Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết tuần này, nắng nóng tại Bắc Bộ khả năng mở rộng ra toàn khu vực.
Thanh Hóa đến Gia Lai ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng, riêng từ ngày 9 đến 10-4 nắng nóng khả năng giảm dần.
Các khu vực khác ngày nắng, có nơi nắng nóng.
Cảnh báo nguy cơ cháy nổ, hỏa hoạn do nhu cầu sử dụng điện tăng cao và độ ẩm giảm thấp. Ngoài ra nắng nóng có thể gây mất nước, kiệt sức và đột quỵ do sốc nhiệt khi tiếp xúc lâu với nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo có thể chênh lệch 2-4 độ C so với nhiệt độ thực tế ngoài trời, thậm chí cao hơn nếu có các bề mặt hấp thụ nhiệt như bê tông, đường nhựa.

Tối 31-3, tuyển Việt Nam đã giành chiến thắng 3-1 trước Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 trên sân Thiên Trường (Ninh Bình).
Thiếu vắng 7 cầu thủ nhập tịch trái phép đã khiến Malaysia phơi bày thực lực của mình. Đội bóng của HLV Kim Sang Sik dễ dàng ghi được 3 bàn thắng của Đỗ Duy Mạnh và cú đúp của Nguyễn Xuân Son.
Tuyển Malaysia chỉ có được bàn thắng danh dự của Dos Santos trên chấm phạt đền.
Kết quả này giúp Xuân Son và các đồng đội giành vé vào vòng chung kết Asian Cup 2027 với 18 điểm trọn vẹn sau 6 trận đấu.
Ngay sau trận tái đấu với Malaysia, trang fanpage của FIFA đã có bài đăng chúc mừng chiến thắng của “những chiến binh sao vàng”.
“Vừa Mạnh, vừa Son lại vừa Hên!”, trang fanpage của FIFA viết.
Đỗ Hoàng Hên dù không trực tiếp ghi bàn nhưng tiền đạo của Hà Nội cũng để lại dấu ấn đậm nét trên hàng công tuyển Việt Nam.
Đặc biệt, anh chính là chủ nhân của pha kiến tạo cho Xuân Son ghi bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0.
Vòng chung kết Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ ngày 7-1 đến 5-2. Theo kế hoạch ban đầu, AFC sẽ tổ chức bốc thăm chia bảng Asian Cup 2027 vào ngày 11-4 tới tại Riyadh (Saudi Arabia).
Tuy nhiên do tình hình chiến sự đang leo thang ở khu vực Trung Đông, nên AFC quyết định dời lễ bốc thăm sang thời gian khác thích hợp hơn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/fifa-tuyen-viet-nam-vua-manh-vua-son-lai-vua-hen-20260331224102322.htm
Tình Yêu Giới Tính
Đến thăm bố vợ cũ, tôi lặng người khi nhìn thấy bức ảnh treo trên tường nhà

Gần 3 năm trước, vợ đơn phương nộp đơn ra tòa xin ly hôn dù tôi không đồng ý. Tôi biết, mình sai vì đã phản bội, phụ niềm tin và tình yêu của cô ấy. Chuyện xảy ra trong một đợt tôi đi công tác xa nhà, cùng một nữ nhân viên mới vào công ty.
Cô gái xinh tươi, trẻ trung, thông minh nhất thời khiến tôi “say nắng”. Nhưng mọi chuyện chỉ mới dừng lại ở những tin nhắn ngọt ngào, chừa hề tiến xa vượt giới hạn. Khi biết chuyện, vợ tôi nói: “Trong anh đã sẵn mầm mống ngoại tình. Chưa vượt giới hạn, chẳng qua là vì chưa đến lúc mà thôi”.
Tôi chỉ cần một cơ hội để sửa sai và bù đắp. Dù sao tôi và vợ cũng là mối tình đầu của nhau, tính cả thời gian yêu và cưới đã 7 năm tròn. Thời gian ấy lẽ nào không đáng để có một cơ hội sửa chữa. Chúng tôi còn lên kế hoạch sinh con trong năm nay cơ mà.
Nhưng vợ tôi không đồng ý. Cô ấy cho rằng, nếu tình yêu tôi dành cho cô ấy đủ nhiều, hẳn đã không ngã lòng trước người đàn bà khác. Và quan trọng hơn, cô ấy không còn có thể tin tưởng tôi được nữa. Thà đau ngắn còn hơn đau dài, dừng lại là tốt nhất.
Cô ấy viết đơn, đề nghị tôi ký. Tôi nhất quyết nói không. Thậm chí, tôi còn tìm tới nhà bố mẹ vợ, không ngại van xin ông bà hãy khuyên cô ấy giúp tôi. Đời người, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Tôi tha thiết mong có một cơ hội để bù đắp lỗi lầm cho vợ.
