây ra phong ba bão táp thì vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng, cao thượng, trực tiếp đề nghị với tôi: Hoặc quay về nhà, tiếp tục làm bố của con gái chúng ta, sống để bụng chết mang theo, tuyệt đối không cho con biết. Hoặc làm đơn ly hôn, để lại toàn bộ tài sản vì vi phạm nghiêm trọng hôn nhân một vợ một chồng. Anh có muốn cho thiên hạ biết anh vô sinh không?
Tôi phải thừa nhận đúng là tôi thất bại. Thứ duy nhất khiến tôi còn giá trị là cái mác giám đốc, có công ty, có tiền và tài sản tương đối. Nhưng tình yêu, sự tôn trọng và một gia đình thực sự thì tôi không còn.
Hiện tại, tôi cố gắng trấn tĩnh để suy nghĩ thấu đáo và thực tế nhất về đề nghị của vợ. Tôi có nên tiếp tục sống với vợ con như trước, thiết lập cuộc sống giả vờ như yên ổn để bảo toàn danh dự và tài sản của mình?
Hay là chấp nhận ly hôn? Mất tài sản (nhiều chứ không ít) và coi đây là cái giá tôi phải trả để xóa đi tất cả, làm lại từ đầu? Theo mọi người tôi nên làm thế nào để cuộc sống sau này dễ chịu hơn?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo Hãng tin AFP, Bộ Ngoại giao Philippines ngày 2-4 cho biết cam kết này được đưa ra sau cuộc điện đàm "hiệu quả" giữa Ngoại trưởng Theresa Lazaro và người đồng cấp Iran.
Theo đó, phía Tehran bảo đảm các tàu treo cờ của Philippines sẽ được lưu thông "an toàn, thông suốt và nhanh chóng" qua eo biển Hormuz.
Động thái trên được kỳ vọng giúp đảm bảo nguồn cung ổn định dầu mỏ và phân bón cho Philippines - quốc gia vốn phụ thuộc lớn vào nhập khẩu năng lượng từ Trung Đông. Ngoại trưởng Lazaro xác nhận hai bên đã đạt được "nhận thức tích cực" về an toàn hàng hải và an ninh năng lượng.
Cùng ngày, một quan chức cấp cao Iran cho biết nước này sẵn sàng ký các thỏa thuận với các quốc gia châu Âu, châu Á và Ả Rập về việc sử dụng eo Hormuz, đồng thời khẳng định Tehran đang "kiểm soát hoàn toàn" tuyến hàng hải này và sẽ mời các nước có nhu cầu tham gia thỏa thuận, theo Hãng tin TASS.
Trước đó, Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr đã ban bố tình trạng khẩn cấp năng lượng quốc gia, khẳng định "không loại trừ bất kỳ phương án nào" để ứng phó với giá nhiên liệu tăng cao kỷ lục do tác động của chiến sự tại Trung Đông.
Trong diễn biến liên quan, Ngoại trưởng Lazaro từng gặp đại sứ Iran tại Manila để đề nghị công nhận Philippines là "quốc gia không thù địch".
Về tình hình trong nước, đơn vị vận hành nhà máy lọc dầu duy nhất của Philippines cho biết gần đây đã phải mua khoảng 2,5 triệu thùng dầu thô từ Nga trong tình thế "cực kỳ cần thiết", do thiếu nguồn cung giữa xung đột Trung Đông. Đây được cho là thương vụ hiếm thấy, khi Mỹ trước đó chưa nới lỏng trừng phạt Nga liên quan chiến sự Ukraine.
Tôi năm nay 30 tuổi, mẹ của 1 bé 4 tuổi và một bé mới tròn 14 tháng. Nhìn 2 đứa con oặt ẹo, lả đi vì nóng, tim tôi như có ai xát muối, còn cuộc hôn nhân của tôi dường như cũng đang "bốc cháy" theo từng đợt nắng nóng đỉnh điểm này.
Ngay lúc tôi ngồi gõ những dòng tâm sự này, mồ hôi vẫn đang túa ra ướt đẫm lưng áo. Cái quạt máy chạy hết công suất chỉ xua đi được luồng không khí đặc quánh, nóng rát phả thẳng vào mặt.
