Khi rảnh tôi vẫn hay đọc mục tâm sự trên báo, nhưng chưa từng nghĩ một ngày nào chính mình lại cần tới lời khuyên. Tôi 31 tuổi, ngoại hình khá, kinh tế ổn, năng động, tự tin. Cuộc sống của tôi cũng từng trải qua hỉ nộ ái ố, chứ không phải kiểu người được trải hoa hồng.
Tôi từng yêu rồi bị phản bội thảm hại, từng khởi nghiệp nhưng thất bại cay đắng. Đã có giai đoạn tôi chán đời sa chân vào chơi bời không biết đến ngày mai. Nhưng sau tất cả, may mắn là tôi dừng lại kịp trước khi quá muộn.
Tôi có những người thân tuyệt vời không bỏ mặc tôi. Và đặc biệt biết ơn sự xuất hiện của Khuyên – cô gái bé nhỏ, ngây thơ, luôn tin tưởng tôi, dùng tình yêu thương đơn thuần nhất kéo tôi khỏi kiệt quệ đen tối theo đúng nghĩa đen cả về tình, tiền, năng lượng sống.
Nhờ Khuyên động viên, khích lệ mà tôi tìm lại được mục tiêu và phấn đấu như hôm nay. Chưa gọi là giàu có nhưng hiện tại tôi đủ điều kiện kinh tế lo cho người thân của mình. Tình yêu của tôi đối với Khuyên là sự chân thành, quý trọng.
Chính tôi chủ động đặt vấn đề cưới Khuyên vào cuối năm nay và được bố mẹ hai bên hoàn toàn ủng hộ. Khuyên nghe theo tôi, dọn về sống chung trước khi cưới để tiện bề chăm sóc nhau vì công việc của tôi khá bận.
Nhưng đúng lúc đó thì tôi gặp chị Ngà – người phụ nữ là nguyên nhân khiến tôi lâm vào khó xử như hiện tại. Trong một lần đi tiếp khách, tôi mời rượu chị. Vì men say, cả hai thiếu kiềm chế, để bản thân đi quá giới hạn. Vấn đề là cả chị và tôi đều không muốn dừng lại ở một đêm sa ngã đó, mà giữa chúng tôi còn phát sinh quan hệ nhiều lần.
Nguyên nhân thực sự khiến chị và tôi không dừng lại được là vì chúng tôi đặc biệt hợp nhau trong chuyện đó.
Chị là mẹ đơn thân, hơn tôi 4 tuổi. Lâu lắm rồi tôi mới có lại cảm giác điên cuồng, nghiện ngập như vậy đối với một người. Ban đầu tôi nghĩ đơn thuần là bản năng giới tính khi tìm thấy cảm giác lạ bên người phụ nữ không lo ràng buộc.
Nhưng tệ là càng ngày tôi càng dấn sâu hơn trong cảm xúc không dứt ra nổi. Tôi loay hoay tìm cách giấu sự tồn tại của người này với người kia và tạm thời vẫn thành công giữ kín mọi chuyện. Nhưng tôi không thấy vui.
Tôi luôn phải đấu tranh tư tưởng và cảm thấy có lỗi. Cũng có lúc cảm xúc lấn át, tôi mặc kệ tới đâu hay tới đó. Cũng có lúc tôi tự bao biện rằng chúng tôi đều không có ai bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân nào nên chẳng có quy định nào cấm tìm hiểu người này, người kia.
Đó cũng là cách văn minh, cho bản thân cơ hội tìm kiếm và lựa chọn người phù hợp nhất với mình, chứ đợi lúc “ván đóng thuyền”, “gạo nấu thành cơm” thì lúc đó chẳng phải sẽ đóng khung tất cả trong hối tiếc hay sao?
Tôi cũng không nghĩ mình là loại lăng nhăng, đa tình. Bình thường công việc của tôi tiếp xúc với phụ nữ rất nhiều nhưng tôi không để mình dễ dãi. Và bây giờ thì rõ ràng tôi đang yêu thực sự. Nhưng cái khó là tôi đang yêu cùng lúc 2 người.
Với Khuyên, tôi trân trọng con người và tính cách cô ấy. Trong tình yêu này bao hàm cả sự biết ơn. Khuyên là kiểu phụ nữ gia đình, cực kỳ xứng đáng làm mẹ những đứa con của tôi.
