Đầu năm vừa rồi, vợ chồng tôi đi chụp ảnh kỉ niệm 15 năm ngày cưới. Tính cả 6 năm yêu đương, chúng tôi đã bên nhau 21 năm tròn. Một con số mà có lần nhắc lại khiến tôi giật mình, không nghĩ rằng tôi và chồng đã bên nhau lâu như thế.
Tôi và chồng gặp nhau từ thuở sinh viên, ngay năm đầu tiên khi cả 2 cùng ở chung một dãy trọ. Tôi là con gái miền Trung, ăn nói thô mộc, vụng về. Anh là con trai miền Bắc, dịu dàng khéo léo. Cả hai chúng tôi thích nhau bắt đầu từ điểm khác biệt ấn tượng đầu tiên đó, rồi tình yêu đến nhanh như người ta bắn một mũi tên.
Ra trường 1 năm, chúng tôi cưới nhau. Cái cây tình yêu ươm trồng suốt 5 năm đại học cuối cùng đã đến ngày đơm hoa, chờ ngày đậu quả. Bạn bè ai nấy đều ngưỡng mộ, bởi có mấy tình yêu thuở sinh viên mà thành vợ thành chồng.
Những năm tháng hôn nhân đầu tiên vui vẻ hệt như một giấc mơ, dù cả hai bắt đầu xây hạnh phúc bằng 4 bàn tay trắng. Một căn phòng trọ nhỏ thiếu thốn tiện nghi, những chỉ vàng cưới phải bán dần đi, những bữa cơm đạm bạc và tiếng cười của cô con gái nhỏ. Tất cả những khó khăn đều không thể làm giảm đi niềm hạnh phúc.
Sau 10 năm đi làm thuê, chồng tôi quyết định nghỉ việc ra làm riêng. Anh có chí hướng, có ước mơ và muốn biến những ước mơ ấy thành sự thật. Khởi nghiệp với ai cũng không dễ dàng, nhất là với một người không có nền tảng kinh tế. Nhưng anh quyết tâm làm, và tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ủng hộ.
Những bữa cơm dần dần không còn đầy đủ. Những ngày anh đi từ sớm, về tới nhà đã khuya. Ăn cơm xong anh lại ôm máy tính với những bản vẽ, những dự án. Con gái lớn từ lâu đã không được bố kèm học Toán, con trai nhỏ lâu rồi không được bố tự tay cắt tóc. Và vợ chồng cũng chẳng còn thời gian mà thủ thỉ chuyện này chuyện nọ với nhau.
Lâu lắm, cả nhà không có một bữa đi chơi xa. Con nhỏ nằm viện, anh cũng chỉ đến rồi về, chưa trông thay tôi một đêm nào. Công việc nhiều quá, nếu không có anh, sợ rằng mọi thứ không ổn. Kể cả những lần tôi ốm, anh cũng thúc giục “em đi khám đi” chứ không phải là chở tôi đi như những năm trước nữa.
Chuyện tặng hoa vào những ngày kỷ niệm khi nhớ, khi quên. Mấy năm qua, thậm chí ngày cưới trôi qua lúc nào cả tôi và anh đều chẳng còn bận tâm nữa. Tôi biết anh vất vả nhưng vẫn buồn vì cảm giác công việc với anh đã trở thành ưu tiên số 1, chứ không còn là gia đình.
Lúc đầu tôi còn giận dỗi, tủi thân. Nhưng mẹ tôi nói: “Chồng con bận làm ăn cũng là lo cho gia đình, cho vợ con. Có phải nó ăn chơi, trai gái gì đâu mà buồn”. Dần dần, mọi thứ cũng trở thành một thói quen. Khi người ta đã thôi mong chờ thì cũng không còn buồn nhiều nữa.
Một ngày, tôi đi kiểm tra sức khỏe định kì, bác sĩ phát hiện tôi có một khối u nhỏ bên vú trái. Theo hình ảnh chẩn đoán, khối u có nguy cơ ác tính. Bác sĩ khuyên tôi nên làm sinh thiết khối u cho yên tâm. Tôi đã khóc suốt từ bệnh viện về nhà vì sợ.