Và cay đắng thay, nguyên nhân khiến 3 mẹ con tôi phải chịu đựng cảnh "địa trần gian" này không phải vì chúng tôi nghèo đến mức không mua nổi một chiếc điều hòa, mà vì tầm nhìn vĩ mô của chồng tôi. Anh luôn cho rằng phải tiết kiệm từng đồng để mua chung cư.
Chồng tôi là một người đàn ông tu chí, tôi không phủ nhận điều đó. Từ ngày lấy nhau, anh luôn ám ảnh bởi việc phải thoát khỏi cảnh ở trọ. Anh vẽ ra viễn cảnh về một căn chung cư 3 phòng ngủ, có cửa sổ lộng gió. Nhưng để đạt được viễn cảnh ấy, anh biến hiện tại của gia đình thành một cuộc khổ hạnh thực sự.
Mùa hè năm nay đến với những đợt nắng nóng kỷ lục. Căn phòng trọ 25m2 của chúng tôi biến thành một chiếc hộp giữ nhiệt. Đỉnh điểm là tuần trước, khi nhiệt độ ngoài trời lên tới 40 độ C, nhiệt độ trong phòng mái tôn của chúng tôi chắc chắn phải cao hơn thế.
Đứa lớn nhà tôi cả đêm trằn trọc, khóc ngặt nghẽo vì nóng. Cứ nhắm mắt được một lúc, con lại giật mình tỉnh dậy, gãi những vết rôm sảy mọc chi chít trên lưng, trên cổ rớm cả máu. Đứa nhỏ 14 tháng thì thê thảm hơn. Cơ thể non nớt của con không chịu nổi nhiệt độ khắc nghiệt. Con nổi mẩn đỏ toàn thân, lười bú, quấy khóc cả ngày lẫn đêm. Cả tuần nay, tôi thức trắng đêm, 2 tay hai chiếc quạt nan phe phẩy liên tục cho 2 đứa, mỏi nhừ đến mức không nhấc nổi cánh tay.
Thấy con khổ sở, tôi rơi nước mắt năn nỉ chồng: "Anh ơi, hay mình rút tiền tiết kiệm mua một cái điều hòa rẻ tiền cũng được. Hàng Nhật bãi có mấy triệu thôi. Chứ thế này con ốm mất, tiền đi viện còn quá tội tiền mua điều hòa, tiền điện anh ạ".
Tôi cứ ngỡ nhìn con như vậy, người làm cha nào cũng sẽ xót xa mà mềm lòng. Nhưng không, chồng tôi gạt phắt: "Em đàn bà con gái thiển cận nó vừa thôi! Mua cái điều hòa mấy triệu thì dễ, nhưng tiền điện mỗi tháng đội lên cả triệu bạc thì ai chịu?
Em tính xem, mùa hè kéo dài 4-5 tháng, tốn bao nhiêu tiền? Tiền đấy để cộng dồn vào quỹ mua nhà có phải hơn không? Ngày xưa các cụ làm gì có điều hòa, mồ hôi nhễ nhại vẫn lớn lên khỏe mạnh, có ai chết vì nóng đâu? Phải dạy cho con cách thích nghi, khổ trước sướng sau. Lên chung cư rồi điều hòa bật 24/24 không ai cấm".
Tôi điếng người, những lời nói của anh như những nhát dao cứa vào sự nhẫn nhịn cuối cùng của tôi. Khổ trước sướng sau? Liệu con tôi có đợi được đến lúc anh đủ tiền mua chung cư hay không, hay tuổi thơ của chúng sẽ bị ám ảnh bởi những đêm hè nóng như thiêu như đốt, bởi những cơn ngứa ngáy rôm sảy hành hạ đến rớm máu?
Đỉnh điểm của sự phẫn nộ là vào chiều hôm kia. Khi tôi đi làm về, thấy đứa nhỏ đang nằm lịm đi trên chiếc chiếu trúc ướt sũng mồ hôi, mặt mũi đỏ lựng. Tôi sờ trán con thì nóng hầm hập. Con bị sốt nhiệt do cơ thể mất nước và quá nóng.
