Sở Xây dựng Hà Nội vừa có văn bản số 7006 gửi các đơn vị, liên quan tới thông tin lan truyền việc TP sắp miễn phí vé xe buýt cho người dân.
Theo sở, qua công tác rà soát thông tin báo chí, Sở Xây dựng Hà Nội nhận thấy trên một số phương tiện đại chúng có xuất hiện nội dung với tiêu đề “Hà Nội lên phương án miễn phí xe buýt”.
Về thông tin này, Sở Xây dựng khẳng định nội dung này chưa được phản ánh đúng, gây hiểu nhầm trong dư luận về chủ trương, chính sách của thành phố.
Theo sở này, hiện nay Hà Nội chưa có chủ trương miễn tiền vé sử dụng xe buýt cho mọi người.
“Hà Nội chỉ đang thực hiện chính sách miễn tiền vé đi phương tiện công cộng đối với “người có công, người khuyết tật, người cao tuổi, trẻ em dưới 6 tuổi, nhân khẩu thuộc hộ nghèo” – Sở Xây dựng thông tin.
Cũng theo sở, hiện Hà Nội đang khẩn trương hoàn thiện các thủ tục để trình Quốc hội xem xét ban hành nghị quyết thông qua Luật Thủ đô sửa đổi. Sau khi Luật Thủ đô sửa đổi được ban hành và có hiệu lực, Hà Nội sẽ cụ thể hóa các nội dung của luật.
Trong đó có việc cập nhật, bổ sung các chính sách hỗ trợ, khuyến khích người dân sử dụng các phương tiện giao thông công cộng để góp phần giảm ùn tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, theo Sở Xây dựng Hà Nội.

Đầu năm vừa rồi, vợ chồng tôi đi chụp ảnh kỉ niệm 15 năm ngày cưới. Tính cả 6 năm yêu đương, chúng tôi đã bên nhau 21 năm tròn. Một con số mà có lần nhắc lại khiến tôi giật mình, không nghĩ rằng tôi và chồng đã bên nhau lâu như thế.
Tôi và chồng gặp nhau từ thuở sinh viên, ngay năm đầu tiên khi cả 2 cùng ở chung một dãy trọ. Tôi là con gái miền Trung, ăn nói thô mộc, vụng về. Anh là con trai miền Bắc, dịu dàng khéo léo. Cả hai chúng tôi thích nhau bắt đầu từ điểm khác biệt ấn tượng đầu tiên đó, rồi tình yêu đến nhanh như người ta bắn một mũi tên.
Ra trường 1 năm, chúng tôi cưới nhau. Cái cây tình yêu ươm trồng suốt 5 năm đại học cuối cùng đã đến ngày đơm hoa, chờ ngày đậu quả. Bạn bè ai nấy đều ngưỡng mộ, bởi có mấy tình yêu thuở sinh viên mà thành vợ thành chồng.
Những năm tháng hôn nhân đầu tiên vui vẻ hệt như một giấc mơ, dù cả hai bắt đầu xây hạnh phúc bằng 4 bàn tay trắng. Một căn phòng trọ nhỏ thiếu thốn tiện nghi, những chỉ vàng cưới phải bán dần đi, những bữa cơm đạm bạc và tiếng cười của cô con gái nhỏ. Tất cả những khó khăn đều không thể làm giảm đi niềm hạnh phúc.
Sau 10 năm đi làm thuê, chồng tôi quyết định nghỉ việc ra làm riêng. Anh có chí hướng, có ước mơ và muốn biến những ước mơ ấy thành sự thật. Khởi nghiệp với ai cũng không dễ dàng, nhất là với một người không có nền tảng kinh tế. Nhưng anh quyết tâm làm, và tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ủng hộ.
Những bữa cơm dần dần không còn đầy đủ. Những ngày anh đi từ sớm, về tới nhà đã khuya. Ăn cơm xong anh lại ôm máy tính với những bản vẽ, những dự án. Con gái lớn từ lâu đã không được bố kèm học Toán, con trai nhỏ lâu rồi không được bố tự tay cắt tóc. Và vợ chồng cũng chẳng còn thời gian mà thủ thỉ chuyện này chuyện nọ với nhau.
Lâu lắm, cả nhà không có một bữa đi chơi xa. Con nhỏ nằm viện, anh cũng chỉ đến rồi về, chưa trông thay tôi một đêm nào. Công việc nhiều quá, nếu không có anh, sợ rằng mọi thứ không ổn. Kể cả những lần tôi ốm, anh cũng thúc giục “em đi khám đi” chứ không phải là chở tôi đi như những năm trước nữa.