Dù giận con rể, bố mẹ vợ vẫn lên tiếng giúp tôi. Bố vợ nói ông tin tôi mới chỉ xao lòng, chưa làm gì quá đáng. Nhưng trong hôn nhân, đừng coi thường những phút xao lòng như thế. Bởi chỉ một lỗ thủng nhỏ cũng có thể làm đắm một con tàu.
Chỉ tiếc là, lòng vợ tôi đã quyết, khó lòng lay chuyển.
Hôm ra tòa, bố vợ chờ tôi ở một quán cà phê. Hai người đàn ông, một già, một trẻ nhìn nhau, nghĩ gì dường như chỉ có ly cà phê đắng trước mặt là hiểu rõ nhất.
Bố vợ nói, vợ tôi chỉ tỏ vẻ mạnh mẽ bề ngoài, trong lòng thực ra rất yếu đuối. Kể từ sau xảy ra chuyện, cô ấy dọn về nhà bố mẹ ở, đêm nào cũng ra ban công ngồi khóc. Cô ấy nói yêu tôi, và tình yêu ấy nhiều đến nỗi không còn chỗ cho sự bao dung nữa.
Bố an ủi tôi, khuyên cho cô ấy thời gian. Bây giờ, nỗi đau quá lớn khiến vợ tôi không nhìn thấu lòng mình. Chờ thời gian qua đi, khi tổn thương trong lòng cô ấy nguôi ngoai, nếu tôi hối lỗi chân thành, chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ lại.
Nghe lời bố vợ, sau ly hôn, tôi vẫn thường xuyên qua lại thăm hỏi cô ấy. Tôi vẫn gọi bố mẹ vợ là bố mẹ. Ông bà vẫn đối xử với tôi như con cái trong nhà. Cô ấy lúc đầu còn khó chịu tránh mặt, sau rồi cũng thản nhiên mặc kệ tôi.
Có lần, cô ấy nói: “Không còn là vợ chồng thì vẫn có thể làm bạn”. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ấy không hận tôi thì vẫn còn cơ hội. Thấm thoắt, 3 năm đã trôi qua, tôi vẫn chưa từng từ bỏ hy vọng.
Vài tháng trước, bố vợ nhắn tin cho tôi: “Hôm nay cái Thu dẫn bạn trai về chơi. Hai đứa thực sự không có cơ hội nữa à?”. Tôi đọc tin xong, tim như hẫng đi mấy nhịp. Tôi nhắn tin cho Thu, cô ấy xem nhưng không trả lời.
Nếu là ở nhà, tôi có lẽ sẽ không kìm được mà đến tìm gặp cô ấy. Nhưng lúc đó tôi lại đang công tác xa, công việc bận rộn và gấp gáp, không thể thu xếp về ngay được.
Sau khi trở về, tôi tranh thủ tới thăm bố mẹ vợ. Ông đón tôi ở cửa, thái độ khác hẳn mọi khi.
Tôi vừa ngồi xuống phòng khách, đập vào mắt chính là bức ảnh treo trên tường nhà. Một bức ảnh cưới, cô dâu là vợ cũ của tôi, bên cạnh là một người đàn ông lạ hoắc. Chỗ ấy, trước đây vốn treo ảnh cưới của tôi và cô ấy.
Bố vợ nhìn tôi, chậm rãi rót trà rồi nói: “Cũng không ngờ con bé quyết định nhanh như vậy. Bố thấy cậu ấy cũng là một chàng trai tốt. Hy vọng, lần này con bé chọn đúng người. Bố định thông báo với con, nhưng con bé nói để nó tự thông báo. Dù sau này bố không thể gọi con là con rể, nhưng trong lòng bố vẫn coi con là người nhà”.
Từng lời của bố vợ không có chữ nào là trách móc nhưng lại như thể trách móc rất nhiều. Còn tôi, mắt cứ dán vào bức ảnh không rời. Bởi chính khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ về ngày tôi và cô ấy đi chụp ảnh cưới. Sau khi lấy ảnh về, hai đứa loay hoay cả buổi tối mới chọn được chỗ treo ảnh ưng ý.
Mỗi lần nhìn ảnh cưới, cô ấy lại nói: “Sau này, kỷ niệm 10 năm ngày cưới, 20 năm ngày cưới mình sẽ đều chụp ảnh để xem chúng ta cùng nhau già đi như thế nào. Sau này, ảnh kỷ niệm sẽ có hai đứa trẻ đứng hai bên, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi”. Cái ước mơ tưởng rằng đơn giản ấy, cuối cũng lại bị chính tôi đập nát không cách gì cứu vãn được.
Mấy năm qua, tôi không ngừng tự trách bản thân. Đôi khi tôi cũng trách cô ấy đã không thể bao dung cho tôi một lần. Lòng tôi mới chỉ rung động, chống chếnh, nào đã làm gì qua giới hạn đến mức không thể thứ tha.
