Trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt ở phân khúc SUV hạng C, Ford Territory được điều chỉnh giá bán theo hướng dễ tiếp cận hơn kể từ đầu tháng 4-2026. Động thái này được xem là bước đi nhằm gia tăng sức hút trước các đối thủ trực tiếp như Mazda CX-5, Hyundai Tucson hay Honda CR-V.
Cụ thể, toàn bộ các phiên bản của Ford Territory đều được điều chỉnh giảm, với mức từ 21 đến 23 triệu đồng. Sau khi áp dụng giá mới, phiên bản tiêu chuẩn Trend còn 739 triệu đồng, giảm 23 triệu đồng, trong khi hai phiên bản Titanium và Titanium X lần lượt giảm 21 triệu đồng, xuống còn 819 triệu và 875 triệu đồng.
Với mức giá mới, bản tiêu chuẩn mới của Ford Territory hiện thấp hơn Mazda CX-5 (749 triệu đồng) và Hyundai Tucson (769 triệu đồng), qua đó tạo lợi thế nhất định trong việc tiếp cận nhóm khách hàng phổ thông.
Về doanh số, trong hai tháng đầu năm 2026, Ford Territory đạt 2.275 xe bán ra, xếp thứ hai trong phân khúc. Trong khi đó, Mazda CX-5 tạm dẫn đầu với 3.112 xe, cho thấy khoảng cách vẫn tồn tại nhưng không quá lớn.
Tại thị trường Việt Nam, Ford Territory hiện là phiên bản nâng cấp giữa vòng đời, ra mắt từ tháng 8-2025. Mẫu xe này có một số điều chỉnh ở thiết kế ngoại thất, đồng thời bổ sung trang bị nhằm cải thiện trải nghiệm người dùng.
Xe được trang bị động cơ xăng EcoBoost dung tích 1.5L, cho công suất 160 mã lực và mô-men xoắn cực đại 248 Nm, đi kèm hộp số ly hợp kép 7 cấp – cấu hình quen thuộc trong phân khúc.
Thiết kế ngoại thất bản nâng cấp giữa vòng đời của Ford Territory thay đổi nhẹ, nội thất có nhiều trang bị tiện nghi hiện đại – Ảnh: Đại lý
Danh sách trang bị an toàn trên Ford Territory gồm 6 túi khí, camera 360 độ cùng loạt hệ thống hỗ trợ lái như cảnh báo lệch làn, hỗ trợ giữ làn, cảnh báo va chạm, phanh khẩn cấp tự động, cảnh báo điểm mù, cảnh báo phương tiện cắt ngang phía sau, kiểm soát hành trình thích ứng và giám sát áp suất lốp.
Trong bối cảnh phân khúc SUV hạng C ngày càng đông đúc, việc điều chỉnh giá bán được xem là giải pháp nhanh nhằm gia tăng sức cạnh tranh. Với lợi thế về giá mới, Ford Territory được kỳ vọng sẽ tạo thêm áp lực lên các đối thủ vốn đã quen thuộc với người dùng Việt.
Tình Yêu Giới Tính
Đau đớn vì chồng phản bội, tôi lại được hạnh phúc một cách không ngờ

Tôi tốt nghiệp cử nhân ngoại ngữ. Ra trường, bạn bè người làm công ty nước ngoài, người đi xuất khẩu lao động, người làm phiên dịch. Còn tôi chọn dạy thêm ở một trung tâm tiếng Anh. Đồng lương không nhiều nhưng đổi lại tôi có thời gian chăm lo cho gia đình. Tôi từng nghĩ một gia đình muốn bền thì phải có người chịu lùi một bước.
Chồng tôi làm kinh doanh. Anh thường xuyên đi sớm về khuya. Biết anh bận, tôi cố gắng chu toàn hết việc nhà, con cái, đối nội đối ngoại để anh yên tâm lo cho sự nghiệp. Tôi không ngờ, mình bận rộn lại là cơ hội để chồng dành thời gian cho người đàn bà khác.