Nhưng Khuyên có nhược điểm là trong sáng, chuẩn mực quá. Ở cạnh em, tôi chỉ thấy dễ chịu, an toàn hơn là thăng hoa. Cũng dễ hiểu, có lẽ vì tôi là người yêu đầu của Khuyên, là người đàn ông đầu tiên chạm vào em ấy.
Còn với Ngà, đó là người phụ nữ mang thứ năng lượng quyến rũ chết người. Chị ấy tâm lý, hiểu ý người khác, đặc biệt có kỹ năng trong chuyện giường chiếu. Tôi nghiện cảm xúc thăng hoa, hòa hợp chỉ có khi ở bên chị ấy.
Những phút ờ bên chị, tôi đều cảm thấy hạnh phúc đủ đầy, vừa là tri kỷ, vừa là tình nhân, tương sinh tương ái. Tôi tin tôi nói tới đây thì mọi người hiểu, trong một mối quan hệ đàn ông – đàn bà, để xây dựng gia đình cùng nhau thì chuyện hòa hợp chăn gối đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Hạnh phúc viên mãn hay không phụ thuộc nhiều vào chất lượng yêu, từ đó mới phát sinh gắn kết. Người ta có thể yêu nhau, giận nhau, gương vỡ lại lành chính là nhờ vào quan hệ bản năng này nữa.
Cho nên sự khô cứng, ngại ngùng, thụ động, thiếu kỹ năng của Khuyên trở thành vấn đề trở ngại khiến tôi lo lắng cho hạnh phúc sau này của cả hai. Tôi không muốn tới một lúc nào đó lại phải nói với nhau những lời khó nghe kiểu: “Em rất tốt nhưng tôi rất tiếc”.
Đằng nào cũng phải đưa ra lựa chọn, sớm chừng nào bớt tổn thương chừng ấy. Tôi không thể mãi ở trong vòng luẩn quẩn, duy trì tình trạng lén lút như hiện tại. Người phụ nữ nào cũng xứng đáng có danh phận rõ ràng.
Nếu tôi cứ lúng túng với mớ bòng bong yêu ai, lấy ai, thì mỗi ngày tôi đều sống trong bộ dạng của thằng đàn ông tồi tệ mà xã hội hay lên án là tham lam, ích kỷ, chẳng biết yêu ai ngoài bản thân mình.
Tôi không nghĩ mình ích kỷ, vô tâm đến vậy đâu. Tôi đang rất khó xử, đau lòng. Việc yêu cùng lúc hai người khiến tôi căng thẳng, mệt mỏi. Tôi đấu tranh, mâu thuẫn, bên người này thấy có lỗi với người kia, không biết làm sao để xử lý.
Mạo muộn xin chuyên gia và mọi người tư vấn giúp, bây giờ tôi nên lựa chọn thế nào mới đúng?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn gần 7 năm và đang mang thai bé thứ hai được 6 tháng. Vợ chồng tôi cùng quê, hai bên gia đình vốn quen biết nhau từ lâu. Khi đi học đại học và xin việc tại thành phố, chúng tôi dần gắn bó, rồi tiến tới hôn nhân.
Trước khi biến cố xảy ra, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Ngày mới cưới, chồng tôi là người sống trách nhiệm. Anh làm giám sát bán hàng tại một công ty phân phối.
Công việc anh bận rộn, áp lực doanh số, nhưng đi làm về là phụ vợ cơm nước, tắm cho con, cuối tuần thường đưa cả nhà đi chơi. Bạn bè, người thân ai cũng khen anh thương vợ, ít tụ tập, không rượu chè. Những năm qua, tôi cũng tin tưởng chồng tuyệt đối.
Nhưng từ khi tôi mang thai bé thứ hai, cuộc sống gia đình bắt đầu thay đổi. Thai kỳ lần này khiến tôi mệt mỏi hơn nhiều, thường xuyên nghén, mất ngủ, tâm trạng thất thường nên không còn đủ sức chăm chút bản thân hay quan tâm chồng như trước. Tôi dành phần lớn thời gian cho con đầu lòng và giữ gìn sức khỏe thai nhi.