Tối đó, tôi kể với chồng. Anh bảo: “Bác sĩ bảo sinh thiết thì cứ làm cho yên tâm thôi, không sao đâu”. Lúc nói câu đó, anh đang ngồi ăn bữa tối một mình vì đi làm về muộn. Vẻ mặt bình thản của anh khiến tôi càng tủi thân hơn.
Tôi lên mạng kiếm tìm thông tin, càng đọc càng thêm lo lắng. Đêm ngắm nhìn hai đứa con ngủ, tôi không kìm được mà bật khóc. Tôi còn trẻ, và 2 con vẫn còn rất nhỏ. Nếu lỡ may có mệnh hệ gì…
Chồng nghe tôi khóc liền to tiếng: “Bác sĩ mới chỉ nói có nguy cơ mà em đã sợ gì chứ. Ung thư không dễ mắc vậy đâu. Mà nếu có thì mình cũng phải chấp nhận đối diện và chữa trị. Em mà cứ thế, chưa suy sụp vì bệnh đã suy sụp vì sợ rồi”.
Nghe chồng nói, tôi càng khóc to hơn. Nếu là trước đây, hẳn anh sẽ ôm tôi vào lòng vỗ về, an ủi. Nhưng bây giờ, anh không những không an ủi, còn lớn tiếng với tôi. Tình yêu anh dành cho tôi đã thay đổi đến mức vô tâm rồi, không còn như trước nữa.
Ngày hôm sau, anh chở tôi đến bệnh viện. Trên đường đi, anh nói: “Ai rồi chẳng phải chết, nhưng nếu được chọn, anh mong mình được biết trước, mình sẽ có thời gian để chuẩn bị, sắp đặt mọi thứ đúng không? Vậy nên, em đừng quá lo sợ. Nếu lỡ có bệnh thật, mình cũng phải bình tĩnh. Huống hồ bệnh cũng có từng gia đoạn. Em còn anh, còn các con cơ mà”. Tôi im lặng, nước mắt lăn dài trên má. Tôi đang nghĩ đến điều tệ nhất.
Bác sĩ hẹn 1 tuần sau sẽ có kết quả. Tôi vừa mong chờ, vừa sợ ngày ấy đến. Tôi đã chẳng còn khóc. Chỉ mới vài ngày, tôi hình như cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều xấu nhất. Nước mắt tôi chỉ rơi khi đêm khuya nhìn 2 đứa con say ngủ.
Một lần, tôi tỉnh dậy lúc giữa đêm, không thấy chồng bên cạnh. Tôi lần ra phòng khách không thấy anh, lại lần cầu thang lên tầng thượng. Chồng tôi ngồi đó, trên tay là điều thuốc đỏ lập lòe. Từ ngày tôi mang thai lần 2, anh đã quyết tâm bỏ thuốc lá rồi, vậy mà hôm nay lại hút. Và rồi, tôi nghe tiếng anh khóc.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, anh vội lấy tay quẹt nước mắt. Tôi hỏi: “Anh có chuyện gì thế. Có chuyện gì mà không thể nói với em?”.
Trong ánh sáng mờ ảo của ánh đèn cao áp hắt vào, dưới bầu trời đêm lồng lộng, anh nắm tay tôi. Tôi giật mình nhận ra bàn tay anh thô ráp xù xì hơn nhiều so với trước.
“Anh đang nghĩ, nếu em bị bệnh thật thì phải làm thế nào. Mấy năm nay, anh bận rộn với khởi nghiệp, với những hợp đồng, những đơn hàng, những dự án cho kịp ngày “nước rút”. Thay vì về sớm với vợ con, anh ở lại tăng ca cùng công nhân, còn làm nhiều hơn cả họ.
Anh nghĩ, bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu khoản nợ còn nằm ở đây. Mình chỉ có một con đường là bước đi, không còn cách khác. Anh đã nghĩ đến ngày khi công ty phát triển, anh sẽ mua một căn nhà rộng rãi hơn để con có phòng riêng. Anh sẽ để em đi học lái ô tô, rồi mua cho em một chiếc xe để em tự tay lái về thăm ông bà ngoại. Anh muốn bù cho em một kỳ trăng mật mà trước đây vì khó khăn chúng ta đã bỏ qua.