Một chiều, chị hàng xóm gần nhà sang tìm gặp tôi. Chị ngập ngừng mãi rồi mới đưa ra chiếc điện thoại. Trong màn hình là chồng tôi đi cạnh một người phụ nữ lạ. Hai người cùng vào chùa, cùng cười, cùng chắp tay trước tượng Phật. Điều đau nhất không phải họ đi đâu, mà là cặp áo đôi họ đang mặc, là ánh mắt họ nhìn nhau tình tứ.
Không thể đợi đến tối gặp, tôi gọi điện ngay cho chồng, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Khi nghe tôi hỏi, đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi anh nói một câu ngắn ngủi: “Nếu em đã biết thì anh cũng không giấu nữa”.
Anh thừa nhận, không quanh co, không chối cãi. Anh bảo, anh đã yêu người khác. Anh muốn ly hôn. Tôi nghe từng chữ mà tưởng như có ai dùng búa gõ vào lồng ngực.
Tôi đã khóc rất nhiều, đã cố níu kéo. Không phải vì tiếc người đàn ông ấy, mà vì thương 2 đứa con còn nhỏ dại. Cuộc hôn nhân gần một thập kỷ, không thể nói ly hôn là ly hôn. Nhưng tình cảm một khi đã hết, người ta còn lạnh lùng dứt khoát hơn cả người dưng.
Lúc đầu bàn chuyện ly hôn, anh đòi chia mỗi người nuôi 1 đứa con. Tôi phải xin anh, nếu đã có hạnh phúc mới rồi hãy vun vén cho tình yêu của mình, đừng chia cắt các con. Thuyết phục mãi anh ta mới đồng ý cho tôi nuôi cả 2 đứa.
Ngày ly hôn, tôi dắt 2 con trai nhỏ, kéo chiếc vali bước ra khỏi căn nhà từng quét dọn từng viên gạch. Căn nhà mang tên bố mẹ anh nên tôi chẳng có quyền lợi gì ở đó. Tám năm làm vợ khép lại chỉ bằng vài chữ ký. Cánh cổng sau lưng đóng lại rất nhẹ, nhưng trong lòng tôi nghe như cả một ngọn núi vừa sụp xuống. Thật may mắn, lúc cùng cực nhất, vẫn có bố mẹ dang tay đón 3 mẹ con tôi về nhà.
Một lần, tôi ngồi một mình ở quán cà phê, đang chỉnh sửa tài liệu tiếng Anh thì nhận được lời hỏi thăm từ một người khách nước ngoài ngồi bàn bên cạnh. Anh tên John, 40 tuổi, người Mỹ, sang Việt Nam công tác. Chúng tôi nói chuyện bằng tiếng Anh. Câu chuyện bắt đầu chỉ là vài lời hỏi thăm, sau đó dần trở nên cởi mở.
Tưởng đó chỉ là một cuộc gặp tình cờ. Không ngờ, tôi vẫn còn gặp anh sau đó vì thỉnh thoảng tôi vẫn ghé quán và anh là khách quen của quán này. Lần gặp thứ 2, anh chủ động chào, tôi cười vì nhận ra người quen. Chúng tôi trở thành bạn bè.
Tôi kể cho John nghe về cuộc hôn nhân đổ vỡ, về 2 đứa con, về những tháng ngày tưởng như không đứng dậy nổi. Anh không thương hại, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng: “Cô đã làm tất cả những gì có thể rồi, hãy mạnh mẽ lên”. Lời động viên của người đàn ông mới quen đã sưởi ấm phần lạnh nhất trong trái tim tôi.
Một năm trôi qua, John ngỏ lời yêu. Tôi từ chối vài lần. Tôi sợ. Nỗi sợ trước hết vì sự khác biệt về xuất thân, nền văn hóa. Sau đó là nỗi sợ của một con chim vừa trải qua một lần trúng đạn, không còn nhiều niềm tin vào tình yêu. Nhưng John không vội vàng. Anh chỉ ở bên cạnh, âm thầm chứng minh bằng hành động. Đến một ngày, tôi nhận ra, khi ở cạnh anh, tôi đã cười nhiều hơn trước và thấy lòng bình yên.
John muốn tôi kết hôn rồi sang Mỹ với anh. Tôi lắc đầu. Tôi còn 2 đứa con. John nắm tay tôi và bảo rằng chỉ cần 2 năm sau khi kết hôn, khi thủ tục hoàn tất, tôi có thể bảo lãnh các con sang đoàn tụ. Anh hứa sẽ coi chúng như con ruột.