Chuyện tặng hoa vào những ngày kỷ niệm khi nhớ, khi quên. Mấy năm qua, thậm chí ngày cưới trôi qua lúc nào cả tôi và anh đều chẳng còn bận tâm nữa. Tôi biết anh vất vả nhưng vẫn buồn vì cảm giác công việc với anh đã trở thành ưu tiên số 1, chứ không còn là gia đình.
Lúc đầu tôi còn giận dỗi, tủi thân. Nhưng mẹ tôi nói: “Chồng con bận làm ăn cũng là lo cho gia đình, cho vợ con. Có phải nó ăn chơi, trai gái gì đâu mà buồn”. Dần dần, mọi thứ cũng trở thành một thói quen. Khi người ta đã thôi mong chờ thì cũng không còn buồn nhiều nữa.
Một ngày, tôi đi kiểm tra sức khỏe định kì, bác sĩ phát hiện tôi có một khối u nhỏ bên vú trái. Theo hình ảnh chẩn đoán, khối u có nguy cơ ác tính. Bác sĩ khuyên tôi nên làm sinh thiết khối u cho yên tâm. Tôi đã khóc suốt từ bệnh viện về nhà vì sợ.
Tối đó, tôi kể với chồng. Anh bảo: “Bác sĩ bảo sinh thiết thì cứ làm cho yên tâm thôi, không sao đâu”. Lúc nói câu đó, anh đang ngồi ăn bữa tối một mình vì đi làm về muộn. Vẻ mặt bình thản của anh khiến tôi càng tủi thân hơn.
Tôi lên mạng kiếm tìm thông tin, càng đọc càng thêm lo lắng. Đêm ngắm nhìn hai đứa con ngủ, tôi không kìm được mà bật khóc. Tôi còn trẻ, và 2 con vẫn còn rất nhỏ. Nếu lỡ may có mệnh hệ gì…
Chồng nghe tôi khóc liền to tiếng: “Bác sĩ mới chỉ nói có nguy cơ mà em đã sợ gì chứ. Ung thư không dễ mắc vậy đâu. Mà nếu có thì mình cũng phải chấp nhận đối diện và chữa trị. Em mà cứ thế, chưa suy sụp vì bệnh đã suy sụp vì sợ rồi”.
Nghe chồng nói, tôi càng khóc to hơn. Nếu là trước đây, hẳn anh sẽ ôm tôi vào lòng vỗ về, an ủi. Nhưng bây giờ, anh không những không an ủi, còn lớn tiếng với tôi. Tình yêu anh dành cho tôi đã thay đổi đến mức vô tâm rồi, không còn như trước nữa.
Ngày hôm sau, anh chở tôi đến bệnh viện. Trên đường đi, anh nói: “Ai rồi chẳng phải chết, nhưng nếu được chọn, anh mong mình được biết trước, mình sẽ có thời gian để chuẩn bị, sắp đặt mọi thứ đúng không? Vậy nên, em đừng quá lo sợ. Nếu lỡ có bệnh thật, mình cũng phải bình tĩnh. Huống hồ bệnh cũng có từng gia đoạn. Em còn anh, còn các con cơ mà”. Tôi im lặng, nước mắt lăn dài trên má. Tôi đang nghĩ đến điều tệ nhất.
Bác sĩ hẹn 1 tuần sau sẽ có kết quả. Tôi vừa mong chờ, vừa sợ ngày ấy đến. Tôi đã chẳng còn khóc. Chỉ mới vài ngày, tôi hình như cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều xấu nhất. Nước mắt tôi chỉ rơi khi đêm khuya nhìn 2 đứa con say ngủ.
Một lần, tôi tỉnh dậy lúc giữa đêm, không thấy chồng bên cạnh. Tôi lần ra phòng khách không thấy anh, lại lần cầu thang lên tầng thượng. Chồng tôi ngồi đó, trên tay là điều thuốc đỏ lập lòe. Từ ngày tôi mang thai lần 2, anh đã quyết tâm bỏ thuốc lá rồi, vậy mà hôm nay lại hút. Và rồi, tôi nghe tiếng anh khóc.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, anh vội lấy tay quẹt nước mắt. Tôi hỏi: “Anh có chuyện gì thế. Có chuyện gì mà không thể nói với em?”.
Trong ánh sáng mờ ảo của ánh đèn cao áp hắt vào, dưới bầu trời đêm lồng lộng, anh nắm tay tôi. Tôi giật mình nhận ra bàn tay anh thô ráp xù xì hơn nhiều so với trước.
“Anh đang nghĩ, nếu em bị bệnh thật thì phải làm thế nào. Mấy năm nay, anh bận rộn với khởi nghiệp, với những hợp đồng, những đơn hàng, những dự án cho kịp ngày “nước rút”. Thay vì về sớm với vợ con, anh ở lại tăng ca cùng công nhân, còn làm nhiều hơn cả họ.
