Theo ghi nhận tại một hồ câu tôm trên đường Lê Văn Lương (P.Tân Hưng, trước đây là Q.7, TP.HCM), các “cần thủ” gần như không rời mắt khỏi chiếc phao nhỏ đang lặng lẽ nổi trên mặt nước. Thi thoảng, vài người tranh thủ nhấp ngụm nước hay trò chuyện đôi câu rồi lại nhanh chóng hướng ánh nhìn về mặt hồ, kiên nhẫn chờ đợi.
Bất chợt, chiếc phao của một người đàn ông rung nhẹ rồi từ từ chìm xuống. Chỉ trong tích tắc, anh giật mạnh cần câu. Một con tôm càng xanh vùng vẫy liên tục, quẫy nước bắn tung tóe trước khi nằm gọn trong chiếc rổ bên cạnh. Những người ngồi gần đó quay sang nhìn, rồi lại nhanh chóng đưa mắt về chiếc phao của mình, chờ lượt may mắn tiếp theo.
Ở đây, mỗi vị trí câu đều được chuẩn bị sẵn ghế ngồi, bàn nhỏ, cần câu, rổ đựng tôm và cả một cục gạch để đè cần. Không gian thoáng mát khiến nhiều người vừa ngồi câu, vừa uống nước, ăn nhẹ, thậm chí tranh thủ dùng điện thoại xử lý công việc trong lúc chờ tôm cắn câu.
Theo những “cần thủ”, câu tôm là trò chơi của sự kiên nhẫn. Có khi ngồi hàng giờ đồng hồ chiếc phao vẫn bất động. Nhưng cũng chính vì phải chờ đợi, khoảnh khắc tôm cắn câu lại trở nên đáng giá hơn.
Ngồi chăm chú nhìn vào đầu cần câu, Phạm Hiền Minh, học sinh lớp 10, Trường THPT Marie Curie, cho biết em thường theo ba đi câu vào những ngày rảnh.
“Ba em rất yêu thích bộ môn này nên thời gian rảnh em thường cùng ba đi câu cá hoặc câu tôm. Em cũng rất mê hoạt động này. Cảm giác ngồi chờ tôm cắn câu vừa hồi hộp vừa mong chờ. Nghỉ hè nên em cũng rảnh, thay vì nằm ở nhà bấm điện thoại hoài rất chán thì em theo ba đi câu”, Minh chia sẻ.
Sau khoảng 2 tiếng, thành quả của Minh chưa nhiều, nhưng nữ sinh vẫn tỏ ra hào hứng. Theo kinh nghiệm của mình, Minh thường chọn thả câu gần khu vực sục ô xy vì cô cho rằng đó là nơi tôm tập trung nhiều hơn.
Cách đó không xa, anh Nguyễn Khánh Tùng (40 tuổi, ngụ Hà Nội), vừa có một cú giật cần đầy dứt khoát. Con tôm càng xanh khá lớn liên tục búng mạnh khi được kéo lên khỏi mặt nước.
Nở nụ cười mãn nguyện, anh cho biết đã chơi bộ môn câu tôm nhiều năm nay, khoảng hai tuần lại đi một lần. Dịp này vào TP.HCM công tác, ngoài thời gian làm việc anh tranh thủ tìm đến hồ câu. “Tôi câu khoảng 2 – 3 tiếng đồng hồ mỗi buổi. Điều thích nhất vẫn là khoảnh khắc tôm cắn câu rồi mình kéo nó lên khỏi mặt nước”, anh Tùng nói.
Theo anh, khi thấy tôm cắn câu không nên giật ngay mà cần đợi thêm một chút để tôm ăn chắc mồi rồi mới giật thật nhanh và dứt khoát. Còn việc tôm có cắn hay không thì… hên xui.
Cũng tại địa điểm câu tôm này, sau hơn một tiếng ngồi câu cùng anh trai, Nguyễn Quý Phong, học sinh lớp 5, Trường THCS Nguyễn Thị Định, cũng kiên nhẫn chờ chiếc phao nhấp nhô.
“Em rất thích đi câu tôm. Nếu đi câu cá ngoài trời thì rất nắng và nóng, còn ở đây mát mẻ, có nước uống và đồ ăn nên đi câu rất vui”, Phong nói.
Sau khoảng 2 tiếng đồng hồ kiên nhẫn ngồi câu, Phong và anh trai ra về với thành phẩm là một túi tôm càng xanh tươi sống.