Bố mẹ tôi động viên, bảo tôi phải mạnh mẽ để nắm bắt lấy hạnh phúc của đời mình. Hai năm sẽ qua nhanh thôi, bố mẹ sẽ chăm sóc 2 cháu chờ tôi trở về. Tôi gật đầu, miệng cười mà nước mắt tuôn.
Cuộc sống nơi đất khách không hề dễ dàng. Tôi học cách thích nghi với ngôn ngữ đời thường, với văn hóa mới, với những mùa đông lạnh buốt. Có lúc nhớ con đến nghẹn thở, tôi chỉ biết nhìn ảnh rồi tự nhủ phải cố gắng thêm một ngày nữa. Chính nỗi nhớ ấy giúp tôi mạnh mẽ hơn.
Hai năm sau, tôi cầm trên tay tấm thẻ xanh. Chuyến bay trở về Việt Nam lần ấy khiến tim tôi đập liên hồi. Tôi chỉ mong được ôm 2 đứa con vào lòng. Nhưng người tôi gặp đầu tiên khi trở về lại là chồng cũ. Anh nói đã chia tay người phụ nữ kia. Anh bảo anh nhận ra tôi và 2 con mới là gia đình thật sự mà anh muốn có. Anh xin tôi quay về, cả hai sẽ làm lại.
Tôi nhìn người đàn ông từng khiến mình gục ngã, bất giác thấy lòng đã hoàn toàn nguội lạnh. Không còn oán hận, cũng chẳng còn yêu thương. Tôi nói, mình không còn hận anh nữa. Tôi tha thứ cho anh. Tha thứ không có nghĩa là quay về nơi mình từng bị tổn thương. Có những cánh cửa đã khép thì không nên mở lại.
Tôi đưa 2 con sang Mỹ. John đứng ở sân bay, dang rộng vòng tay đón 3 mẹ con. Hai đứa trẻ còn bỡ ngỡ, nhưng ánh mắt chúng dần rạng rỡ khi thấy một người đàn ông xa lạ kiên nhẫn xách vali, cúi xuống buộc dây giày và hỏi chúng có đói không? Nhìn ánh mắt anh dịu dàng, tôi hiểu mình đã chọn đúng.
Gia đình tôi vừa đón thêm một nàng công chúa nhỏ. Tổ ấm mới luôn ngập tràn tiếng cười và yêu thương. Hôm qua, con trai lớn bảo rằng vừa nhận cuộc gọi của bố từ Việt Nam. Con nói: “Bố muốn gặp mẹ”. Tôi mỉm cười, rồi... lắc đầu.
Nếu ngày ấy chồng không phản bội, có lẽ tôi vẫn quanh quẩn với cuộc sống cũ, không biết bản thân mạnh mẽ đến vậy, cũng chẳng bao giờ gặp được người biết trân trọng mình.
Nhưng nghĩ kỹ hơn, tôi vẫn không dám cảm ơn sự phản bội. Không ai nên học cách trưởng thành bằng nước mắt của mình. Tôi chỉ biết ơn vì sau tất cả, mình không gục ngã.
Tôi muốn gửi vài lời đến những người phụ nữ đã từng bị tổn thương giống như tôi. Nếu một ngày bạn bị người đầu gối tay ấp phản bội thì hãy cứ mạnh dạn bước sang một con đường khác? Hãy tin, đi qua đường hầm sẽ nhìn thấy ánh sáng. Câu chuyện này kết thúc thì câu chuyện khác mới có thể bắt đầu...
Tin Gốc: Dân Trí

Đầu năm vừa rồi, vợ chồng tôi đi chụp ảnh kỉ niệm 15 năm ngày cưới. Tính cả 6 năm yêu đương, chúng tôi đã bên nhau 21 năm tròn. Một con số mà có lần nhắc lại khiến tôi giật mình, không nghĩ rằng tôi và chồng đã bên nhau lâu như thế.
