Bị can Hoàng Sỹ Thắng cùng đồng phạm bị Viện KSND TP.HCM truy tố về các tội: Vận chuyển trái phép chất ma túy, Mua bán trái phép chất ma túy, Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy, Tàng trữ trái phép chất ma túy, Không tố giác tội phạm, Che giấu tội phạm, Chiếm giữ trái phép tài sản, Sử dụng tài liệu giả của cơ quan, tổ chức.
Trong 227 bị can, có 4 bị can bị truy nã bị đề nghị xét xử vắng mặt theo quy định của pháp luật. Hồ sơ vụ án và bản cáo trạng đã được Viện KSND TP.HCM chuyển đến TAND TP.HCM để đưa ra xét xử.
Theo Viện KSND TP.HCM, vụ án Hoàng Sỹ Thắng và đồng phạm là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, có tổ chức, liên quan đến số lượng lớn bị can, phạm vi hoạt động trải rộng trên nhiều tỉnh, thành phố.
Những người này thực hiện hành vi phạm tội với phương thức, thủ đoạn tinh vi, có sự phân công vai trò chặt chẽ, lợi dụng không gian mạng và các phương tiện giao dịch điện tử để thực hiện việc mua bán, vận chuyển trái phép chất ma túy.
Trong quá trình kiểm sát điều tra, ngày 13-1-2026, Viện KSND TP.HCM đã ban hành quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung nhằm làm rõ thêm hành vi phạm tội, vai trò của các đối tượng và củng cố chứng cứ.
Trên cơ sở đó, cơ quan điều tra đã phục hồi điều tra, tiếp tục truy xét, xử lý các đối tượng liên quan, trong đó có 4 bị can bị truy nã.
Ngày 13-3-2026, Cơ quan điều tra Công an TP.HCM đã ban hành kết luận điều tra, chuyển hồ sơ đề nghị truy tố 227 bị can về các tội: Tàng trữ trái phép chất ma túy, Vận chuyển trái phép chất ma túy, Mua bán trái phép chất ma túy, Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy, che giấu tội phạm, Không tố giác tội phạm, Chiếm giữ trái phép tài sản và Sử dụng tài liệu giả của cơ quan, tổ chức.
Sau đó Viện KSND TP.HCM đã ban hành cáo trạng truy tố 227 bị can, trong đó có 4 bị can đề nghị xét xử vắng mặt như trên.
Trong vụ án này, bị can Nguyễn Trung Hiếu (ca sĩ Chi Dân) bị truy tố về tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.
Bị can Andrea Aybar Carmona (quốc tịch Tây Ban Nha, người mẫu, diễn viên) bị truy tố về tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy và tàng trữ trái phép chất ma túy.
Bị can Nguyễn Đỗ Trúc Phương (“cô tiên từ thiện”, 32 tuổi) bị truy tố về tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.

Năm đó, tôi 29 tuổi, có một cuộc hôn nhân mà nhiều người xung quanh vẫn gọi là ổn định. Chồng tôi không giàu có, nhưng anh chăm chỉ, hiền lành và chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Chúng tôi có một đứa con trai 5 tuổi, bé rất ngoan và quấn mẹ.
Nhưng ổn định đôi khi lại là thứ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình lặp lại, nhàm chán. Những bữa cơm không còn tiếng cười, những câu chuyện giữa hai vợ chồng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Tôi không còn cảm giác được yêu, được quan tâm theo cách một người phụ nữ mong muốn.
Rồi tôi gặp anh. Anh là đồng nghiệp mới chuyển về công ty. Anh nói chuyện có duyên, biết quan tâm, luôn hỏi tôi ăn chưa, có mệt không. Những điều nhỏ nhặt ấy, chồng tôi đã không làm từ rất lâu. Tôi biết mình đang trượt dốc, nhưng tôi vẫn mặc kệ.
Ban đầu chỉ là nhắn tin, sau đó là những buổi cà phê, rồi những lần nói dối chồng để đi gặp anh. Tôi tự bào chữa rằng mình xứng đáng được hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng tình yêu này là định mệnh, là thứ mà tôi đã bỏ lỡ khi còn trẻ.
Cho đến một ngày, tôi chính thức bước qua ranh giới, phản bội chồng.
