Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói “Chào con trai”, tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh… Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: “Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu”. Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: “Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều”. Tôi cắt ngang: “Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp”.
Ông nhẹ nhàng đáp: “Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi”.
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: “Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường”.
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. “Bố, con xin lỗi”, tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: “Có phải bố rất nhớ con không?”.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hai vợ chồng tôi năm nay 35 tuổi, xuất thân ở quê nhưng mưu sinh ở thành phố. Tôi làm công nhân cho một công ty đồ chơi, chồng tôi lái xe chở hàng cho một doanh nghiệp vận tải.
Hồi đầu năm, do bất đồng với chủ, chồng tôi nghỉ việc. Anh bàn với tôi, nếu cứ đi làm thuê mãi không biết bao giờ mới có tiền xây nhà. Anh muốn mua một chiếc xe tải đi chở hàng thuê, tự làm tự ăn, không phải phụ thuộc người khác.
Chồng muốn kiếm kế làm ăn, tôi ủng hộ. Chỉ có điều, sau khi mua một mảnh đất nhỏ vào 3 năm trước, số tiền tích góp dành dụm của chúng tôi không còn nhiều. Xe cũ thì chồng tôi không muốn mua, mua xe mới thì tiền tiết kiệm không đủ.
Một lần về quê, tôi kể với chị gái chuyện chồng muốn mua xe tải nhưng chưa đủ tiền. Tôi nói với chị, chắc phải cầm sổ đỏ miếng đất đi vay nợ ngân hàng cho chồng làm ăn. Tối đó, chị gái gọi điện cho tôi, bảo rằng anh chị có tích trữ một ít vàng. Đang lúc giá cao định bán đi, nếu chúng tôi cần thì anh chị cho vay để mua xe mà làm ăn.
Tôi nhẩm tính, nếu vay ngân hàng phải trả lãi hàng tháng không nói, còn thủ tục lằng nhằng. Nếu vay vàng, sau này trả vàng vẫn là tốt nhất.
Vợ chồng chúng tôi vay anh chị 2 cây vàng, bán đúng thời điểm giá vàng đang ở đỉnh cao, được hơn 360 triệu.
Sau khi mua xe, may mắn công việc làm ăn của chồng gặp thuận lợi. Anh chở hàng không kể xa hay gần, đi suốt ngày đêm, bù lại số tiền thu về khá ổn. Tôi đã cố gắng tiết kiệm để mong sớm trả nợ cho chị gái.
Vài tuần trước, chồng nói với tôi giá vàng cứ lên xuống thất thường chẳng biết thế nào, đang lúc vàng hạ giá nên gom góp tiền mua vàng trả cho anh chị. Để đủ tiền mua 2 cây vàng, tôi tính vay thêm bà ngoại một ít.
Hôm trước, tôi gọi điện cho chị, hỏi chị là muốn tôi gửi tiền về để chị mua vàng ở quê, hay là tôi mua trên thành phố mang về trả chị. Nhưng câu trả lời của chị nằm ngoài mọi dự liệu của tôi. Chị gái tôi không muốn lấy vàng mà muốn lấy tiền, và phải là đúng số tiền chúng tôi bán vàng hồi đầu năm.
Chị bảo, thời điểm đó thấy vàng giá cao nên chồng chị muốn bán vàng vì sợ vàng lại rớt giá. Nhưng cho tôi vay nên vợ chồng chị không bán. nữa. Lúc cho vay, vàng đang có giá hơn 180 triệu/ cây, nhưng giờ chỉ còn 140 triệu/ cây. Nếu bây giờ trả vàng thì tính ra 2 cây vàng chị lỗ mất 80 triệu.
Chị nói, chị em với nhau thì chị không muốn tính toán gì, nhưng nhà còn có anh rể. Tính của anh ấy căn ke, tiết kiệm, chưa bao giờ để sơ sẩy một đồng nào. Nếu bây giờ trả vàng với giá hiện tại, anh ấy chắc chắn sẽ cảm thấy mình bị thiệt thòi, vợ chồng lại hục hặc nhau.
Thú thật, những lời chị nói khiến tôi hết sức bất ngờ. Chồng tôi khi nghe tôi nói còn phản ứng vô cùng gay gắt. Anh nói chị tôi làm vậy là rất vô lý. Thà rằng, ngày ấy chị ấy bán vàng cho chúng tôi vay tiền thì khác. Đằng này, chị ấy cho chúng tôi vay 2 cây vàng, giờ lại không chịu nhận vàng vì vàng đã hạ giá, vừa nghe thôi đã thấy buồn cười.
Thú thật, tôi rất biết ơn anh chị đã cho chúng tôi vay vàng trong lúc mình cần để làm ăn. Nếu là vài chục triệu, có lẽ tôi sẽ lén vay mượn bù vào cho chị để mọi chuyện êm đẹp, ổn thỏa. Nhưng nếu trả theo tiền bán vàng hồi đầu năm thì cần thêm gần 100 triệu nữa, tôi thật sự không biết xoay xở đâu ra.