Tôi và chồng gặp nhau từ thuở sinh viên, ngay năm đầu tiên khi cả 2 cùng ở chung một dãy trọ. Tôi là con gái miền Trung, ăn nói thô mộc, vụng về. Anh là con trai miền Bắc, dịu dàng khéo léo. Cả hai chúng tôi thích nhau bắt đầu từ điểm khác biệt ấn tượng đầu tiên đó, rồi tình yêu đến nhanh như người ta bắn một mũi tên.
Ra trường 1 năm, chúng tôi cưới nhau. Cái cây tình yêu ươm trồng suốt 5 năm đại học cuối cùng đã đến ngày đơm hoa, chờ ngày đậu quả. Bạn bè ai nấy đều ngưỡng mộ, bởi có mấy tình yêu thuở sinh viên mà thành vợ thành chồng.
Những năm tháng hôn nhân đầu tiên vui vẻ hệt như một giấc mơ, dù cả hai bắt đầu xây hạnh phúc bằng 4 bàn tay trắng. Một căn phòng trọ nhỏ thiếu thốn tiện nghi, những chỉ vàng cưới phải bán dần đi, những bữa cơm đạm bạc và tiếng cười của cô con gái nhỏ. Tất cả những khó khăn đều không thể làm giảm đi niềm hạnh phúc.
Sau 10 năm đi làm thuê, chồng tôi quyết định nghỉ việc ra làm riêng. Anh có chí hướng, có ước mơ và muốn biến những ước mơ ấy thành sự thật. Khởi nghiệp với ai cũng không dễ dàng, nhất là với một người không có nền tảng kinh tế. Nhưng anh quyết tâm làm, và tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ủng hộ.
Những bữa cơm dần dần không còn đầy đủ. Những ngày anh đi từ sớm, về tới nhà đã khuya. Ăn cơm xong anh lại ôm máy tính với những bản vẽ, những dự án. Con gái lớn từ lâu đã không được bố kèm học Toán, con trai nhỏ lâu rồi không được bố tự tay cắt tóc. Và vợ chồng cũng chẳng còn thời gian mà thủ thỉ chuyện này chuyện nọ với nhau.
Lâu lắm, cả nhà không có một bữa đi chơi xa. Con nhỏ nằm viện, anh cũng chỉ đến rồi về, chưa trông thay tôi một đêm nào. Công việc nhiều quá, nếu không có anh, sợ rằng mọi thứ không ổn. Kể cả những lần tôi ốm, anh cũng thúc giục “em đi khám đi” chứ không phải là chở tôi đi như những năm trước nữa.
Chuyện tặng hoa vào những ngày kỷ niệm khi nhớ, khi quên. Mấy năm qua, thậm chí ngày cưới trôi qua lúc nào cả tôi và anh đều chẳng còn bận tâm nữa. Tôi biết anh vất vả nhưng vẫn buồn vì cảm giác công việc với anh đã trở thành ưu tiên số 1, chứ không còn là gia đình.
Lúc đầu tôi còn giận dỗi, tủi thân. Nhưng mẹ tôi nói: “Chồng con bận làm ăn cũng là lo cho gia đình, cho vợ con. Có phải nó ăn chơi, trai gái gì đâu mà buồn”. Dần dần, mọi thứ cũng trở thành một thói quen. Khi người ta đã thôi mong chờ thì cũng không còn buồn nhiều nữa.
Một ngày, tôi đi kiểm tra sức khỏe định kì, bác sĩ phát hiện tôi có một khối u nhỏ bên vú trái. Theo hình ảnh chẩn đoán, khối u có nguy cơ ác tính. Bác sĩ khuyên tôi nên làm sinh thiết khối u cho yên tâm. Tôi đã khóc suốt từ bệnh viện về nhà vì sợ.
Tối đó, tôi kể với chồng. Anh bảo: “Bác sĩ bảo sinh thiết thì cứ làm cho yên tâm thôi, không sao đâu”. Lúc nói câu đó, anh đang ngồi ăn bữa tối một mình vì đi làm về muộn. Vẻ mặt bình thản của anh khiến tôi càng tủi thân hơn.