Cảm giác tội lỗi chỉ thoáng qua rất nhanh, rồi bị lấn át bởi sự say mê và cảm giác được yêu thương. Tôi đắm chìm trong mối quan hệ đó như một người nghiện. Tôi bắt đầu thấy chồng mình trở nên "chướng mắt", thậm chí khó chịu mỗi khi anh quan tâm đến tôi.
Chuyện vỡ lở khi chồng tôi đọc được tin nhắn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh lúc đó sụp đổ hoàn toàn. Anh không đánh, không mắng tôi, chỉ hỏi tôi một câu: “Em có từng nghĩ đến con không?”.
Nhưng tôi lúc đó đã không còn tỉnh táo. Tôi chọn rời đi.
Tôi bỏ chồng, bỏ con lại cho anh, ký đơn ly hôn trong sự lạnh lùng. Tôi tin rằng mình đang bước vào một cuộc đời mới, nơi tôi sẽ được sống đúng với cảm xúc của mình.
Người tình của tôi nhanh chóng trở thành chồng mới. Đám cưới diễn ra vội vàng, không nhiều người biết, cũng chẳng ai chúc phúc nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ.
Những tháng đầu tiên, mọi thứ đúng như tôi mơ. Anh chiều chuộng tôi, đưa tôi đi chơi, luôn nói những lời ngọt ngào. Tôi từng nghĩ mình đã đúng. Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Anh bắt đầu kiểm soát điện thoại của tôi. Ban đầu là hỏi mật khẩu cho yên tâm, sau đó là kiểm tra từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Nếu tôi về muộn 10 phút, anh sẽ hỏi dồn dập tôi đã đi đâu, gặp ai.
Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là vì anh yêu tôi quá. Cho đến một lần, anh đọc được tin nhắn tôi trả lời một đồng nghiệp nam về công việc. Anh nổi điên, đập điện thoại xuống sàn, quát vào mặt tôi rằng: “Cô nghĩ tôi ngu à? Loại phụ nữ như cô, đã phản bội chồng một lần thì sẽ có lần thứ hai”.
Câu nói đó như một cái tát mạnh vào tôi. Tôi cố giải thích, nhưng anh không nghe. Anh bắt đầu cấm tôi giao tiếp với đồng nghiệp nam, cấm tôi ra ngoài nếu không có anh đi cùng. Tôi mất dần tự do mà mình từng đánh đổi cả gia đình để có được.
Mọi thứ không dừng lại ở đó. Những cơn ghen của anh ngày càng vô lý. Anh có thể nổi nóng chỉ vì tôi xem điện thoại quá lâu, vì tôi ăn mặc đẹp khi ra ngoài, vì tôi cười khi nói chuyện với người khác. Có lần, anh khóa cửa nhốt tôi trong nhà chỉ vì nghi tôi có ý định đi gặp người khác.
Tôi bắt đầu sợ chính người đàn ông mà mình từng yêu điên dại. Tôi nhận ra một sự thật đau đớn, người đàn ông từng sẵn sàng chen vào gia đình người khác để yêu tôi chưa bao giờ là một người tử tế. Và có lẽ, trong mắt anh, tôi cũng chưa bao giờ là một người đáng tin.
Những trận cãi vã ngày càng nhiều. Có lần, trong cơn tức giận, anh nói thẳng: “Tôi lấy cô vì nghĩ cô bỏ được chồng để theo tôi thì cũng sẽ vì tôi mà làm mọi thứ. Nhưng tôi không ngu để tin cô là người chung thủy”.
Tôi chết lặng. Hóa ra, ngay từ đầu, anh đã không tin tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc rời đi. Nhưng lần này, không còn dễ như trước. Tôi không còn gia đình để quay về, không còn chỗ dựa. Người chồng cũ của tôi đã cắt đứt mọi liên lạc. Con trai từ mặt khi tôi cố đến thăm.
Cái giá của lựa chọn sai lầm bắt đầu hiện rõ.
Một đêm, sau một trận cãi vã lớn, tôi bị chồng mới đuổi ra khỏi nhà. Tôi đứng ngoài đường với một túi đồ nhỏ, không tiền, không nơi nào để đi. Trời hôm đó mưa rất to. Tôi đã nghĩ đến việc gọi cho chồng cũ nhưng tôi không dám. Tôi hiểu rằng mình không còn quyền gì để quay lại cuộc sống đó nữa.