Trong khi đó, chồng cũng bước vào giai đoạn áp lực công việc. Anh thường xuyên tăng ca, đi sớm về muộn, có hôm về nhà khi con đã ngủ. Những bữa cơm gia đình thưa dần, vợ chồng ít trò chuyện hơn trước. Nhiều tối nằm cạnh nhau nhưng mỗi người cầm một chiếc điện thoại.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là giai đoạn bình thường của hôn nhân khi ai cũng bận rộn và mệt mỏi. Tôi không ngờ chính khoảng cách âm thầm ấy lại là lúc người thứ ba xuất hiện.
Cách đây 1 tháng, trong lúc vô tình xem điện thoại của chồng, tôi phát hiện anh có những tin nhắn mập mờ với một nữ nhân viên cùng công ty. Hai người nhắn tin rất thân mật, lời lẽ quan tâm nhau như người yêu. Họ liên lạc thường xuyên từ khi tôi mang bầu tháng thứ 4. Người phụ nữ này hơn tuổi chồng, là mẹ đơn thân.
Khi tôi hỏi, chồng nói chỉ là đi ăn uống, cà phê như bạn bè. Thấy tôi làm căng thì chồng thừa nhận có rung động nhưng chưa làm gì vượt giới hạn. Chồng hứa sẽ chấm dứt ngay, xóa toàn bộ liên lạc với người phụ nữ đó và xin tôi cho thêm một cơ hội vì nghĩ đến hai con còn nhỏ.
Nhìn chồng xuống nước van nài, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi đau đớn nhưng vẫn chọn tha thứ.
Những ngày sau đó, anh tỏ ra hối lỗi, chủ động báo lịch trình đi lại, về nhà sớm hơn, quan tâm vợ con nhiều hơn và cố gắng bù đắp để lấy lại niềm tin nơi tôi.
Tôi tự nhủ rằng trên đời không ai hoàn hảo, nếu mọi chuyện chỉ mới dừng ở mức cảm nắng, chưa xảy ra điều gì nghiêm trọng, có lẽ tôi nên rộng lòng cho chồng cơ hội sửa sai.
Thế nhưng vài hôm trước, tôi lấy điện thoại của chồng để đặt hàng online thì tình cờ phát hiện lịch sử đặt mua đồ của anh có một chiếc váy ngủ gợi cảm, địa chỉ giao về cơ quan, tên và số điện thoại người nhận là người phụ nữ kia. Anh còn cẩn thận nhắn người bán không ghi tên sản phẩm bên ngoài gói hàng.
Không một người đàn ông có gia đình nào mua váy ngủ cho người phụ nữ khác nếu giữa họ chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường. Sau khi bị tôi tra hỏi lần nữa, chồng mới thú nhận đó là "món quà chia tay" vì cô ta nói thích chiếc váy ngủ đó. Nhưng khi tôi hỏi sau khi tặng, hai người còn làm gì nữa không thì chồng tôi ấp úng. Anh nói rằng lần này hứa chấm dứt thực sự để quay về với gia đình.
Nhưng càng nghe, tôi càng rối bời. Tôi không biết đâu là sự thật. Nếu thật sự muốn dừng lại, vì sao anh vẫn tặng váy ngủ cho cô ta?
Những ngày này, tinh thần tôi suy sụp. Đêm nào tôi cũng trằn trọc đến sáng, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi. Chỉ cần nhắm mắt lại là những dòng tin nhắn, những lời nói dối và hình ảnh chồng bên người khác lại hiện ra.
Tôi thương hai con vô cùng. Một đứa còn quá nhỏ, một đứa chưa kịp chào đời. Tôi sợ các con lớn lên trong gia đình tan vỡ, thiếu vắng cha. Tôi cũng thương mái ấm mà mình đã dành bao năm vun đắp, từng tin rằng đó sẽ là nơi bình yên nhất đời mình.
Hiện tại, tôi rơi vào tình thế khó khăn. Nếu tha thứ thì tôi sợ nỗi đau này sẽ lặp lại, rằng tôi sẽ sống trong nghi ngờ và tổn thương suốt những năm tháng sau này. Tôi không muốn sống mà luôn phải dò xét, đoán già đoán non chồng có người khác hay không. Nhưng là nhân viên văn phòng với đồng lương ít ỏi, lại đang mang bầu, tôi có thể làm gì lúc này? Nếu chia tay, tôi sẽ là người thiệt thòi nhất.
Xin hãy cho tôi lời khuyên để có lựa chọn tốt nhất cho tôi và các con.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.