Tôi lên mạng kiếm tìm thông tin, càng đọc càng thêm lo lắng. Đêm ngắm nhìn hai đứa con ngủ, tôi không kìm được mà bật khóc. Tôi còn trẻ, và 2 con vẫn còn rất nhỏ. Nếu lỡ may có mệnh hệ gì…
Chồng nghe tôi khóc liền to tiếng: “Bác sĩ mới chỉ nói có nguy cơ mà em đã sợ gì chứ. Ung thư không dễ mắc vậy đâu. Mà nếu có thì mình cũng phải chấp nhận đối diện và chữa trị. Em mà cứ thế, chưa suy sụp vì bệnh đã suy sụp vì sợ rồi”.
Nghe chồng nói, tôi càng khóc to hơn. Nếu là trước đây, hẳn anh sẽ ôm tôi vào lòng vỗ về, an ủi. Nhưng bây giờ, anh không những không an ủi, còn lớn tiếng với tôi. Tình yêu anh dành cho tôi đã thay đổi đến mức vô tâm rồi, không còn như trước nữa.
Ngày hôm sau, anh chở tôi đến bệnh viện. Trên đường đi, anh nói: “Ai rồi chẳng phải chết, nhưng nếu được chọn, anh mong mình được biết trước, mình sẽ có thời gian để chuẩn bị, sắp đặt mọi thứ đúng không? Vậy nên, em đừng quá lo sợ. Nếu lỡ có bệnh thật, mình cũng phải bình tĩnh. Huống hồ bệnh cũng có từng gia đoạn. Em còn anh, còn các con cơ mà”. Tôi im lặng, nước mắt lăn dài trên má. Tôi đang nghĩ đến điều tệ nhất.
Bác sĩ hẹn 1 tuần sau sẽ có kết quả. Tôi vừa mong chờ, vừa sợ ngày ấy đến. Tôi đã chẳng còn khóc. Chỉ mới vài ngày, tôi hình như cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều xấu nhất. Nước mắt tôi chỉ rơi khi đêm khuya nhìn 2 đứa con say ngủ.
Một lần, tôi tỉnh dậy lúc giữa đêm, không thấy chồng bên cạnh. Tôi lần ra phòng khách không thấy anh, lại lần cầu thang lên tầng thượng. Chồng tôi ngồi đó, trên tay là điều thuốc đỏ lập lòe. Từ ngày tôi mang thai lần 2, anh đã quyết tâm bỏ thuốc lá rồi, vậy mà hôm nay lại hút. Và rồi, tôi nghe tiếng anh khóc.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, anh vội lấy tay quẹt nước mắt. Tôi hỏi: “Anh có chuyện gì thế. Có chuyện gì mà không thể nói với em?”.
Trong ánh sáng mờ ảo của ánh đèn cao áp hắt vào, dưới bầu trời đêm lồng lộng, anh nắm tay tôi. Tôi giật mình nhận ra bàn tay anh thô ráp xù xì hơn nhiều so với trước.
“Anh đang nghĩ, nếu em bị bệnh thật thì phải làm thế nào. Mấy năm nay, anh bận rộn với khởi nghiệp, với những hợp đồng, những đơn hàng, những dự án cho kịp ngày “nước rút”. Thay vì về sớm với vợ con, anh ở lại tăng ca cùng công nhân, còn làm nhiều hơn cả họ.
Anh nghĩ, bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu khoản nợ còn nằm ở đây. Mình chỉ có một con đường là bước đi, không còn cách khác. Anh đã nghĩ đến ngày khi công ty phát triển, anh sẽ mua một căn nhà rộng rãi hơn để con có phòng riêng. Anh sẽ để em đi học lái ô tô, rồi mua cho em một chiếc xe để em tự tay lái về thăm ông bà ngoại. Anh muốn bù cho em một kỳ trăng mật mà trước đây vì khó khăn chúng ta đã bỏ qua.
Nhưng hôm qua, khi ngồi chờ em làm thủ thuật ở ngoài hành lang bệnh viện, anh nhận ra, có em mới là điều quan trọng nhất. Nếu không có em, nhà to, xe đẹp cũng chẳng làm gì cả. Anh vất vả đêm ngày chẳng phải vì em và các con hay sao? Nếu không có em, mọi thứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Có phải anh sai rồi không?”. Lần này, tôi khóc to hơn, nhưng không phải vì nỗi lo bệnh tật.
