3 ngày sau khởi đầu hoành tráng của đội tuyển Việt Nam (thắng Timor Leste 7-0), Indonesia cũng đáp trả khi đánh bại Campuchia với tỷ số 5-1. Dù vẫn xếp trên Indonesia do hơn hiệu số bàn thắng bại, nhưng có thể khẳng định, học trò HLV Kim Sang-sik phải rất nỗ lực để chiếm được ngôi đầu bảng A.
Bên cạnh ẩn số Singapore (đội đã thắng Timor Leste và Campuchia để tạm chiếm ngôi đầu), đội tuyển Việt Nam còn phải gặp phiên bản toàn diện và thiện chiến của Indonesia.
Với 12 cầu thủ gốc gác nước ngoài (7 cầu thủ đá chính trước Campuchia), Indonesia hiển nhiên rất mạnh. Thom Haye cùng đồng đội cuốn phăng đối thủ Campuchia với lối đá tấn công tốc độ và rực lửa, đan xen kiểm soát bóng bài bản và pressing dồn dập, với hình hài hiện đại như một đội tuyển mang hơi thở châu Âu.
Đội tuyển Việt Nam đủ sức thắng Singapore để vượt lên đối thủ, nhưng cuộc cạnh tranh với Indonesia sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Việt Nam đối đầu Indonesia ngày 3.8 trên sân Pakansari (lượt bốn), trong trận “chung kết” bảng A. Hành quân đến Indonesia chưa bao giờ đơn giản, khi đội tuyển Việt Nam thường từ hòa đến thua. 10 năm trước, cũng tại Pakansari, Indonesia thắng Việt Nam 2-1 ở bán kết lượt đi AFF Cup 2016, rồi đoạt vé vào chung kết khi hòa 2-2 ở lượt về. Indonesia cũng hòa Việt Nam 0-0 tại AFF Cup 2020 và 2022. Còn hiện tại, khi lực lượng đã “thay máu” gần như toàn diện nhờ dàn cầu thủ gốc Hà Lan, Indonesia sẽ không đá để kiếm trận hòa 0-0, mà ra sân để thắng.
Ngay cả khi có 1 điểm trước Indonesia ở lượt bốn tại Pakansari, chưa chắc đội tuyển Việt Nam đã dẫn đầu bảng.
Hãy nhớ bài học tại AFF Cup 2020, khi Việt Nam cũng có trận hòa 0-0 với Indonesia ở lượt bốn, nhưng sau cùng phải đứng nhì bảng vì ghi ít bàn hơn (hai đội cùng có 10 điểm, hiệu số +9, song Indonesia xếp trên do ghi 13 bàn, Việt Nam chỉ ghi 9 bàn).
Sự phung phí khi gặp các đối thủ dưới cơ, đặc biệt là Lào với chiến thắng khiêm tốn 2-0 (Indonesia thắng Lào tới 5-1), đã khiến đội tuyển Việt Nam không thể đoạt ngôi đầu. Học trò HLV Park Hang-seo sau đó phải gặp Thái Lan hùng mạnh, còn Indonesia đối đầu Singapore non trẻ.
Kết quả không ngoài dự đoán, khi Việt Nam thua Thái Lan tổng tỷ số 0-2, còn Indonesia hạ Singapore để vào chung kết. Đây cũng là giải duy nhất trong 14 năm qua, đội tuyển Việt Nam đứng nhì bảng.
Bài học quá khứ chỉ ra, đội tuyển Việt Nam không chỉ cần tối thiểu 1 điểm khi gặp đối thủ ngang tầm, mà còn cần tích lũy càng nhiều bàn càng tốt ở các trận “nhỏ”. 7 bàn trước Timor Leste mang tới khởi đầu tốt, nhưng còn cần ghi nhiều bàn ở các trận gặp Singapore và Campuchia.
Với ưu thế nghỉ dài hơn Singapore và được đá sân nhà, đội tuyển Việt Nam có thể thắng cách biệt ở màn so tài ngày 31.7. Tập trung từng trận một, học trò ông Kim sẽ đạt mục tiêu.
Chặng 16 Cúp truyền hình TP.HCM hôm 20-4 vừa qua có thể xem là bước ngoặt của cả mùa giải. Đoạn đường từ Nha Trang lên Đà Lạt, đi qua đèo Khánh Lê như mọi năm luôn là thử thách cực đại cho các tay đua.
Với việc về nhì chặng và bỏ xa các đối thủ cạnh tranh trực tiếp, tay đua của đội TP.HCM New Group Yarash Uladzizlau đã nắm chắc áo vàng. Trong khi đó Mughisa Moise (TP.HCM Vinama) cũng đã sở hữu luôn áo đỏ khi không còn chặng nào có đèo. Trừ khi có biến, hai vị trí này rất khó thay đổi.
Thậm chí ở 3 chiếc áo còn lại, khả năng "đổi chủ" cũng không dễ xảy ra. Áo xanh cho tay đua nước rút hiện thuộc về Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai).
Áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc đang trong tay Phạm Lê Xuân Lộc (Quân Khu 7). Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc vẫn thuộc về Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai).