Anh nghĩ, bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu khoản nợ còn nằm ở đây. Mình chỉ có một con đường là bước đi, không còn cách khác. Anh đã nghĩ đến ngày khi công ty phát triển, anh sẽ mua một căn nhà rộng rãi hơn để con có phòng riêng. Anh sẽ để em đi học lái ô tô, rồi mua cho em một chiếc xe để em tự tay lái về thăm ông bà ngoại. Anh muốn bù cho em một kỳ trăng mật mà trước đây vì khó khăn chúng ta đã bỏ qua.
Nhưng hôm qua, khi ngồi chờ em làm thủ thuật ở ngoài hành lang bệnh viện, anh nhận ra, có em mới là điều quan trọng nhất. Nếu không có em, nhà to, xe đẹp cũng chẳng làm gì cả. Anh vất vả đêm ngày chẳng phải vì em và các con hay sao? Nếu không có em, mọi thứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Có phải anh sai rồi không?”. Lần này, tôi khóc to hơn, nhưng không phải vì nỗi lo bệnh tật.
Hóa ra, người đàn ông của tôi cũng có lúc yếu mềm như vậy. Hóa ra, anh chỉ tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho tôi. Bởi nếu anh cũng yếu đuối, lo sợ, hoang mang thì tôi lấy ai để dựa vào?
Thật may mắn, kết quả khối u ở ngực trái của tôi chỉ là khối u xơ lành tính. Nhưng nhờ đó, tôi đã hiểu ra tình yêu của chồng mình. Anh vẫn yêu thương tôi nhiều, chỉ là không phải bằng những ngọt ngào lãng mạn thuở sinh viên mà là một tình yêu gắn với nỗi lo toan và trách nhiệm.
Và cũng thật may mắn, đêm ấy tôi đã thấy chồng mình khóc. Để tôi nhận ra, tình yêu nhiều khi không nhạt đi theo tháng năm, chỉ là nó đã đổi thay bề ngoài như mặc chiếc áo mới. Hoặc cũng có thể nó bị che đậy bởi những nỗi lo toan mà nếu chỉ nhìn bằng con mắt mộng mơ, ta ngỡ rằng không còn nữa.
Tình yêu nhiều khi không thể hiện bằng lời nói, và không phải lúc nào cũng có thể thể hiện bằng lời nói. Ta phải yêu và hiểu đủ nhiều để cảm nhận nó bằng tất cả con tim.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Thứ trưởng Bộ Công Thương: 'Cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo'

Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.
Tình Yêu Giới Tính
Cuốn sổ tiết kiệm 1 tỷ và lời cầu xin của em trai chồng khiến tôi chết lặng

Bảy năm trời, vợ chồng tôi sống như người ta đi ở trọ trong chính cuộc đời mình: Không dám ăn một bữa ngon, không dám mua bộ quần áo mới. Có lần con bé nhà tôi đứng trước cửa trung tâm tiếng Anh, nhìn lũ trẻ đeo cặp đi vào rồi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, con học ở đó có được không?”. Tôi quay mặt đi, giả vờ không nghe.
Người ta cứ tưởng công nhân tăng ca là có tiền. Nhưng chỉ ai từng ôm hộp cơm nguội lúc 10h đêm mới hiểu, đồng tiền kiếm được có mùi của mồ hôi và cả nhọc nhằn. Chồng tôi từng sốt gần 40 độ vẫn lén uống thuốc rồi đi làm. Anh bảo nghỉ một ngày là mất chuyên cần, mất một khoản tiền thưởng nhỏ.
Cái sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng ấy, nói thật, chẳng khác gì cái mạng của chúng tôi. Mỗi tháng gửi vào vài triệu đồng. Có tháng con ốm, định rút ra, lại cắn răng vay ngoài. Tôi còn nhớ hôm đủ 1 tỷ đồng, chồng tôi im lặng rất lâu. Anh chỉ cười. Một người đàn ông ngoài 30 tuổi mà cười như đứa trẻ được quà.
Chúng tôi định cuối năm mua miếng đất nhỏ ngoài thị trấn. Không cần mặt tiền, trong ngõ sâu cũng được. Chỉ cần đủ để xây một căn nhà. Tôi còn lên mạng xem gạch lát sân, xem cả mấy cây hoa giấy người ta trồng trước cổng. Nghèo mà, nhiều khi hạnh phúc chỉ là bản thân tưởng tượng được tương lai.
Ấy thế mà một buổi chiều, mẹ chồng tôi gọi điện. Giọng bà run đến nỗi tôi tưởng trong nhà có người mất. Bà bảo em trai chồng tôi bị lừa. Nó tham gia cái gì gọi là “khởi nghiệp ”. Người ta dụ đầu tư tiền ảo. Ban đầu lời thật. Sau đó, nó mất trắng 800 triệu đồng.