Nhưng hôm qua, khi ngồi chờ em làm thủ thuật ở ngoài hành lang bệnh viện, anh nhận ra, có em mới là điều quan trọng nhất. Nếu không có em, nhà to, xe đẹp cũng chẳng làm gì cả. Anh vất vả đêm ngày chẳng phải vì em và các con hay sao? Nếu không có em, mọi thứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Có phải anh sai rồi không?”. Lần này, tôi khóc to hơn, nhưng không phải vì nỗi lo bệnh tật.
Hóa ra, người đàn ông của tôi cũng có lúc yếu mềm như vậy. Hóa ra, anh chỉ tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho tôi. Bởi nếu anh cũng yếu đuối, lo sợ, hoang mang thì tôi lấy ai để dựa vào?
Thật may mắn, kết quả khối u ở ngực trái của tôi chỉ là khối u xơ lành tính. Nhưng nhờ đó, tôi đã hiểu ra tình yêu của chồng mình. Anh vẫn yêu thương tôi nhiều, chỉ là không phải bằng những ngọt ngào lãng mạn thuở sinh viên mà là một tình yêu gắn với nỗi lo toan và trách nhiệm.
Và cũng thật may mắn, đêm ấy tôi đã thấy chồng mình khóc. Để tôi nhận ra, tình yêu nhiều khi không nhạt đi theo tháng năm, chỉ là nó đã đổi thay bề ngoài như mặc chiếc áo mới. Hoặc cũng có thể nó bị che đậy bởi những nỗi lo toan mà nếu chỉ nhìn bằng con mắt mộng mơ, ta ngỡ rằng không còn nữa.
Tình yêu nhiều khi không thể hiện bằng lời nói, và không phải lúc nào cũng có thể thể hiện bằng lời nói. Ta phải yêu và hiểu đủ nhiều để cảm nhận nó bằng tất cả con tim.
Hơn 20 năm trước, vợ tôi là cô gái đẹp nhất làng. Vì nhà nghèo, cô ấy nghỉ học sớm vào làm công nhân cho một xưởng thủ công mĩ nghệ gần nhà. Nhà tôi cuối làng, nhà cô ấy đầu làng. Tôi khi đó đang là sinh viên trường Cao đẳng sư phạm tỉnh, mỗi ngày chạy xe 15km từ trường về nhà. Ngày nào tôi cũng đi ngang qua, dần dần bị hình bóng ấy gây thương nhớ.
Tôi thích cô ấy và mạnh dạn viết thư tỏ tình. Hai hôm sau, tôi nhận thư hồi âm. Cô ấy viết: “Em chưa nghĩ đến chuyện yêu đương”. Cho rằng mình quá đột ngột và vội vàng, tôi định sẽ dành thời gian để lấy lòng cô ấy.
Nhưng không lâu sau thì hay tin cô đã phải lòng con trai chủ xưởng. Ngẫm lại, mình chỉ là một chàng sinh viên nghèo, tương lai cũng sẽ là một thầy giáo nghèo, so sánh thế nào được với cậu trai nhà giàu ấy. Mối tình đầu đơn phương, tôi đành ngậm ngùi chôn chặt.
Tôi ra trường, được phân công đi dạy học một trường ở miền núi cách nhà gần 100km, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Một đợt, tôi về nghỉ lễ. Lúc ngang qua con đê khi trời chạng vạng, thấy cô ấy ngồi ở mương nước đầu làng. Tôi dừng xe lại, hỏi chuyện dăm ba câu, tiện miệng hỏi khi nào thì được cô ấy mời ăn cỗ.
Đáp lại, cô ấy chỉ nhìn tôi rất buồn: “Ai thèm lấy em mà ăn cỗ”. Về nhà, trong bữa cơm tối, tôi mới nghe người nhà bảo cô ấy vừa bị con trai chủ xưởng bỏ rơi chạy theo cô gái xinh đẹp khác.