Chồng tôi là giảng viên đại học, tôi là trưởng phòng kinh doanh, cùng 2 cô công chúa sinh đôi ngoan ngoãn. Nhưng không ai biết, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy là một sự thật tàn nhẫn đến mức khiến tôi ngã quỵ.
Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà người ta cho rằng phụ nữ đã bắt đầu có sự viên mãn về sự nghiệp lẫn gia đình. Tôi và Hùng, chồng tôi, quen nhau từ thời đại học. Ngày đó, anh là một chàng sinh viên tỉnh lẻ nghèo khó, mang trên vai gánh nặng nợ nần của gia đình ở quê. Còn tôi, một cô gái thành phố chưa từng biết đến cái khổ, vì yêu anh mà sẵn sàng cãi lời bố mẹ để dọn về căn phòng trọ chưa đầy 15m2.
10 năm trước, chúng tôi kết hôn với 2 bàn tay trắng. Ngày cưới, tôi thậm chí không có nổi một chiếc kiềng vàng đeo cổ. Bố mẹ tôi giận con gái nên tuyên bố từ mặt. Đêm tân hôn, ôm nhau trong căn phòng trọ nóng bức, Hùng khóc sụt sùi, thề độc rằng: “Sau này anh có thành ông hoàng, em vẫn là hoàng hậu duy nhất của đời anh. Anh sẽ bù đắp cho em gấp trăm ngàn lần”.
Tôi đã tin lời thề ấy bằng cả sinh mệnh của mình. Để chồng yên tâm học lên Thạc sĩ rồi Tiến sĩ, tôi làm việc quần quật ngày đêm. Sáng đi làm công sở, tối về tôi nhận thêm sổ sách kế toán để làm thêm, cuối tuần lại lóc cóc chạy xe máy đi giao hàng online. Có những ngày ốm sốt đến 39 độ, tôi vẫn cắn răng uống vội liều thuốc giảm đau để kịp hoàn thành báo cáo cho khách.
3 năm đầu hôn nhân, toàn bộ tiền lương của tôi đều đổ vào việc trả nợ cho nhà chồng và đóng học phí cho anh. Tôi tiếc từng đồng, chiếc áo 200.000 đồng không dám mua, bữa trưa chỉ lót dạ bằng chiếc bánh mì ngọt.
Sự lao lực ấy khiến tôi sảy thai lần đầu tiên. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cắn xé, nhưng thấy chồng nắm tay an ủi bên giường bệnh, tôi lại nuốt nước mắt đứng lên, tự nhủ chỉ cần vợ chồng đồng lòng, sỏi đá cũng thành cơm.
Trời thương, sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, sự nghiệp của cả hai dần khởi sắc. Hùng bảo vệ thành công luận án, trở thành một giảng viên có tiếng. Tôi cũng thăng tiến lên vị trí Trưởng phòng. Chúng tôi mua được nhà thành phố và đón 2 cô công chúa sinh đôi chào đời trong niềm hạnh phúc tột cùng.
Tôi những tưởng, giông bão đã lùi lại phía sau cánh cửa. Tuần tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã bí mật đặt một chuyến du lịch châu Âu cho cả gia đình, dự định sẽ tạo cho Hùng một bất ngờ lớn.
Cuối tuần trước, nhân lúc chồng đưa 2 con gái về nội chơi, tôi dọn dẹp lại phòng làm việc của anh để chuẩn bị thiết kế một góc kỷ niệm. Khi lôi những thùng tài liệu cũ dưới đáy tủ quần áo ra, tôi vô tình đánh rơi một chiếc hộp gỗ xì gà cũ kĩ. Chiếc hộp bung nắp, rơi ra một chiếc điện thoại iPhone đã cũ mà Hùng từng bảo với tôi là bị hỏng nguồn từ 3 năm trước, không sửa được.
Bản tính tò mò của phụ nữ xui khiến tôi tìm dây sạc cắm thử. Màn hình sáng lên. Điện thoại không hề cài mật khẩu. Và rồi, những dòng thông báo từ Zalo nhảy liên tục lên màn hình như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tin nhắn từ một người được lưu tên là “Yêu”: “Bố Tí chừng nào qua? Hai mẹ con nấu canh chua cá lóc bố thích xong rồi nhé”. “Tháng này đến hạn đóng tiền học phí trường quốc tế cho Tí rồi, chồng chuyển khoản vào thẻ kia cho vợ nhé”.