Theo chị Lê Thị Thu (35 tuổi), chủ địa điểm câu tôm giải trí trên đường Lê Văn Lương, mô hình này được chị duy trì khoảng hai năm nay. “Bản thân tôi rất thích câu tôm nên từ đam mê của mình quyết định kinh doanh luôn”, chị Thu chia sẻ.
Những rổ tôm tươi sống là thành quả của các “cần thủ” sau thời gian kiên nhẫn
ẢNH: THẢO PHƯƠNG
Theo chị, hiện giá câu là 120.000 đồng/giờ, đã bao gồm mồi và cần câu. Quán mở cửa từ 10 giờ đến 23 giờ mỗi ngày. Khách đến khá đều, từ trẻ em, thanh niên đến người lớn. “Tôm câu được khách có thể mang về hoặc bên mình nhận chế biến ngay tại chỗ. Riêng vào thứ 4 và thứ 5 hằng tuần, quán còn thả thêm cua để tăng trải nghiệm”, chị Thu cho biết.
Tại một địa điểm câu tôm khác trên đường Cao Lỗ (P.Chánh Hưng, trước đây là Q.8, TP.HCM), hai bên hồ cũng kín người ngồi.
Sau một tiếng đồng hồ ngồi câu, Nguyễn Thanh Sang (28 tuổi), ngụ đường Cao Lỗ, gom toàn bộ số tôm vừa câu được bán lại cho quán. Đi câu tôm hơn hai năm nay, mỗi tuần Sang dành 3 – 4 buổi, mỗi buổi khoảng 2-3 tiếng đồng hồ chỉ để thỏa mãn sở thích của mình.
“Mình mê nhất là lúc giật được một con tôm, nó búng tanh tách rất sướng. Có buổi một tiếng đồng hồ câu được khoảng 4 con, có hôm may mắn thì hơn 10 con. Mình câu vì thích chứ ăn thì ngán lắm rồi nên câu xong bán lại cho quán”, Sang cười và nói. Đam mê đến mức, Sang đầu tư hẳn cần câu riêng thay vì sử dụng cần của quán. Anh chàng cho biết mỗi chiếc cần câu tôm có giá từ vài trăm đến vài triệu đồng.
Đại diện địa điểm câu tôm này, anh Trần Hoàng Nam (31 tuổi) cho biết chính niềm yêu thích câu tôm đã khiến anh theo đuổi mô hình kinh doanh này. Anh Nam cho biết giá câu là 130.000 đồng/giờ, kết hợp phục vụ cà phê và đồ ăn nên thu hút khá đông khách.
Theo anh Nam, cứ khoảng 30 phút quán sẽ thả thêm tôm một lần. Có những khách ngồi từ sáng đến tối, kéo dài tới 10 tiếng đồng hồ, chỉ để chờ cảm giác chiếc phao khẽ chìm xuống rồi vỡ òa khi thêm một con tôm càng xanh mắc câu.
“Có những hôm em vừa khóc thút thít vừa viết, rồi tự nhủ khóc xong thì phải viết tiếp thôi, không được phép bỏ cuộc lúc này”.
Phạm Thị Hải Yến, 22 tuổi, quê ở thôn Phú Ninh, xã Ninh Châu, tỉnh Quảng Trị, là sinh viên lớp 22CBC2, Khoa Ngữ văn - Truyền thông, Trường ĐH Sư phạm - ĐH Đà Nẵng, nhớ lại quãng thời gian áp lực nhất trong 4 năm đại học bằng một câu ngắn như vậy. Với Yến, danh hiệu thủ khoa xuất sắc ngành báo chí không chỉ là một cột mốc đẹp, mà còn là lời hồi đáp dành cho gia đình, cho những người đã đồng hành và cho chính bản thân mình sau nhiều năm nỗ lực.
Khoảnh khắc biết mình trở thành thủ khoa xuất sắc ngành báo chí, Hải Yến cho biết cô vừa vui sướng, tự hào, vừa nghẹn ngào.
“Bao nhiêu năm tháng nỗ lực, những đêm thức trắng chạy deadline, những ngày chạy ngoài đường tác nghiệp dưới cái nắng gắt và cả những lúc áp lực đến mức muốn ngã gục… tất cả như tua chậm lại trong tâm trí em. Nghĩ đến sự vất vả, hy sinh của ba mẹ và những giọt mồ hôi của chính mình, tự nhiên sóng mũi em cay cay vì xúc động”, Yến kể.
