Sở Xây dựng Hà Nội vừa có văn bản số 7006 gửi các đơn vị, liên quan tới thông tin lan truyền việc TP sắp miễn phí vé xe buýt cho người dân.
Theo sở, qua công tác rà soát thông tin báo chí, Sở Xây dựng Hà Nội nhận thấy trên một số phương tiện đại chúng có xuất hiện nội dung với tiêu đề “Hà Nội lên phương án miễn phí xe buýt”.
Về thông tin này, Sở Xây dựng khẳng định nội dung này chưa được phản ánh đúng, gây hiểu nhầm trong dư luận về chủ trương, chính sách của thành phố.
Theo sở này, hiện nay Hà Nội chưa có chủ trương miễn tiền vé sử dụng xe buýt cho mọi người.
“Hà Nội chỉ đang thực hiện chính sách miễn tiền vé đi phương tiện công cộng đối với “người có công, người khuyết tật, người cao tuổi, trẻ em dưới 6 tuổi, nhân khẩu thuộc hộ nghèo” – Sở Xây dựng thông tin.
Cũng theo sở, hiện Hà Nội đang khẩn trương hoàn thiện các thủ tục để trình Quốc hội xem xét ban hành nghị quyết thông qua Luật Thủ đô sửa đổi. Sau khi Luật Thủ đô sửa đổi được ban hành và có hiệu lực, Hà Nội sẽ cụ thể hóa các nội dung của luật.
Trong đó có việc cập nhật, bổ sung các chính sách hỗ trợ, khuyến khích người dân sử dụng các phương tiện giao thông công cộng để góp phần giảm ùn tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, theo Sở Xây dựng Hà Nội.
Tình Yêu Giới Tính
Số ca mắc tay chân miệng tại Khánh Hòa tăng gấp 4 lần, bước vào chu kỳ bùng phát

Ngày 2-4, bác sĩ Tôn Thất Toàn - Phó giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa - cho biết từ đầu năm đến hết tháng 3-2026, toàn tỉnh có gần 1.400 ca mắc tay chân miệng, chủ yếu do chủng Enterovirus 71 (EV71) - chủng có độc lực cao, tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh nặng.
Theo bác sĩ Toàn, tay chân miệng là bệnh có tính chu kỳ, thường bùng phát theo chu kỳ 3 - 5 năm. Năm 2026 được xác định rơi vào giai đoạn cao điểm nên nguy cơ gia tăng số ca mắc là điều đã được dự báo.
Ngoài ra, theo quy luật hằng năm, số ca bệnh thường tăng từ tháng 4 và kéo dài đến giữa tháng 5.
Cùng với đó, thời tiết giai đoạn này biến động thất thường, xen kẽ nắng mưa, độ ẩm cao tạo điều kiện thuận lợi cho virus tồn tại và lây lan trong cộng đồng.
Theo Khoa Truyền nhiễm - HIV/AIDS bệnh viện Bệnh nhiệt đới tỉnh Khánh Hòa, số trẻ nhập viện vì tay chân miệng đã tăng từ tháng 1-2026, chủ yếu ở độ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo.
Phần lớn bệnh nhân ở mức độ nhẹ (độ 1, 2a), chiếm khoảng 80%, chỉ có một số ít trường hợp độ 2b; chưa ghi nhận ca nặng hay tử vong.
Theo số liệu từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa, toàn tỉnh ghi nhận 21 ổ dịch, tăng 4,2 lần so với cùng kỳ năm 2025; hiện vẫn còn 8 ổ dịch tại một số địa bàn như Ninh Hòa, Cam Lâm, Cam Ranh...
Trước diễn biến này, ngành y tế Khánh Hòa đang tăng cường giám sát, phát hiện sớm và xử lý triệt để các ổ dịch; đồng thời đẩy mạnh truyền thông phòng bệnh tại cộng đồng và trường học.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng giành đưa con đi học mỗi ngày, hóa ra lén vào nhà nghỉ với nhân tình

Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?". Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. - mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: "Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi năm nay 43 tuổi, hiện là giám đốc chi nhánh của một ngân hàng tại Hà Nội. Trong mắt bạn bè và họ hàng ở quê, tôi là một đứa con thành đạt, là niềm tự hào của dòng họ. Mọi thứ cứ thế êm đềm trôi qua cho đến 2 năm trước, mẹ tôi bắt đầu có những dấu hiệu của căn bệnh Alzheimer.
Ba tôi mất sớm, một tay mẹ tần tảo nuôi tôi khôn lớn. Khi có sự nghiệp vững vàng, tôi đón mẹ từ quê lên khu đô thị cao cấp ở Hà Nội để phụng dưỡng. Tôi luôn tâm niệm, nửa đời sau của mẹ sẽ là những ngày tháng an nhàn, hưởng phước bên con cháu. Nhưng căn bệnh quái ác ập đến, cướp đi trí nhớ của bà một cách tàn nhẫn.
Ban đầu, mẹ chỉ quên chỗ để chìa khóa, quên tên hàng xóm. Nhưng rồi tình trạng ngày một nặng hơn. Bà bắt đầu quên mất tôi là ai, thường xuyên cáu gắt và có những hành vi vô thức. Vợ chồng tôi đều đi làm từ sáng đến tối mịt, 2 đứa con thì đi học cả ngày. Căn hộ rộng 120 mét vuông bỗng chốc trở thành một "chiếc lồng kính" giam lỏng mẹ.
