Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
"Trường rộng và đẹp quá!" - nhóm học sinh lớp 9 Trường THCS Trần Bội Cơ, phường Chợ Lớn đã thốt lên như thế khi đi tham quan Trường THPT Nguyễn Hiền, phường Bình Thới, TP.HCM.
Đây là một trong những hoạt động của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức dành cho phụ huynh, học sinh lớp 9 trước khi đăng ký nguyện vọng vào lớp 10 năm học 2026 - 2027.
Không chỉ đơn thuần đi tham quan, các học sinh lớp 9 còn được trải nghiệm làm học sinh lớp 10 khi tham gia tiết học thử với những môn toán, văn, hóa, sử…; thực hiện các thí nghiệm tại phòng thực hành lý, hóa…; trải nghiệm các trò chơi ở câu lạc bộ…
Theo cô Võ Thị Mai Hương, Phó hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, trường hiện có 21 câu lạc bộ sinh hoạt thường xuyên, tạo sân chơi đa dạng cho học sinh phát triển toàn diện.
Các câu lạc bộ rải khắp cả ba lĩnh vực: học thuật (hóa học, bí ẩn sự sống, hùng biện tiếng Anh, STEM, tâm lý Nguyễn Hiền, tiếng Trung, tiếng Hàn…); kỹ năng (câu lạc bộ an ninh mạng, boardgames, handmade, báo chí truyền thông, văn nghệ…); vận động (bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông, gym, vovinam...).
Được biết, Trường THPT Nguyễn Hiền là trường THPT công lập thực hiện mô hình trường giáo dục chất lượng cao, tiên tiến, hội nhập khu vực và quốc tế (thường gọi là trường tiên tiến, hội nhập).
Hiện trường đã được công nhận kiểm định chất lượng giáo dục cấp độ 3; đạt chuẩn quốc gia mức độ 2, đạt tiêu chuẩn trường học số.
Năm học 2026 - 2027, nhà trường dự kiến tuyển 15 lớp 10 (tăng 3 lớp so với năm học trước), sĩ số tối đa mỗi lớp không quá 35 học sinh.
Thầy Thái Quang Cường, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, thông tin thêm: "Ngoài việc bảo đảm các tiêu chuẩn, tiêu chí của trường tiên tiến, hội nhập, chúng tôi đẩy mạnh việc vận dụng dạy học giải quyết vấn đề, dạy học theo dự án. Nhà trường đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu khoa học, đảm bảo môi trường học tập an toàn, không có bạo lực học đường, nâng cao chất lượng công tác tham vấn tâm lý, hướng nghiệp cho học sinh"…
Năm học 2025 - 2026, Trường THPT Nguyễn Hiền có 39 học sinh đạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi lớp 12 cấp thành phố gồm 2 giải nhất, 6 giải nhì và 31 giải ba.
Một số hình ảnh của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức:
Chiều 6-4, đội tuyển futsal Việt Nam đã gặp Myanmar ở trận ra quân Giải futsal Đông Nam Á 2026 diễn ra tại Thái Lan.
Nửa hiệp đấu đầu tiên, đội tuyển futsal Việt Nam tạo ra nhiều cơ hội ghi bàn nhưng đều không tận dụng thành công. Rõ nhất là phút thứ 7, Công Đại không thắng được thủ môn Nyi Nyi Thant trong pha đối mặt.
Phải chờ đến phút 12, bàn thắng mở tỉ số mới đến khi Nhan Gia Hưng khống chế bóng rồi sút tung lưới Myanmar sau đường chuyền từ cánh phải của Thái Huy. Đây cũng là tỉ số của hiệp một.
Hiệp 2 bắt đầu được 10 giây, đội tuyển futsal Việt Nam đã có bàn thắng nhân đôi cách biệt nhờ công của Nguyễn Đa Hải. Bàn thắng sớm đã giúp các học trò HLV Diego Giustozzi chơi hưng phấn hơn và ghi thêm 2 bàn thắng.
Phút 22, Ngọc Ánh dứt điểm từ xa bị thủ môn Nyi Nyi Thant đẩy ra, nhưng Đa Hải đã kịp có mặt sút bồi nâng tỉ số lên 3-0.
Phút 28, tân binh Thạc Hiếu có pha solo từ giữa sân, đi bóng qua một loạt cầu thủ futsal Myanmar lẫn thủ môn Nyi Nyi Thant rồi dứt điểm nâng tỉ số lên 4-0.
Ngay sau bàn thua này, Myanmar quyết định chơi power-play (không thủ môn) để tìm bàn gỡ.
Châu Đoàn Phát có cơ hội nâng tỉ số lên 5-0 ở phút 32 nhưng cú sút từ phần sân nhà về khung thành trống Myanmar của anh đưa bóng không chính xác.
Những phút còn lại, Myanmar tạo ra vài cơ hội nguy hiểm nhưng không thể tận dụng thành công, đành chấp nhận thất bại 0-4.
Ngày mai (7-4), đội tuyển futsal Việt Nam sẽ gặp Timor Leste.
