Sau Hành trình của cậu bé chăn bò làm việc trên những con tàu du lịch quốc tế, đi qua nhiều quốc gia, Trương Văn Cảnh (28 tuổi) có lựa chọn khác: trở về quê hương, mang giáo dục trải nghiệm, kỹ năng mềm và môi trường quốc tế đến gần hơn với trẻ em nông thôn.
Sinh ra tại vùng quê nghèo ở xã Bình Đào, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam cũ (nay thuộc xã Thăng An, thành phố Đà Nẵng), Trương Văn Cảnh có tuổi thơ nghèo khó với những bữa cơm chỉ có mắm, cơm trộn khoai, sắn. Những quyển sách cũ xin lại từ anh chị là hành trang đến trường của cậu bé ngày ấy.
Tuổi thơ của Cảnh gắn liền với những cánh đồng quê, với những buổi chăn bò giữa trưa nắng và những con đường làng tối mịt không ánh điện. Từ đó, có một giấc mơ âm thầm thành hình: được bước ra thế giới rộng lớn.
Năm lớp 4, lần đầu tiên nhà trường tổ chức cho học sinh đi tham quan cố đô Huế. Đó là chuyến đi khiến Cảnh “nhớ suốt đời”, khi lần đầu tiên qua đèo Hải Vân, nhìn những ánh đèn lấp lánh của thành phố phía xa, thấy những con phố đông đúc mà ở quê nghèo chưa từng thấy…
Từ nhỏ, cơ hội học tiếng Anh với Cảnh gần như bằng 0. Tiếng Anh trong trường học chỉ là những bài học khô khan trên sách vở, chưa bao giờ cậu được nghe người bản xứ nói chuyện thật sự.
Nhưng đến hè năm lớp 9, Cảnh bắt đầu nhận ra rằng nếu không bước ra ngoài, cuộc sống của mình sẽ mãi chỉ quanh quẩn nơi làng quê nghèo ấy.
Và rồi một quyết định đã thay đổi cuộc đời cậu. Sau khi kết thúc năm học lớp 9, Cảnh đạp chiếc xe đạp cũ từ Bình Đào ra Hội An, quãng đường mất gần 4 tiếng đồng hồ, chỉ để tìm kiếm những điều mới mẻ cho tương lai của mình.
Những ngày nghỉ hè này, công việc đầu tiên của Cảnh là phụ giúp làm bánh đậu xanh. Một ngày bắt đầu từ 4 giờ và kết thúc lúc 16 giờ với mức lương chỉ 30.000 đồng/ngày. Mỗi cuối tuần, Cảnh lại đạp xe từ Hội An về quê, đầu tuần quay ra lại để làm việc.
Những năm lớp 10, lớp 11, mùa hè của Cảnh cũng không có khái niệm nghỉ ngơi. Hết làm ở quán cơm gà, phụ việc quán ăn, rồi đến rửa xe. Có dịp tết năm lớp 11, cậu làm việc liên tục từ sáng đến gần nửa đêm, 14 -15 tiếng mỗi ngày… “Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ mình khổ. Mình chỉ nghĩ rằng mình cần phải cố gắng”, anh kể.
Sau khi học xong lớp 12, biến cố lớn ập đến khi ba của Cảnh mắc bệnh hiểm nghèo. Gánh nặng kinh tế dồn lên vai mẹ. Anh trai cũng phải nghỉ học để đi làm phụ giúp gia đình.
Cảnh lúc ấy gần như từ bỏ ý định học tiếp. Cảnh theo các đội phụ hồ ở thành phố Đà Nẵng. Nhưng sức khỏe không cho phép theo đuổi công việc nặng nhọc quá lâu.
Sau đó, Cảnh chuyển sang bán cà phê, giữ xe ở các quán tại Đà Nẵng. Chính trong khoảng thời gian đó, Cảnh nhận ra một điều quan trọng: nếu cứ tiếp tục như vậy, cuộc đời mình sẽ mãi không thay đổi.