Giờ đây, tôi sống một mình, làm lại từ đầu với một công việc lương thấp. Những đêm dài, tôi không ngủ được, chỉ nhớ lại từng khoảnh khắc trong quá khứ, những bữa cơm gia đình, tiếng con gọi mẹ, ánh mắt hiền lành của chồng cũ... Tất cả những thứ đó, tôi đã tự tay đánh mất.
Người ta thường nói ngoại tình là do thiếu thốn tình cảm. Nhưng bây giờ tôi hiểu, đôi khi không phải vì thiếu, mà là vì con người ta không biết đủ. Tôi từng nghĩ mình xứng đáng với một tình yêu tốt hơn. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang chạy theo cảm xúc nhất thời và tự biến mình thành người phản bội.
Cái kết của tôi không phải là một bi kịch bất ngờ mà là một cái giá rất công bằng. Tôi không mong được tha thứ. Tôi chỉ mong câu chuyện của mình sẽ khiến ai đó, trong một phút yếu lòng, dừng lại trước khi bước qua ranh giới. Bởi có những sai lầm… không bao giờ có thể quay đầu lại.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Người Trung Quốc khâm phục cờ tướng vỉa hè Việt Nam 'là cái nôi sinh ra thiên tài'

"Cờ tướng Việt Nam thực sự đã vươn lên đẳng cấp hàng đầu thế giới từ phong trào chơi cờ vỉa hè, nơi đã tạo ra hàng triệu kỳ thủ", báo Thể thao trí tuệ Hàng Châu nhận định.
Một bài viết trên Zhuanlan Zhihu cũng đồng ý với quan điểm này khi bình luận: "Cờ tướng được du nhập vào Việt Nam trong giai đoạn cuối triều Minh - đầu triều Thanh, rồi bén rễ sâu rộng qua nhiều thế kỷ.
Ở Việt Nam, chúng ta luôn có thể thấy nhiều người chơi cờ ở các quán trà, quán cà phê, thậm chí cả ngoài đồng ruộng. Đây được gọi là văn hóa cờ tướng vỉa hè.
Chính văn hóa này đã sản sinh nên rất nhiều kỳ thủ huyền thoại Việt Nam, từ thế hệ Trềnh A Sáng, Mai Thanh Minh cho đến Lại Lý Huynh, Nguyễn Thành Bảo sau này. Việt Nam đã vươn lên vị trí số 2 thế giới từ văn hóa cờ tướng vỉa hè".
Chính văn hóa chơi cờ tướng vỉa hè, hay giải cờ thế vỉa hè ở Việt Nam cũng từng được đặc cấp đại sư Vương Bân của Trung Quốc khen ngợi hết lời khi ông sang giao lưu.
Văn hóa cờ tướng vỉa hè thật ra tồn tại song song ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam. Nhưng trong nhiều năm trở lại đây, văn hóa này lại mai một ở làng cờ đại lục vì tệ nạn lừa đảo, cụ thể là ở phong trào giải cờ thế.
Kịch bản phổ biến là bày ra một thế cờ có vẻ “cửa thắng”, cho vài người trong nhóm đóng vai “cao thủ” thắng vài ván đầu để tạo niềm tin, sau đó khuyến dụ người qua lại đặt cược.
Khi các nạn nhân cầm chắc việc thắng cược, họ bị dẫn vào bẫy và thua sạch. Trong 1 năm qua, báo chí lẫn cơ quan chức năng Trung Quốc liên tục cảnh báo và đưa tin về các vụ bịp bợm kiểu này.
Các thủ pháp này ngày càng tinh vi và tổ chức có hệ thống. Nổi bật nhất là vụ ở thành phố Chiêu Thông (Zhaotong), tỉnh Vân Nam, nơi cảnh sát triệt phá một đường dây gia đình chuyên bày “cờ thế” để lừa trong giai đoạn 2020-2024.
13 nghi phạm bị bắt, với tiền án tổng cộng 34 vụ, chiếm đoạt hơn 1,5 triệu nhân dân tệ (khoảng 5,5 tỉ đồng).
1 năm trước đó, lực lượng trị an Trung Quốc đã bắt giữ các đối tượng lừa đảo ở Thanh Đảo, Lỗ Châu và những nơi khác, với thủ đoạn “làm lồng, làm mồi” (tổ chức kịch bản, dùng người đóng vai) để dụ người qua đường cá cược.