Tôi hoảng loạn bế con chạy thẳng vào viện. Bác sĩ mắng tôi xơi xơi: "Nuôi con kiểu gì mà để nó sốt đến lả đi vì nóng thế này? Môi trường ở quá ngột ngạt, rôm sảy thì nhiễm trùng. Bố mẹ tiết kiệm cái gì không biết mà đày đọa đứa trẻ!".
Nghe bác sĩ nói, tôi chỉ biết cúi gầm mặt khóc. Tôi hận bản thân mình hèn nhát, hận mình không dám tự quyết. Tối đó, chồng tôi vào viện thăm con. Thay vì xót xa, câu đầu tiên anh hỏi khi nhìn thấy tờ hóa đơn viện phí là: "Đấy, ốm đau vào tốn kém thế này. Nên từ giờ em phải đi chợ dè xẻn lại bù vào khoản này nhé".
Giọt nước tràn ly. Tôi nhìn người đàn ông đầu ấp tay gối với mình, đột nhiên cảm thấy xa lạ và sợ hãi. Anh ta yêu cái căn chung cư tương lai kia hơn cả sinh mạng và sức khỏe của các con mình. Anh ta tự huyễn hoặc bản thân bằng cái mác hy sinh vì gia đình, nhưng thực chất lại là sự ích kỷ tột cùng, bắt vợ con phải làm vật tế thần cho tham vọng.
Đêm ngồi ôm con trong bệnh viện, nơi có hơi mát của điều hòa, tôi tự hỏi: Mục đích của hôn nhân là gì? Chúng ta cố gắng kiếm tiền mua nhà để làm gì, nếu không phải là để những người thân yêu được sống thoải mái, hạnh phúc hơn?
Một căn nhà gạch đá vô tri trong tương lai liệu có đền bù được những tổn thương về thể chất và tinh thần mà các con tôi đang phải chịu đựng ngày hôm nay?
Sổ tiết kiệm của gia đình do anh giữ, nhưng trong thẻ cá nhân tôi vẫn còn dư chục triệu tiền thưởng. Tôi có nên tự ý gọi thợ đến lắp điều hòa, mặc kệ việc chồng tôi sẽ nổi điên, đập phá hay thậm chí đòi ly hôn vì tôi… phá hoại kế hoạch lớn của anh ta? Tôi thực sự quá mệt mỏi và bế tắc rồi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn đã nhiều năm và có 2 con nhỏ. Đứa lớn đang tuổi đến trường, đứa nhỏ mang bệnh bẩm sinh nên thường xuyên phải ra vào bệnh viện. Cuộc sống của tôi xoay quanh công việc, bếp núc và việc chăm sóc con cái.
Tôi vốn không phải người phụ nữ có ngoại hình nổi bật. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn thuộc nhóm "dưới trung bình", dáng người khá mập mạp, gương mặt cũng không sắc sảo. Tôi từng rất tự ti về bản thân. Khi quen rồi kết hôn với chồng, tôi luôn nghĩ mình may mắn vì tìm được một người đàn ông chấp nhận những khuyết điểm của mình.
Thực tế, ngày mới yêu nhau, chúng tôi khá tương xứng về mọi mặt. Chồng tôi cũng không phải mẫu đàn ông điển trai hay thành đạt vượt trội. Ban đầu, anh chiếm được tình cảm của tôi nhờ sự chân thành, chăm chỉ làm ăn. Nhưng dần dần, cuộc sống cơm áo gạo tiền, chung sống lâu năm khiến chồng tôi lộ ra nhiều tật xấu.
Khoảng 1 năm gần đây, chồng tôi có thói quen mang vợ ra làm trò đùa mỗi khi tụ tập bạn bè. Nhiều lần anh uống say, chụp những bức ảnh tôi đang ở trạng thái xấu xí đăng lên mạng xã hội. Mỗi lần như vậy, tôi đều nói rõ rằng mình không thích, cảm thấy bị tổn thương khi đọc những bình luận trêu chọc, chế giễu từ người khác. Anh thường gạt đi, cho rằng đó chỉ là chuyện vui vẻ, không đáng để bận tâm.