Chồng tôi nói, để anh thu xếp về quê gặp anh chị nói rõ mọi chuyện. Anh chị không thể cho em vay vàng, giờ lại đòi trả tiền bằng số tiền bán vàng lúc cho vay được. Tôi không muốn chồng mình về quê, lỡ may bất đồng quan điểm, nói qua nói lại khiến tình thân sứt mẻ.
Nhưng dù là em gái, tôi vẫn thấy chị mình làm vậy là không đúng. Không những chị em ruột mà có lẽ người ngoài cũng không tính toán kiểu đó. Một bên là chị gái, một bên là chồng, tôi quả thật không biết nên làm sao cho mọi chuyện êm đẹp. Trong tình huống này, tôi nên làm sao?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm nhân viên văn phòng với mức thu nhập khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty tư nhân ở Hà Nội. Công việc của anh khá bận rộn, thường xuyên gặp khách hàng, đi công tác và thi thoảng có khoản thu nhập ngoài lương cứng mà tôi không nắm rõ.
Chúng tôi kết hôn gần 10 năm, có hai con đang tuổi đi học. Cuộc sống không phải quá dư dả nhưng cũng thuộc dạng tạm ổn định so với nhiều gia đình ở thành phố vì chúng tôi đã có căn nhà tập thể do ông bà nội để lại.
Chồng tôi là người có trách nhiệm. Anh không rượu chè, cờ bạc, không tụ tập bạn bè quá đà và cũng chưa từng khiến vợ con phải lo lắng vì chuyện bên ngoài. Hết giờ làm, nếu không có việc tiếp khách, anh thường về nhà ăn cơm cùng gia đình.
Suốt nhiều năm qua, tôi gần như không bao giờ nghi ngờ hay bận tâm quá nhiều đến chuyện tiền bạc của chồng.
Mỗi tháng, anh chuyển cho tôi cố định 10 triệu đồng để lo chi tiêu ăn uống trong gia đình. Cộng với 15 triệu đồng lương của tôi, khoản tiền 25 triệu đồng đủ để tôi xoay xở tiền ăn uống, học hành của hai con, điện nước, sinh hoạt phí và những khoản phát sinh khác.
Tôi chưa bao giờ hỏi anh kiếm được chính xác bao nhiêu tiền mỗi tháng. Anh cũng chưa từng chủ động chia sẻ với tôi về thu nhập thực tế của mình. Khoản tiền còn lại sau khi đưa vợ 10 triệu đồng được anh giữ riêng.
Thỉnh thoảng tôi chỉ nghe anh nói chung chung rằng dùng để giao lưu công việc, tiếp khách, hỗ trợ bố mẹ hai bên khi cần hoặc tiết kiệm cho tương lai. Nhưng cụ thể tiết kiệm được bao nhiêu, đang để ở đâu hay chi tiêu đầu tư vào những việc gì, tôi hoàn toàn không biết.
Thực lòng mà nói, tôi cũng chưa từng quá để tâm đến chuyện đó.
Chồng tôi vốn là người khá mê đồng hồ cơ. Từ thời còn yêu nhau, anh đã thích tìm hiểu về các thương hiệu đồng hồ, thường xuyên xem video đánh giá sản phẩm hoặc tham gia các hội nhóm về đồng hồ trên mạng xã hội.
Tuy nhiên, trước đây sở thích của anh chỉ dừng lại ở việc mua những mẫu đồng hồ có giá vài triệu đồng. Mỗi lần mua, anh đều nói trước với tôi và tôi cũng không phản đối vì nghĩ đàn ông ai cũng có thú vui riêng, miễn trong khả năng tài chính của gia đình.
Thế nên khi thấy trong hộp đựng đồng hồ của chồng xuất hiện một chiếc mới, tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản đó lại là một món đồ phục vụ sở thích của anh. Tôi còn đùa: "Lại mua thêm đồng hồ à? Chiếc này bao nhiêu tiền thế?". Anh bảo "không đáng bao nhiêu" rồi chuyển sang câu chuyện khác.
Nếu hôm đó tôi không tò mò chụp lại mẫu đồng hồ để tìm kiếm trên mạng, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết chiếc đồng hồ ấy có giá khoảng... 140 triệu đồng. Lúc đó, tôi sững người, không tin vào mắt mình.
140 triệu đồng là số tiền mà với tôi phải tích cóp rất nhiều năm mới có được. Đó cũng là khoản tiền đủ để gia đình tôi làm được rất nhiều việc khác: Một khoản tiết kiệm cho con, một chuyến du lịch dài ngày mà cả nhà đã hoãn nhiều năm hay đơn giản là cảm giác có quỹ dự phòng khi có biến cố xảy ra.
Nhưng điều khiến tôi buồn nhất lại không nằm ở con số 140 triệu đồng. Tôi buồn vì chồng đã lựa chọn giấu tôi.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn những khoản chi tiêu lớn nào khác mà tôi không biết? Thu nhập thực tế của anh là bao nhiêu? Số tiền tiết kiệm của gia đình đang ở đâu? Và trong những kế hoạch tài chính dài hạn, tôi có thực sự là người đồng hành cùng anh hay không?