Trong làng, chuyện họ yêu nhau ai cũng tỏ tường. Cậu trai kia ăn chơi, đào hoa. Yêu đương thế nào mọi người đều rõ. Như cô ấy, trai trong làng đều sẽ e ngại vì đã là bông hoa bị ong chê bướm chán. Trai làng thời đó, tư tưởng vẫn còn cổ hủ như vậy.
Tôi thì không.
Tối ấy, tôi một mình thơ thẩn đi bộ đến đầu làng, rồi mạnh dạn ghé nhà cô ấy chơi. Tôi hỏi: “Lần trước anh tỏ tình, em nói chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, vậy giờ nghĩ được không? Nếu em đồng ý làm vợ anh, anh đưa bố mẹ đến nhà xin cưới”. Cô ấy lặng nhìn tôi rồi cúi mặt: “Em sợ là không xứng đáng với anh nữa”.
Chuyện tôi lấy vợ trở thành chủ đề bàn tán của cả làng. Vì mọi thứ diễn ra nhanh chóng quá. Có người nói cô ấy lấy tôi là để trốn chạy nỗi đau bị phụ tình. Cũng có người nói tôi dại dột, bị nhan sắc làm cho mờ mắt. Tôi mặc kệ ai nói ra nói vào. Đời người, nếu sống theo dèm pha của thiên hạ thì có khi sẽ bị nước bọt của họ dìm cho chết đuối.
Sau khi cưới, vợ tôi nhanh chóng có bầu. Vì việc đồng áng vất vả, tôi bàn bố mẹ mở cho cô ấy một tiệm tạp hóa nhỏ ngay trước cửa nhà. Tôi vẫn đi dạy trên miền núi, mỗi cuối tuần mới bắt xe về, đợi khi có cơ hội thì xin chuyển công tác về gần nhà.
Con trai tôi chào đời thiếu tháng. Ai cũng khen thằng bé trộm vía cứng cáp, không giống một đứa trẻ sinh non. Hai ngày sau khi vợ sinh, tôi mới thu xếp để về nhà. Nhìn thằng bé, tôi có cảm giác gì đó rất lạ. Nó có nét gì đó quen quen của một ai đó, không phải người trong nhà tôi. Một đứa bé sinh thiếu tháng cũng không thể cứng cáp thế này.
Những suy nghĩ này, tôi giấu kín trong lòng. Tôi yêu vợ, và dù có thế nào, tôi cũng muốn bảo vệ cô ấy. Dù cô ấy vô tình hay cố tình lừa dối, chuyện đã đến nước này, thay đổi chỉ làm tất cả khổ đau. Thôi thì, ông bà ta thường nói “cá vào ao ta là của ta”.
Viết ra nghe có vẻ đơn giản thế thôi, nhưng đó là khoảng thời gian khó khăn với tôi. Nhất là thằng bé càng lớn, nét càng rõ hơn. Vài người ác ý bắt đầu bóng gió. Tôi không ngại mắng thẳng vào mặt họ.
Có lần vợ nhìn tôi hỏi: “Anh không nghi ngờ gì thật à?”. Tôi dứt khoát: “Không, đó là con trai anh. Em đừng hỏi lại những câu tương tự thế”.
Mấy năm sau, tôi đi học đại học tại chức, rồi xin chuyển công tác về gần nhà, cùng vợ chăm lo cho con cái.
Thấm thoắt, 20 năm đã trôi qua, con trai lớn đã 19 tuổi, con gái sau vừa tròn 16 và con trai út 12 tuổi. Gia đình tôi có thể coi là gia đình văn hóa kiểu mẫu trong làng. Vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan, thông minh, chăm chỉ.
Mấy hôm trước, tôi cầm điện thoại của vợ để gọi tìm điện thoại của mình. Tình cờ làm sao, đúng lúc đó có một tin nhắn đến. Tôi mở cuộc trò chuyện, tim như muốn vỡ ra.
Là người đàn ông kia. Hắn đã lấy vợ, sinh được 3 cô con gái. Vừa rồi hắn phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối đã di căn. Hắn nhiều lần nhắn tin cho vợ tôi, muốn những ngày cuối đời được nhận con trai.