Truyền thông Trung Quốc thừa nhận rằng đây mới chỉ là một phần của thực trạng lừa đảo qua việc chơi cờ tướng vỉa hè.
Cũng vì vậy, văn hóa cờ tướng vỉa hè ở Trung Quốc bị hoen ố đáng kể, phần nào ảnh hưởng lớn đến việc duy trì truyền thống chơi cờ tướng của người đại lục.
Trong các bài viết trên Baijiahao, làng cờ tướng Trung Quốc từng nhiều lần tranh luận rằng chính vì sợ xu thế lừa đảo, nhiều gia đình đã cho con em học chơi cờ vua trong những trung tâm bài bản.
Đó cũng là lý do quan trọng khi kỳ đàn đại lục "chạnh lòng" khi thấy văn hóa cờ tướng vỉa hè vẫn được duy trì và nở rộ ở Việt Nam, góp phần đáng kể vào việc tạo ra những cao thủ quốc tế như Lại Lý Huynh.

Người ta vẫn bảo đàn bà quá lứa lỡ thì thường sống thiệt thòi hơn người khác. Khi bạn bè cùng trang lứa đã con đàn cháu đống, tôi vẫn ngày ngày đi làm công nhân ở mỏ đá rồi tối về căn nhà vắng vẻ. Có những đêm nằm nghe tiếng côn trùng ngoài vườn, tôi nghĩ có lẽ đời mình sẽ chẳng bao giờ biết đến niềm vui làm mẹ.
Năm 36 tuổi, tôi quen một anh lái xe chuyên chở đá cho mỏ. Chúng tôi gặp nhau vài lần rồi nảy sinh tình cảm. Đó là thứ tình cảm đến nhanh và cũng chóng tàn như cơn mưa mùa hạ. Sau một đêm gần gũi, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác mà chính tôi cũng không ngờ tới.
Vài tháng sau, tôi biết mình mang thai. Khi nghe tin ấy, anh ta tìm cách né tránh rồi biến mất khỏi cuộc đời hai mẹ con tôi. Con trai tôi sinh ra trong sự thiếu thốn đủ đường. Nhiều lần đi học về, thấy bạn bè được cha đón, nó chỉ im lặng nhìn theo rồi quay sang nắm lấy tay mẹ. Những lúc ấy tôi thương con đến quặn lòng.
Thằng bé lớn lên không nhanh nhẹn như người ta mong đợi. Nó học chậm, phản ứng cũng chậm hơn các bạn cùng lớp. Điều khiến tôi bất ngờ là con lại rất yêu lịch sử. Trong khi lũ trẻ khác mê bóng đá hay trò chơi điện tử, nó lại thích đọc sách về các triều đại, các cuộc kháng chiến và những nhân vật đã sống từ hàng trăm năm trước.
Tôi từng hỏi con học lịch sử rồi sau này làm gì để sống? Nó nhìn tôi rất lâu rồi nói rằng không biết, nhưng nó thật sự thích.
Rồi một ngày, điều mà tôi chưa từng dám mơ cũng đến. Con trai tôi cầm giấy báo trúng tuyển đại học đứng trước mặt mẹ. Ngôi trường cách nhà hơn 300 cây số. Hôm ấy tôi khóc rất nhiều. Bao nhiêu năm vất vả bỗng hóa thành niềm hạnh phúc mà tôi không sao diễn tả nổi.
Ngày đưa con nhập học, tôi nhìn theo chiếc xe khách khuất dần mà lòng vừa vui vừa buồn. Vui vì con đã bước vào một cánh cửa mới. Buồn vì căn nhà chỉ còn lại một mình tôi.
Những năm đại học là quãng thời gian khó khăn nhất đối với hai mẹ con. Chi phí sinh hoạt ở thành phố không hề rẻ. Mỗi lần con gọi điện bảo cần mua sách hay đóng học phí, tôi lại tính toán đủ cách để xoay sở.
Đến năm cuối, con gọi điện bảo ngành lịch sử muốn có cơ hội tốt hơn thì nên học tiếp thạc sĩ. Tôi ngồi im rất lâu. Một phần vì lo lắng tiền bạc, phần khác vì sợ mình không đủ sức lo cho con nữa. Nhưng cuối cùng tôi vẫn gật đầu vì không muốn dập tắt ước mơ của con.