Tôi đã thuê đến 5 đời giúp việc chỉ trong vòng 6 tháng. Có người xin nghỉ vì không chịu nổi tính khí thất thường của mẹ. Có người thì tôi buộc phải cho nghỉ việc vì qua camera giám sát, tôi thấy họ để mặc mẹ ngồi thẫn thờ một mình trước tivi suốt cả ngày, bữa ăn thì ép uổng qua loa. Thậm chí, có lần mẹ tự mở cửa đi lang thang xuống tận hầm chung cư, may mắn là bảo vệ phát hiện ra kịp.
Vợ tôi bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm vì áp lực chăm sóc mẹ chồng và quán xuyến gia đình. Bản thân tôi, những cuộc họp kéo dài đến tối muộn luôn bị ngắt quãng bởi nỗi lo nơm nớp, mẹ ở nhà có an toàn không. Không khí gia đình tôi ngột ngạt vô cùng.
Đỉnh điểm là một buổi chiều tháng 10 năm ngoái. Đang giải quyết hồ sơ vay vốn cho khách, tôi nhận được điện thoại từ chị giúp việc, giọng hốt hoảng: "Anh về ngay đi, bà cụ với tay lấy đồ trên cao bị ngã trong nhà tắm rồi!".
Tôi bỏ lại tất cả, lao về nhà như một kẻ điên. Hình ảnh mẹ nằm đó, đau đớn và hoảng loạn, ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Rất may mẹ chỉ bị chấn thương phần mềm, nhưng bác sĩ cảnh báo, người già xương rất giòn, lần này là may mắn, nhưng nếu có lần sau thì hậu quả khôn lường. Mẹ tôi cần có người theo dõi y tế và chăm sóc 24/24.
Câu nói của bác sĩ như một cái tát thức tỉnh tôi. Tình yêu thương, lòng hiếu thảo của tôi không thể thay thế được chuyên môn y tế. Tiền bạc tôi mang về không thể mua được sự an toàn cho mẹ khi tôi vắng nhà.
Sau nhiều đêm thức trắng, tôi bàn với vợ về việc đưa mẹ vào một viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. Nơi đó có bác sĩ trực, có không gian xanh, có những người bạn già và có các hoạt động trị liệu trí nhớ. Vợ tôi khóc, cô ấy sợ tôi sẽ hối hận nhưng tôi đã quyết.
Ngay khi biết tin, một cuộc họp gia đình khẩn được triệu tập bởi các bác, các chú dưới quê của tôi. “Nhà cao cửa rộng, đi xe hơi mà mày tống mẹ mày vào trại tế bần hả con?”, bác trưởng họ đập bàn chỉ thẳng mặt tôi.
“Mày là đồ bất hiếu! Ngày xưa bà ấy nhịn ăn nhịn mặc nuôi mày ăn học, giờ mày thành đạt mày vứt bà ấy cho người dưng chăm. Mày sợ tốn tiền, sợ bẩn nhà đúng không?”, một người cô ruột xỉa xói tôi.
Không một ai trong số họ từng lên chăm mẹ tôi một ngày. Không một ai biết cảm giác bất lực khi nhìn mẹ ăn nhầm lọ kem đánh răng, hay lúc mẹ gào thét vì hoảng loạn giữa đêm. Họ chỉ nhìn vào hành động đưa mẹ ra khỏi nhà và dán cho tôi cái mác nghịch tử.
Tôi không thanh minh, chỉ cúi đầu đáp: "Con làm vậy vì sự an toàn của mẹ. Chữ hiếu của con không nằm ở việc giữ mẹ ở nhà để họ hàng nhìn vào khen ngợi, mà để mẹ sống phần đời còn lại an toàn, vui vẻ".
Đã 8 tháng kể từ ngày mẹ tôi chuyển vào viện dưỡng lão. Chi phí mỗi tháng gần 20 triệu đồng, bằng lương của một người đi làm khá giả, nhưng những gì mẹ nhận lại khiến tôi thấy quyết định của mình hoàn toàn đúng đắn.
Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng tôi đưa các con vào thăm bà. Mẹ đang ngồi tập tô màu cùng các cụ già khác trong phòng sinh hoạt chung. Dù mẹ không còn nhớ rõ tên tôi, nhưng bà cười rất tươi khoe bức tranh vừa vẽ. Các cô điều dưỡng cho biết, mẹ ăn ngủ đúng giờ, được xoa bóp vật lý trị liệu mỗi ngày nên sức khỏe cải thiện rõ rệt, tinh thần cũng ổn định hơn rất nhiều. Không còn những tiếng gào thét, không còn những cú ngã nguy hiểm.
Nhìn mẹ được chăm sóc bởi những bàn tay chuyên nghiệp, được sống trong một cộng đồng phù hợp, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Nhiều người Việt Nam vẫn coi viện dưỡng lão là nơi ruồng bỏ cha mẹ. Định kiến đó đã khiến biết bao người già phải chịu cảnh cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, và bao người con phải kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.
Chữ "hiếu" thời hiện đại, theo tôi, không phải là việc ép bản thân phải làm những điều vượt quá khả năng chuyên môn, mà là biết chọn cho cha mẹ một môi trường sống tốt nhất. Tôi thà mang tiếng là kẻ bất hiếu trong mắt họ hàng, thà bị bêu riếu ở quê nhà, không vì thanh danh mà để mẹ mình sống trong sự hiểm nguy và cô độc.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