Nữ sinh cho biết những ngày đầu bước chân vào giảng đường, cô chỉ đặt mục tiêu học thật tốt, săn học bổng định kỳ. Nhưng càng học, càng va chạm với nghề, cô càng nhận ra bản thân cần nỗ lực nhiều hơn để bứt phá.
Theo Hải Yến, hành trình 4 năm đại học không hề dễ dàng, đặc biệt là giai đoạn năm thứ 3 - thời điểm các môn chuyên ngành dồn dập nhất và sinh viên bắt đầu cọ xát thực tế nhiều hơn. Với Yến, cảm giác “sốc” xuất hiện khi cô nhận ra khoảng cách giữa kiến thức trên giảng đường và nhịp làm việc ngoài tòa soạn.
Khi đi kiến tập tại một cơ quan báo chí lớn của trung ương, nữ sinh từng nhiều lần rơi vào trạng thái bỡ ngỡ, chông chênh vì không bắt kịp nhịp độ làm việc khốc liệt của nghề. Có những ngày đi hiện trường về, đối diện với trang viết còn trống trơn, Yến tự hỏi liệu mình có thực sự phù hợp với báo chí hay không.
“Có những hôm em vừa khóc thút thít vừa viết, rồi tự nhủ: khóc xong rồi thì phải viết tiếp thôi. Chính sự lỳ lợm, vừa khóc vừa cố gắng bước qua giới hạn của bản thân trong bóng tối ngày ấy, mới nhào nặn nên một mình bản lĩnh hơn của ngày hôm nay”, cô chia sẻ.
Nếu phải gọi tên điều quan trọng nhất giúp mình chạm đến thành tích hôm nay, Hải Yến cho rằng đó không phải là nỗ lực cá nhân đơn lẻ, mà là điểm tựa từ gia đình, thầy cô, bạn bè cùng sự bền bỉ của chính bản thân.
Trong câu chuyện của nữ thủ khoa, gia đình là một phần đặc biệt. Yến kể trước đây ba mẹ từng lo nghề báo vất vả, áp lực, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng lựa chọn của con gái. Điều cô muốn nói nhất với ba mẹ lúc này là: “Ba mẹ ơi, con làm được rồi”.
Theo Yến, trong suốt 4 năm học, ba mẹ luôn là hậu phương vững chắc cả về tinh thần lẫn tài chính. Mỗi khi áp lực, bế tắc hay gặp đề tài khó, cô lại gọi điện về nhà để tâm sự, để được động viên và “chữa lành”. Không chỉ lắng nghe, ba mẹ còn dùng chính trải nghiệm sống của mình để gỡ rối cho con gái trong những lúc loay hoay với việc tiếp cận nhân vật hay xử lý vấn đề.
Bên cạnh gia đình, Hải Yến cũng nhắc nhiều đến bạn bè - những người cô gọi là “trạm sạc” tinh thần. Đó là nhóm bạn thân ở quê luôn ở bên mỗi khi cô mệt mỏi, và đặc biệt là nhóm bạn đại học F6 - những người đã cùng học, cùng thức trắng chạy deadline, làm bài tập, làm dự án và hoàn thành khóa luận.
Nhận xét về học trò của mình, tiến sĩ Trần Thị Yến Minh, Trưởng ngành báo chí - Truyền thông, Trường ĐH Sư phạm - ĐH Đà Nẵng, cho biết Hải Yến là sinh viên luôn nỗ lực trong học tập, rèn luyện và hoạt động tại khoa. Theo cô Minh, Yến được đánh giá cao ở năng lực, sự chủ động, khả năng tiếp thu, tinh thần tự học; đồng thời đạt nhiều kết quả nổi bật như điểm báo cáo khóa luận tốt nghiệp cao nhất hội đồng, giải nhất và giải ba nghiên cứu khoa học cấp khoa.
Sau cột mốc thủ khoa, Hải Yến cho biết sẽ tiếp tục cọ xát nhiều hơn với thực tế nghề báo để tích lũy vốn sống, kinh nghiệm làm nghề. Trong tương lai, cô mong muốn vừa làm báo, vừa có thể đứng trên bục giảng để truyền lửa cho các thế hệ sinh viên báo chí tiếp theo.