Ngày 21-4, chặng 17 Cúp truyền hình TP.HCM sẽ thi đấu quanh hồ Xuân Hương. Các tay đua phải thực hiện 10 vòng đua, tổng cự ly 51km. Khả năng tốc độ đoàn đua sẽ được đẩy lên rất cao. Marchuk Dzianis dù khá an toàn ở vị trí áo xanh nhưng cũng không được phép chủ quan.
Trong khi đó áo vàng Yarash Uladzizlau và áo đỏ Mughisa Moise có quyền thong dong. Họ chỉ cần đeo bám và về đích trong nhóm đông.
Chặng này sẽ có 2 điểm tính điểm thưởng dọc đường (sprint). Sprint 1 là tại vòng đua thứ 3, và sprint 2 tại vòng 6.
Đội tuyển Anh trở lại sân Azteca (ở Mexico City), 40 năm sau sự kiện lịch sử World Cup, "Bàn tay của Chúa". Đó là bàn thắng ghi bằng tay của huyền thoại Diego Maradona từng khiến "Tam sư" khi đó thua đội tuyển Argentina tỷ số 1-2 ở vòng tứ kết. Lần này, họ sẽ đối đầu với đội đồng chủ nhà Mexico ở vòng 16 đội World Cup 2026.
Cuộc trở lại Azteca của đội tuyển Anh được đánh giá là "lành ít dữ nhiều". Bởi vì, lần này họ phải đối mặt với một đội chủ nhà đang hừng hực khí thế và đang có thành tích bất bại ngay trên thánh địa của mình. "El Tri" (biệt danh của đội tuyển Mexico) có thành tích cực kỳ ấn tượng tại sân Azteca, nơi họ chưa từng thua một trận nào tại World Cup ở đó, hòa 2 trận và thắng 8 trận, bao gồm cả 6 trận thắng liên tiếp gần nhất.
Theo siêu máy tính Opta, hai đội có tỷ lệ thắng thua rất sát nhau, với xác suất thắng của đội tuyển Anh là 40,6% so với 31,5% của Mexico.
Đó là trên sân cỏ, bên ngoài sân, đội tuyển Anh đối mặt áp lực rất lớn từ khán giả Mexico trên khán đài sân Azteca (có sức chứa hơn 80.000 chỗ ngồi), nơi những CĐV này chắc chắn sẽ tạo ra thứ âm thanh chát chúa với hy vọng sẽ khiến đôi chân các cầu thủ đến từ xứ sương mù phải run rẩy. Đó còn là độ cao hơn 2.200 m so với mực nước biển tại sân Azteca, nơi là ưu thế tuyệt đối của các cầu thủ Mexico, còn các cầu thủ Anh hoàn toàn có thể bị rơi vào trạng thái bị say độ cao, khó thở và mệt mỏi nhanh hơn đối thủ.
"Chắc chắn rồi, thi đấu với Mexico tại Azteca, và sẽ có rất, rất nhiều trở ngại đang chờ đợi chúng tôi", HLV Tuchel của đội tuyển Anh bày tỏ. Nhưng ông cũng hy vọng, các cầu thủ của mình "sẽ vượt ngàn chông gai" để thích nghi với mọi hoàn cảnh, và đối đầu sòng phẳng với đối thủ trong mọi điều kiện thi đấu bất lợi.
Đội tuyển Anh có đẳng cấp cao hơn Mexico, điều này là rõ ràng, thông qua lực lượng cầu thủ chất lượng hơn, và họ cũng xếp vị trí trên bảng xếp hạng FIFA cao hơn đối thủ, hạng 4 thế giới so với hạng 14.
Mexico cũng có nhiều cầu thủ đang thi đấu ở Anh (Raul Jimenez và Edson Alvarez), cùng nhiều ngôi sao khác ở các giải tại châu Âu như Obed Vargas (Tây Ban Nha), Santiago Gimenez (Ý) hay Mateo Chavez (Hà Lan). Nhưng dàn sao này khó so sánh với các tên tuổi của "Tam sư", như chân sút thượng thặng Kane, tiền vệ Declan Rice, Bukayo Saka, Jude Bellingham…
Nhưng điểm yếu của đội tuyển Anh là đến nay họ vẫn chưa ổn định, HLV Tuchel chưa tìm ra đội hình tốt nhất, trong đó vị trí hậu phải của họ đến nay là một lỗ hổng lớn khi Reece James chấn thương. Djed Spence và Jarell Quansah thay thế, nhưng cả hai chưa tạo được niềm tin. Điều này đã xảy ra ở trận vòng 32 đội khi đội tuyển Anh bị CHDC Congo khoét vào điểm yếu này, và có bàn mở tỷ số 1-0 của Cipenga ghi ngay phút thứ 7.
Chỉ có tài nghệ của Harry Kane và những sự thay người thần tốc của HLV Tuchel trong hiệp hai với sự hiện diện của Gordon và Saka, mới giúp đội tuyển Anh lật ngược thế cờ thắng lại tỷ số 2-1. Trong đó, Kane ghi cả 2 bàn và đều do Gordon kiến tạo.