May mắn thay, mọi cố gắng đều được đền đáp. Con tốt nghiệp rồi tìm được việc làm ngay tại thành phố ấy. Môi trường sống, bạn bè và công việc giữ chân nó ở lại. Thế là khoảng cách 300 cây số giữa hai mẹ con vẫn không hề thay đổi.
Tôi về hưu khi mái tóc đã bạc đi quá nửa. Những ngày ở quê trôi qua chậm chạp. Thi thoảng con gọi điện hỏi thăm, thi thoảng tôi bắt xe vào thăm con vài ngày rồi lại trở về. Cuộc sống bình lặng như dòng nước chảy qua năm tháng.
Rồi con trai tôi lấy vợ. Con dâu là một cô gái tỉnh lẻ hiền lành, chịu khó. Nhìn hai đứa yêu thương nhau, tôi thấy nhẹ lòng. Điều khiến tôi vui hơn cả là chẳng bao lâu sau, tôi được bế trên tay đứa cháu nội đầu tiên.
Thằng bé bụ bẫm và rất hay cười. Tôi khăn gói vào thành phố chăm cháu suốt mấy tháng. Căn phòng trọ của vợ chồng con nhỏ đến mức tôi phải ngủ ngoài phòng khách. Mỗi sáng thức dậy nhìn cảnh cả gia đình chen chúc trong không gian chật hẹp, tôi vừa thương vừa xót.
Tôi từng động viên con dâu về quê nghỉ sinh một thời gian cho thoải mái. Nhưng con bé chỉ cười rồi bảo đã quen cuộc sống trong này, không muốn chuyển đi đâu nữa. Tôi cũng hiểu, người trẻ bây giờ có những lựa chọn khác với thế hệ của tôi ngày trước.
Một đêm nọ, khi đang ru cháu ngủ, tôi vô tình nghe thấy tiếng con dâu nói chuyện với chồng. Nó bảo hay động viên mẹ bán căn nhà ngoài quê rồi vào đây mua nhà ở cùng vợ chồng mình. Nó nói vợ chồng trẻ rất khó tích góp đủ tiền mua nhà trong thành phố.
Tôi nằm lặng người. Điều khiến tôi buồn không phải vì con dâu tính toán. Thực ra những điều nó nói hoàn toàn có lý. Ai mà chẳng muốn có một căn nhà tử tế để nuôi con cái. Chỉ là căn nhà ngoài quê ấy lại là cả cuộc đời tôi.
Đó là nơi tôi sinh ra, lớn lên rồi nuôi con khôn lớn. Nếu bán đi, có lẽ tôi sẽ giúp được con trai, nhưng chính tôi cũng chẳng biết mình sẽ sống phần đời còn lại ở đâu nếu một ngày tôi không hòa hợp với gia đình con trai mình.
Điều khiến tôi xúc động là con trai chưa từng nhắc với tôi một lời nào. Có lẽ nó hiểu mẹ. Có lẽ nó biết tôi sẽ đau lòng nên đành giữ im lặng. Chính sự im lặng ấy lại khiến tôi thương con hơn bao giờ hết.
Nhiều đêm ôm cháu nội ngủ, tôi lặng lẽ khóc. Tôi muốn con trai có một mái nhà ổn định để không phải sống mãi trong cảnh thuê trọ. Tôi muốn cháu nội lớn lên trong điều kiện tốt hơn. Nhưng tôi cũng không muốn bán đi căn nhà đã gắn bó với cả tuổi trẻ và tuổi già của mình.
Giờ đây tôi thật sự đứng giữa hai lựa chọn. Một bên là tương lai của con trai và cháu nội. Một bên là mái nhà cùng những ký ức mà tôi đã dành cả đời để gìn giữ. Tôi không biết lựa chọn nào mới là đúng, cũng không biết mình có đang quá ích kỷ hay không?
Nếu các anh chị là tôi, các anh chị sẽ làm gì? Sẽ bán căn nhà để giúp con trai sớm có nơi an cư, hay giữ lại mái nhà của tổ tiên để sống những năm tháng tuổi già trong sự bình yên quen thuộc?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