Và từ đó, hành trình học tập thực sự bắt đầu. Cảnh quyết định học tiếng Anh nghiêm túc hơn và chọn theo đuổi ngành quản trị khách sạn – du lịch, lĩnh vực mà cảm thấy thuộc về mình.
3 năm đại học của anh trôi qua trong guồng quay gần như không nghỉ. Nhưng chính khách sạn là nơi mở ra cho Cảnh một cánh cửa mới.
Cảnh tự làm “tour guide miễn phí” cho khách quốc tế quanh Đà Nẵng – Hội An. Anh chủ động bắt chuyện với người nước ngoài quanh khách sạn, chỉ với mong muốn được… luyện tiếng Anh. “Mình nói với họ rằng chỉ cần nói chuyện với mình thôi, mình sẽ chở họ đi khám phá địa phương”, Cảnh cười hiền.
Chính sự chủ động ấy đã giúp chàng trai quê xứ Quảng cải thiện ngoại ngữ nhanh chóng và nuôi lớn giấc mơ ra thế giới.
Qua những cuộc trò chuyện với du khách nước ngoài, Cảnh biết đến ngành tàu du lịch quốc tế – nơi người ta có thể vừa làm việc vừa đi vòng quanh thế giới.
Cảnh không ngừng trau dồi tiếng Anh, kỹ năng nghề nghiệp để chuẩn bị ứng tuyển vào Royal Caribbean – một trong những hãng tàu du lịch lớn nhất thế giới có trụ sở tại Miami (Mỹ).
Sau nhiều vòng phỏng vấn đầy thử thách, Cảnh chính thức nhận được visa Mỹ năm 2019, chỉ 3 tháng sau khi tốt nghiệp đại học.
Nhưng rồi Covid-19 ập đến, chuyến bay bị hủy. Ngành du lịch đóng băng. Mọi kế hoạch tưởng chừng sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng Cảnh không từ bỏ. Anh tiếp tục nộp hồ sơ vào các công ty nước ngoài và sau đó trúng tuyển vào Concentrix Malaysia, làm việc cho dự án YouTube tại Kuala Lumpur. Đó là hành trình nước ngoài đầu tiên trong đời Cảnh.
Sau 1,5 năm tại Malaysia, hồ sơ của anh với công ty tàu biển Mỹ được kích hoạt trở lại. Hành trình mới bắt đầu trên con tàu Voyager of the Seas. Điểm đến đầu tiên là Mỹ, kế đến là Canada, Puerto Rico, Mexico, Bahamas và hàng loạt quốc gia vùng Caribbean. Trong 4 năm tiếp theo, Cảnh đi qua Mỹ, Hawaii, Vanuatu, Úc, New Zealand…
Sau 5 năm sống và làm việc ở nước ngoài, Cảnh nhận ra một điều đặc biệt là càng đi xa, càng muốn trở về quê hương.
Năm 2025, Cảnh có một hành trình dài 40 ngày chạy xe máy vòng quanh Việt Nam. Chuyến đi ấy Cảnh nhận ra vẻ đẹp của đất nước mình không hề thua kém bất cứ nơi nào trên thế giới. Đến tháng 2.2026, Cảnh quyết định hồi hương để bắt đầu hành trình mới tại thành phố Đà Nẵng: khởi nghiệp giáo dục với mục tiêu mang thế giới về cho trẻ em quê nhà.
Sau nhiều năm ấp ủ, Vantastic Vietnam JSC ra đời. “Tôi từng là một đứa trẻ thiếu kỹ năng mềm, thiếu môi trường phát triển, từng trải qua khoảng thời gian trầm cảm và tự ti. Nên hơn ai hết, tôi hiểu cảm giác của những đứa trẻ ở nông thôn khi không có cơ hội tiếp cận thế giới bên ngoài”, Cảnh trải lòng.