Điểm yếu hàng thủ này của đội tuyển Anh đến trước trận gặp Mexico vẫn chưa được giải quyết, vì James vẫn còn chấn thương, Quansah chỉ mới hồi phục. Vậy Declan Rice được kéo về vị trí này một lần nữa? Nhưng HLV Tuchel bác bỏ ý định, sau khi phải kéo tiền vệ này về trám vào vị trí trọng yếu đó ở cuối trận đấu với CHDC Congo.
Sẽ có rất nhiều điều đội tuyển Anh cần phải cải thiện, sau những gì họ đã thể hiện có phần dưới sức ở trận gặp CHDC Congo. Trước một Mexico còn là thử thách lớn hơn, và nhiều thứ khó khăn khác còn nhiều hơn nữa đang bủa vây. "Tam sư" có lẽ một lần nữa lại đặt hết mọi hy vọng vào chân sút Harry Kane, trông chờ ngôi sao này ghi những bàn không thể tin được để đưa họ đi tiếp. Trừ khi, sẽ có một màn trình diễn siêu hạng, đạt điểm rơi phong độ như HLV Tuchel kỳ vọng, thì đội tuyển Anh mới chứng minh sức mạnh thực sự của mình.
Phút 12 trận đấu diễn ra tại Monterrey (Mexico), Nhật Bản được hưởng quả phạt góc. Sau pha đánh đầu của cầu thủ áo xanh, thủ môn Aymen Dahmen đẩy bóng chạm cột dọc rồi lăn dọc theo vạch vôi. Phần lớn khán giả trên sân cũng như người xem truyền hình đều tin rằng bóng đã hoàn toàn đi qua vạch cầu môn.
Tuy nhiên, trọng tài lập tức ra hiệu không có bàn thắng. Hệ thống công nghệ xác định bóng qua vạch vôi (Goal-line Technology), kết hợp với con chip gắn bên trong quả bóng, cho thấy toàn bộ trái bóng chưa vượt hẳn qua vạch trắng. Theo luật bóng đá, chỉ khi toàn bộ quả bóng đi qua hoàn toàn đường cầu môn thì bàn thắng mới được công nhận.
Dù bỏ lỡ cơ hội nâng tỷ số sớm, Nhật Bản vẫn dễ dàng ghi thêm 4 bàn để thắng Tunisia 4-0, qua đó có 4 điểm sau hai lượt trận, bằng với đội đang xếp đầu bảng F là Hà Lan.
Tình huống này khiến nhiều người nhớ lại trận Nhật Bản thắng Tây Ban Nha 2-1 tại World Cup 2022 ở Qatar. Khi đó, Kaoru Mitoma nỗ lực cứu bóng sát đường biên ngang trước khi căng ngang để Ao Tanaka ghi bàn quyết định. Trọng tài ban đầu cho rằng bóng đã đi hết biên ngang, nhưng VAR cùng hệ thống camera xác nhận vẫn còn khoảng 1,88 mm của quả bóng nằm trên mặt phẳng đường biên.
Bàn thắng được công nhận, Nhật Bản thắng trận và giành ngôi đầu bảng với 6 điểm. Đồng thời, kết quả đó cũng khiến đội tuyển Đức - ứng cử viên vô địch bị loại ngay từ vòng bảng trong sự thất vọng tột cùng. Khi ấy, đội tuyển Đức có cùng 4 điểm với Tây Ban Nha nhưng phải xếp thứ 3 do thua hiệu số bàn thắng. Truyền thông châu Âu sau đó cũng gọi đây là một trong những khoảnh khắc gây tranh cãi nhất World Cup 2022.
Bốn năm sau, "kịch bản mm" lại xuất hiện, nhưng lần này vận may không đứng về phía đội bóng của HLV Hajime Moriyasu.
ESPN đánh giá tình huống ở trận Nhật Bản - Tunisia là minh chứng cho hiệu quả của công nghệ tự động, khi trọng tài không cần mất thời gian xem VAR quá lâu mà vẫn đưa ra quyết định chính xác.
Tuy nhiên, hãng truyền thông này cũng cho rằng FIFA vẫn chưa thực sự cởi mở trong việc truyền tải thông tin đến người hâm mộ. Khác với Ngoại hạng Anh, nơi các đoạn hội thoại VAR và hình ảnh xem lại được chia sẻ nhanh chóng, FIFA vẫn kiểm soát chặt các dữ liệu liên quan đến những tình huống gây tranh cãi.
Tại World Cup 2022, hình ảnh xác nhận bóng chưa ra ngoài trong pha cứu bóng của Mitoma chỉ được FIFA công bố gần 18 giờ sau trận đấu, khiến nhiều đài truyền hình và người hâm mộ phản ứng dữ dội.
Dẫu vậy, sự phát triển của công nghệ vạch vôi, máy quay tốc độ cao và hệ thống bắt việt vị bán tự động đang giúp những quyết định quan trọng của bóng đá ngày càng chính xác hơn, dù khoảng cách đôi khi chỉ được tính bằng vài mm.
Và một lần nữa, Nhật Bản lại trở thành nhân vật chính trong những khoảnh khắc "bóng còn trên vạch" nổi tiếng nhất lịch sử World Cup.