Vợ tôi từ chối, nói trước đây hắn đã chối bỏ bắt cô ấy phá thai, giờ không có tư cách nhìn mặt con. Cô ấy van xin hắn ta để cho mình và con trai được yên.
Tôi đọc xong, thấy tim mình như muốn ngừng đập. Dù đã biết trước gần như chắc chắn, nhưng khi được tận mắt biết được sự thật, lòng vẫn không khỏi nhói đau. Là vợ tôi đã cố tình lừa tôi chứ không phải vô tình. Và gã kia, bao nhiêu năm qua biết mình có một đứa con, dù sống chung làng nhưng đến khi nghĩ bản thân sắp chết mới đòi nhận con. Hắn không xứng đáng.
Thế nhưng, từ khi đọc tin nhắn đó, tôi suy nghĩ nhiều, mất ăn mất ngủ. Có lẽ cả vợ tôi và hắn ta đều muốn chôn giấu mọi chuyện, nếu hắn ta không may mắc bệnh nặng. Đối với một người đang đứng trước cửa tử, cũng không ai hẹp hòi với họ làm gì. Chỉ là gia đình tôi đang hạnh phúc, yên bình, tôi không muốn làm cuộc sống đảo lộn chỉ vì một gã đàn ông vô trách nhiệm.
Khi người ta biết mình sắp chết, những ước mong khó nhất cũng muốn làm. Không chỉ là mong có một cậu con trai nối dõi, mà là một lần được thừa nhận, được hối lỗi, hẳn cũng là dễ hiểu.
Tôi đã nghĩ đến việc nói với vợ chuyện này, rằng tôi đã biết sự thật từ lâu để cô ấy không phải sợ hãi mà tùy ý quyết định mọi việc tùy theo lương tâm mình mong muốn.
Nhưng vấn đề tôi lo nhất là con trai. Thằng bé đã là sinh viên đại học. Con đã lớn, có nhận thức, có suy nghĩ riêng. Nếu biết mình từng bị cha ruột chối bỏ, và tôi không phải cha đẻ của nó, con sẽ cảm thấy thế nào? Tôi hoàn toàn không muốn con mình tổn thương chỉ vì một người không xứng đáng.
Một bên là muốn thỏa mãn tâm nguyện của một người ở đoạn cuối cuộc đời. Một bên là giữ sự bình yên cho những người tôi yêu thương. Tôi nên chọn cách nào để mình không hối hận?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Báo South China Morning Post ngày 4-4 đưa tin UAE đã siết chặt nguồn hỗ trợ kinh tế từ lâu đã dành cho Iran. Động thái này được đưa ra nhằm đáp trả các đòn tấn công liên tục của Cộng hòa Hồi giáo nhắm vào cơ sở hạ tầng công nghiệp của UAE.
Thay vì thực hiện các biện pháp quyết liệt hơn có thể châm ngòi leo thang căng thẳng - vốn ngược với lập trường phòng thủ thuần túy của UAE, nước này đã lặng lẽ cấm hầu hết người Iran nhập cảnh hoặc quá cảnh qua các sân bay.
UAE là nơi sinh sống của hơn nửa triệu người Iran, nhiều người trong đó có liên hệ với giới tinh hoa cầm quyền của Tehran.
Cuối ngày 31-3 (giờ địa phương), các hãng hàng không quốc doanh của UAE gồm Emirates, FlyDubai và Etihad đã đăng thông báo cho biết chỉ những người Iran có thị thực cư trú dài hạn dành cho chủ doanh nghiệp và chủ sở hữu bất động sản, cùng các chuyên gia lành nghề, vợ/chồng và con cái của công dân UAE mới được miễn trừ lệnh cấm nói trên.
Dù chỉ lan truyền thông qua các bài đăng trên mạng xã hội, các thông báo trên gây lo ngại trong cộng đồng người Iran sống ở nước ngoài. Thậm chí nhiều người lo sợ sẽ có các vụ trục xuất hàng loạt.
Hôm 2-4, Bộ Ngoại giao UAE tuyên bố “cách tiếp cận nói trên dựa vào các quy trình và khuôn khổ được thiết lập nhằm bảo vệ sự an toàn và phúc lợi của tất cả các thành viên trong xã hội, không có ngoại lệ”.