Nghị định 174/2026/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, tần số vô tuyến điện, giao dịch điện tử và công nghệ thông tin bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1.7. Theo nghị định này, nhà cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử trên mạng không xác thực tài khoản game bằng số điện thoại di động tại Việt Nam có thể bị phạt đến 60 triệu đồng.
Cụ thể, hành vi không xác thực tài khoản game bằng số điện thoại di động tại Việt Nam có thể bị phạt từ 20 - 40 triệu đồng đối với trò chơi điện tử G2, G3, G4. Với trò chơi điện tử G1 trên mạng, mức phạt là 40 - 60 triệu đồng.
Trong khi đó, theo Nghị định 147/2024/NĐ-CP, khi đăng ký tài khoản game, người chơi phải cung cấp đầy đủ, chính xác họ và tên, ngày tháng năm sinh và số điện thoại di động tại Việt Nam. Trường hợp người chơi dưới 16 tuổi, cha mẹ hoặc người giám hộ theo pháp luật dân sự phải đứng tên đăng ký tài khoản. Đồng thời, cha mẹ hoặc người giám hộ có trách nhiệm giám sát, quản lý thời gian chơi và nội dung trò chơi mà người dưới 16 tuổi truy cập.
Quy định này nhanh chóng thu hút sự quan tâm của cộng đồng game thủ. Không ít người người cho rằng việc xác thực số điện thoại không nhằm xóa bỏ nickname (biệt danh) trong game, mà phủ thêm một lớp định danh phía sau tài khoản. Từ đó, người chơi phải có trách nhiệm với hành vi của mình nhiều hơn.
Bùi Trạch Nhân, tuyển thủ thể thao điện tử, sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM, cho biết bạn rất ủng hộ quy định mới. Nhân nói: "Là một người đang nghiêm túc tập luyện Liên Quân Mobile để đại diện trường thi đấu, mình thường xuyên gặp cảnh người chơi dùng nhiều tài khoản để phá game hay thoát trận giữa chừng do thiếu trách nhiệm. Quy định mới này sẽ giúp hạn chế tình trạng trên, trả lại một môi trường thể thao điện tử lành mạnh và chuyên nghiệp hơn".
Nguyễn Trần Minh Trí, sinh viên Trường ĐH Khoa học tự nhiên TP.HCM, ĐH Quốc gia TP.HCM, cũng đồng tình với quy định mới này. Dù cần phải xác thực nhiều lần vì chơi nhiều game, nhưng anh bạn gật gù cho rằng quy định này có thể bảo vệ người chơi tốt hơn.
"Môi trường game bây giờ có nhiều người chơi không lành mạnh và phá game. Khi tài khoản được xác thực, nếu bị hack hoặc bị lừa đảo vật phẩm thì khả năng lấy lại sẽ cao hơn rất nhiều", Trí nói.
Còn đối với phụ huynh, quy định này được xem là cách giúp gia đình quản lý con tốt hơn trong môi trường số. Chị Nguyễn Thị Mỹ Hằng (36 tuổi), ngụ đường Nguyễn Xuân Khoát, P.Phú Thọ Hòa (TP.HCM), cho biết con trai chị đang vào tuổi dậy thì. Bé rất dễ bị cuốn vào thế giới ảo.
"Trước đây, cháu tự tạo tài khoản, nạp tiền mua đồ trong game lúc nào mình cũng không hay. Bây giờ luật bắt buộc người dưới 16 tuổi phải để phụ huynh đăng ký, mình cảm thấy an tâm hơn hẳn", chị Hằng chia sẻ.
Chị Nguyễn Thị Thiện Nhi, nhà sáng lập của tựa game indie Địa Linh Nhân Kiệt, cho biết chị vô cùng ủng hộ việc xác thực tài khoản người chơi bằng số điện thoại. Theo chị Nhi, game vốn cho phép người chơi sử dụng nickname thay vì danh tính thật. Tuy nhiên, nếu không có lớp xác thực phía sau thì rất khó kiểm soát các hành vi tiêu cực.
"Việc gắn tài khoản với số điện thoại sẽ giúp tăng trách nhiệm của người chơi. Điều này không làm mất đi trải nghiệm sử dụng nickname trong game, nhưng giúp nhà phát hành quản lý cộng đồng tốt hơn, nhất là với các hành vi spam, gian lận hay gây rối", chị Nhi nói.
Theo luật sư Trần Minh Hùng, Trưởng văn phòng Luật sư Gia Đình, Đoàn Luật sư TP.HCM, việc xác thực tài khoản game bằng số điện thoại di động tại Việt Nam là yêu cầu bắt buộc. Người chơi phải cung cấp đúng họ tên, ngày tháng năm sinh và số điện thoại di động tại Việt Nam khi đăng ký tài khoản.
Theo luật sư Hùng, người trẻ dùng số điện thoại không chính chủ hoặc cung cấp thông tin không chính xác khi đăng ký game có thể gặp nhiều rủi ro. Nếu tài khoản bị hack, xảy ra tranh chấp hoặc cần xác minh quyền sở hữu, người chơi sẽ rất khó khôi phục tài khoản.
Ngoài ra, ông Hùng còn nói rằng việc sử dụng số điện thoại của người khác khi chưa được đồng ý hay cung cấp thông tin giả mạo, có thể bị xem là hành vi vi phạm quy định về quản lý thông tin cá nhân và an ninh mạng. "Với người chơi dưới 16 tuổi, cha mẹ hoặc người giám hộ cần quản lý thời gian chơi, theo dõi nội dung trò chơi mà con truy cập và phối hợp với nhà phát hành khi cần thiết", ông Hùng nói.
Theo ghi nhận của Thanh Niên, tại công viên Gia Định (P.An Nhơn, TP.HCM), vào khoảng 17 giờ đến 19 giờ, không khó để bắt gặp cảnh tượng người trẻ dắt chó đi dạo nhưng không đeo rọ mõm, thậm chí chủ nuôi còn thả dây xích để chó chạy tự do, đi vệ sinh tùy tiện vào các bụi cây, thảm cỏ.
Đáng lo ngại hơn, tình trạng chó thả rông không xác định chủ nhân và không đeo rõ mõm cũng xuất hiện khắp nơi trong công viên. Trong khi đó, đây lại là thời điểm công viên tập trung đông người dân đến đi bộ tập thể dục, đặc biệt là các gia đình đưa trẻ nhỏ đến vui chơi, tiềm ẩn nguy cơ mất an gây mất an toàn.
Ở trọ gần công viên, Nguyễn Thị Mỹ Dung, sinh viên phân hiệu Học viện Hành chính và Quản trị công tại TP.HCM, cho biết thỉnh thoảng cùng nhóm bạn ra nơi đây để tập bóng chuyền.
"Mình rủ bạn ra công viên để đánh bóng chuyền. Dạo gần đây, vào buổi xế chiều mình thường xuyên thấy nhiều người dẫn chó đi dạo mà không đeo rọ mõm, còn thả rong nữa chứ, khiến tụi mình vui chơi trong lo lắng. Mình không thể biết con chó của người ta hiền hay dữ. Nếu cứ thả tự do như vậy thì rất mất an toàn cho người đi bộ", Dung bức xúc.
Thường xuyên chạy bộ ở công viên, Ngô Đức Hưng, sinh viên Trường ĐH Ngoại ngữ tin học TP.HCM, không khỏi lo lắng trước tình trạng chó thả rông. "Mình cảm thấy khá bất an vì con chó có thể lao vào tấn công bất cứ lúc nào, nhất là khi mình đang tập trung chạy bộ và không kịp đề phòng", Hưng lo lắng nói.
Theo Cổng thông tin Trung tâm Kiểm soát bệnh tật TP.HCM, so với cùng kỳ năm 2025, số ca bệnh dại trên địa bàn thành phố tăng cao, đặc biệt là trong giai đoạn thời tiết nắng nóng như hiện nay. Cụ thể tính từ đầu năm 2026 đến ngày 20.4, trên địa bàn thành phố đã ghi nhận 3 trường hợp tử vong do bệnh dại, chiếm hơn 50% tổng số ca của cả năm 2025 (5 trường hợp).
Gần đây vào ngày 17.4, tại phường Phước Thắng đã ghi nhận một con chó cắn 3 người bị thương tại khu vực tổ 1, khu phố 6. Qua xác minh, con chó trên đang nuôi 6 con nhỏ và chưa được tiêm phòng dại. Ngay sau khi xảy ra sự việc, cả 3 trường hợp đã được hướng dẫn xử lý vết thương đúng cách và tiến hành tiêm chủng vắc xin phòng dại kịp thời.
Không chỉ ở TP.HCM, các tỉnh, thành phố khác cũng ghi nhận nhiều trường hợp bị chó nghi dại tấn công gây thương tích. Cụ thể ngày 9.4, Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Đắk Lắk đã ghi nhận 5 trường hợp bị một con chó nghi mắc bệnh dại tấn công.
Cũng có một số trường hợp bị chó dại cắn gây thương tích đã chủ quan không đến cơ sở y tế tiêm vắc xin phòng bệnh dại dẫn đến phát bệnh rồi tử vong. Như ông Lê Văn M. (56 tuổi, ngụ KP.Thanh Hùng, P.Thanh Điền, tỉnh Tây Ninh) bị một con chó chạy rông cắn vào cổ tay phải khi đi dự đám giỗ. ông M. không đến cơ sở y tế để tiêm phòng dại mà đến nhà thầy lang để đắp thuốc nam. Đến ngày 6.3, ông M xuất hiện các triệu chứng tê cánh tay phải, sợ nước, sợ gió và được người nhà đưa đến Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM) điều trị.
Lý giải về tình trạng bệnh dại ở chó tăng cao vào mùa nóng, kỹ sư chăn nuôi Lê Văn Chung, chủ một cơ sở dịch vụ thú y ở P.Lái Thiêu, TP.HCM, cho biết thời tiết nắng nóng sẽ khiến chó nhiễm vi rút dại phát bệnh nhanh hơn. Do đó, người dân cần phải biết được "lai lịch" của chó, đặc biệt là số tuổi để tiêm phòng dại ngay từ 3 tháng tuổi trở lên và nhắc lại mỗi năm 1 lần cho tất cả giống chó.
"Dù chó đã được tiêm chủng ngừa đầy đủ nhưng vẫn có lác đác con nhiễm vi rút dại. Vì vậy, chủ vật nuôi cần đến cơ sở thú y uy tín để tiêm phòng dại cho thú cưng. Trường hợp phát hiện chó hung dữ bất thường, sợ ánh sáng, nước thì mọi người nên tránh xa và báo ngay cho cơ quan chức năng ở địa phương xử lý", ông Lê Văn Chung nhấn mạnh.
Trước tình hình bệnh dại bùng phát vào mùa nắng nóng, Trung tâm Kiểm soát bệnh tật TP.HCM khuyến nghị người dân nuôi chó, mèo cần thực hiện nghiêm túc tinh thần trách nhiệm qua thông điệp "5 không", gồm: không nuôi chó, mèo chưa được tiêm phòng dại, không nuôi chó, mèo khi chưa khai báo với chính quyền địa phương; không nuôi chó thả rông; không để chó cắn người và hông nuôi chó, mèo gây ô nhiễm môi trường.
Để bảo vệ chó cưng, Nguyễn Bảo Trân (27 tuổi, ngụ đường Nguyễn Văn Cự, P.Tân Tạo, TP.HCM), cho biết: "Mỗi năm, em đều tiêm phòng dại và 7 bệnh khác cho cún cưng. Ngoài tiêm phòng, em cũng thường đưa cún cưng đến phòng khám thú y kiểm tra sức khỏe, khi phát hiện nó có biểu hiệu bất thường".
Bác sĩ thú y Huỳnh Quốc Tuấn, chủ một phòng khám thú y có địa chỉ ở đường Hà Huy Giáp, P.An Phú Đông, TP.HCM, cho biết người nuôi chó, mèo cần phải tiêm phòng dại cho chúng từ lúc 3 tháng tuổi và phải tiêm nhắc lại mỗi năm 1 lần, tuyệt đối không chủ quan vì vi rút dại dễ lây lan trong vật nuôi. Đồng thời người dân phải khai báo việc nuôi chó, mèo cho chính quyền địa phương quản lý, không nuôi chó thả rông, phải rọ mõm khi dẫn chúng ra nơi công cộng.
Cũng theo bác sĩ thú y Huỳnh Quốc Tuấn, khi bị chó, mèo nghi dại cắn hoặc cào, người dân cần bình tĩnh xối rửa kỹ vết thương trong 15 phút với nước và xà phòng (hoặc nước sạch). Sau đó sát khuẩn bằng cồn 45 - 70° hoặc cồn i-ốt để giảm thiểu lượng vi rút dại tại vết thương. Sau đó, nhanh chóng đến các điểm tiêm chủng để được bác sĩ tư vấn, chỉ định tiêm vắc xin hoặc huyết thanh kháng dại kịp thời. Người bị chó cắn tuyệt đối không sử dụng thuốc nam, thuốc đông y, lá cây hoặc các phương pháp dân gian để điều trị dại.