Hóa ra, người đàn ông của tôi cũng có lúc yếu mềm như vậy. Hóa ra, anh chỉ tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho tôi. Bởi nếu anh cũng yếu đuối, lo sợ, hoang mang thì tôi lấy ai để dựa vào?
Thật may mắn, kết quả khối u ở ngực trái của tôi chỉ là khối u xơ lành tính. Nhưng nhờ đó, tôi đã hiểu ra tình yêu của chồng mình. Anh vẫn yêu thương tôi nhiều, chỉ là không phải bằng những ngọt ngào lãng mạn thuở sinh viên mà là một tình yêu gắn với nỗi lo toan và trách nhiệm.
Và cũng thật may mắn, đêm ấy tôi đã thấy chồng mình khóc. Để tôi nhận ra, tình yêu nhiều khi không nhạt đi theo tháng năm, chỉ là nó đã đổi thay bề ngoài như mặc chiếc áo mới. Hoặc cũng có thể nó bị che đậy bởi những nỗi lo toan mà nếu chỉ nhìn bằng con mắt mộng mơ, ta ngỡ rằng không còn nữa.
Tình yêu nhiều khi không thể hiện bằng lời nói, và không phải lúc nào cũng có thể thể hiện bằng lời nói. Ta phải yêu và hiểu đủ nhiều để cảm nhận nó bằng tất cả con tim.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
TP.HCM công bố 58 điểm khám sức khỏe miễn phí cho người dân ngày 5-4

Ngày 3-4, Giám đốc Sở Y tế TP.HCM Tăng Chí Thượng cho hay hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân (7-4), TP sẽ có 58 bệnh viện, trung tâm y tế tổ chức khám sàng lọc, tầm soát bệnh lý chuyên khoa miễn phí cho người dân tại 64 phường, xã.
Sở Y tế đã chủ động xây dựng kế hoạch và điều phối các đơn vị y tế trên địa bàn tổ chức các hoạt động chăm sóc sức khỏe thiết thực cho người dân ngay tại nơi cư trú.
Theo đó, ngày 5-4, 58 bệnh viện đa khoa, chuyên khoa và trung tâm y tế sẽ khám sàng lọc, tầm soát bệnh lý chuyên khoa miễn phí tại 64 phường, xã trên địa bàn TP, tập trung ưu tiên các khu vực xa trung tâm, tạo điều kiện để người dân được tiếp cận dịch vụ y tế chuyên sâu ngay tại tuyến y tế cơ sở.
Nội dung tầm soát được triển khai đa dạng, bao gồm: tầm soát các bệnh không lây nhiễm như tăng huyết áp, đái tháo đường, bệnh tim mạch; tầm soát ung thư (ung thư vú, ung thư cổ tử cung, ung thư tuyến giáp); tầm soát các bệnh lý chuyên khoa như mắt, tai mũi họng, răng hàm mặt, tâm thần, cơ xương khớp…
Riêng trong lĩnh vực nhi khoa, các Bệnh viện Nhi đồng 1, Nhi đồng 2 và Nhi đồng Thành phố sẽ tầm soát bệnh tim bẩm sinh, béo phì ở trẻ em.
Ông Thượng cho hay thông qua hoạt động này, người dân được khám sàng lọc, phát hiện sớm bệnh lý, được tư vấn, hướng dẫn theo dõi, quản lý sức khỏe và chuyển tuyến điều trị khi cần thiết; đồng thời dữ liệu khám được cập nhật vào hệ thống quản lý sức khỏe, góp phần từng bước xây dựng hồ sơ sức khỏe điện tử, phục vụ công tác quản lý sức khỏe toàn dân.
Việc triển khai đồng loạt hoạt động khám tầm soát bệnh chuyên khoa tại cộng đồng là một trong những nội dung trọng tâm hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân trong năm 2026, góp phần cụ thể hóa chủ trương của Đảng, Nhà nước về tăng cường chăm sóc, bảo vệ và nâng cao sức khỏe nhân dân.
Đồng thời khẳng định vai trò của y tế cơ sở trong quản lý sức khỏe người dân theo địa bàn dân cư, kết nối chặt chẽ với hệ thống y tế chuyên sâu của TP.