Bộ này cũng “tái khẳng định cam kết của UAE trong việc thúc đẩy một môi trường an toàn và ổn định dựa trên pháp quyền, đảm bảo bảo vệ quyền lợi của tất cả cư dân và thể hiện các giá trị bền vững về lòng khoan dung và chung sống hòa bình”.
Chính quyền UAE cũng bắt đầu trấn áp các công ty "ma" được cho là thuộc sở hữu của Iran đặt tại các khu thương mại tự do của UAE, vốn được Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) sử dụng để giao dịch dầu mỏ và hóa dầu với người mua ở Trung Quốc, thông qua các trung gian ở Singapore và Hong Kong.
Ngày 20-3, Cơ quan An ninh Nhà nước UAE tuyên bố đã triệt phá một “mạng lưới khủng bố” do Iran và đồng minh Hezbollah tại Lebanon điều hành thông qua một bình phong thương mại.
Giới chức UAE cho biết mạng lưới nói trên đã cố gắng “thâm nhập vào nền kinh tế” theo “một kế hoạch chiến lược đã được thiết lập từ trước, phối hợp với các bên bên ngoài có liên hệ với Hezbollah và Iran, vi phạm các quy định kinh tế và pháp luật, nhằm rửa tiền, tài trợ khủng bố và đe dọa an ninh quốc gia”.
Các chuyên gia cho biết các công ty "ma" có trụ sở tại UAE - nhiều trong số đó từ lâu đã được sử dụng để rửa tiền thu được từ xuất khẩu dầu mỏ và hóa dầu, sau đó chuyển USD và euro vào ngân khố Iran vốn đang thiếu ngoại tệ dưới vỏ bọc hàng nhập khẩu từ Dubai.
Dữ liệu từ Tổ chức Thương mại Thế giới cho thấy thương mại giữa Iran và UAE đạt đỉnh điểm ở mức 28,2 tỉ USD vào năm 2024, tương đương 22,6% tổng giá trị thương mại nước ngoài của Iran. UAE đã vượt qua Thổ Nhĩ Kỳ để trở thành đối tác thương mại lớn thứ hai của Cộng hòa Hồi giáo sau Trung Quốc, quốc gia mua dầu chính của nước này, với 32,4 tỉ USD.
Theo Robert Mogielnicki, một nhà kinh tế chính trị kiêm chuyên gia về vùng Vịnh tại thủ đô Paris (Pháp), những động thái gần đây của UAE là “bằng chứng” cho thấy chính quyền Emirati “không hài lòng với tình hình hiện tại và đang tìm cách đáp trả bằng các biện pháp được tính toán kỹ lưỡng”.
Theo tờ South China Morning Post, UAE là mục tiêu của khoảng một nửa số tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái do Iran phóng kể từ khi cuộc chiến với Mỹ và Israel bùng nổ vào ngày 28-2.
Tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng người. Anh không đào hoa, không cờ bạc và không lười biếng. Anh biết lo cho gia đình và rất thương con. Trong mắt mọi người, anh gần như là hình mẫu người chồng lý tưởng.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tiếp khách của công việc. Ban đầu chỉ là vài ly bia với đối tác. Sau đó là những cuộc nhậu kéo dài đến đêm khuya. Tôi biết tính chất công việc của anh nên chưa bao giờ cấm cản.
Lần đầu tiên anh tát tôi là sau một buổi liên hoan công ty. Chỉ vì tôi hỏi rằng, sao anh về muộn. Anh nổi nóng. Anh quát lớn. Rồi bàn tay ấy bất ngờ giáng xuống mặt tôi. Tôi đứng chết lặng vì không tin chuyện vừa xảy ra.
Sáng hôm sau, anh quỳ xuống xin lỗi. Anh khóc. Anh nói bản thân không làm chủ được khi say. Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện ấy lặp lại. Nhìn người đàn ông hối hận trước mặt, tôi mềm lòng và tha thứ.