Con trai tôi nằm trong danh sách được đi tu nghiệp nước ngoài 6 tháng. Con gọi điện nhờ tôi lên ở cùng vợ cho nhà bớt trống trải. Ban đầu tôi lưỡng lự nhưng vì các con, tôi lại gật đầu. Không ngờ câu chuyện từ đó rẽ sang hướng khác.
Vợ chồng con tôi sống và làm việc trên thành phố, ít có thời gian gần gũi bố mẹ. Con dâu 3 năm vẫn chưa mang bầu, tính cách ngày càng trầm đi. Bản thân tôi cũng e ngại cảnh sống chung mẹ chồng, nàng dâu không thoải mái.
Nhưng vì muốn cho con trai yên tâm công tác, tôi bảo: "Vợ con cứ để mẹ lo". Và tôi lên nhà các con với tâm thế của người mẹ hết lòng vì con cái.
Để tạo sự thoải mái cho con dâu, tôi chủ động làm mọi việc. Tôi chỉ yêu cầu con cho quần áo vào máy giặt, đi chợ mua đồ ăn vì tôi chưa thông thạo đường đi, còn những việc khác tôi lo hết. Con dâu chỉ việc đi làm về, ăn cơm, xong thì rửa bát, dọn dẹp là nghỉ ngơi.
Tôi đã nghĩ trong lòng, mình làm vậy chắc con dâu rất vui. Nhưng hóa ra mọi việc không vận hành đơn giản như tôi suy nghĩ. Con dâu ở với tôi được 1-2 tuần đầu êm ả. Tôi cũng tranh thủ dạy dỗ, coi như con gái trong nhà.
Bước sang tuần tiếp theo, con dâu bảo tham gia dự án gì đó, nói tôi đừng đợi cơm. Có hôm con gọi điện báo về muộn quá nên qua nhà mẹ đẻ ngủ luôn cho tiện.
Tôi nhắc con nên thu xếp công việc về sớm một chút. Phụ nữ xa chồng, đi làm về khuya nguy hiểm, lại sợ điều tiếng không hay. Lúc đầu con dâu im lặng nhưng sau đó nói thẳng: "Con biết mẹ gọi điện mách chồng con, giờ hai vợ chồng con cãi nhau to rồi".
Con dâu muốn tôi hiểu không có công việc nào ngồi không hưởng lợi cả, nó phải vất vả làm quá giờ, tiếp khách, cầu cạnh người ta là chuyện bình thường. Vì sợ tôi mất ngủ nên con mới qua nhà mẹ đẻ, đáng ra tôi nên cảm thông hơn là trách cứ, khiến không khí nặng nề.
Tôi thừa nhận có gọi sang cho con trai, nhưng chỉ để bảo con gọi về khuyên vợ bớt công việc lại. Nói thật tôi thấy phụ nữ đi làm đêm hôm khuya khoắt như thế là không nên.
23h30 tôi đứng ngóng con dâu ở ban công, có hôm còn phát hiện con có người đưa về tận ngõ. Tôi để ý, có ngày thì con dâu tự đi làm, có ngày ô tô qua đón. Mặc dù không thấy cảnh chia tay, hay ôm ấp gì nhưng tôi cũng có chút nghi ngờ con dâu không chung thủy. Tôi không nói hết với con trai nhưng cũng xa gần khuyên con nói chuyện với vợ, phòng ngừa chẳng thừa. Tôi chỉ muốn giữ gìn gia đình cho các con.
Sáng hôm sau thấy con dâu mắt sưng húp, tôi vừa mở miệng hỏi thăm thì con nói luôn: "Mẹ nói với chồng con rằng sợ con có người khác. Mẹ có bằng chứng không? Có hình ảnh, ghi âm, có bất cứ thứ gì chứng minh không mà đã nói với anh ấy thế?".
Không để cho tôi trả lời, con dâu đóng sập cửa đi làm. Phía tôi thì lo con dâu không giữ được thuần khiết với chồng, phía con dâu thì trách ở cùng mẹ chồng ngột ngạt, chấp nhặt tiểu tiết, chuyện bé xé to.
Con dâu nói tôi không biết cảm thông, lại hay bắt bẻ. Đi làm về muộn đã mệt còn yêu cầu dọn bếp mới cho đi nghỉ, mua đồ ăn thì bị chê không tươi, ngon. "Đã thế chồng chỉ đứng về phía mẹ, ghen tuông, trách móc. Con không sống như vậy được nữa", con dâu nói.
Tôi tưởng con chỉ dọa, không ngờ trong lúc dọn phòng, tôi tìm được tờ đơn ly hôn con dâu để trong ngăn kéo. Tôi sững sờ dụi mắt, đọc đi đọc lại lý do con dâu ghi trong đó: Hôn nhân không hạnh phúc, cuộc sống gia đình căng thẳng, không có sự cảm thông, con cái không có, tài sản chung không cần chia.
Khi viết tới đây, tôi vẫn còn run. Riêng chuyện đơn ly hôn, tôi chưa dám nói với con trai vì lo ảnh hưởng đến tâm lý của con khi đang công tác. Tâm trạng của tôi hiện tại rất tệ. Tôi chỉ muốn vun vén cho các con, cuối cùng lại thành tan vỡ. Có phải tại tôi nên các con mới dẫn đến kết cục này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.