Vantastic Edu được xây dựng theo mô hình “du lịch giáo dục trải nghiệm”, nơi trẻ em học qua thực tế thay vì chỉ ngồi trong lớp học. Ở đó, các em được học kỹ năng mềm, tư duy phản biện, khả năng giao tiếp, được tiếp xúc với tình nguyện viên quốc tế, được học tiếng Anh qua trải nghiệm thực tế tại bảo tàng, di tích, thiên nhiên.
“Mỗi đứa trẻ tích cực sẽ là một hạt mầm cho xã hội. Một đứa trẻ lớn lên với kiến thức tích cực, hiểu văn hóa và lịch sử dân tộc sẽ trở thành một hạt mầm tốt cho xã hội. Đó cũng là lý do Vantastic Edu không chỉ dạy ngôn ngữ hay kỹ năng mềm, mà còn đưa trẻ em đến gần hơn với thiên nhiên, lịch sử và con người Việt Nam”, Cảnh tâm sự.
Giữa lễ tốt nghiệp của Trường ĐH Ngân hàng TP.HCM, hình ảnh một nữ học viên bế theo con gái lên sân khấu nhận bằng khiến nhiều người chú ý. Ít ai biết rằng khi bắt đầu chương trình thạc sĩ ngành tài chính - ngân hàng, Phạm Phương Linh (P.Long Hưng, tỉnh Đồng Nai) đang mang thai con đầu lòng. Đến ngày tham dự lễ tốt nghiệp, em bé đã được 14 tháng tuổi.
Hoàn thành chương trình cao học sau nhiều năm nỗ lực, Linh không chỉ nhận về tấm bằng thạc sĩ mà còn khép lại hành trình đặc biệt khi vừa làm việc toàn thời gian tại ngân hàng, vừa chăm con nhỏ và theo đuổi việc học.
Chia sẻ về quyết định tiếp tục học lên cao trong giai đoạn cuộc sống có nhiều thay đổi, Linh cho biết bản thân luôn xem việc học là một hành trình dài và không nên dừng lại chỉ vì bước sang một vai trò mới.
“Việc học thạc sĩ giúp em nâng cao kiến thức chuyên môn, đồng thời cũng là cách để em làm mới bản thân và chuẩn bị tốt hơn cho những cơ hội nghề nghiệp trong tương lai. Dù đã có gia đình và em bé, em vẫn muốn chứng minh rằng phụ nữ sau khi làm mẹ hoàn toàn có thể tiếp tục theo đuổi mục tiêu của mình”, Linh chia sẻ.
Hiện công tác trong lĩnh vực ngân hàng với vị trí giao dịch viên, Linh cho biết khoảng thời gian áp lực nhất là giai đoạn thực hiện luận văn. Khi đó, chị phải sắp xếp thời gian giữa công việc toàn thời gian, việc chăm sóc con nhỏ và các yêu cầu học tập.
“Ban ngày em tập trung cho công việc, thời gian còn lại ưu tiên cho gia đình. Khi con ngủ hoặc có thời gian rảnh, em tranh thủ đọc tài liệu, nghiên cứu và hoàn thành luận văn”, Linh nói.
Nhiều kỷ niệm trong quá trình học vẫn còn in đậm trong trí nhớ của người mẹ trẻ. Đó là những đêm dài sau khi dỗ con ngủ, Linh mới bắt đầu ngồi vào bàn làm việc.
“Có những đêm sau khi dỗ con ngủ, em mới bắt đầu ngồi làm bài và thường thức đến 2-3 giờ sáng để kịp tiến độ. Nhiều lúc rất mệt nhưng nghĩ đến mục tiêu đã đặt ra nên em lại cố gắng tiếp tục”, Linh nhớ lại.
Đồng hành cùng Linh trong hành trình ấy là sự hỗ trợ từ gia đình. Linh cho biết chồng luôn tôn trọng và ủng hộ các quyết định của vợ, trong khi ông bà hai bên cũng san sẻ việc chăm sóc em bé để Linh có thêm thời gian dành cho việc học.
Khác với nhiều học viên tham dự lễ tốt nghiệp một mình hoặc cùng bạn bè, Linh đã chủ động đưa con gái đến tham dự ngày đặc biệt này.