Tôi nghĩ ai cũng có lúc sai lầm. Tôi nghĩ đó chỉ là một lần duy nhất. Tôi nghĩ gia đình nào rồi cũng có những va chạm. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Khoảng 3 tháng sau, anh lại đi nhậu. Tối đó anh về nhà với hơi men nồng nặc. Chỉ vì bữa cơm đã nguội, anh bắt đầu kiếm chuyện. Những lời trách móc vô lý xuất hiện. Rồi mọi thứ kết thúc bằng một cái tát nữa.
Lần này anh xin lỗi còn nhiều hơn lần trước. Anh mua quà. Anh đưa tôi đi ăn. Anh hứa sẽ hạn chế uống rượu. Anh bảo nếu tái phạm thì tôi có quyền trách anh cả đời.
Tôi lại tin. Có lẽ phụ nữ khi còn yêu thường rất giỏi tự lừa dối chính mình.
Những năm sau đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn. Khi tỉnh táo, anh là người chồng tốt. Khi có rượu vào, anh trở thành một con người khác. Một con người mà chính tôi cũng không nhận ra.
Có lần anh đập vỡ chiếc bình hoa vì cho rằng tôi coi thường anh trước mặt bạn bè. Có lần anh hất tung mâm cơm chỉ vì tôi không nghe điện thoại. Những lý do đều nhỏ nhặt đến mức sáng hôm sau chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng cơ thể tôi thì nhớ. Những vết bầm rồi sẽ tan. Những vết sưng rồi sẽ hết. Chỉ có nỗi sợ là ở lại rất lâu. Mỗi khi nghe tiếng xe anh về muộn sau một cuộc nhậu, tim tôi lại đập nhanh. Tôi không biết tối nay sẽ là một người chồng hay một cơn giận bước vào nhà.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là các con. Con trai lớn của tôi từng chạy đến ôm chân bố và khóc khi thấy bố quát mẹ. Đứa nhỏ hơn có lần trốn vào phòng rồi bịt tai lại. Tôi nhìn các con mà lòng đau như cắt.
Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi tỉnh táo, anh luôn nhận lỗi. Anh luôn hứa sẽ thay đổi. Anh luôn nói rằng mình thương mẹ con tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng cứ sau vài tháng, mọi chuyện lại tái diễn. Lời hứa của anh giống như những nét phấn viết trên bảng. Mỗi cuộc nhậu lại xóa sạch tất cả.
Tôi từng đề nghị anh đi gặp chuyên gia tâm lý. Anh đồng ý rồi lại bỏ dở. Tôi từng đề nghị anh hạn chế tiếp khách. Anh nói công việc không cho phép. Tôi từng đề nghị anh cai rượu. Anh bảo mình vẫn kiểm soát được.
Nhưng nếu kiểm soát được thì tại sao tôi vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi?
Cách đây 2 tuần, một chuyện xảy ra khiến tôi thức trắng nhiều đêm. Hôm đó, anh về nhà sau tiệc tiếp khách. Các con đã ngủ. Tôi chỉ hỏi anh có muốn ăn gì không. Vậy mà anh lại nổi nóng vì cho rằng tôi đang mỉa mai mình.
Anh đẩy tôi ngã vào cạnh bàn. Đó không phải cú ngã quá mạnh. Nhưng khi nằm trên nền nhà lạnh ngắt, tôi bỗng thấy mình kiệt sức. Sáng hôm sau, anh lại xin lỗi. Anh lại khóc. Anh lại hứa. Những lời hứa ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đọc thuộc lòng từng câu. Tôi không tin anh nữa.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Khi tỉnh táo, anh là người cha tốt và người chồng có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng biết một sự thật khác. Mỗi lần uống rượu, anh lại trở thành người khiến tôi tổn thương nhất. Tôi không biết mình còn đủ sức tha thứ bao nhiêu lần nữa?
Bây giờ tôi đang đứng giữa 2 lựa chọn. Một bên là cuộc hôn nhân mà tôi đã cố gắng gìn giữ suốt nhiều năm. Một bên là sự bình yên của chính mình và các con. Theo các bạn, tôi có nên tiếp tục tin vào những lời hứa thay đổi của chồng hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn? Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì?