Ông John Ternus sẽ chính thức đảm nhiệm vị trí CEO Apple từ ngày 1-9, kế nhiệm ông Tim Cook, người dự kiến chuyển sang vai trò Chủ tịch điều hành hội đồng quản trị.
Trong giai đoạn chuyển giao, ông Cook vẫn giữ vai trò CEO đến hết mùa hè để đảm bảo quá trình chuyển giao kế nhiệm diễn ra suôn sẻ.
Phát biểu về người kế nhiệm, ông Cook ca ngợi ông Ternus là người có “tư duy của một kỹ sư, tâm hồn của một nhà đổi mới và trái tim của một nhà lãnh đạo chính trực”.
Bản thân ông Ternus cũng nhấn mạnh rằng bản thân “may mắn khi được làm việc dưới thời Steve Jobs và được Tim Cook dìu dắt”, coi đây là cơ hội để tiếp tục sứ mệnh của Apple.
Ở tuổi 51, ông John Ternus hiện là Phó chủ tịch cấp cao phụ trách kỹ thuật phần cứng – vị trí giúp ông đóng vai trò trung tâm trong việc phát triển hầu hết các sản phẩm quan trọng của Apple.
Gia nhập Apple từ năm 2001, ông đã tham gia hoặc giám sát kỹ thuật cho gần như toàn bộ danh mục sản phẩm hiện tại, từ iPhone, iPad, Mac đến AirPods.
Ông cũng đóng vai trò then chốt trong quá trình ứng dụng chip Apple Silicon thay cho chip Intel vào năm 2020 cho các dòng máy Mac – bước đi giúp cải thiện hiệu năng và thúc đẩy doanh số, theo báo Wall Street Journal.
Dưới sự dẫn dắt của ông, nhiều sản phẩm mới ra đời như Apple Watch và AirPods đã phát triển thành các mảng kinh doanh lớn, trong khi Vision Pro – kính thực tế ảo – cho thấy tham vọng mở rộng sang các lĩnh vực công nghệ mới.
Không chỉ làm việc ở hậu trường, ông Ternus còn là gương mặt quen thuộc tại các sự kiện ra mắt sản phẩm của Apple, trực tiếp giới thiệu nhiều thiết bị quan trọng và tham gia định hình lộ trình sản phẩm của công ty.
Sinh ra tại California, ông Ternus tốt nghiệp cử nhân kỹ thuật cơ khí tại Đại học Pennsylvania năm 1997. Trong thời gian học, ông không chỉ nổi bật về học thuật, mà còn là vận động viên bơi lội xuất sắc của trường.
Sau khi ra trường, ông làm việc tại Virtual Research Systems – một start-up về thực tế ảo, chuyên phát triển kính VR và công nghệ nhập vai.
Kinh nghiệm này sau đó trở thành nền tảng quan trọng khi ông tham gia phát triển các sản phẩm như Vision Pro của Apple.
Gia nhập Apple vào thời điểm công ty đang trong giai đoạn chuyển mình dưới sự trở lại của Chủ tịch Steve Jobs, ông Ternus từng bước thăng tiến từ một kỹ sư thiết kế sản phẩm lên Phó chủ tịch phụ trách kỹ thuật phần cứng (2013), trước khi gia nhập đội ngũ điều hành cấp cao vào năm 2021.
Giới quan sát mô tả ông Ternus là một kỹ sư cơ khí thân thiện, có phong cách quản lý điềm tĩnh, giống với ông Tim Cook hơn là cá tính mạnh mẽ và đôi khi khó đoán của Steve Jobs.
Tuy nhiên, ảnh hưởng của ông trong Apple đã vượt xa vai trò kỹ thuật. Ông tham gia sâu vào các quyết định chiến lược, từ lộ trình sản phẩm đến các tính năng và định hướng phát triển dài hạn.
Việc Apple dần “đưa Ternus ra ánh sáng” trong những năm gần đây cũng được xem là dấu hiệu chuẩn bị cho quá trình chuyển giao quyền lực này.
Ở độ tuổi tương đương với Tim Cook khi lên làm CEO năm 2011, ông Ternus được kỳ vọng có thể dẫn dắt công ty trong một thập kỷ hoặc hơn – yếu tố quan trọng với doanh nghiệp đề cao sự ổn định lãnh đạo như Apple.
Dù kế thừa một Apple đang ở đỉnh cao với lợi nhuận hơn 100 tỉ USD mỗi năm và giá trị vốn hóa lên tới 4.000 tỉ USD, ông Ternus vẫn đối mặt với không ít thách thức.
Áp lực lớn nhất nằm ở lĩnh vực trí tuệ nhân tạo (AI), nơi Apple bị đánh giá là chậm chân so với các đối thủ tại Thung lũng Silicon.
Ông sẽ phải tiếp quản kế hoạch nâng cấp trợ lý ảo Siri, đồng thời tìm cách tạo ra các sản phẩm AI mang tính biểu tượng cho người dùng đại chúng.
Việc lựa chọn một CEO có nền tảng kỹ thuật như ông Ternus cũng cho thấy Apple có thể đang đặt cược vào đổi mới công nghệ, thay vì chỉ tập trung vào vận hành và dịch vụ như giai đoạn dưới thời Tim Cook.
Câu hỏi lớn đặt ra là liệu ông Ternus sẽ tiếp tục con đường tăng trưởng ổn định, hay đưa Apple bước vào một chu kỳ đổi mới mạnh mẽ hơn – trong bối cảnh công ty cần tìm kiếm “cú hích tiếp theo” sau iPhone?
Hãng vận tải biển Maersk A/S của Đan Mạch ngày 5/5 đăng thông báo xác nhận tàu thương mại mang tên Alliance Fairfax, mang cờ Mỹ và được vận hành bởi chi nhánh của họ tại Mỹ là Maersk Line (MLL), đã được hộ tống thành công rời vịnh Ba Tư qua eo biển Hormuz.
MLL có trụ sở chính ở Norfolk, bang Virginia, chuyên về quản lý tàu container và tàu hàng toàn cầu, hoạt động động lập với mảng hậu cần thương mại của công ty mẹ tại Đan Mạch. Hãng tự nhận có đội tàu hàng mang cờ Mỹ lớn nhất thế giới, chuyên cung cấp dịch vụ vận tải cho cho chính phủ và quân đội nước này.
Trước đó, Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) thông báo các tàu khu trục tên lửa dẫn đường của họ đã qua eo biển Hormuz, tiến vào vịnh Ba Tư để hỗ trợ cho Dự án Tự do. CENTCOM cho biết lực lượng này đã giúp hai tàu thương mại mang cờ Mỹ di chuyển qua eo biển Hormuz thành công, nhưng không đề cập đến hoạt động hộ tống.
Hãng Maersk cho biết họ đã được quân đội Mỹ liên hệ gần đây để thảo luận về phương án giúp tàu của họ rời khỏi vùng Vịnh dưới sự bảo vệ của tàu chiến Mỹ.
"Sau khi phối hợp với quân đội Mỹ lên kế hoạch an ninh toàn diện, MLL và lãnh đạo trên tàu đã phê duyệt quyết định đi qua Hormuz. Con tàu sau đó rời khỏi vịnh Ba Tư với lực lượng Mỹ đi kèm", Maersk cho biết.
Tàu Alliance Fairfax mang cờ Mỹ và đã đăng ký tham gia Chương trình An ninh Hàng hải Mỹ, theo đó được chính phủ Mỹ hỗ trợ tài chính với điều kiện sẵn sàng phục vụ các hoạt động mang yếu tố quân sự nếu có trường hợp khẩn cấp hoặc chiến sự. Tàu kẹt tại khu vực vịnh Ba Tư từ khi xung đột giữa Mỹ và Israel với Iran bùng phát ngày 28/2 và eo biển Hormuz bị phong tỏa.
Maersk cho biết hành trình đi qua Hormuz của Alliance Fairfax diễn ra suôn sẻ, không xảy ra sự cố, toàn bộ thuyền viên an toàn và không ai bị thương. Hiện vẫn còn ít nhất một tàu mang cờ Mỹ khác đang ở lại khu vực vịnh Ba Tư.
"Chúng tôi đánh giá cao sự chuyên nghiệp và phối hợp hiệu quả của quân đội Mỹ trong việc triển khai hoạt động này, đồng thời kỳ vọng tàu sẽ sớm trở lại hoạt động thương mại bình thường", công ty Đan Mạch cho biết.
CENTCOM cho biết đang tích cực triển khai các hoạt động nhằm khôi phục lưu thông hàng hải thương mại qua Hormuz, trong đó có việc điều động các chiến hạm hỗ trợ chiến dịch Dự án Tự do được Tổng thống Donald Trump phát động.
Tư lệnh CENTCOM Brad Cooper cho biết lực lượng Mỹ đã khai hỏa hạ 6 xuồng cao tốc đe dọa hoạt động hàng hải thương mại tại khu vực, đồng thời đánh chặn toàn bộ tên lửa và thiết bị bay không người lái (drone) của Iran nhắm vào tàu hàng.
Đô đốc Cooper nói quân đội Mỹ không trực tiếp hộ tống từng tàu hàng, mà triển khai nhiều lớp bảo vệ thành "thế trận phòng thủ bao quát" cho các tàu được hỗ trợ đi qua eo biển Hormuz.
Ông nói thêm rằng Dự án Tự do được triển khai sau khi lực lượng Mỹ sử dụng "công nghệ đặc biệt tinh vi" để mở thông một hành lang qua Hormuz trong vài tuần qua, rồi "dựng lên một chiếc ô bảo vệ bao trùm lên khu vực". Hành lang này cuối cùng sẽ trở thành tuyến lưu thông hai chiều, thay vì chỉ được dùng để các tàu rời khỏi vịnh Ba Tư.
Tư lệnh Mỹ không giải thích "công nghệ đặc biệt tinh vi" này là gì và CENTCOM đảm bảo ô an ninh ở hành lang hàng hải đó thế nào. Tuy nhiên, việc đảm bảo hành lang an toàn đòi hỏi quân đội Mỹ phải rà phá toàn bộ thủy lôi nơi tàu thuyền sẽ đi qua, cũng như lập ô phòng không để đánh chặn bất cứ tên lửa, drone nào của Iran.
Eo biển Hormuz là tuyến hàng hải trọng yếu, nơi từng chiếm khoảng 20% lượng dầu vận chuyển toàn cầu trước khi gần như bị tê liệt do xung đột. Hàng trăm tàu đã bị mắc kẹt tại Vịnh Ba Tư sau khi tuyến đường này bị đóng lại vào đầu tháng 3.
Tờ The Wall Street Journal ngày 10.4 dẫn lời các quan chức Mỹ cho biết cộng đồng tình báo đánh giá rằng Iran vẫn có thể triển khai sử dụng nhiều tên lửa đạn đạo sau 6 tuần chiến sự.
Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ Pete Hegseth tuần này nói rằng chương trình tên lửa của Iran đã "bị phá hủy về mặt chức năng", với số lượng bệ phóng và tên lửa "bị cạn kiệt, suy giảm nghiêm trọng và gần như hoàn toàn không hiệu quả".
Tuy nhiên, các báo cáo tình báo của Mỹ cho thấy Iran có thể khôi phục lại một phần lực lượng tên lửa. Mặc dù một nửa số bệ phóng tên lửa của Iran đã bị phá hủy, hư hại hoặc bị mắc kẹt dưới đống đổ nát, nhưng nhiều bệ phóng có thể được sửa chữa và đưa ra từ các địa điểm ngầm.
Các quan chức Mỹ và Israel cũng được trích dẫn nói rằng mặc dù hiện nay Iran chỉ còn một nửa số tên lửa so với trước xung đột, nhưng nước này vẫn còn hàng ngàn tên lửa đạn đạo tầm trung và tầm ngắn có thể đưa ra khỏi nơi cất giấu hoặc đào lên từ trong lòng đất.
Các quan chức Israel cho biết khoảng 2/3 số bệ phóng tên lửa đạn đạo của Iran đã bị vô hiệu hóa trong chiến sự, song Iran có thể thu hồi nhiều bệ phóng bị mắc kẹt dưới lòng đất do các cuộc tấn công của Mỹ và Israel. Các quan chức Israel cũng cho biết Iran vẫn còn hơn 1.000 trong số khoảng 2.500 tên lửa tầm trung mà nước này sở hữu khi bắt đầu chiến sự. Số còn lại đã được sử dụng hoặc bị phá hủy.
Về số lượng máy bay không người lái (UAV), theo các quan chức Mỹ, Iran hiện chỉ còn chưa đến 50% UAV tấn công một chiều so với thời điểm bắt đầu chiến sự nhưng nước này có thể mua các hệ thống tương tự từ đồng minh để sử dụng chống lại các nước láng giềng.
Iran cũng vẫn còn một lượng nhỏ tên lửa hành trình, có thể được sử dụng để nhắm mục tiêu vào các tàu chiến ở vịnh Ả Rập hoặc nhắm vào quân đội Mỹ, nếu Washington tấn công chiếm giữ một hòn đảo Iran trong trường hợp đàm phán đổ vỡ, các quan chức Mỹ cho biết.
Lầu Năm Góc và Nhà Trắng từ chối bình luận về thông tin của The Wall Street Journal, nhấn mạnh quân đội Mỹ đã đạt được mọi mục tiêu.
Đánh giá được tiết lộ giữa thời điểm Mỹ đang bước vào vòng đàm phán trực tiếp với Iran tại Pakistan nhằm đạt thỏa thuận chấm dứt chiến sự và mở lại eo biển Hormuz.
Báo cáo cũng cho rằng một số quan chức Mỹ lo ngại Iran sẽ lợi dụng thỏa thuận ngừng bắn hiện tại để xây dựng lại kho tên lửa của mình.
Theo Đài NDTV ngày 5-5, chiếc Boeing KC-135 Stratotanker - được ví như "trạm xăng di động" của quân đội Mỹ - đã phát tín hiệu khẩn cấp mã 7700 khi đang bay trên vịnh Ba Tư, ngoài khơi Iran rồi mất dấu hoàn toàn.
Dữ liệu từ dịch vụ theo dõi chuyến bay Flightradar24 cho thấy chiếc máy bay tiếp liệu này cất cánh từ căn cứ Al Dhafra ở Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE), sau đó mất tín hiệu khi đang bay qua không phận Qatar.
Chiếc phi cơ đang thực hiện nhiệm vụ hỗ trợ các hoạt động quân sự diễn ra trong khu vực.
Dữ liệu hành trình cho thấy máy bay đã bay theo quỹ đạo vòng tròn trong thời gian ngắn trước khi giảm độ cao để hạ cánh.
Hiện nguyên nhân chính xác của tình trạng khẩn cấp vẫn chưa được làm rõ, đồng thời chưa có xác nhận chính thức nào về việc máy bay bị tấn công hay gặp sự cố kỹ thuật.
Phía Iran cũng không đưa ra bất kỳ tuyên bố nào liên quan đến việc có can thiệp vào tình huống khẩn cấp của máy bay Mỹ hay không.
Sự việc gây chú ý bởi hồi tháng 3 vừa qua, quân đội Mỹ từng mất một chiếc KC-135 sau một cuộc tấn công của Iran tại miền tây Iraq.
Khi đó Lực lượng Kháng chiến Hồi giáo tại Iraq - một nhóm vũ trang do Iran hậu thuẫn - đã nhận trách nhiệm và tuyên bố bắn hạ máy bay nhằm "bảo vệ chủ quyền và không phận đất nước".
KC-135 Stratotanker là dòng máy bay quân sự trang bị bốn động cơ phản lực, giữ vai trò quan trọng trong các chiến dịch không quân của Mỹ suốt hơn 60 năm qua.
Nhiệm vụ chính của máy bay là tiếp nhiên liệu trên không, cho phép các tiêm kích và các loại phi cơ quân sự khác kéo dài thời gian hoạt động và vươn tới mục tiêu ở khoảng cách xa hơn.
Ngoài khả năng tiếp dầu, KC-135 còn có thiết kế linh hoạt với khoang hàng phía trên hệ thống nhiên liệu, cho phép vận chuyển đồng thời hành khách và thiết bị quân sự.
Đây cũng là phương tiện hỗ trợ quan trọng cho Hải quân, Thủy quân lục chiến Mỹ cùng các quốc gia đồng minh.
Bên cạnh vai trò hậu cần, KC-135 còn tham gia các nhiệm vụ sơ tán y tế đường không. Trong những chuyến bay này, phi hành đoàn được tăng cường đội ngũ bác sĩ và kỹ thuật viên hàng không.
Tùy theo cấu hình, máy bay có thể chở tới 37.600kg hàng hóa hoặc vài chục hành khách trong một chuyến bay.