Tay tôi run lẩy bẩy, lướt đọc từng tin nhắn trong sự ngạt thở. Đó không phải là những lời tán tỉnh qua đường. Đó là những cuộc hội thoại của một cặp vợ chồng thực sự. Có hình ảnh một đứa bé trai kháu khỉnh khoảng 3 tuổi, có những tấm ảnh gia đình 3 người họ đi du lịch biển vào đúng cái đợt Hùng nói với tôi là đi công tác miền Nam.
Kinh khủng hơn, khi kiểm tra ứng dụng ngân hàng trên chiếc điện thoại đó, tôi phát hiện ra mỗi tháng Hùng đều đặn chuyển cho người phụ nữ kia 30 triệu đồng. Kéo xuống lịch sử giao dịch xa hơn, tôi thấy một khoản chuyển tiền 2,5 tỷ đồng với nội dung: “Thanh toán tiền nhà chung cư”.
Tôi nhớ lại cách đây 4 năm, Hùng từng thuyết phục tôi rút 3 tỷ đồng tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng để hùn vốn đầu tư đất dự án với một người bạn. Hóa ra, dự án đó mang tên “gia đình thứ 2”, và anh dùng chính mồ hôi nước mắt của tôi để xây tổ ấm cho một người đàn bà khác.
Tối hôm đó, khi Hùng về nhà, tôi đặt chiếc điện thoại lên bàn, không nói một lời. Sắc mặt anh ta tái nhợt. Anh không chối cãi quanh co, ngồi sụp xuống ghế, vò đầu bứt tai:
“Anh xin lỗi. Anh ngàn lần xin lỗi em. Nhưng em hãy hiểu cho anh. Bố mẹ anh ở quê đã già yếu, nhà anh chỉ có mình anh là con trai độc đinh. Em sinh đôi 2 bé gái, bác sĩ lại nói tử cung em mỏng, không thể sinh thêm được nữa. Cô ấy chỉ là chỗ để anh kiếm một đứa con trai nối dõi tông đường. Anh chưa từng có ý định bỏ mẹ con em!”.
Từng lời anh ta nói ra như xát muối vào vết thương đang rỉ máu. Anh ta đổ lỗi cho việc tôi không sinh được con trai? Anh ta quên mất lý do vì sao tử cung tôi lại yếu? Là vì những tháng ngày tôi cày cuốc, nhịn ăn nhịn mặc, kiệt quệ sức khỏe để lo cho anh ta ăn học, để trả đống nợ đầm đìa cho gia đình anh ta!
“Kiếm một đứa con trai mà anh phải mua cho mẹ con cô ta cả một căn hộ chung cư cao cấp bằng tiền của tôi sao?”, tôi gào lên. Tôi ném thẳng chiếc cốc thủy tinh vào tường. Mảnh vỡ văng tung tóe, giống hệt như cuộc hôn nhân 10 năm mà tôi dày công vun đắp.
Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày hôm đó. Tôi ôm hai con dọn về nhà ngoại. Hùng ngày nào cũng đến xin lỗi, nhắn tin cầu xin tôi nghĩ đến 2 đứa con gái mà cho anh ta một cơ hội. Anh ta hứa sẽ cắt đứt với mẹ con cô kia, chỉ chu cấp tiền nuôi con trai.
Bố mẹ tôi, những người từng từ mặt tôi vì anh, nay lại thở dài khuyên can: " Nó trót dại vì áp lực tông đường, miễn là nó vẫn mang tiền về, vẫn lo cho 3 mẹ con mày là được. Bỏ nhau giờ con cái khổ, mà tài sản chia đôi thì mày mất trắng một nửa vào tay con kia à?”.
Tôi nhìn 2 đứa con gái đang ngủ say mà nước mắt tuôn rơi. Sự phản bội này quá sức chịu đựng. Tôi căm hận người đàn ông đã chà đạp lên thanh xuân của mình, ghê tởm lý do đẻ con trai của anh ta. Nhưng ly hôn lúc này, liệu tôi có đủ tàn nhẫn để cướp đi người bố mà 2 đứa trẻ đang vô cùng yêu thương và tự hào?
Tôi đang mắc kẹt trong vũng lầy của sự tuyệt vọng. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự không biết mình phải làm gì để bước tiếp nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.