Có thể với nhiều người, miễn người chồng vẫn hoàn thành trách nhiệm với gia đình thì tiền còn lại sử dụng thế nào là quyền của anh ấy.
Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng với một cuộc hôn nhân kéo dài gần chục năm, khi cả hai cùng nuôi con, cùng xây dựng tương lai và cùng gánh vác mọi áp lực của cuộc sống, tôi vẫn nghĩ những quyết định chi tiêu hàng trăm triệu đồng đáng lẽ nên được chia sẻ với bạn đời của mình.
Nếu là mọi người, mọi người sẽ cảm thấy thế nào trong hoàn cảnh này? Tôi nên làm gì, nói chuyện như thế nào với chồng? Có chuyện gì mà chồng có thể còn giấu tôi hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Ngày 2-4, Công an TP.HCM cho biết Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy đã đấu tranh, triệt phá thành công chuyên án mang bí số VA726D sau gần ba tháng điều tra.
Trước đó, Công an TP.HCM phát hiện Chương Cẩm Minh (48 tuổi, ngụ xã Xuân Thới Sơn, TP.HCM) và đồng bọn có dấu hiệu hoạt động mua bán trái phép chất ma túy liên tỉnh với quy mô lớn.
Mở rộng điều tra, ban chuyên án xác định Huỳnh Thanh Dưỡng (35 tuổi, ngụ phường Tân Hòa, TP.HCM) là đầu mối cung cấp ma túy cho Minh.
Dưỡng thuê một căn nhà tại phường Cái Khế, TP Cần Thơ để cất giấu ma túy, đồng thời điều hành đường dây mua bán.
Từ TP Cần Thơ, Dưỡng vận chuyển ma túy lên TP.HCM, giao cho Minh để tiếp tục phân phối cho các đầu dưới tại TP.HCM và Đồng Nai.
Quá trình điều tra cũng xác định Bùi Thị Thanh Bạch (35 tuổi, ngụ phường Rạch Giá, tỉnh An Giang) là một mắt xích trong đường dây. Dù sinh sống tại An Giang, Bạch vẫn điều hành hoạt động mua bán ma túy tại TP.HCM.
Đáng chú ý, Bạch sử dụng mẹ ruột là Nguyễn Thị Tuyết Nhung (52 tuổi, ngụ phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM) làm người trung gian nhận ma túy từ Minh và Dưỡng, sau đó giao lại cho các đối tượng mua ma túy của Bạch.
Xác định thời cơ chín muồi, khoảng 20h ngày 11-3, ban chuyên án bắt giữ Minh và con ruột là Chương Nguyễn Minh Trí (27 tuổi), đồng phạm giúp sức mua bán trái phép chất ma túy với Minh cùng đồng bọn.
Tiếp tục truy xét, ban chuyên án tiếp tục ập vào một khách sạn ở phường Hòa Hưng, TP.HCM bắt Huỳnh Thanh Dưỡng cùng 2 người giúp sức cho Dưỡng là Huỳnh Đức Thiện (30 tuổi) và và Dương Phát Lộc (23 tuổi) cùng 2 bánh heroin.
Khám xét kho cất giấu ma túy của Dưỡng tại TP Cần Thơ do Nguyễn Thanh Nhi (20 tuổi) trông coi, trinh sát tiếp tục thu giữ 6 bánh heroin và khoảng 2kg Methamphetamine.
Cùng lúc, một tổ trinh sát khác cũng bắt giữ Bùi Thị Thanh Bạch tại An Giang và Nguyễn Thị Tuyết Nhung tại TP.HCM, thu giữ 2kg Methamphetamine.
Sau đó ban chuyên án tiếp tục đồng loạt truy xét, bắt và làm việc những người liên quan khác trong chuyên án gồm số người tiêu thụ ma túy cấp 2, cấp 3 của Dưỡng để bán cho các nơi tổ chức sử dụng và sử dụng ma túy.
Đấu tranh mở rộng đến 1h sáng 20-3, ban chuyên án tiếp tục thu giữ thêm khoảng 3kg Methamphetamine của Huỳnh Thanh Dưỡng đang cất giấu tại phòng trọ ở phường Tây Thạnh, TP.HCM.
Tang vật thu giữ của các nghi phạm trong vụ án tổng cộng 8 bánh heroin (khoảng 2,8kg); 7,5kg ma túy đá (Methamphetamine); cùng một lượng ketamin, thuốc lắc và 2 khẩu súng tự chế.
Đến nay Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã bắt giữ, khởi tố 26 bị can, đồng thời bàn giao 6 đối tượng sử dụng trái phép chất ma túy cho công an cấp xã xử lý theo thẩm quyền.
Đáng chú ý, trong số các nghi phạm thuộc đường dây này có Vũ Tấn Quốc, đối tượng truy nã đặc biệt nguy hiểm. Sau khi bị bắt, Quốc đã được bàn giao cho Phòng Cảnh sát hình sự để tiếp tục điều tra, xử lý.