Tôi đã nhẫn nhịn rất nhiều lần vì nghĩ vợ chồng ai cũng có lúc vô tâm. Nhưng cứ lặp lại việc trêu chọc tôi mãi thì không phải là vô tình nữa mà là ác ý.
Đỉnh điểm của nỗi thất vọng xảy ra vài ngày trước. Hôm đó trời mưa rất lớn. Chồng đi nhậu cùng bạn bè ở một quán gần nhà, còn tôi ở nhà lo cơm nước và chăm hai con. Sau đó, anh gọi về nói sắp có khách đến chơi nên tôi phải đội mưa đi bộ mua thêm thức ăn. Khi trở về nhà, người ướt sũng, mệt mỏi và bơ phờ, tôi mở điện thoại lên thì phát hiện anh vừa đăng một bức ảnh của tôi với ngoại hình xấu xí nhất.
Không chỉ đăng ảnh, anh còn đem tôi ra làm chủ đề mua vui trên bàn nhậu. Bên dưới bài đăng là những lời bình luận châm chọc từ bạn bè của anh. Điều khiến tôi đau nhất là anh không hề thấy có gì sai. Tôi gọi điện hỏi: "Anh không thấy xấu hổ khi bạn bè cười đùa về vợ mình à?". Anh nói tỉnh bơ: "Đăng vợ mình lên cho vui thôi mà".
Câu trả lời ấy khiến mọi cảm xúc dồn nén trong tôi bùng nổ. Tôi bật khóc rồi đi thẳng đến nơi anh đang ngồi nhậu.
Khi bước vào quán, tôi nhìn thấy ánh mắt của những người đàn ông đang hướng về mình. Họ cười cợt, bàn tán, còn chồng tôi vẫn tỏ ra thích thú vì nghĩ rằng mình vừa tạo ra một câu chuyện vui cho cả bàn nhậu. Lúc đó tôi vừa tức giận, vừa tủi thân, vừa cảm thấy bị xúc phạm. Tôi không còn giữ được bình tĩnh nữa và hai vợ chồng đã cãi vã ngay tại chỗ.
Tôi nghĩ mọi chuyện rồi cũng sẽ lắng xuống khi cả hai về nhà nói chuyện. Nhưng không hề có một lời xin lỗi từ chồng. Một ngày sau, chồng tỉnh dậy sau cơn say, tiếp tục nhắn tin đổ lỗi cho tôi. Anh cho rằng tôi làm anh mất mặt trước bạn bè. Trong câu chuyện của anh, anh là nạn nhân còn tôi là người quá đáng vì không biết đùa, không biết giữ thể diện cho chồng.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là suốt từ đầu đến cuối, anh không hề nhận ra cảm xúc của tôi. Anh không hiểu rằng người bị cười nhạo là tôi, người bị tổn thương là tôi.
Đêm hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc của mình và hai con rồi rời khỏi nhà. Tôi về ở nhờ nhà bố mẹ chồng vì muốn hai bên gia đình biết rõ sự việc trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không thể tiếp tục sống bên một người không biết tôn trọng vợ mình. Điều khiến tôi day dứt nhất là hai đứa con còn quá nhỏ. Một bé sức khỏe yếu, thường xuyên phải điều trị. Nếu ly hôn, tôi không đủ khả năng vừa làm việc vừa chăm sóc hai con. Nhưng nếu ở lại, tôi sợ bản thân sẽ tiếp tục sống trong sự coi thường và tổn thương kéo dài.
Nhiều người nói rằng chỉ là một bức ảnh, một câu đùa. Nhưng với tôi, vấn đề không nằm ở bức ảnh. Điều đáng sợ là người đầu ấp tay gối lại xem sự xấu hổ, tổn thương của vợ như một trò mua vui cho người khác.
Nếu nói ra ý định ly hôn, chắc chắn bố mẹ 2 bên sẽ không đồng ý vì các cháu còn quá nhỏ. Nhưng tôi thực sự không biết mình nên tiếp tục chịu đựng ra sao những ngày sắp tới. Hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!