Theo Linh, đó không phải quyết định ngẫu hứng mà là mong muốn đã được ấp ủ từ trước.
“Em muốn con có mặt trong khoảnh khắc đặc biệt này vì con chính là một phần động lực rất lớn giúp em hoàn thành chặng đường học tập. Em xem đây như một dấu mốc đáng nhớ của cả hai mẹ con”, Linh chia sẻ.
Đứng trên sân khấu nhận bằng thạc sĩ với con gái bên cạnh, người mẹ trẻ cho biết bản thân đã trải qua nhiều cảm xúc khó quên.
“Em thực sự rất xúc động và tự hào. Nhìn lại chặng đường đã qua với rất nhiều khó khăn, áp lực và sự cố gắng, em cảm thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng. Đó là khoảnh khắc mà em sẽ luôn ghi nhớ”, Linh nói.
Với Linh, tấm bằng thạc sĩ không chỉ là thành quả của quá trình học tập mà còn là minh chứng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ trong giai đoạn đặc biệt của cuộc sống.
Nhìn lại hành trình từ ngày nhập học đến ngày tốt nghiệp, Linh cho rằng điều mình nhận được không chỉ là kiến thức chuyên môn mà còn là sự trưởng thành trong cách quản lý thời gian, khả năng chịu áp lực và tính kiên trì.
Gửi lời nhắn tới những người trẻ đang làm cha mẹ nhưng vẫn mong muốn tiếp tục học tập và phát triển bản thân, người mẹ trẻ cho rằng việc có con không đồng nghĩa với việc phải từ bỏ những mục tiêu riêng.
“Con đường sẽ vất vả hơn, nhưng nếu có quyết tâm và biết sắp xếp thời gian thì hoàn toàn có thể làm được. Hãy tin vào bản thân và kiên trì với mục tiêu mình đã chọn”, Linh bày tỏ.
Theo ghi nhận tại một hồ câu tôm trên đường Lê Văn Lương (P.Tân Hưng, trước đây là Q.7, TP.HCM), các "cần thủ" gần như không rời mắt khỏi chiếc phao nhỏ đang lặng lẽ nổi trên mặt nước. Thi thoảng, vài người tranh thủ nhấp ngụm nước hay trò chuyện đôi câu rồi lại nhanh chóng hướng ánh nhìn về mặt hồ, kiên nhẫn chờ đợi.
Bất chợt, chiếc phao của một người đàn ông rung nhẹ rồi từ từ chìm xuống. Chỉ trong tích tắc, anh giật mạnh cần câu. Một con tôm càng xanh vùng vẫy liên tục, quẫy nước bắn tung tóe trước khi nằm gọn trong chiếc rổ bên cạnh. Những người ngồi gần đó quay sang nhìn, rồi lại nhanh chóng đưa mắt về chiếc phao của mình, chờ lượt may mắn tiếp theo.
Ở đây, mỗi vị trí câu đều được chuẩn bị sẵn ghế ngồi, bàn nhỏ, cần câu, rổ đựng tôm và cả một cục gạch để đè cần. Không gian thoáng mát khiến nhiều người vừa ngồi câu, vừa uống nước, ăn nhẹ, thậm chí tranh thủ dùng điện thoại xử lý công việc trong lúc chờ tôm cắn câu.
Theo những "cần thủ", câu tôm là trò chơi của sự kiên nhẫn. Có khi ngồi hàng giờ đồng hồ chiếc phao vẫn bất động. Nhưng cũng chính vì phải chờ đợi, khoảnh khắc tôm cắn câu lại trở nên đáng giá hơn.
Ngồi chăm chú nhìn vào đầu cần câu, Phạm Hiền Minh, học sinh lớp 10, Trường THPT Marie Curie, cho biết em thường theo ba đi câu vào những ngày rảnh.