Tôi ngồi chết lặng bên bếp. Nồi canh sôi trào cả ra ngoài mà không biết. 800 triệu đồng - con số nghe như tiếng búa đập vào ngực. Tôi hỏi lại mấy lần vì không tin nổi. Em chồng tôi mới 27 tuổi, chưa vợ con, làm tháng được bao nhiêu đâu mà có từng ấy tiền?
Buổi tối, nó sang nhà tôi. Mặt tái như người vừa đi cấp cứu về. Nó quỳ xuống giữa nền nhà. Hai mắt đỏ ngầu. Nó nói vay nóng khắp nơi để nạp thêm tiền gỡ gạc, cuối cùng sập luôn hệ thống. Chủ nhóm biến mất. Điện thoại khóa. Bạn bè cũng tan tác như bầy vịt gặp lũ.
Từ hôm ấy, bố mẹ chồng tôi gần như ngày nào cũng sang. Mẹ chồng tôi khóc. Bà nói nếu không cứu, người ta siết nợ thì em chồng tôi chỉ có nước chết. Bố chồng tôi thì ngồi im, thỉnh thoảng thở dài. Cả căn nhà đầy mùi tuyệt vọng.
“Các con giúp em đi. Nó mà bị chủ nợ tìm tới thì đời coi như bỏ", mẹ chồng tôi nói thế. Tôi nghe mà ruột gan rối như canh hẹ. Một tỷ đồng ấy đâu phải tiền trên trời rơi xuống. Nó là tuổi thanh xuân của vợ chồng tôi. Là những buổi con thèm trà sữa mà mẹ bảo đau bụng, không cho uống. Là đôi giày chồng tôi rách đế vẫn đi thêm cho đến khi không đi được nữa.
Có hôm con bé nhà tôi hỏi: “Bao giờ nhà mình có nhà ạ?”. Tôi quay đi lau bát, thấy mắt cay xè. Nó đâu biết người lớn đôi khi khổ không phải vì thiếu tiền, mà vì đồng tiền mình có bỗng phải đem đặt lên bàn cân với tình thân.
Rồi chuyện bắt đầu rối hơn. Chủ nợ tìm tới thật. Một gã đàn ông xăm trổ đứng trước cổng nhà bố mẹ chồng tôi suốt buổi chiều. Hàng xóm bu kín ngoài ngõ. Em chồng tôi trốn biệt. Mẹ chồng tôi ngất ngay giữa sân vì sợ. Chồng tôi phải cõng bà vào viện.
Đêm đó, lần đầu tiên vợ chồng tôi cãi nhau lớn. Tôi bảo không thể đưa hết tiền được. Chồng tôi đập bàn. Anh nói, đó là em ruột anh. Tôi cũng bật khóc.
Tôi hỏi: “Nếu đưa hết rồi bao giờ tiền lo cho con ăn học lấy ở đâu? Lỡ đau ốm thì sao? Nhà cửa thì tính thế nào?". Anh im lặng rất lâu rồi nói một câu khiến tôi đau đến tận giờ: “Anh cũng không biết. Anh chỉ biết là phải giúp em trai anh”.
Người đàn ông ấy, bao năm nay luôn tính toán rõ ràng từng đồng. Vậy mà hôm ấy anh nói không biết. Tôi nhìn lưng anh cong xuống dưới ánh đèn mà thấy thương. Một bên là cha mẹ già và em trai. Một bên là vợ con. Ở giữa là đồng tiền mồ hôi nước mắt.
Đêm qua, tôi mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn thật lâu. Những con số nằm im thin thít. Chúng vô tri mà sao nặng như đá. Tôi nhớ cái ngày hai vợ chồng ăn mì tôm suốt tuần để gửi thêm được 5 triệu đồng. Tôi nhớ đôi mắt con bé nhìn lớp học thêm ngoài phố.
Bây giờ tôi vẫn chưa biết phải làm sao. Nếu không giúp, tôi thấy mình ích kỷ. Nhưng nếu đưa tiền, tôi sợ cả nhà mình lại quay về những ngày trắng tay. Người ta bảo máu mủ ruột rà phải đùm bọc nhau. Nhưng có ai dám chắc sự đùm bọc ấy không kéo thêm một gia đình khác xuống vực?
Tôi kể câu chuyện này không phải để than nghèo kể khổ. Tôi chỉ muốn hỏi những người đã từng đi qua cảnh đời như chúng tôi một câu: Nếu là các anh chị, các anh chị sẽ chọn giữ lấy gia tài mình chắt chiu bao năm, hay đem hết vốn liếng cứu một người thân đang chìm trong sai lầm?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