Chúng tôi từng yêu nhau như thế, lẽ nào không thể tha thứ cho nhau. Nhưng chuyện “gương vỡ lại lành” có lẽ chỉ là một giấc mơ do tôi tự vẽ. Niềm tin một khi đã vỡ, tình yêu cũng theo đó mà tan tành như khói mây.
Những dòng ký ức khiến tôi không kìm nổi xúc động. Bố vợ nhìn tôi, vỗ vỗ vào vai: “Nếu không thể làm lại thì ta xây cái mới. Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc theo cách của mình. Cố lên nhé”.
Tôi cúi chào bố vợ. Ông gật đầu nói nhỏ: “Hôm Thu cưới, nếu không vui, con có thể không đến”. Tôi im lặng, không biết nên đáp lời ra sao. Ngôi nhà thân thương này tôi đã qua lại suốt nhiều năm. Sau này, có lẽ tôi cũng không nên đến nữa để đỡ gây khó xử cho tất cả.
Trên đường về, bức ảnh cưới vẫn như hiện ra trước mắt tôi. Muốn gửi cho em một tin nhắn chúc mừng mà không viết nổi. Giá như có thể vặn ngược đồng hồ cho thời gian quay trở lại, tôi nhất định sẽ không ngu ngốc để mất hạnh phúc mình đã nắm chặt trong tay. Nhưng cuộc đời làm gì có chữ “giá như”. Một lần đánh mất, cả đời đánh mất.
H. Nam (Hà Nội)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Chiều 3-4, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã có hành trình về nguồn tại các di tích lịch sử ở Nghệ An với chủ đề "Từ ngòi pháo Chín tháng Giêng đến con đường cách mạng", kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26-3-1931 – 26-3-2026).
Tham gia đoàn đại biểu có anh Ngô Minh Hải - Bí thư Thành đoàn TP.HCM; anh Nguyễn Đăng Khoa - Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM cùng 100 đại biểu là bí thư, phó bí thư đoàn; chủ tịch, phó chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam các trường đại học, cao đẳng tại TP.HCM.
Tại Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn, trước phần mộ tập thể của 13 anh hùng liệt sĩ Đại đội 317 đã anh dũng hy sinh vào rạng sáng 31-10-1968, đoàn đại biểu bày tỏ lòng thành kính, cảm phục và tri ân sâu sắc những người con ưu tú đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân.
Truông Bồn là mảnh đất anh hùng, nơi ghi dấu những chiến công và sự hy sinh oanh liệt của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại; nơi an nghỉ của những người con ưu tú đã dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Tiếp đó, đoàn công tác tới Khu Di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên, dâng lẵng hoa tươi thắm và nén hương thơm tưởng niệm, bày tỏ tấm lòng thành kính và biết ơn vô hạn trước công lao trời biển của Chủ tịch Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ thiên tài của dân tộc Việt Nam, nhà hoạt động lỗi lạc của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.
Trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh, đoàn đại biểu nguyện mãi mãi học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách cao đẹp của Người.
Anh Nguyễn Đăng Khoa - Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM - cho biết hành trình về nguồn của sinh viên thành phố có ý nghĩa tuyên truyền, giáo dục sâu rộng cho học sinh, sinh viên về truyền thống 95 năm xây dựng, trưởng thành và phát triển của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh; qua đó bồi đắp lý tưởng cách mạng, hun đúc niềm tin, lòng tự hào và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thông qua hoạt động này nhằm tạo môi trường sinh hoạt chính trị thiết thực, ý nghĩa, góp phần nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị, đạo đức, lối sống và tinh thần cống hiến của sinh viên TP.HCM; khơi dậy khát vọng vươn lên, tinh thần học tập, rèn luyện, cống hiến và trách nhiệm công dân trong giai đoạn mới.
Chị Nguyễn Huỳnh Hồng Cẩm - Chủ tịch Hội Sinh viên Học viện Hàng không Việt Nam - chia sẻ chị rất bồi hồi, tự hào khi lần đầu tiên tới thăm các di tích ở quê nội, quê ngoại Bác Hồ.
"Tôi thực sự xúc động khi đứng trước căn nhà mái lá ẩn mình dưới rặng tre, hàng cau… bình dị, đơn sơ, thân thuộc và càng ý thức hơn về trách nhiệm của người trẻ để sống, học tập, lao động xứng đáng hơn với những cống hiến, hy sinh của Bác Hồ và các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống cho chúng tôi có cuộc sống hòa bình hôm nay", chị Hồng Cẩm bày tỏ.
Nằm trong chuỗi hoạt động hành trình về nguồn, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã tới thăm hỏi, động viên 5 Mẹ Việt Nam Anh hùng; tặng quà cho 40 em học sinh nghèo vượt khó ở xã Kim Liên (Nghệ An) và trao 10 bộ đèn năng lượng nhằm cải thiện cơ sở vật chất tại các địa điểm di tích lịch sử trên địa bàn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/sinh-vien-tp-hcm-ve-tham-cac-di-tich-lich-su-o-nghe-an-20260403221753585.htm