"Ba em rất yêu thích bộ môn này nên thời gian rảnh em thường cùng ba đi câu cá hoặc câu tôm. Em cũng rất mê hoạt động này. Cảm giác ngồi chờ tôm cắn câu vừa hồi hộp vừa mong chờ. Nghỉ hè nên em cũng rảnh, thay vì nằm ở nhà bấm điện thoại hoài rất chán thì em theo ba đi câu", Minh chia sẻ.
Sau khoảng 2 tiếng, thành quả của Minh chưa nhiều, nhưng nữ sinh vẫn tỏ ra hào hứng. Theo kinh nghiệm của mình, Minh thường chọn thả câu gần khu vực sục ô xy vì cô cho rằng đó là nơi tôm tập trung nhiều hơn.
Cách đó không xa, anh Nguyễn Khánh Tùng (40 tuổi, ngụ Hà Nội), vừa có một cú giật cần đầy dứt khoát. Con tôm càng xanh khá lớn liên tục búng mạnh khi được kéo lên khỏi mặt nước.
Nở nụ cười mãn nguyện, anh cho biết đã chơi bộ môn câu tôm nhiều năm nay, khoảng hai tuần lại đi một lần. Dịp này vào TP.HCM công tác, ngoài thời gian làm việc anh tranh thủ tìm đến hồ câu. "Tôi câu khoảng 2 - 3 tiếng đồng hồ mỗi buổi. Điều thích nhất vẫn là khoảnh khắc tôm cắn câu rồi mình kéo nó lên khỏi mặt nước", anh Tùng nói.
Theo anh, khi thấy tôm cắn câu không nên giật ngay mà cần đợi thêm một chút để tôm ăn chắc mồi rồi mới giật thật nhanh và dứt khoát. Còn việc tôm có cắn hay không thì... hên xui.
Cũng tại địa điểm câu tôm này, sau hơn một tiếng ngồi câu cùng anh trai, Nguyễn Quý Phong, học sinh lớp 5, Trường THCS Nguyễn Thị Định, cũng kiên nhẫn chờ chiếc phao nhấp nhô.
"Em rất thích đi câu tôm. Nếu đi câu cá ngoài trời thì rất nắng và nóng, còn ở đây mát mẻ, có nước uống và đồ ăn nên đi câu rất vui", Phong nói.
Sau khoảng 2 tiếng đồng hồ kiên nhẫn ngồi câu, Phong và anh trai ra về với thành phẩm là một túi tôm càng xanh tươi sống.
Theo chị Lê Thị Thu (35 tuổi), chủ địa điểm câu tôm giải trí trên đường Lê Văn Lương, mô hình này được chị duy trì khoảng hai năm nay. "Bản thân tôi rất thích câu tôm nên từ đam mê của mình quyết định kinh doanh luôn", chị Thu chia sẻ.
Những rổ tôm tươi sống là thành quả của các "cần thủ" sau thời gian kiên nhẫn
ẢNH: THẢO PHƯƠNG
Theo chị, hiện giá câu là 120.000 đồng/giờ, đã bao gồm mồi và cần câu. Quán mở cửa từ 10 giờ đến 23 giờ mỗi ngày. Khách đến khá đều, từ trẻ em, thanh niên đến người lớn. "Tôm câu được khách có thể mang về hoặc bên mình nhận chế biến ngay tại chỗ. Riêng vào thứ 4 và thứ 5 hằng tuần, quán còn thả thêm cua để tăng trải nghiệm", chị Thu cho biết.
Tại một địa điểm câu tôm khác trên đường Cao Lỗ (P.Chánh Hưng, trước đây là Q.8, TP.HCM), hai bên hồ cũng kín người ngồi.
Sau một tiếng đồng hồ ngồi câu, Nguyễn Thanh Sang (28 tuổi), ngụ đường Cao Lỗ, gom toàn bộ số tôm vừa câu được bán lại cho quán. Đi câu tôm hơn hai năm nay, mỗi tuần Sang dành 3 - 4 buổi, mỗi buổi khoảng 2-3 tiếng đồng hồ chỉ để thỏa mãn sở thích của mình.
"Mình mê nhất là lúc giật được một con tôm, nó búng tanh tách rất sướng. Có buổi một tiếng đồng hồ câu được khoảng 4 con, có hôm may mắn thì hơn 10 con. Mình câu vì thích chứ ăn thì ngán lắm rồi nên câu xong bán lại cho quán", Sang cười và nói. Đam mê đến mức, Sang đầu tư hẳn cần câu riêng thay vì sử dụng cần của quán. Anh chàng cho biết mỗi chiếc cần câu tôm có giá từ vài trăm đến vài triệu đồng.
Đại diện địa điểm câu tôm này, anh Trần Hoàng Nam (31 tuổi) cho biết chính niềm yêu thích câu tôm đã khiến anh theo đuổi mô hình kinh doanh này. Anh Nam cho biết giá câu là 130.000 đồng/giờ, kết hợp phục vụ cà phê và đồ ăn nên thu hút khá đông khách.
Theo anh Nam, cứ khoảng 30 phút quán sẽ thả thêm tôm một lần. Có những khách ngồi từ sáng đến tối, kéo dài tới 10 tiếng đồng hồ, chỉ để chờ cảm giác chiếc phao khẽ chìm xuống rồi vỡ òa khi thêm một con tôm càng xanh mắc câu.
Giữa thời tiết nắng nóng và sự ngột ngạt của đô thị, có một không gian xanh tại đây mang đến một trải nghiệm khác biệt, thu hút người trẻ tìm đến quán cà phê này để trốn nắng.
Từ khu vực bán vé và nước phía ngoài, chỉ cần bước qua cánh cổng, không gian bên trong lập tức mở ra với tiếng nước chảy và những mảng xanh phủ kín.
Càng đi sâu vào bên trong, khung cảnh như chuyển dần sang một "khu rừng nhiệt đới" thu nhỏ, với nhiều tầng cây xanh đan xen, dây leo buông xuống, phủ rêu lên từng thân gỗ.
Không khó để bắt gặp hình ảnh các bạn trẻ đi chân trần trên những phiến đá ẩm, chậm rãi len qua những lối nhỏ, dừng lại tạo dáng bên những thân cây phủ rêu hay trên cây cầu gỗ bắc qua mặt nước. Quán dùng hệ thống phun sương làm không khí luôn ẩm ướt, mang đến trải nghiệm chân thật như đang khám phá một khu rừng nhiệt đới thực thụ.
Nguyễn Thị Ngọc Trâm, sinh viên Trường ĐH Quốc tế Miền Đông, cho biết cô tìm đến quán sau khi xem một video trên mạng.
Trong khi đó, với Phạm Thị Hồng Nhung (24 tuổi, Dĩ An, Bình Dương), yếu tố thu hút lại nằm ở trải nghiệm hình ảnh.
"Mình hay tìm những chỗ mới để chụp hình. Thấy quán đang hot trên TikTok nên mình tới thử. Ở đây nhiều góc đẹp, khá lạ so với những quán khác, nên mình nghĩ cũng đáng để dành thời gian."
Không phải ai cũng đến với sự kỳ vọng từ trước. Đức Thành (22 tuổi, Bình Thạnh, TP.HCM) cho biết anh cùng bạn bè di chuyển hơn 10 km để tới quán, ban đầu chỉ đơn giản là đi theo cho vui.
"Ban đầu mình không nghĩ gì nhiều, chỉ đi theo thôi. Nhưng vào rồi thì khá bất ngờ vì không gian đầu tư lớn, cảm giác khác hẳn những quán cà phê bình thường."
Dễ nhận thấy, những địa điểm như vậy đang đáp ứng cùng lúc nhiều nhu cầu của giới trẻ: vừa là nơi tránh nóng, vừa là không gian trải nghiệm, đồng thời cũng là "phông nền" cho những bức ảnh cá nhân.
Phía sau yếu tố "check-in" hay "sống ảo", lựa chọn điểm đến phần nào phản ánh nhu cầu trải nghiệm gần gũi với thiên nhiên của một bộ phận người trẻ hiện nay.